Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 441: Em Biết, Nhưng Thích Thì Không Đủ

Trần Hạo vẫn đứng đó, trên bờ sông cũ, dưới bầu trời đêm thăm thẳm, với chiếc đồng hồ trên tay lấp lánh như một lời chế giễu. Con sông vẫn chảy, mang theo những ký ức, những tiếc nuối, và một trái tim tan nát của người đàn ông đã sai một bước, để lỡ cả một đời. Màn đêm buông xuống, bao trùm lấy tất cả, chỉ còn lại sự im lặng và nỗi đau không tên. Lời thổ lộ "Ngày đó… anh đã rất thích em" vừa thốt ra đã bị nuốt chửng bởi sự thật nghiệt ngã mà Lê An vừa trao gửi: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ, Hạo ạ." Những lời ấy, dù nhẹ nhàng như gió thoảng, lại mang sức nặng của ngàn cân tạ, nghiền nát chút hy vọng mong manh còn sót lại trong lồng ngực anh.

Anh nhìn Lê An, bóng hình cô dưới ánh trăng yếu ớt như một ảo ảnh sắp tan. Dáng vẻ của cô, dù có chút buồn man mác, vẫn toát lên một sự bình thản đến lạ, một sự kiên định mà anh chưa từng thấy ở cô gái nhỏ bé ngày xưa. Trần Hạo cố gắng tìm kiếm một tia dao động, một chút gì đó của Lê An mà anh từng biết, cái Lê An dễ tổn thương, dễ mềm lòng. Nhưng anh chỉ thấy một bức tường kiên cố, được dựng lên từ những năm tháng chờ đợi vô vọng, từ những lần anh vắng mặt, và từ một tình yêu mới mà cô đã chọn. Anh muốn nói thêm điều gì đó, bất cứ điều gì để níu kéo khoảnh khắc này, để giải thích, để xin lỗi, để cầu xin một cơ hội. Nhưng cổ họng anh khô khốc, nghẹn đắng. Giọng anh khàn đặc, muốn thốt lên tên cô, muốn níu giữ lấy những gì đang dần tuột khỏi tầm tay, nhưng tất cả chỉ là một tiếng thở dài nặng nề, hòa vào tiếng gió đêm xào xạc.

"Lê An... anh..." Anh cố gắng. Từng từ như bị mắc kẹt, bị cản lại bởi bức tường của hối tiếc và tuyệt vọng. Đôi mắt anh, vốn luôn chất chứa vẻ ưu tư, giờ đây lại đong đầy một nỗi đau đớn tột cùng, một sự dằn vặt hiện hữu rõ trên từng đường nét khuôn mặt. Anh chớp mắt, hy vọng một phép màu, hy vọng cô sẽ hiểu, sẽ cảm thông cho sự yếu đuối, sự chần chừ của anh ngày đó. Anh đã dành cả tuổi trẻ để chạy theo những tham vọng, những ước mơ phù phiếm nơi thành phố xa hoa, để rồi bây giờ, khi đã có trong tay tất cả, anh lại nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất.

Lê An vẫn đứng đó, đối diện anh, nhưng ánh mắt cô không còn tập trung vào anh nữa. Nó lướt qua vai anh, xa xăm nhìn về phía dòng sông đang chảy. Mùi nước sông đặc trưng, mùi đất ẩm, mùi cỏ dại ven bờ hòa quyện vào không khí se lạnh của đêm, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã, như thể thiên nhiên cũng đang cùng anh tiếc nuối. Cô đã nghe những lời này từ anh, đã chờ đợi những lời này, đã mơ về chúng trong vô vàn đêm dài. Nhưng giờ đây, khi chúng được thốt ra, chúng lại trở nên vô nghĩa. Chúng là một lời nói không thành, đến chậm một nhịp, quá trễ để thay đổi bất cứ điều gì.

Cô khẽ gật đầu, một nụ cười thoáng hiện trên môi, buồn bã nhưng đầy quyết đoán. "Em biết, Hạo. Em biết anh đã thích em." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như vẫn thường vậy, nhưng lại mang theo một sự tĩnh lặng đáng sợ, như mặt hồ phẳng lặng trước cơn bão. Nó không phải là một lời trách móc, cũng không phải là sự tha thứ. Nó chỉ đơn thuần là một sự xác nhận, một sự thật hiển nhiên mà cả hai đều đã ngầm hiểu từ lâu. Anh đã thích cô. Nhưng anh đã không làm gì cả.

Trần Hạo nghe cô nói, trong khoảnh khắc đó, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng anh. Nếu cô biết, vậy thì có phải... có phải cô cũng có chút gì đó với anh? Có phải cánh cửa đó vẫn chưa hoàn toàn đóng lại? Anh chớp mắt, dường như muốn nắm bắt lấy tia sáng yếu ớt ấy. "Vậy thì...?" Anh lặp lại, giọng nói như tiếng thì thầm, lạc lõng giữa không gian rộng lớn. Anh tiến thêm một bước, bàn tay vô thức đưa ra, như muốn chạm vào cô, muốn xóa đi cái khoảng cách vô hình đang ngăn cách hai người. Anh muốn phá vỡ bức tường im lặng mà anh đã tự dựng lên bao nhiêu năm về trước.

Nhưng Lê An không lùi lại, cũng không tiến tới. Cô chỉ lắc đầu nhẹ, nụ cười trên môi phai nhạt dần, ánh mắt vẫn hướng về phía dòng sông, nơi những con sóng nhỏ vỗ về bờ cát. Đó là ánh mắt của một người đã nhìn thấy quá nhiều, đã trải qua quá nhiều, và đã đưa ra quyết định cuối cùng. Cô đưa tay lên ngực, một hành động vô thức, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của những ký ức, của một tình cảm thanh mai trúc mã đã từng đẹp đẽ. Nhưng chỉ vài giây sau, bàn tay ấy cũng buông xuống một cách dứt khoát, như thể cô đã quyết định đoạn tuyệt với tất cả những gì thuộc về quá khứ, về một thời thanh xuân đã không thể nào quay lại.

"Nhưng thích thì không đủ, Hạo ạ."

Những lời ấy, một lần nữa, vang vọng trong tai Trần Hạo, rõ ràng và đau đớn hơn bất cứ tiếng sét nào. "Thích thì không đủ." Cụm từ ấy không chỉ là một lời từ chối, mà còn là một bản án, một lời giải thích tàn nhẫn cho tất cả những gì đã xảy ra. Nó không phải là Lê An phủ nhận tình cảm của anh, mà là cô đang nhấn mạnh vào những thiếu sót của anh, những điều anh đã không làm, những lúc anh đã vắng mặt. Tình yêu, đôi khi, không chỉ cần một cảm xúc mơ hồ. Nó cần sự dũng cảm để bày tỏ, sự chủ động để giữ gìn, sự kiên định để vượt qua thử thách, và quan trọng nhất, là sự hiện diện đúng lúc. Anh đã thiếu tất cả những điều đó. Anh đã để cô đơn độc quá lâu, để cô phải tự mình chống chọi với những mong chờ, với những hy vọng hão huyền.

Trần Hạo đứng sững sờ, bất động. Cả cơ thể anh như bị đóng băng. Gió đêm se lạnh luồn qua da thịt, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa thiêu đốt trong lòng anh. Ngọn lửa của hối tiếc, của sự dằn vặt, của nỗi đau mất mát. Anh cảm thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo xâm chiếm lấy tâm hồn, như thể một phần quan trọng nhất của anh vừa bị xé toạc. Chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út của Lê An như một lời nhắc nhở không ngừng, một dấu hiệu không thể chối cãi về bến đỗ bình yên mà cô đã tìm thấy, một bến đỗ không có anh.

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã, như thể đang nói lời tạm biệt với một phần tuổi trẻ của chính mình, và của anh. Cô quay lưng lại, nhẹ nhàng bước đi, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại. Bóng lưng cô dần khuất xa, hòa vào ánh sáng mờ ảo của thị trấn, của những ngôi nhà đã lên đèn, của một cuộc sống đang tiếp diễn mà không có anh. Mỗi bước chân của cô như một nhát dao, cứa sâu vào trái tim đang tan vỡ của Trần Hạo. Anh không dám giữ lại, không dám gọi tên cô thêm một lần nào nữa. Anh biết, đã quá muộn rồi. Lời nói của cô đã đóng sập cánh cửa vĩnh viễn.

Dòng sông vẫn chảy, mang theo những ký ức, những tiếc nuối, và một trái tim tan nát của người đàn ông đã sai một bước, để lỡ cả một đời. Tiếng sóng vỗ nhẹ đều đặn vào bờ, tiếng gió xào xạc trên những hàng cây, tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc bi thương, như đang khóc than cho một mối tình đã không thành. Trần Hạo đứng đó, trên bờ sông cũ, dưới bầu trời đêm thăm thẳm, với chiếc đồng hồ trên tay lấp lánh như một lời chế giễu cho sự chậm trễ của anh. Anh đưa tay lên ngực, nơi trái tim đang thắt lại từng hồi, đau đớn đến nghẹt thở. Cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm lấy anh. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua.

Anh đứng đó, như một bức tượng, bất động giữa màn đêm đang dần buông xuống. Bóng Lê An đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự tĩnh lặng ngột ngạt và nỗi đau không tên. Anh cảm nhận rõ ràng sự kết thúc, một sự kết thúc không thể hàn gắn. Nỗi đau và sự hối tiếc này sẽ trở thành gánh nặng tâm lý lớn, định hình con đường sự nghiệp và các mối quan hệ của anh trong tương lai, khiến anh trở nên khép kín hơn, khó lòng mở lòng với bất cứ ai. Anh đã có tất cả, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất: cô.

Lê An bước đi, từng bước chân chậm rãi nhưng kiên định, bỏ lại sau lưng bờ sông cũ, bỏ lại người đàn ông đã từng là cả tuổi thơ cô. Cô không quay đầu. Cô biết, nếu cô ngoảnh lại, dù chỉ một giây, trái tim cô có thể sẽ lại mềm yếu, lại chao đảo. Nhưng cô không thể. Cô không thể chờ đợi một điều không chắc chắn, Hạo à. Lời thì thầm ấy thoát ra khỏi môi cô, hòa vào làn gió đêm, như một lời khẳng định cho chính bản thân mình. Cô đã chờ đợi đủ lâu. Cô đã cho anh đủ cơ hội. Và giờ đây, cô phải sống cho chính mình, cho hạnh phúc mà cô đã tự tay vun đắp. Cuộc sống của cô đã có một bến đỗ bình yên, một người đàn ông biết quan tâm, biết sẻ chia, một Nguyễn Hoàng Huy luôn ở bên cạnh cô.

Nỗi buồn man mác vẫn còn đó, như một dấu ấn của quá khứ, của một tình yêu thanh mai trúc mã đã không thể nở hoa. Nhưng nó không còn là nỗi đau xé lòng. Nó là sự chấp nhận, là sự thanh thản khi biết mình đã đưa ra lựa chọn đúng đắn cho bản thân. Lê An hiểu rằng, sự bình thản và dứt khoát của cô đã khẳng định cô đã thực sự khép lại cánh cửa quá khứ, báo hiệu một cuộc sống mới ổn định và hạnh phúc bên Nguyễn Hoàng Huy, hoàn toàn không có Trần Hạo. Khoảnh khắc này là sự kết thúc chính thức của mối tình thanh mai trúc mã, mở đường cho những chặng đường tiếp theo, nơi cả cô và anh sẽ phải sống với hậu quả của những lựa chọn đã tạo ra khoảng cách vô hình ấy. Cô bước tiếp, hòa mình vào ánh sáng ấm áp của thị trấn, của cuộc sống hiện tại, của một tương lai mà cô đã chọn, không hề hối tiếc.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free