Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 437: Khoảng Cách Không Thể Vượt
Căn hộ cao cấp vẫn ngập tràn ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo ngoài khung cửa sổ kính, nhưng Trần Hạo không còn nhìn thấy vẻ lộng lẫy hay kiêu hãnh nào trong cảnh tượng ấy. Chúng chỉ là những đốm sáng vô nghĩa, lạnh lẽo, phản chiếu sự trống rỗng đang gặm nhấm tâm hồn anh. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng mà anh vẫn thường mở để xoa dịu tâm trí sau những giờ làm việc căng thẳng, giờ đây như một bản nhạc ai oán, càng làm sâu sắc thêm nỗi cô độc. Mùi gỗ mới của nội thất và mùi da thuộc của chiếc sofa bọc da vẫn còn thoang thoảng, hòa quyện với cái mùi khô khan, hơi lạnh của hệ thống điều hòa, nhưng tất cả đều không thể lấp đầy khoảng không vô hình đang bao trùm lấy anh.
Anh ngồi bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt hốc hác sau một đêm dài không ngủ. Chiếc điện thoại, vật mang tin dữ đến, giờ đây lại là hy vọng mong manh cuối cùng của anh. Bàn tay anh run rẩy, những ngón tay dài, gầy siết chặt lấy thiết bị lạnh ngắt. Anh lướt qua danh bạ, tìm đến cái tên đã khắc sâu vào tim mình bao năm tháng: "Lê An". Hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh đau nhói, như thể có một tảng đá đè nặng. "An... làm ơn nghe máy đi," anh thì thầm, giọng khàn đặc, không còn chút mạnh mẽ, tự tin nào của một doanh nhân thành đạt.
Cuộc gọi đầu tiên. Chuông đổ dài. Một hồi, hai hồi, ba hồi… Mỗi tiếng chuông lại là một nhát dao cứa vào trái tim anh. Anh nín thở lắng nghe, hy vọng một giọng nói quen thuộc sẽ vang lên, một lời giải thích, một sự phủ nhận. Nhưng chỉ có tiếng "tút... tút..." vô vọng, rồi tiếng tổng đài lạnh lùng báo rằng thuê bao không liên lạc được. Anh cúp máy, lồng ngực phập phồng. Không thể nào. Cô ấy không thể biến mất như thế được. Không thể.
Anh gọi lại. Lần này, anh không chờ đợi lâu. Vừa đổ chuông được hai tiếng, anh đã cúp. Rồi lại gọi. Liên tục. Hàng chục cuộc gọi, chỉ trong vòng mười lăm phút. Anh đi đi lại lại trong căn hộ rộng lớn, những bước chân nặng nề vang lên trên sàn gỗ sồi. Ánh mắt anh dán chặt vào màn hình điện thoại, như thể có thể xuyên qua lớp kính mà nhìn thấy cô, cảm nhận được hơi thở của cô.
"Em đang ở đâu? Sao lại... sao lại như thế này?" Anh nói như độc thoại, chiếc điện thoại vẫn áp chặt vào tai, dù không còn tiếng chuông nào đổ nữa. Anh gửi tin nhắn. Hàng loạt tin nhắn. Những dòng chữ vội vã, lộn xộn, chất chứa tất cả sự bàng hoàng, nỗi đau và hối tiếc của anh.
"An, là anh đây. Trần Hạo. Em có khỏe không?" Anh bắt đầu một cách ngập ngừng, như thể sợ hãi làm cô giật mình. "Anh vừa nhận được tin... từ Thanh Tùng. Anh không tin. Không thể là sự thật, đúng không em?"
Rồi anh lại xóa đi. Quá yếu ớt. Quá ngây thơ. Cô ấy sẽ không trả lời những tin nhắn như thế. Anh cần phải mạnh mẽ hơn. Cần phải trực diện hơn.
"An, anh biết anh sai rồi. Anh biết anh đã bỏ quên em. Nhưng... đừng như vậy mà. Đừng lấy chồng. Đừng bỏ anh lại một mình." Anh gõ những dòng chữ đó, ngón tay run rẩy đến nỗi gõ nhầm liên tục. Anh thấy mình thật thảm hại, thật yếu đuối. Nhưng trong khoảnh khắc này, anh không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa ngoài việc níu kéo cô.
Anh lại xóa. Cô ấy sẽ cười nhạo anh. Cô ấy sẽ nghĩ anh giả dối. Anh đã từng mạnh mẽ, đã từng tự tin rằng cô sẽ luôn chờ đợi anh. Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, bao gồm cả thời gian và tình cảm của cô. Nhưng giờ đây, anh chỉ là một kẻ khốn khổ, đang van xin tình yêu đã mất.
"An, anh xin lỗi. Anh đã quá tham vọng. Anh đã nghĩ thành công sẽ mang em về bên anh. Anh đã nghĩ mình có thể chờ đợi, rằng em sẽ luôn ở đó. Nhưng anh đã quên mất, ai cũng có giới hạn..." Anh ngừng lại, nhìn những dòng chữ hiện lên trên màn hình. Mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa. Mọi lời xin lỗi đều quá muộn màng. "Anh nhớ em. Rất nhớ em. Hãy nghe máy đi, dù chỉ một lần thôi, An ơi. Hãy cho anh một cơ hội để giải thích."
Anh nhấn gửi. Rồi lại gửi thêm hàng chục tin nhắn khác, không còn quan tâm đến việc chúng có liền mạch hay không, có ý nghĩa hay không. Đó chỉ là những tiếng kêu gào tuyệt vọng từ sâu thẳm tâm can anh, cố gắng xuyên qua cái khoảng cách vô hình mà chính anh đã tạo ra.
Chiếc điện thoại trong tay anh rung lên liên tục, nhưng không phải là hồi đáp từ Lê An. Đó là những cuộc gọi đến từ Thanh Tùng, từ Anh Long, từ Hải Yến. Những người bạn thân thiết của anh, những người đã chứng kiến mối tình của anh và Lê An từ thuở ban đầu. Họ đang lo lắng cho anh, đang cố gắng an ủi anh. Nhưng anh không thể nghe máy. Anh không muốn nghe bất cứ điều gì. Anh chỉ muốn nghe giọng Lê An. Chỉ muốn có cô ấy.
Anh ném chiếc điện thoại lên sofa, nó nảy lên một cái rồi nằm im lìm. Màn hình vẫn sáng, hiển thị danh sách cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc. Anh gục mặt vào hai bàn tay, cảm giác bất lực dâng trào. Thành công mà anh đã đánh đổi bằng tất cả, giờ đây chỉ mang lại cho anh sự trống rỗng và nỗi cô đơn đến tột cùng. Mùi cà phê nguội trong ly trên bàn, thứ anh đã pha từ đêm qua nhưng chưa kịp uống, hòa lẫn với mùi gỗ mới, tạo nên một sự hỗn loạn khó tả. Anh đã quá mải mê với những con số, những bản hợp đồng, mà quên mất rằng hạnh phúc không phải là một đỉnh núi để chinh phục, mà là những khoảnh khắc giản dị, là sự hiện diện của người mình yêu. Anh đã để tình yêu của mình chậm một nhịp, và cái giá phải trả là quá đắt.
***
Trong khi Trần Hạo đang vật lộn với cơn bão tố của sự hối tiếc và tuyệt vọng trong căn hộ sang trọng giữa lòng thành phố, thì cách đó hàng trăm cây số, tại thị trấn ven sông yên bình, một khung cảnh hoàn toàn khác đang diễn ra.
Hoàng hôn đang dần buông xuống trên công viên thị trấn, nhuộm vàng những tán cây cổ thụ đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu và chia ly. Nắng nhạt dần, mang theo hơi mát của buổi chiều tà, và mùi cỏ cây xanh tươi sau một ngày nắng ấm lan tỏa trong không khí. Tiếng cười đùa trong trẻo của những đứa trẻ đá bóng ở bãi cỏ xa xa, tiếng chim hót líu lo, và tiếng xào xạc của lá cây dưới làn gió nhẹ, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang nắm tay nhau đi dạo trên con đường lát đá quen thuộc. Bờ sông cũ hiện lên lấp lánh phía xa, ánh vàng của nắng chiều phản chiếu trên mặt nước phẳng lặng. Lê An mặc một chiếc váy hoa nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa theo gió, khuôn mặt thanh tú ánh lên vẻ bình yên và mãn nguyện. Nụ cười nhẹ nhàng thường trực trên môi cô khi cô lắng nghe Hoàng Huy kể một câu chuyện vui về công việc của anh. Đôi mắt cô, từng chất chứa biết bao chờ đợi và nỗi buồn, giờ đây long lanh ánh hạnh phúc.
"Anh nói xem, mấy đứa nhỏ đó có đáng yêu không chứ?" Hoàng Huy vừa nói vừa chỉ tay về phía nhóm trẻ con đang nô đùa. "Nhìn chúng mà anh cứ nghĩ đến sau này..." Anh bỏ lửng câu nói, ánh mắt trìu mến nhìn Lê An.
Lê An khẽ mỉm cười, gật đầu. "Đáng yêu thật. Chúng có vẻ rất năng động." Cô nhích lại gần Hoàng Huy hơn một chút, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang. Sự hiện diện của anh, vững chãi và an toàn, như một bến đỗ bình yên mà cô đã tìm kiếm bấy lâu.
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại trong túi xách của Lê An rung lên liên hồi, phá vỡ sự tĩnh lặng của khoảnh khắc. Màn hình sáng lên, hiển thị một cái tên mà cô đã cố gắng chôn vùi sâu thẳm trong ký ức. Trần Hạo. Vô số cuộc gọi nhỡ, vô số tin nhắn hiện lên chen chúc.
Lê An khẽ liếc nhìn. Nụ cười trên môi cô thoáng chút tắt đi, nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt cô trở lại vẻ bình thản thường ngày. Cô không nói gì, chỉ khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ, một tiếng thở dài mang theo một chút tiếc nuối cho quá khứ đã qua, nhưng không còn chút vấn vương nào cho hiện tại. Cô đưa tay vào túi xách, chạm vào màn hình điện thoại, tắt nó đi, rồi đặt lại vào túi như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
"An, em có lạnh không?" Hoàng Huy nhận ra cô khẽ rùng mình, liền cởi chiếc áo khoác mỏng đang mặc trên người, dịu dàng khoác lên vai cô. Hành động quan tâm nhỏ nhặt nhưng ấm áp của anh khiến trái tim Lê An rung động.
"Em không sao đâu, có anh đây rồi," cô trả lời, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, hoàn toàn tập trung vào Hoàng Huy. Cô tựa đầu vào vai anh, hít hà mùi hương quen thuộc từ chiếc áo khoác. Mọi lo toan, mọi ký ức đau buồn dường như tan biến hết khi cô ở bên anh. Khoảnh khắc này, cô chỉ muốn tận hưởng sự bình yên, sự quan tâm mà anh mang lại. Cô đã chọn con đường này, và cô sẽ không quay đầu lại. Chiếc nhẫn trên ngón áp út của cô lấp lánh dưới ánh chiều tà, một biểu tượng cho quyết định dứt khoát của cô, một lời khẳng định cho bến đỗ an yên mà cô đã tìm thấy. Cô đã từng chờ đợi, chờ đợi đến mỏi mòn, chờ đợi đến khi trái tim cạn khô hy vọng. Nhưng giờ đây, cô đã không còn phải chờ đợi nữa. Hoàng Huy đã đến, đúng lúc cô cần anh nhất, và anh đã trao cho cô tất cả những gì cô thiếu.
"Mình đi về thôi, trời bắt đầu tối rồi," Lê An nói, ngẩng đầu nhìn Hoàng Huy, ánh mắt cô tràn đầy yêu thương. Anh gật đầu, siết chặt bàn tay cô trong tay mình, rồi cả hai cùng bước đi, bỏ lại phía sau những cuộc gọi vô vọng và những tin nhắn không lời hồi đáp. Phía trước họ là một con đường mới, một tương lai được xây dựng trên sự thấu hiểu và sẻ chia, không còn chỗ cho những tiếc nuối của quá khứ.
***
Rạng sáng hôm sau, thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng trong căn hộ cao cấp của Trần Hạo, mọi thứ chìm trong một sự tĩnh mịch đáng sợ. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại đã tắt từ lâu, chỉ còn ánh đèn đường hắt vào qua khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Tiếng nhạc jazz đã tắt. Tiếng điều hòa vẫn chạy đều đều, nhưng trong tai Trần Hạo, đó chỉ là tiếng ù ù của sự trống rỗng.
Anh nằm vật vã trên chiếc sofa bọc da màu xám lạnh lẽo, không còn chút sức lực nào để cử động. Chiếc điện thoại vẫn nằm cạnh anh, màn hình đen ngòm, như một vật vô tri vô giác, nhưng lại chứa đựng toàn bộ sự thất bại và tuyệt vọng của anh. Anh đã gọi, đã nhắn tin, đã van xin. Nhưng tất cả chỉ đổi lại bằng một sự im lặng chết chóc. Sự im lặng đó, không phải là sự không nghe thấy, mà là sự *từ chối* nghe. Sự im lặng đó chính là câu trả lời, rõ ràng và đau đớn hơn bất kỳ lời nói nào.
Trần Hạo đưa tay lên che mắt, nhưng những hình ảnh về Lê An vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Lê An cười, Lê An khóc, Lê An giận dỗi, Lê An chờ đợi. Và rồi, Lê An bình thản, Lê An mỉm cười bên người đàn ông khác. Hình ảnh Lê An tắt điện thoại, nụ cười bình yên trên môi khi ở bên Nguyễn Hoàng Huy, cứ ám ảnh anh, rõ nét đến từng chi tiết. Anh muốn phủ nhận, muốn tin rằng đó chỉ là một cơn ác mộng dai dẳng, một sự nhầm lẫn tai hại. Nhưng sự thật nghiệt ngã đã gõ cửa, và không có cách nào để anh trốn tránh.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài xuống thái dương anh, thấm vào mái tóc rối bù. Đó là giọt nước mắt của sự bất lực, của nỗi hối tiếc muộn màng, của sự chấp nhận một sự thật tàn nhẫn. Anh đã nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, có thể quay lại bất cứ lúc nào, có thể bù đắp mọi thiếu sót bằng thành công. Nhưng anh đã quên mất rằng, trái tim con người không phải là một món đồ chơi, và thời gian không phải là một con sông đứng yên để anh muốn lội qua lúc nào cũng được.
Anh siết chặt bàn tay, cảm nhận sự đau rát từ khớp xương, nhưng nỗi đau thể xác đó không thấm vào đâu so với nỗi đau trong lòng. Cả cuộc đời anh đã dành để theo đuổi những mục tiêu xa vời, những đỉnh cao sự nghiệp, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất. Anh đã đánh mất Lê An. Không phải vì không yêu, không phải vì không sâu đậm, mà vì anh đã yêu một cách sai lầm, đã không dám bày tỏ, đã chậm một nhịp.
"Cô ấy đã thực sự đi rồi... đã thực sự không còn chờ đợi mình nữa." Lời độc thoại nội tâm của anh vang vọng trong không gian trống trải, không có ai nghe, không có ai đáp lại. "Mình đã làm gì vậy? Đã đánh mất cô ấy như thế nào?" Anh tự hỏi, nhưng không có câu trả lời nào có thể xoa dịu được nỗi đau này. Khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra giữa hai người, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn, vẫn ồn ào và hối hả, nhưng trong mắt Trần Hạo, tất cả chỉ là một khoảng không vô định, một sự phản chiếu lạnh lẽo của cuộc đời mà anh đã vô tình đánh mất. Anh đã từng tin rằng thành công sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng giờ đây, anh chỉ còn lại sự cô độc và nỗi hối tiếc dai dẳng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, là biểu tượng cho sự nghiệp thăng hoa, nhưng nó không thể đo đếm được những khoảnh khắc đã mất, những lời nói không thành, và một tình yêu đã lỡ. Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, nếu như ngày đó, anh dám bày tỏ, dám nắm giữ, liệu mọi thứ có khác? Câu hỏi đó, giờ đây, chỉ còn là một nỗi day dứt không lời đáp, một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn anh, nhắc nhở anh về cái giá của sự chần chừ. Lê An đã tìm thấy bến đỗ an yên của mình, còn Trần Hạo, anh chỉ còn lại một mình giữa sự giàu có trống rỗng, với nỗi đau đớn nhận ra rằng, dù có cố gắng thế nào đi nữa, anh cũng không thể nào quay ngược thời gian. Mối liên kết giữa anh và cô, đã vĩnh viễn bị cắt đứt.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.