Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 440: Lời Thổ Lộ Muộn Màng Bên Bờ Sông

Ánh hoàng hôn vàng vọt đã buông mình xuống những rặng tre xanh mướt bên kia bờ, nhuộm đỏ một vệt dài trên mặt sông, nơi từng là chứng nhân cho bao nhiêu kỷ niệm của anh và Lê An. Trần Hạo đứng lặng lẽ, đôi chân dường như đã bám rễ xuống nền đất ẩm ướt, mùi phù sa và cỏ cây xanh tươi quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của thị trấn ven sông mà anh đã tưởng chừng đã quên lãng. Gió nhẹ xào xạc qua những hàng cây, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi chiều tàn, như muốn vuốt ve nỗi lòng đang dậy sóng của anh. Xa xa, tiếng chim hót thưa thớt, lẫn vào tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã, mênh mông, thoáng đãng nhưng cũng đầy u hoài. Nó không còn là giai điệu của tuổi thơ vô tư lự, mà là khúc ca ai oán cho một mối tình đã lỡ làng.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh buốt thấm vào phổi, rồi từ từ lan tỏa khắp lồng ngực đang quặn thắt. Anh nhìn dòng nước trôi lững lờ, không ngừng nghỉ, như thời gian cứ thế chảy qua đời người, cuốn đi tất cả những gì không biết nắm giữ. Tâm trí anh quay cuồng, tái hiện lại khung cảnh vừa rồi: Lê An của anh, ngồi cạnh Nguyễn Hoàng Huy, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt bình yên, và đặc biệt là chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út. Chiếc nhẫn ấy, không chỉ là một vật trang sức, mà là một lời tuyên bố đanh thép, một dấu chấm hết nghiệt ngã cho mọi hy vọng mong manh còn sót lại trong trái tim anh. Nó đóng lại cánh cửa của một quá khứ mà anh đã từng nghĩ là vĩnh cửu, và mở ra một tương lai mà anh không thể nào chen chân vào.

Anh vô thức siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay. Ánh sáng cuối cùng của ngày còn vương vấn trên mặt kính, phản chiếu những con số lạnh lùng. Chiếc đồng hồ này, biểu tượng cho những thành công, những tham vọng mà anh đã đánh đổi tuổi trẻ, đánh đổi cả những khoảnh khắc đáng lẽ phải dành cho Lê An. Giờ đây, nó trở nên nặng trĩu, như một gánh nặng, một lời nhắc nhở về những gì anh đã đạt được, nhưng cũng là những gì anh đã đánh mất. Thành công, danh vọng, tiền bạc – tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh đứng đây, giữa hoàng hôn tàn, với trái tim trống rỗng và nỗi tiếc nuối ngập tràn.

"Giá như…", anh thầm thì, nhưng giọng nói nghẹn lại, khô khốc. Từ "giá như" ấy, một cụm từ quen thuộc, nhưng chưa bao giờ đau đớn đến thế. Nó mở ra một cánh cửa đến vô vàn những viễn cảnh khác, những con đường mà anh đã không chọn. Giá như ngày đó anh đừng quá mải mê với sự nghiệp, giá như anh đừng sợ hãi mà không dám bày tỏ, giá như anh biết trân trọng hơn những khoảnh khắc bình dị bên cô. Giá như anh không để cô phải chờ đợi, không để cô mỏi mòn giữa những khoảng cách vô hình mà chính anh tạo ra. Mỗi một chữ "giá như" là một nhát dao cứa vào tâm can anh, khoét sâu thêm vết thương lòng.

Rồi anh lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ dằn vặt ấy. "Không, đã quá muộn," anh tự nhủ, giọng nói khản đặc, như thể đang tự trấn an chính mình, nhưng thực chất lại là lời thừa nhận một sự thật phũ phàng. Sự thật rằng thời gian không thể quay ngược, rằng những lựa chọn đã qua không thể thay đổi. Anh đã chậm một nhịp, và cái nhịp chậm ấy đã tạo nên một khoảng cách không thể nào lấp đầy. Con sông vẫn trôi, nhưng không bao giờ quay ngược dòng. Cuộc đời Lê An cũng vậy, đã rẽ sang một hướng khác, một hướng mà anh không còn thuộc về.

Anh nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã khuất dạng, chỉ còn lại những vệt màu tím than và cam đỏ cuối cùng đang dần tan biến vào màn đêm. Anh nhớ lại những buổi chiều hoàng hôn hai người từng ngồi bên bờ sông này, trò chuyện vu vơ, hay chỉ đơn giản là im lặng ngắm nhìn cảnh vật. Những ký ức ấy giờ đây hiện về rõ mồn một, sống động như mới hôm qua, nhưng lại xa vời vợi, như những bóng ma của quá khứ. Anh nhớ mùi tóc cô thoảng qua trong gió, nhớ tiếng cười giòn tan của cô khi anh kể chuyện, nhớ ánh mắt cô lấp lánh khi mơ về một tương lai xa xôi. Tất cả, tất cả đều là của ngày xưa, của một Trần Hạo ngây ngô chưa biết nắm giữ, và một Lê An vẫn còn kiên nhẫn đợi chờ. Anh đã để lạc mất cô, giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời, giữa những tham vọng không tên, giữa những lời nói không thành.

Nỗi cô đơn ập đến, bao trùm lấy anh như một tấm màn nhung đen kịt. Anh đứng đó, một mình, giữa không gian mênh mông của con sông và những hàng cây lặng lẽ, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến vô cùng. Anh đã từng là một người đàn ông thành công, đầy tự tin và kiêu hãnh nơi thành thị phồn hoa. Nhưng giờ đây, trở về thị trấn nhỏ bé này, anh chỉ là một kẻ thất bại trong tình yêu, một kẻ đã đánh mất đi bến đỗ bình yên nhất của cuộc đời mình. Chiếc đồng hồ trên tay anh lấp lánh, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng, vô vị. Anh đã có tất cả, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất.

Bỗng, một tiếng bước chân khẽ khàng phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm. Tiếng lá cây xào xạc dưới gót giày, nhẹ nhàng đến nỗi nếu không phải vì sự nhạy cảm tột độ của tâm hồn đang đau khổ, anh sẽ không thể nhận ra. Trần Hạo giật mình, quay người lại. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhưng vẫn còn một chút ánh sáng mờ ảo từ đèn đường xa xa hắt lên, đủ để anh nhận ra bóng dáng quen thuộc đang bước chậm rãi về phía mình.

Là Lê An.

Tim anh đập thình thịch, một nhịp lỗi, rồi lại dồn dập, mạnh mẽ đến nỗi anh tưởng chừng nó có thể vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Cô bước đi thanh thoát, mái tóc dài buông xõa trong gió, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông. Cô không hề hay biết sự hiện diện của anh, có lẽ cô cũng tìm đến bờ sông này để tìm một khoảnh khắc yên bình, để nói lời tạm biệt với một phần tuổi trẻ của mình, trước khi chính thức bước vào một trang mới của cuộc đời. Mùi nước sông và phù sa vẫn thoang thoảng trong không khí se lạnh, nhưng giờ đây, nó còn trộn lẫn với mùi hương dịu nhẹ, quen thuộc từ Lê An, khiến trái tim anh càng thêm quặn thắt.

Ánh mắt hai người bất ngờ giao nhau. Thời gian dường như ngừng lại. Khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh, mọi mùi hương, mọi cảm giác xung quanh đều tan biến, chỉ còn lại hai ánh mắt, hai tâm hồn đang đối diện nhau giữa bờ sông cũ. Lê An hơi khựng lại, một chút ngạc nhiên lướt qua trong đôi mắt cô, nhưng nhanh chóng nhường chỗ cho vẻ bình thản thường thấy. Cô không hoảng hốt, cũng không tỏ ra khó xử. Cô chỉ dừng bước, khoảng cách giữa họ vẫn còn đủ xa để tạo nên một không gian riêng cho sự bất ngờ này.

"Hạo… anh vẫn ở đây sao?" Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một chút ngạc nhiên khó tả. Nó không còn là giọng nói của cô gái ngày nào vẫn hồn nhiên gọi tên anh, mà là giọng nói của một người phụ nữ đã trưởng thành, đã trải qua nhiều thăng trầm, và đã tìm thấy sự an yên cho riêng mình. Có lẽ, cô không ngờ rằng sau tất cả, anh vẫn còn ở lại thị trấn này, vẫn còn đứng đây, nơi mà họ từng thề hẹn.

Trần Hạo nhìn cô, ánh mắt anh hiện rõ sự dằn vặt, hối tiếc trộn lẫn với một nỗi đau vô bờ. Anh muốn nói rất nhiều, muốn giải thích, muốn níu kéo, muốn xin lỗi. Nhưng tất cả những lời ấy đều mắc kẹt lại trong cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Anh chỉ có thể gọi tên cô, một tiếng gọi khàn đặc, đầy bi thương: "An…" Âm thanh ấy nhỏ đến nỗi gần như tan biến vào trong gió, nhưng lại chứa đựng tất cả những cảm xúc mà anh đã cố gắng kìm nén suốt bao năm qua. Anh quay người hẳn về phía cô, nét mặt hằn rõ sự mệt mỏi, nỗi đau khổ đang gặm nhấm.

Khoảng lặng kéo dài, nặng nề như chì. Tiếng sóng vỗ vào bờ trở nên rõ hơn, như một nhịp đập chậm rãi, đều đặn cho khoảnh khắc quan trọng này. Không khí se lạnh mang theo hơi ẩm từ sông, thấm vào da thịt, nhưng không thể lạnh bằng cái lạnh đang bao trùm trái tim Trần Hạo. Anh nhìn vào đôi mắt Lê An, đôi mắt mà anh từng thấy lấp lánh hy vọng, từng thấy u buồn vì chờ đợi, và giờ đây, anh chỉ thấy sự bình yên. Một sự bình yên mà anh biết, mình đã đánh mất vĩnh viễn, một sự bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy đã mang lại cho cô. Hình ảnh chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô lại hiện về, như một nhát dao chí mạng, nhắc nhở anh về hiện thực nghiệt ngã.

Sự đau đớn và hối tiếc dâng trào, cuộn xoáy trong lồng ngực, khiến anh không thể kìm nén thêm. Anh tiến lại gần một bước, như một kẻ tuyệt vọng đang cố gắng nắm giữ chút hơi tàn của một giấc mộng. Giọng nói anh khàn đặc, nghẹn ngào, như thể mỗi chữ thốt ra đều phải vượt qua một bức tường vô hình của đau khổ. Nó không còn là lời nói của một người đàn ông thành đạt, mà là tiếng lòng của một kẻ yếu đuối, một kẻ đã để vuột mất tình yêu của đời mình. Cuối cùng, những lời mà anh đã giữ kín suốt bao nhiêu năm, những lời đã trở thành nỗi ám ảnh dai dẳng trong tâm trí anh, cũng bật ra khỏi môi:

"Ngày đó… anh đã rất thích em."

Lời thổ lộ ấy, đơn giản đến đau lòng, như một mũi tên xuyên thẳng vào không gian yên tĩnh. Nó không phải là "anh yêu em", mà là "anh đã rất thích em", một sự thừa nhận chân thành, một lời hối tiếc cho một tình cảm đã không được nói ra đúng lúc, đúng cách. Anh nhìn Lê An, ánh mắt dằn vặt, mong chờ một phản ứng, một sự thấu hiểu, một chút gì đó của quá khứ.

Lê An lặng người nghe. Cô không ngạc nhiên. Bởi vì, sâu thẳm trong lòng, cô đã luôn cảm nhận được điều đó. Cô biết anh thích cô, biết anh quan tâm cô, nhưng anh chưa bao giờ đủ dũng cảm để nói ra, chưa bao giờ đủ mạnh mẽ để giữ lấy cô. Việc nghe chính anh nói ra vào lúc này, giữa bờ sông cũ, dưới màn đêm đang buông xuống, vẫn khiến trái tim cô nhói lên một cách khó tả. Không phải là đau khổ, mà là một cảm giác buồn man mác, một sự tiếc nuối cho những gì đã không thể xảy ra.

Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình, một hành động vô thức nhưng lại ẩn chứa bao nhiêu ý nghĩa. Đó là lời khẳng định cho hiện tại, cho sự lựa chọn của cô, cho bến đỗ bình yên mà cô đã tìm thấy. Cô ngước nhìn Trần Hạo, ánh mắt bình thản, nhưng pha chút buồn thương. Trong đó không có sự trách móc, không có sự giận hờn, chỉ có sự chấp nhận và thấu hiểu. Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng kiên định, từng chữ một, như muốn khắc sâu vào tâm trí anh một sự thật không thể chối cãi:

"Em biết. Nhưng thích thì không đủ, Hạo ạ."

Những lời ấy, như một bản án cuối cùng, đóng sập cánh cửa hy vọng của Trần Hạo. "Thích thì không đủ" – đó không phải là sự phủ nhận tình cảm của anh, mà là một sự thật nghiệt ngã về thời điểm, về những hành động, về những nỗ lực mà anh đã không làm. Tình yêu, đôi khi, không phải chỉ cần có tình cảm là đủ. Nó cần sự dũng cảm, sự chủ động, sự kiên định, và trên hết, là sự đúng lúc. Anh đã thiếu tất cả những điều đó.

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã, như thể đang nói lời tạm biệt với một phần tuổi trẻ của chính mình, và của anh. Cô quay lưng lại, nhẹ nhàng bước đi, để lại Trần Hạo đứng đó, một m��nh, giữa màn đêm đang buông xuống. Bóng dáng cô dần khuất xa, hòa vào ánh sáng mờ ảo của thị trấn. Anh không dám giữ lại, không dám gọi tên cô thêm một lần nào nữa. Anh biết, đã quá muộn rồi.

Nỗi ám ảnh về "chậm một nhịp", "nếu như ngày đó", "lời nói không thành", và "khoảng cách vô hình" giờ đây không còn là những cụm từ trừu tượng. Chúng đã trở thành hiện thực, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Lời thổ lộ muộn màng của anh sẽ trở thành một nỗi ám ảnh dai dẳng, một vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm trí anh, định hình con đường anh đi và cách anh đối diện với tình yêu trong tương lai. Phản ứng bình thản nhưng dứt khoát của Lê An củng cố rằng cô đã thực sự khép lại cánh cửa quá khứ, báo hiệu một cuộc sống mới, một tương lai mà không có anh.

Khoảnh khắc này là sự kết thúc chính thức của mối quan hệ thanh mai trúc mã, một sự chia ly không thể hàn gắn. Trần Hạo đứng đó, trên bờ sông cũ, dưới bầu trời đêm thăm thẳm, với chiếc đồng hồ trên tay lấp lánh như một lời chế giễu. Con sông vẫn chảy, mang theo những ký ức, những tiếc nuối, và một trái tim tan nát của người đàn ông đã sai một bước, để lỡ cả một đời. Màn đêm buông xuống, bao trùm lấy tất cả, chỉ còn lại sự im lặng và nỗi đau không tên.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free