Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 438: Bình Yên Nơi Bến Đỗ

Rạng sáng hôm sau, thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng trong căn hộ cao cấp của Trần Hạo, mọi thứ chìm trong một sự tĩnh mịch đáng sợ. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại đã tắt từ lâu, chỉ còn ánh đèn đường hắt vào qua khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Tiếng nhạc jazz đã tắt. Tiếng điều hòa vẫn chạy đều đều, nhưng trong tai Trần Hạo, đó chỉ là tiếng ù ù của sự trống rỗng. Anh nằm vật vã trên chiếc sofa bọc da màu xám lạnh lẽo, không còn chút sức lực nào để cử động. Chiếc điện thoại vẫn nằm cạnh anh, màn hình đen ngòm, như một vật vô tri vô giác, nhưng lại chứa đựng toàn bộ sự thất bại và tuyệt vọng của anh. Anh đã gọi, đã nhắn tin, đã van xin. Nhưng tất cả chỉ đổi lại bằng một sự im lặng chết chóc. Sự im lặng đó, không phải là sự không nghe thấy, mà là sự *từ chối* nghe. Sự im lặng đó chính là câu trả lời, rõ ràng và đau đớn hơn bất kỳ lời nói nào.

Trần Hạo đưa tay lên che mắt, nhưng những hình ảnh về Lê An vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Lê An cười, Lê An khóc, Lê An giận dỗi, Lê An chờ đợi. Và rồi, Lê An bình thản, Lê An mỉm cười bên người đàn ông khác. Hình ảnh Lê An tắt điện thoại, nụ cười bình yên trên môi khi ở bên Nguyễn Hoàng Huy, cứ ám ảnh anh, rõ nét đến từng chi tiết. Anh muốn phủ nhận, muốn tin rằng đó chỉ là một cơn ác mộng dai dẳng, một sự nhầm lẫn tai hại. Nhưng sự thật nghiệt ngã đã gõ cửa, và không có cách nào để anh trốn tránh. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài xuống thái dương anh, thấm vào mái tóc rối bù. Đó là giọt nước mắt của sự bất lực, của nỗi hối tiếc muộn màng, của sự chấp nhận một sự thật tàn nhẫn. Anh đã nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, có thể quay lại bất cứ lúc nào, có thể bù đắp mọi thiếu sót bằng thành công. Nhưng anh đã quên mất rằng, trái tim con người không phải là một món đồ chơi, và thời gian không phải là một con sông đứng yên để anh muốn lội qua lúc nào cũng được. Anh siết chặt bàn tay, cảm nhận sự đau rát từ khớp xương, nhưng nỗi đau thể xác đó không thấm vào đâu so với nỗi đau trong lòng. Cả cuộc đời anh đã dành để theo đuổi những mục tiêu xa vời, những đỉnh cao sự nghiệp, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất. Anh đã đánh mất Lê An. Không phải vì không yêu, không phải vì không sâu đậm, mà vì anh đã yêu một cách sai lầm, đã không dám bày tỏ, đã chậm một nhịp. "Cô ấy đã thực sự đi rồi... đã thực sự không còn chờ đợi mình nữa." Lời độc thoại nội tâm của anh vang vọng trong không gian trống trải, không có ai nghe, không có ai đáp lại. "Mình đã làm gì vậy? Đã đánh mất cô ấy như thế nào?" Anh tự hỏi, nhưng không có câu trả lời nào có thể xoa dịu được nỗi đau này. Khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra giữa hai người, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn, vẫn ồn ào và hối hả, nhưng trong mắt Trần Hạo, tất cả chỉ là một khoảng không vô định, một sự phản chiếu lạnh lẽo của cuộc đời mà anh đã vô tình đánh mất. Anh đã từng tin rằng thành công sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng giờ đây, anh chỉ còn lại sự cô độc và nỗi hối tiếc dai dẳng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, là biểu tượng cho sự nghiệp thăng hoa, nhưng nó không thể đo đếm được những khoảnh khắc đã mất, những lời nói không thành, và một tình yêu đã lỡ. Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, nếu như ngày đó, anh dám bày tỏ, dám nắm giữ, liệu mọi thứ có khác? Câu hỏi đó, giờ đây, chỉ còn là một nỗi day dứt không lời đáp, một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn anh, nhắc nhở anh về cái giá của sự chần chừ. Lê An đã tìm thấy bến đỗ an yên của mình, còn Trần Hạo, anh chỉ còn lại một mình giữa sự giàu có trống rỗng, với nỗi đau đớn nhận ra rằng, dù có cố gắng thế nào đi nữa, anh cũng không thể nào quay ngược thời gian. Mối liên kết giữa anh và cô, đã vĩnh viễn bị cắt đứt.

***

Sáng sớm hôm sau, tại căn nhà nhỏ quen thuộc ven sông của Lê An, ánh nắng vàng nhạt đã len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng tinh khôi trên sàn nhà gỗ cũ kỹ. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, như vô vàn tinh linh nhỏ đang chào đón một ngày mới bình yên. Lê An ngồi bên bệ cửa sổ, chiếc lưng thẳng tắp tựa vào khung gỗ mát lạnh, tay cô khẽ vuốt ve chiếc điện thoại cũ đã sờn màu. Màn hình điện thoại, dù đã cũ, vẫn hiển thị rõ ràng những cuộc gọi nhỡ và vài dòng tin nhắn từ một số điện thoại quen thuộc đến ám ảnh. Số của Trần Hạo.

Một nỗi buồn thoáng qua, như một làn gió nhẹ lướt qua mặt hồ rồi tan biến. Nó không còn sức mạnh để níu kéo cô, không còn đủ sức để khuấy động trái tim cô như những ngày xưa cũ. Lê An thở dài khe khẽ, tiếng thở ra như trút bỏ một gánh nặng vô hình đã đè nén cô suốt bao năm qua. "Vậy là anh ấy cũng... biết rồi," cô thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Giữa sự tĩnh lặng của buổi sớm, tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ xa xa, câu nói ấy mang một vẻ cam chịu, thản nhiên đến lạ.

Cô mở khóa điện thoại, lướt qua những dòng tin nhắn cuối cùng từ Trần Hạo. Có lẽ, anh đã viết chúng trong cơn hoảng loạn, trong sự nhận ra muộn màng. Những lời lẽ chất chứa sự hối tiếc, sự van xin, nhưng đối với Lê An, chúng chỉ còn là những con chữ vô tri. Chúng đến quá muộn, quá xa, khi trái tim cô đã mỏi mòn vì chờ đợi và đã học cách tự chữa lành. Từng từ, từng câu đều gợi lại những kỷ niệm xưa cũ, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo. Rồi ký ức về lời hứa "không quên em" phai nhạt dần theo những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi ngắn lại bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, đã bấu víu vào từng sợi tơ mỏng manh của quá khứ. Nhưng sự chờ đợi ấy, giống như chờ đợi một con thuyền đã đi xa mãi không trở về.

Cô đặt điện thoại xuống bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp vỏ nhựa cũ kỹ. Ánh mắt Lê An hướng ra ngoài cửa sổ, nơi mảnh vườn nhỏ của mẹ cô đang khoe sắc với những bông hoa dại, nơi con đường đất dẫn ra bờ sông uốn lượn dưới tán cây rợp bóng. Một hơi thở thật sâu, lấp đầy lồng ngực cô bằng không khí trong lành của buổi sớm. Cô cảm thấy sự bình yên, sự thanh thản lạ lùng. Khoảng cách vô hình mà Trần Hạo đã tạo ra giữa họ, bằng sự e dè, bằng nỗi sợ hãi không dám bày tỏ, giờ đây đã trở thành một khoảng cách hữu hình, một ranh giới không thể nào vượt qua. Nó không chỉ là khoảng cách địa lý giữa thị trấn và thành phố, mà còn là khoảng cách của thời gian, của những lựa chọn đã đưa ra, của những con đường đã rẽ lối.

Đúng, anh đã rất thích cô. Cô biết. Nhưng thích thì không đủ. Không đủ để anh níu giữ cô lại khi cô chới với. Không đủ để anh dũng cảm bày tỏ khi cô cần một lời khẳng định. Và không đủ để cô tiếp tục chờ đợi khi trái tim đã mệt mỏi. "Nếu như ngày đó..." cô lại nghĩ đến cụm từ quen thuộc ấy, nhưng lần này, nó không còn mang theo nỗi day dứt xé lòng. Thay vào đó, là một sự chấp nhận nhẹ nhàng, một sự thấu hiểu rằng mọi thứ đều có cái giá của nó, và cái giá của sự chần chừ chính là sự mất mát vĩnh viễn. Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười không còn gượng gạo hay ẩn chứa sự tiếc nuối, mà là nụ cười của một người đã tìm thấy sự an yên trong chính lựa chọn của mình. Cô đứng dậy, vươn vai, ánh nắng sớm ôm trọn lấy bóng hình mảnh mai của cô. Một chương cũ đã khép lại, và một chương mới đang từ từ mở ra, hứa hẹn những điều bình dị, nhưng vững chãi hơn.

***

Chiều muộn, ánh nắng vàng dịu như mật ong trải dài trên những mái nhà ngói rêu phong của thị trấn, len lỏi qua từng tán cây cổ thụ, tạo nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo hương thơm của đất ẩm và mùi hoa sữa thoang thoảng từ những con phố nhỏ. Tại góc quen thuộc của quán cà phê thị trấn, nơi có những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ và những chậu cây xanh mướt, Lê An và Bà Mai đang ngồi đối diện nhau. Tiếng lạch cạch của những chiếc thìa khuấy cà phê, tiếng cười nói nho nhỏ của vài vị khách vãng lai, và mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện vào không khí, tạo nên một không gian ấm cúng, thân thuộc.

Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, nhấp một ngụm trà hoa cúc ấm nóng. Đôi mắt hiền hậu của bà, chất chứa biết bao trải nghiệm đời người, trìu mến nhìn Lê An. Cô gái trẻ trước mặt bà, dù đã trưởng thành, nhưng trong mắt bà vẫn là "con bé An" ngày nào. Lê An khẽ mân mê vành cốc, gương mặt cô thanh thoát, không còn vẻ u buồn hay dằn vặt như những ngày tháng trước.

"Con bé à, phận gái mình cần nhất là sự bình yên," Bà Mai cất tiếng, giọng nói ấm áp như tiếng suối chảy. Bà đặt tách trà xuống, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lê An. Bàn tay của Lê An, dù có chút lạnh, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên một sự kiên định rõ rệt.

Lê An khẽ gật đầu, "Con biết, bà ạ. Con đã nghĩ kỹ rồi." Cô ngước nhìn Bà Mai, đôi mắt trong veo ẩn chứa những suy tư sâu sắc. "Tối qua... anh Hạo có gọi cho con rất nhiều. Rồi cả tin nhắn nữa." Cô kể, giọng nói đều đều, không chút xúc động nào quá mức. "Anh ấy nói... anh ấy đã sai, đã hối hận. Rằng nếu như ngày đó, anh ấy không chần chừ, không đặt sự nghiệp lên trên tất cả, thì mọi chuyện đã khác."

Bà Mai chỉ lắng nghe, không ngắt lời. Bà hiểu rằng, Lê An cần được nói ra, cần được giải tỏa những cảm xúc chất chứa bấy lâu. "Anh ấy nói rất nhiều, bà ạ. Về những điều anh ấy đã bỏ lỡ, về những lời nói không thành. Anh ấy muốn... muốn con cho anh ấy một cơ hội nữa." Lê An dừng lại, ánh mắt cô lạc vào một điểm vô định ngoài cửa sổ, nơi nắng chiều vẫn đang cố gắng níu giữ những tia sáng cuối cùng. "Nhưng mà, bà ơi... Con đã chờ đợi quá lâu rồi. Con đã từng nghĩ, chỉ cần anh ấy quay lại, chỉ cần anh ấy nói một lời, con sẽ bỏ qua tất cả. Nhưng bây giờ... con không còn cảm giác đó nữa."

Bà Mai khẽ siết nhẹ tay Lê An, một cử chỉ đầy thấu hiểu. "Trái tim con người ta cũng có giới hạn của nó, con ạ. Nước chảy đá mòn, huống hồ là lòng người. Con đã cho Hạo quá nhiều thời gian rồi."

"Dạ, con cũng nghĩ vậy." Lê An tiếp lời, giọng cô chứa đựng một sự nhẹ nhõm. "Con đã mệt mỏi với việc chờ đợi, mệt mỏi với những khoảng cách vô hình mà anh ấy cứ tạo ra. Con muốn một bến đỗ an yên, bà ạ. Một nơi mà con không cần phải đoán xem người ta có yêu mình không, có cần mình không. Một nơi mà con được quan tâm, được là chính mình, không phải chạy theo những điều xa vời." Lê An nhìn thẳng vào mắt Bà Mai, ánh mắt cô bộc lộ sự dứt khoát hiếm thấy. "Con đã nói với anh Hạo rằng, con sẽ kết hôn. Rằng con không thể quay lại được nữa."

Bà Mai mỉm cười dịu dàng. "Con bé An nhà mình lớn thật rồi. Bà mừng cho con. Hoàng Huy là một chàng trai tốt, chân thành. Con đã chọn đúng người." Bà xoa nhẹ đầu Lê An, những ngón tay gầy guộc nhưng ấm áp truyền sang cô gái trẻ một sự an ủi, một sự ủng hộ vô điều kiện. "Mỗi người có một con đường, một số phận. Cái duyên cái nợ không gặp nhau thì cũng đành chịu. Quan trọng là bây giờ con được hạnh phúc, được bình yên."

Lê An tựa đầu vào vai Bà Mai, cảm nhận sự an toàn, sự ấm áp từ người phụ nữ đã dõi theo cô từ thuở nhỏ. Những dư âm của quá khứ, nỗi hoài niệm về một mối tình thanh mai trúc mã vẫn còn đó, như một cuốn phim cũ thỉnh thoảng lại lướt qua tâm trí. Nhưng chúng không còn là nỗi ám ảnh, không còn là sợi dây níu kéo cô ở lại với những gì đã qua. Chúng chỉ là một phần của câu chuyện đời cô, một bài học về sự chờ đợi và cái giá của nó. Cô đã chấp nhận sự thật rằng, không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, một nhịp mà Lê An không thể chờ đợi thêm được nữa. Cô đã tìm thấy sự bình yên mà mình hằng mong ước, không phải trong sự quay lại của một tình yêu cũ, mà trong sự dứt khoát để bước tiếp.

***

Hoàng hôn buông xuống trên thị trấn, nhuộm vàng cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng trải dài trên mặt hồ phẳng lặng trong công viên, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lãng mạn. Gió chiều mát mẻ thổi qua, mang theo hơi nước từ hồ và mùi cỏ cây xanh tươi, xoa dịu mọi giác quan. Nguyễn Hoàng Huy và Lê An cùng sánh bước trên con đường lát đá quanh hồ. Huy không nắm tay cô ngay, anh giữ một khoảng cách vừa phải, đủ gần để cô cảm nhận được sự hiện diện của anh, nhưng cũng đủ xa để cô có không gian riêng. Anh luôn tinh tế như vậy, tôn trọng mọi cảm xúc và suy nghĩ của cô.

Họ trò chuyện về những điều vụn vặt, về những câu chuyện thường nhật, về những dự định nhỏ cho tương lai. Tiếng cười trong trẻo của Lê An hòa vào tiếng gió xào xạc qua tán cây, và ánh mắt Huy luôn dõi theo cô, chất chứa sự quan tâm và yêu thương chân thành. Anh không cần những lời thề non hẹn biển, không cần những cử chỉ khoa trương. Sự hiện diện của anh, sự lắng nghe của anh, sự chu đáo tỉ mỉ của anh đã đủ để Lê An cảm thấy một cảm giác vững chãi, an toàn mà cô đã tìm kiếm bấy lâu.

"Em thích màu sơn nào cho phòng khách? Anh muốn mọi thứ phải thật vừa ý em," Huy hỏi, giọng nói trầm ấm, dịu dàng. Anh quay sang nhìn Lê An, ánh mắt tràn đầy mong đợi.

Lê An khẽ mỉm cười, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. "Màu xanh nhạt có được không anh? Em nghĩ nó sẽ rất bình yên." Cô hình dung về một căn phòng khách nhỏ xinh, tràn ngập ánh sáng tự nhiên, với màu xanh nhạt dịu mát trên tường, tạo cảm giác thư thái, dễ chịu.

Huy gật đầu ngay lập tức, "Được chứ, tất nhiên là được rồi. Anh cũng thích màu xanh. Màu của sự hy vọng, và của sự tĩnh lặng." Anh nói, rồi khẽ đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Lê An. Lòng bàn tay anh ấm áp, vững chãi. Lê An không rút tay lại, cô để mặc bàn tay mình nằm gọn trong lòng bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm và sự an toàn mà anh mang lại. Cảm giác này, khác hẳn với sự bồn chồn, lo lắng mà cô thường cảm thấy khi nghĩ về Trần Hạo. Đây là sự bình yên, là sự tin cậy tuyệt đối.

Họ tiếp tục đi dạo, cùng ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống trên mặt hồ. Mặt trời như một quả cầu lửa khổng lồ, từ từ lặn xuống phía chân trời, vẽ nên những vệt màu cam, tím, hồng rực rỡ. Lê An dựa nhẹ vào vai Huy, cảm nhận nhịp đập đều đặn từ trái tim anh. Bên anh, cô không cần phải mạnh mẽ, không cần phải cố gắng. Cô chỉ cần là chính mình, một cô gái yếu đuối cần được che chở, cần một bến đỗ an yên.

Những lời nói không thành của Trần Hạo, những khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra, và cả nỗi hối tiếc "nếu như ngày đó" của anh, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn ký ức xa xăm, không thể chạm tới hiện tại. Trái tim Lê An đã thôi không còn thổn thức vì những điều đã mất. Thay vào đó, nó đang đập những nhịp đập mới, những nhịp đập của hy vọng, của sự tin tưởng vào một tương lai tươi sáng bên người đàn ông đang nắm lấy tay cô.

"Em có lạnh không?" Huy hỏi khẽ, giọng đầy lo lắng, khi làn gió chiều bất chợt thổi mạnh hơn. Anh khẽ siết chặt tay cô, như muốn truyền thêm hơi ấm.

Lê An lắc đầu, ánh mắt cô hướng về phía mặt trời đã gần như biến mất, chỉ còn lại những vệt sáng cuối cùng trên nền trời. "Không lạnh đâu anh. Em thấy rất ấm áp." Ấm áp không chỉ từ hơi ấm bàn tay anh, mà còn từ sự quan tâm chân thành, từ sự vững chãi mà anh mang lại. Cô đã từng chờ đợi một tình yêu mãnh liệt, một lời thổ lộ cháy bỏng. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, điều cô thực sự cần là sự ổn định, là một người đàn ông sẵn sàng ở bên cạnh, cùng cô xây dựng một tổ ấm, không phải để cô một mình đối mặt với những thử thách của cuộc đời.

Mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại ánh sáng xanh tím của buổi hoàng hôn phủ lên vạn vật. Lê An và Huy vẫn đứng đó, tay trong tay, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh yên bình. Mối liên kết giữa cô và Trần Hạo, đã vĩnh viễn bị cắt đứt. Con sông cuộc đời của cô đã rẽ sang một nhánh khác, một nhánh sông êm đềm, hiền hòa, nơi có Nguyễn Hoàng Huy chờ đợi, sẵn sàng cùng cô chèo lái con thuyền hạnh phúc. Lê An đã chọn sự bình yên, và cô biết mình đã chọn đúng. Một chương mới đã thực sự bắt đầu, không còn những "nếu như ngày đó", không còn những lời nói không thành, chỉ còn lại sự an yên nơi bến đỗ mà cô hằng mong ước.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free