Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 439: Bờ Bến Bình Yên, Nỗi Đau Muộn Màng
Mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại ánh sáng xanh tím của buổi hoàng hôn phủ lên vạn vật. Lê An và Huy vẫn đứng đó, tay trong tay, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh yên bình. Mối liên kết giữa cô và Trần Hạo, đã vĩnh viễn bị cắt đứt. Con sông cuộc đời của cô đã rẽ sang một nhánh khác, một nhánh sông êm đềm, hiền hòa, nơi có Nguyễn Hoàng Huy chờ đợi, sẵn sàng cùng cô chèo lái con thuyền hạnh phúc. Lê An đã chọn sự bình yên, và cô biết mình đã chọn đúng. Một chương mới đã thực sự bắt đầu, không còn những "nếu như ngày đó", không còn những lời nói không thành, chỉ còn lại sự an yên nơi bến đỗ mà cô hằng mong ước.
***
Trong cái rạng đông xám xịt của thành phố lớn, Trần Hạo ngồi lặng lẽ trên một chiếc ghế cứng ở bến xe khách liên tỉnh. Đêm qua, anh hầu như không chợp mắt. Tin tức về lễ đính hôn của Lê An – dù không chính thức, nhưng đủ để thổi bùng lên ngọn lửa tuyệt vọng trong lòng anh – đã khiến mọi suy nghĩ trở nên hỗn loạn. Anh đã thử gọi, thử nhắn, nhưng tất cả đều rơi vào khoảng không vô định, hoặc chỉ nhận lại sự im lặng đến đáng sợ, đôi khi là những tin nhắn ngắn gọn, hời hợt đầy xa cách mà anh không thể lý giải nổi. Đó là một khoảng cách vô hình, nhưng lại lạnh lẽo hơn bất kỳ bức tường thép nào. Giờ đây, chỉ còn một cách cuối cùng: trở về. Trở về thị trấn nhỏ, nơi mọi chuyện bắt đầu, để tận mắt nhìn thấy, để tận tai nghe ngóng, để dập tắt hoặc xác nhận cái hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong trái tim đã rạn vỡ.
Tiếng loa thông báo rè rè vang lên, những âm thanh khô khốc xé toạc không khí tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Tiếng xe khách khởi động hú còi inh ỏi, tiếng bánh xe nghiến ken két trên nền xi măng, hòa cùng tiếng người gọi khách xôn xao và những cuộc trò chuyện vội vã. Mùi xăng dầu đặc trưng hòa lẫn mùi khói xe, mùi ẩm mốc của những góc khuất lâu năm và mùi thức ăn đường phố bốc lên từ những quán hàng vỉa hè, tất cả tạo nên một bầu không khí hối hả, ồn ào và đôi khi hỗn loạn đến nghẹt thở. Trần Hạo đứng dậy, đôi vai mỏi mệt nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một tia quyết tâm đến cùng cực. Anh bước đến quầy vé, mua một tấm vé về thị trấn nhỏ quen thuộc, nơi anh đã rời đi để tìm kiếm thành công, và giờ đây, nơi anh quay về để đối mặt với thất bại lớn nhất của đời mình.
Bước lên xe, Trần Hạo chọn một ghế cạnh cửa sổ, nép mình vào góc khuất như thể muốn ẩn mình khỏi thế giới. Anh không muốn bất kỳ ai nhìn thấy sự yếu đuối, sự tuyệt vọng đang gặm nhấm từng tế bào trong anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của sự nghiệp rực rỡ và những đánh đổi không ngừng nghỉ của anh, bỗng trở nên nặng trĩu trên cổ tay. Anh vô thức đưa tay lên chạm vào nó, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Anh đã có tất cả những gì mình từng khao khát: địa vị, tiền bạc, sự nghiệp thành công. Nhưng giờ đây, khi đối diện với cái giá phải trả, anh nhận ra mình đã mất đi điều quý giá nhất.
Chiếc xe lăn bánh, chậm rãi rời khỏi bến. Những tòa nhà cao tầng, những con đường đông đúc dần lùi lại phía sau. Thay vào đó là những cánh đồng xanh mướt trải dài vô tận dưới ánh nắng ban mai trong trẻo, những mái nhà ngói đỏ cam thấp thoáng ẩn hiện giữa những rặng tre. Cảnh vật thành phố hào nhoáng, vội vã nhường chỗ cho vẻ đẹp bình dị, yên ả của miền quê. Nhưng trong lòng Trần Hạo, sự yên bình đó không thể xoa dịu đi nỗi đau. Ngược lại, nó càng khoét sâu thêm vào vết thương lòng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm lạc vào khoảng không vô định. Tâm trí anh trôi dạt về những ngày xưa cũ, về những buổi tan học chung đường với Lê An, về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, về lời hứa "không quên em" mà anh đã từng thốt ra, nhưng lại không thể giữ trọn vẹn.
"Một lần cuối cùng... chỉ một lần cuối..." anh thầm thì, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Đó không phải là lời cầu xin, mà là một sự cam chịu, một nhu cầu được nhìn thấy sự thật, dù sự thật đó có tàn khốc đến đâu. Anh biết mình đang tự đâm đầu vào một bức tường, nhưng anh không thể không làm. Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh dường như đang đếm ngược từng giây, từng phút đến khoảnh khắc định mệnh. Mỗi nhịp thời gian trôi qua là một nhát dao cứa vào trái tim, nhắc nhở anh về cái giá của sự chậm một nhịp, của những lời nói không thành mà anh đã giữ lại trong lòng quá lâu. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp là tất cả. Anh đã từng tin, Lê An sẽ luôn ở đó, chờ đợi anh. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, cuộc đời không phải là một trò chơi mà anh có thể điều khiển theo ý muốn. Có những thứ, một khi đã lỡ, sẽ lỡ cả một đời.
***
Chiếc xe khách cuối cùng cũng cập bến ở thị trấn ven sông. Trần Hạo bước xuống xe, cảm nhận không khí thị trấn quen thuộc ùa vào lồng ngực. Không khí ở đây trong lành hơn, mang theo mùi của đất ẩm, của cây cỏ và thoang thoảng hơi nước từ con sông. Nhưng cái sự quen thuộc ấy lại mang một nỗi xa lạ đến gai người. Mọi thứ dường như vẫn vậy, nhưng anh đã khác, và Lê An cũng đã khác. Anh đi bộ qua những con đường cũ, những con hẻm nhỏ in hằn dấu chân tuổi thơ. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây, mỗi mái hiên nhà đều gợi lên một kỷ niệm, một hình bóng Lê An. Anh đã cố gắng tìm kiếm cô, ánh mắt quét qua từng gương mặt xa lạ và quen thuộc trên phố, nhưng vô vọng. Không thấy cô ở nhà, anh quyết định ghé vào quán cà phê của Chú Nam, nơi hai người từng có những buổi hẹn hò thời niên thiếu, nơi những ước mơ giản dị được dệt nên từ ly cà phê nóng và những câu chuyện không đầu không cuối.
Bước vào quán, tiếng chuông gió khẽ khàng ngân vang. Mùi cà phê rang xay đặc trưng, thoang thoảng hương hoa nhài dịu nhẹ, ùa vào khứu giác, gợi lên biết bao ký ức. Tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái, nhưng đối với Trần Hạo lúc này, nó lại mang một nỗi trầm mặc khó tả. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, đang đứng sau quầy pha chế. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Trần Hạo, rồi dừng lại. Một nụ cười thoáng qua trên môi ông, một nụ cười đầy ẩn ý, như thể ông đã đoán biết được điều gì đó.
"Vẫn vị cũ chứ cháu?" Chú Nam hỏi, giọng nói tự nhiên, không nhanh không chậm, như thể thời gian chưa từng trôi qua đối với quán cà phê nhỏ này.
Trần Hạo gật đầu nhẹ, giọng khẽ khàng, chất chứa sự mệt mỏi và nỗi buồn không thể che giấu. "Vâng, chú." Anh biết Chú Nam không chỉ hỏi về ly cà phê. Chú đang hỏi về những gì anh tìm kiếm, về những gì anh đã để mất.
Chú Nam không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quay lưng lại, bắt đầu pha chế. Tiếng nước sôi reo, tiếng cà phê nhỏ giọt đều đặn, từng âm thanh như gõ vào lòng Trần Hạo. Anh chọn một góc khuất, nơi có thể quan sát toàn bộ quán mà không bị ai chú ý. Cầm ly cà phê nóng hổi, anh hít sâu mùi hương quen thuộc, cố gắng xoa dịu sự căng thẳng đang dâng trào trong lòng. Mùi cà phê thơm lừng, vị đắng nhẹ nơi đầu lưỡi, tất cả đều là những mảnh ghép của quá khứ, của một thời anh và Lê An còn vô tư, chưa vướng bận những toan tính của cuộc đời.
Anh nhớ lại những lần Lê An ngồi đối diện anh, đôi mắt cô lấp lánh khi kể về những ước mơ nhỏ bé, về một ngôi nhà nhỏ xinh ven sông, về những buổi chiều cùng nhau dạo bước trên con đường làng. Những "lời nói không thành" đã bao lần chực thốt ra từ môi anh, nhưng lại bị kìm nén bởi sự e dè, bởi nỗi sợ hãi không tên, bởi ám ảnh về một tương lai xán lạn hơn. Giờ đây, những lời đó chỉ còn là tiếng vọng trong tâm trí, nhức nhối như một vết thương không thể lành. Anh đã từng nghĩ, khi anh đủ thành công, anh sẽ quay về, sẽ ngỏ lời, sẽ trao cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng anh đã quên mất, có những điều, không thể chờ đợi. Tình yêu không phải là một món hàng có thể cất giữ, rồi lấy ra khi mình sẵn sàng.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng dịu dàng chiếu rọi con đường nhỏ. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng. Thị trấn vẫn vậy, quán cà phê vẫn vậy, nhưng mọi thứ đã thay đổi. Lê An đã không còn ở đây, hoặc ít nhất, không còn là Lê An của những ngày xưa. Nỗi lo lắng dâng lên trong lòng, một cảm giác bất an khó tả. Anh biết mình đang trì hoãn cái khoảnh khắc đối diện với sự thật. Anh sợ hãi điều anh sẽ thấy, sợ hãi cái sự thật rằng Lê An đã thực sự bước ra khỏi cuộc đời anh, không còn chút dấu vết nào của "nếu như ngày đó" hay "chậm một nhịp".
***
Sau khi rời quán cà phê với ly cà phê đã nguội lạnh, Trần Hạo đi dạo đến công viên thị trấn. Dưới ánh nắng vàng rực của buổi chiều tà, công viên hiện lên như một bức tranh thơ mộng, mang theo vẻ đẹp hoài niệm. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, hòa cùng tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ con đang chơi đùa, tạo nên một bản giao hưởng bình yên. Gió nhẹ xào xạc qua từng tán lá, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi và thoang thoảng hương hoa dịu dàng. Bầu không khí trong lành, lãng mạn, nhưng đối với Trần Hạo, nó lại như một lưỡi dao cứa vào trái tim đang rỉ máu. Anh bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều nặng trĩu, như thể đang bước trên than hồng.
Rồi, đột nhiên, tim anh thắt lại. Sau một gốc cây bàng cổ thụ, dưới ánh nắng vàng óng ả, một cảnh tượng đập vào mắt anh, khiến toàn bộ thế giới xung quanh như ngừng quay. Lê An đang ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc, chiếc ghế mà hai người từng ngồi hàng giờ để trò chuyện, để ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống. Cô không ngồi một mình. Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi cạnh cô, tay trong tay. Họ cười nói vui vẻ, ánh mắt Lê An tràn ngập sự bình yên, sự hạnh phúc mà anh chưa từng thấy ở cô khi họ còn bên nhau. Nụ cười của cô rạng rỡ, không chút gợn ưu tư, không chút tiếc nuối. Đó là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ an yên, đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ.
Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út của Lê An như một lời khẳng định cuối cùng, một dấu chấm hết không thể đảo ngược cho mọi hy vọng mong manh còn sót lại trong lòng Trần Hạo. Nó không chỉ là một món trang sức, mà là một bức tường vô hình, kiên cố, vĩnh viễn ngăn cách anh và cô. Nụ cười của cô, ánh mắt hạnh phúc của cô, sự dịu dàng mà Nguyễn Hoàng Huy trao cho cô – tất cả đều là những nhát dao chí mạng, xuyên thẳng vào trái tim anh. Anh đứng sững lại, như một pho tượng đá, ẩn mình sau thân cây sần sùi. Tay anh buông thõng, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay giờ đây dường như nặng trĩu, kéo anh chìm sâu vào vực thẳm của sự tuyệt vọng.
"An..." anh thầm thì, nhưng giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Một tiếng nấc khô khốc mắc kẹt nơi lồng ngực. Anh cảm thấy một cơn đau nhói, không phải đau về thể xác, mà là nỗi đau của một linh hồn bị xé toạc. Anh nhận ra, khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An đã không còn vô hình nữa. Nó đã trở thành một hiện thực rõ ràng, được chứng minh bằng nụ cười của cô, bằng vòng tay của người đàn ông khác, và bằng chiếc nhẫn cưới lấp lánh kia.
Tất cả những gì anh từng nghĩ, từng hy vọng, từng chờ đợi, giờ đây sụp đổ hoàn toàn. Cái ý nghĩ "nếu như ngày đó" cứ vang vọng trong đầu anh, như một lời nguyền rủa. Nếu như ngày đó anh không quá bận rộn với sự nghiệp, nếu như ngày đó anh dám bày tỏ tình cảm của mình, nếu như ngày đó anh không để cô phải chờ đợi trong mỏi mòn, thì mọi chuyện có lẽ đã khác. Nhưng không có "nếu như". Chỉ có "chậm một nhịp", và "lời nói không thành". Anh đã thua, thua một cách thảm hại, không phải vì không đủ yêu, mà vì đã không dám yêu đúng lúc.
Anh nhìn họ, nhìn Lê An tựa đầu vào vai Nguyễn Hoàng Huy, nhìn cách anh ta nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được sự bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy mang lại cho Lê An, một sự bình yên mà anh, với tất cả thành công và tham vọng của mình, đã không thể trao cho cô. Anh không dám bước tới, không dám phá vỡ khoảnh khắc hạnh phúc đó của cô. Anh biết, nếu anh làm vậy, anh sẽ chỉ khiến cô thêm khó xử, và làm tổn thương chính mình hơn nữa. Anh đã từng ích kỷ muốn níu kéo, muốn giải thích, muốn thay đổi mọi thứ. Nhưng giờ đây, nhìn thấy sự thanh thản trong mắt cô, anh hiểu rằng, điều duy nhất anh có thể làm là chấp nhận.
Nỗi hối tiếc gặm nhấm tâm can, nhưng đi kèm với nó là một sự chấp nhận cay đắng. Anh đã đánh mất Lê An vĩnh viễn. Không còn bất kỳ cơ hội nào, bất kỳ con đường nào để quay lại. Con sông cuộc đời của Lê An đã rẽ sang một nhánh khác, một nhánh sông êm đềm, hiền hòa, nơi có Nguyễn Hoàng Huy chờ đợi. Còn anh, Trần Hạo, vẫn đứng đây, trên bờ sông cũ, một mình với nỗi tiếc nuối miên man. Anh quay lưng lại, lặng lẽ rời đi, không một lời từ biệt, không một dấu vết. Ánh nắng vàng cuối cùng của buổi chiều tà phủ lên dáng vẻ cô độc của anh, biến anh thành một cái bóng dài đổ xuống con đường, chìm dần vào màn đêm đang buông xuống. Đó là cái kết cho một mối tình, và là khởi đầu cho một hành trình đơn độc, gánh theo nỗi đau và sự hối tiếc sâu sắc sẽ theo anh suốt cuộc đời.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.