Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 442: Chìm Sâu Trong Hối Tiếc: Hậu Quả Của Sự Chậm Trễ

Cô bước tiếp, hòa mình vào ánh sáng ấm áp của thị trấn, của cuộc sống hiện tại, của một tương lai mà cô đã chọn, không hề hối tiếc. Trong khi đó, Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, hóa đá trong màn đêm thăm thẳm. Bóng Lê An đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự tĩnh lặng ngột ngạt và nỗi đau không tên gặm nhấm từng tấc da thịt anh. Đêm hôm ấy, anh không biết mình đã đứng bao lâu, không biết bao nhiêu hơi thở đã nặng nhọc thoát ra từ lồng ngực anh, mang theo cả những mảnh vỡ của một tình yêu đã chết. Ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên đầu, soi rọi xuống dòng sông cũ, nơi giờ đây chỉ còn mình anh với nỗi cô độc đến tận cùng. Trần Hạo đã có tất cả, sự nghiệp, tiền tài, địa vị. Nhưng anh đã đánh mất điều quan trọng nhất, điều mà cả cuộc đời này anh sẽ chẳng thể nào tìm lại được: cô.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương mờ ảo giăng mắc khắp thị trấn, Trần Hạo đã có mặt tại bến xe khách liên tỉnh. Không một lời chào tạm biệt, không một ánh mắt ngoái nhìn, anh chỉ muốn rời đi, rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Thị trấn nhỏ bé này, từng là nơi ươm mầm bao kỷ niệm ngọt ngào, giờ đây lại trở thành nhà tù giam hãm linh hồn anh trong đau khổ. Mỗi con đường, mỗi góc phố, mỗi cơn gió thoảng qua đều mang theo hình bóng Lê An, mang theo tiếng cười trong trẻo của cô, và cả những lời nói chưa thành, những ước hẹn chưa kịp nói ra. Bến xe vào sáng sớm đã khá đông đúc. Tiếng xe khách hú còi inh ỏi, tiếng loa thông báo rè rè vang vọng khắp không gian, chen lẫn vào đó là tiếng người gọi khách í ới, tiếng mặc cả, tiếng trò chuyện xôn xao. Mùi xăng dầu nồng nặc hòa lẫn với mùi khói xe, mùi ẩm mốc của những chiếc ghế cũ và thoang thoảng mùi thức ăn đường phố từ những gánh hàng rong lấp ló. Tất cả tạo nên một khung cảnh hối hả, ồn ào, đôi khi hỗn loạn, nhưng Trần Hạo chẳng thể cảm nhận được gì. Tâm trí anh hoàn toàn bị bao trùm bởi một khoảng trống lạnh lẽo, một sự trống rỗng đến vô hồn.

Anh lặng lẽ bước lên chuyến xe khách quen thuộc, chuyến xe mà bao năm về trước anh đã từng háo hức đi về giữa thành phố và thị trấn, mang theo bao ước mơ, hoài bão, và cả những lời hứa thầm lặng với Lê An. Giờ đây, anh lại bước lên chuyến xe ấy, nhưng với một tâm trạng hoàn toàn khác. Bước chân anh nặng trịch, như đang kéo lê cả một tảng đá. Anh tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ngắm thị trấn dần lùi xa. Ánh mắt anh vô hồn, dán chặt vào khung cửa kính mờ sương, như thể đang cố gắng tìm kiếm một điều gì đó đã mất. Cả bến xe ồn ào là thế, nhưng trong tai anh, chỉ có tiếng vọng của lời Lê An: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Tiếng nói ấy, dù nhẹ nhàng, bình thản đến đâu, vẫn như một nhát dao bén nhọn cứa vào trái tim anh, khiến nó rỉ máu từng giọt. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh cô mỉm cười buồn bã, hình ảnh chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út của cô, nhưng vô ích. Chúng cứ hiện hữu rõ ràng, khắc sâu vào tâm khảm anh.

Chiếc xe khách từ từ lăn bánh, từng vòng bánh xe quay đều như một lời từ biệt không thể đảo ngược. Mỗi vòng bánh xe lăn là một nhát dao cứa vào lòng, đẩy anh rời xa thị trấn, rời xa Lê An mãi mãi. Anh cảm nhận rõ rệt sự chia cắt, một khoảng cách vô hình giờ đây đã trở nên hữu hình và không thể xóa nhòa. Dòng sông cũ, nơi chứng kiến bao kỷ niệm của họ, giờ chỉ còn là một dải lụa bạc mờ ảo trong sương sớm, dần khuất sau những hàng cây. Tiếng còi xe vang lên một hồi dài, như tiếng nấc nghẹn của chính anh. Trần Hạo đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da. Anh đã mất cô rồi. Mất thật rồi. Sự thật nghiệt ngã ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ. Anh đã quá chậm. Chậm một nhịp. Chậm một bước. Và cái giá phải trả là cả một đời. Anh không biết mình sẽ đi đâu, về đâu. Thành phố lớn kia, nơi anh đã từng coi là mục tiêu, là bến đỗ của sự nghiệp, giờ đây cũng trở nên trống rỗng, vô nghĩa. Anh không còn biết mình đang cố gắng vì điều gì nữa. Cả cuộc đời anh, mọi nỗ lực của anh, đều vì một bóng hình, một nụ cười, một ánh mắt dịu dàng. Giờ đây, bóng hình ấy đã thuộc về một người khác. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, đều không còn dành cho anh.

Chuyến đi dài dằng dặc, như một hành trình xuyên qua nỗi đau. Khi chiếc xe cuối cùng cũng về đến bến xe thành phố, trời đã nhập nhoạng tối, những ánh đèn đường bắt đầu le lói. Trần Hạo xuống xe, cảm thấy cơ thể rã rời, tinh thần kiệt quệ. Anh bắt một chiếc taxi về căn hộ của mình. "Căn hộ Góc Ban Công Nắng" – cái tên do Thanh Vân, người bạn thân và đồng nghiệp của anh đặt, giờ đây nghe sao mà xa lạ, trống rỗng đến thế. Kiến trúc chung cư cũ điển hình của những năm 2000, mặt tiền sơn màu kem đã bạc màu, đứng im lìm giữa lòng thành phố ồn ã. Bước vào căn hộ, một không gian tưởng chừng ấm áp, yên bình với nội thất tối giản, hiện đại, tông màu pastel chủ đạo và những chậu cây xanh Thanh Vân dày công chăm sóc, giờ đây lại mang một vẻ cô đơn, lạnh lẽo đến đáng sợ.

Anh bật đèn, rồi lại nhanh chóng tắt đi, như thể không muốn đối mặt với ánh sáng, không muốn đối mặt với sự thật. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng hắt vào từ những tòa nhà cao tầng ngoài khung cửa sổ. Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa êm ái, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài. Thành phố đã lên đèn, lấp lánh như một dải ngân hà khổng lồ. Những dòng xe cộ vẫn hối hả trôi, tiếng còi xe, tiếng động cơ vọng lên từ xa, nhưng giờ đây chúng chỉ như một bản giao hưởng vô nghĩa. Từng ký ức về Lê An ùa về, như những thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết. Anh nhớ những lần anh lưỡng lự, không dám bày tỏ tình cảm. Nhớ những tin nhắn anh trì hoãn, không trả lời kịp thời khi cô cần. Nhớ những cuộc gọi anh rút ngắn, viện cớ bận rộn công việc, để rồi bỏ lỡ những khoảnh khắc cô đơn của cô. Nỗi ân hận như một con thú dữ gặm nhấm tâm can anh, xé nát từng thớ thịt. Anh tự trách mình, tự hỏi 'Nếu như ngày đó… anh dũng cảm hơn một chút? Nếu như anh nói ra sớm hơn một chút? Nếu như anh không vì cái gọi là sự nghiệp mà bỏ bê cô?' Hàng ngàn câu hỏi 'nếu như' cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ.

Anh vùi mặt vào hai bàn tay, cảm nhận sự nóng rát của những giọt nước mắt vô vọng đang lăn dài trên má. Anh đã khóc, khóc cho một tình yêu đã lỡ, khóc cho tuổi trẻ của mình, khóc cho những điều không thể quay lại. Tiếng chim hót líu lo vào buổi sáng, tiếng nhạc nhẹ từ loa Bluetooth của Thanh Vân thường ngày vẫn mang lại sự bình yên, giờ đây chỉ còn là một sự im lặng đáng sợ. Anh cảm thấy mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy của sự tuyệt vọng, không lối thoát. Mùi cà phê mới pha, mùi tinh dầu sả chanh, mùi sách cũ, thoang thoảng mùi hoa từ ban công, tất cả những mùi hương quen thuộc ấy giờ đây cũng trở nên vô vị, không còn ý nghĩa. Anh đã có một căn hộ đẹp, một công việc tốt, một tương lai rộng mở, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa khi không có Lê An ở bên. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua. "Anh đã có tất cả, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất: em," anh thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa vào không khí đặc quánh của sự cô đơn. Nỗi đau mất mát Lê An sẽ trở thành một vết sẹo sâu sắc trong tâm hồn Trần Hạo, ảnh hưởng đến cách anh nhìn nhận tình yêu và hạnh phúc sau này. Anh biết, anh sẽ không bao giờ có thể yêu thêm một ai nữa.

Sáng hôm sau, Trần Hạo đến công ty sớm hơn mọi ngày, khi những con phố thành phố còn chưa kịp đông đúc, và ánh đèn văn phòng vẫn còn lạnh lẽo. Anh là người đầu tiên đến, bật đèn, và bắt đầu làm việc. Anh lao vào công việc như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Những dự án phức tạp, những con số khô khan, những cuộc họp căng thẳng trở thành bức tường kiên cố anh xây lên để che chắn nỗi đau, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm trí và trái tim. Anh làm việc không ngừng nghỉ, quên ăn quên ngủ. Bữa trưa anh thường bỏ qua, chỉ uống vội một tách cà phê đen đặc. Buổi tối, anh thức khuya, tiếng gõ phím lạch cạch liên tục vang vọng trong văn phòng vắng lặng, như tiếng đánh vào tâm can anh, như tiếng đếm ngược thời gian mà anh đã lãng phí. Anh cố gắng lấp đầy mọi khoảng trống, không cho bản thân một giây phút nào để suy nghĩ, để cảm nhận nỗi đau.

Anh Long, cấp trên kiêm đồng nghiệp của Trần Hạo, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, đã nhận thấy sự thay đổi đột ngột này. Vốn là một người nhạy bén và quan tâm đến nhân viên, anh Long đã đến bên bàn làm việc của Trần Hạo, đặt tay lên vai anh. "Hạo, dạo này em làm việc ghê quá, có chuyện gì sao?" Giọng anh Long trầm ấm, mang theo sự lo lắng chân thành. Trần Hạo ngước lên, ánh mắt mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt lộ rõ. Khuôn mặt anh xanh xao, tiều tụy, hoàn toàn khác với vẻ trẻ trung, tràn đầy sức sống thường ngày. "Em không sao, Anh Long," anh đáp, giọng nói trầm khàn, mang theo sự khô khan và xa cách. "Chỉ là em muốn hoàn thành sớm dự án này thôi." Anh lại cúi xuống màn hình máy tính, ánh mắt dán chặt vào những dòng code, không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện. Anh không muốn bất cứ ai chạm vào vết thương lòng của mình. Anh Long thở dài, hiểu rằng Trần Hạo không muốn chia sẻ. Anh biết, thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy, nhưng con người thì cần nghỉ ngơi. Anh lo lắng cho Trần Hạo, nhưng cũng đành bất lực. Anh chỉ có thể khẽ vỗ vai anh thêm một cái, rồi quay về bàn làm việc của mình, để lại Trần Hạo trong thế giới riêng của nỗi đau và công việc.

Việc Trần Hạo chìm đắm vào công việc như một cơ chế chạy trốn sẽ khiến anh càng cô lập hơn về mặt cảm xúc. Anh tự nhốt mình trong một vỏ bọc kiên cố, không cho phép bất cứ ai bước vào. Những mối quan hệ xã hội dần trở nên nhạt nhòa, anh từ chối mọi lời mời gặp gỡ, tụ tập bạn bè. Anh chỉ còn biết công việc, coi nó như một liều thuốc mê để tạm quên đi nỗi đau. Anh không còn quan tâm đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, không còn hứng thú với những niềm vui giản dị. Tâm hồn anh như một sa mạc khô cằn, nơi không có chỗ cho tình yêu, cho hạnh phúc. Anh Long đúng, thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy, nhưng con người thì cần một trái tim để cảm nhận. Và trái tim Trần Hạo, giờ đây, đã vỡ nát. Sự bình thản của Lê An trong ký ức của Trần Hạo là một lời nhắc nhở không ngừng, rằng cô đã thực sự bước tiếp, đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình. Điều đó càng củng cố sự chia ly vĩnh viễn giữa họ, một sự thật mà Trần Hạo sẽ phải đối mặt mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút. Anh biết, anh sẽ phải sống với nỗi hối tiếc này đến suốt cuộc đời.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free