Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 443: Hạnh Phúc Bén Rễ: Chuẩn Bị Cho Bến Đỗ Cuối Cùng

Mùi cà phê mới pha, mùi tinh dầu sả chanh, mùi sách cũ, thoang thoảng mùi hoa từ ban công, tất cả những mùi hương quen thuộc ấy giờ đây cũng trở nên vô vị, không còn ý nghĩa đối với Trần Hạo. Anh đã có một căn hộ đẹp, một công việc tốt, một tương lai rộng mở, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa khi không có Lê An ở bên. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua. “Anh đã có tất cả, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất: em,” anh thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa vào không khí đặc quánh của sự cô đơn. Nỗi đau mất mát Lê An sẽ trở thành một vết sẹo sâu sắc trong tâm hồn Trần Hạo, ảnh hưởng đến cách anh nhìn nhận tình yêu và hạnh phúc sau này. Anh biết, anh sẽ không bao giờ có thể yêu thêm một ai nữa.

Sáng hôm sau, Trần Hạo đến công ty sớm hơn mọi ngày, khi những con phố thành phố còn chưa kịp đông đúc, và ánh đèn văn phòng vẫn còn lạnh lẽo. Anh là người đầu tiên đến, bật đèn, và bắt đầu làm việc. Anh lao vào công việc như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Những dự án phức tạp, những con số khô khan, những cuộc họp căng thẳng trở thành bức tường kiên cố anh xây lên để che chắn nỗi đau, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm trí và trái tim. Anh làm việc không ngừng nghỉ, quên ăn quên ngủ. Bữa trưa anh thường bỏ qua, chỉ uống vội một tách cà phê đen đặc. Buổi tối, anh thức khuya, tiếng gõ phím lạch cạch liên tục vang vọng trong văn phòng vắng lặng, như tiếng đánh vào tâm can anh, như tiếng đếm ngược thời gian mà anh đã lãng phí. Anh cố gắng lấp đầy mọi khoảng trống, không cho bản thân một giây phút nào để suy nghĩ, để cảm nhận nỗi đau.

Anh Long, cấp trên kiêm đồng nghiệp của Trần Hạo, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, đã nhận thấy sự thay đổi đột ngột này. Vốn là một người nhạy bén và quan tâm đến nhân viên, anh Long đã đến bên bàn làm việc của Trần Hạo, đặt tay lên vai anh. “Hạo, dạo này em làm việc ghê quá, có chuyện gì sao?” Giọng anh Long trầm ấm, mang theo sự lo lắng chân thành. Trần Hạo ngước lên, ánh mắt mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt lộ rõ. Khuôn mặt anh xanh xao, tiều tụy, hoàn toàn khác với vẻ trẻ trung, tràn đầy sức sống thường ngày. “Em không sao, Anh Long,” anh đáp, giọng nói trầm khàn, mang theo sự khô khan và xa cách. “Chỉ là em muốn hoàn thành sớm dự án này thôi.” Anh lại cúi xuống màn hình máy tính, ánh mắt dán chặt vào những dòng code, không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện. Anh không muốn bất cứ ai chạm vào vết thương lòng của mình. Anh Long thở dài, hiểu rằng Trần Hạo không muốn chia sẻ. Anh biết, thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy, nhưng con người thì cần nghỉ ngơi. Anh lo lắng cho Trần Hạo, nhưng cũng đành bất lực. Anh chỉ có thể khẽ vỗ vai anh thêm một cái, rồi quay về bàn làm việc của mình, để lại Trần Hạo trong thế giới riêng của nỗi đau và công việc.

Việc Trần Hạo chìm đắm vào công việc như một cơ chế chạy trốn sẽ khiến anh càng cô lập hơn về mặt cảm xúc. Anh tự nhốt mình trong một vỏ bọc kiên cố, không cho phép bất cứ ai bước vào. Những mối quan hệ xã hội dần trở nên nhạt nhòa, anh từ chối mọi lời mời gặp gỡ, tụ tập bạn bè. Anh chỉ còn biết công việc, coi nó như một liều thuốc mê để tạm quên đi nỗi đau. Anh không còn quan tâm đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, không còn hứng thú với những niềm vui giản dị. Tâm hồn anh như một sa mạc khô cằn, nơi không có chỗ cho tình yêu, cho hạnh phúc. Anh Long đúng, thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy, nhưng con người thì cần một trái tim để cảm nhận. Và trái tim Trần Hạo, giờ đây, đã vỡ nát. Sự bình thản của Lê An trong ký ức của Trần Hạo là một lời nhắc nhở không ngừng, rằng cô đã thực sự bước tiếp, đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình. Điều đó càng củng cố sự chia ly vĩnh viễn giữa họ, một sự thật mà Trần Hạo sẽ phải đối mặt mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút. Anh biết, anh sẽ phải sống với nỗi hối tiếc này đến suốt cuộc đời.

***

Trong khi Trần Hạo chìm sâu vào vòng xoáy của công việc và nỗi hối tiếc, thì ở một nơi khác, nơi ánh nắng chiều tà vẫn còn vương vấn trên những mái nhà thị trấn nhỏ, Lê An đang đứng trước gương lớn trong phòng thử đồ của một cửa hàng thời trang cao cấp mang tên ‘Mode’. Cửa hàng được thiết kế theo phong cách hiện đại, sang trọng, với ánh sáng vàng dịu được bố trí tinh tế, làm nổi bật từng đường nét của những bộ váy cưới lộng lẫy được trưng bày trên các ma-nơ-canh. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng nhạc nền không lời nhẹ nhàng lướt qua, hòa cùng tiếng bước chân khẽ khàng của nhân viên và đôi lúc là tiếng vải lụa mềm mại sột soạt khi cô di chuyển. Mùi vải mới thoang thoảng, xen lẫn chút hương nước hoa thanh lịch, tạo nên một bầu không khí trang nhã, đôi khi có chút xa cách, nhưng lại hoàn toàn phù hợp với khoảnh khắc trang trọng này.

Lê An ngắm nhìn mình trong bộ váy cưới màu trắng tinh khôi. Lớp vải ren mềm mại, thêu hoa văn tinh xảo, ôm trọn vóc dáng thanh mảnh của cô, tôn lên đường cong dịu dàng. Tà váy xòe nhẹ nhàng từ eo, uyển chuyển theo mỗi bước xoay người. Ánh sáng từ đèn trần hắt xuống, làm cho từng sợi chỉ thêu trên váy lấp lánh như sương mai. Cô khẽ xoay nhẹ người, lắng nghe tiếng vải lụa khẽ cọ vào nhau, cảm nhận sự mềm mại, mát rượi của chất liệu cao cấp. Một nụ cười hạnh phúc rạng rỡ nở trên môi Lê An, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui, như được thắp sáng bởi một ngọn lửa ấm áp từ bên trong. Nụ cười ấy không còn mang chút ưu tư hay băn khoăn nào của những năm tháng trước, mà là sự thanh thản, tự tại của một người đã tìm thấy đúng con đường.

Nguyễn Hoàng Huy đứng cạnh cô, ánh mắt anh tràn đầy sự ngưỡng mộ và yêu thương, lặng lẽ ngắm nhìn cô dâu tương lai của mình. Anh không nói gì, chỉ đơn giản là dõi theo từng cử chỉ của Lê An, như thể muốn khắc ghi hình ảnh này vào tận sâu thẳm tâm trí. Chiếc áo vest màu xanh than mà anh đang mặc cũng đã được là ủi phẳng phiu, toát lên vẻ lịch lãm. Đôi mắt anh ánh lên niềm tự hào và hạnh phúc vô bờ. Anh biết, khoảnh khắc này là hiện thực, không phải là một giấc mơ. Anh đã chờ đợi, đã kiên trì, và giờ đây, An của anh đang đứng đây, đẹp rạng ngời trong bộ váy cưới. Cả hai cùng nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương lớn, một cặp đôi hoàn hảo, hòa quyện trong ánh sáng dịu dàng của buổi chiều.

Cuối cùng, Huy không kìm được, khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm mà rành mạch: “Em đẹp lắm, An à.” Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào hình ảnh của cô trong gương, như thể sợ chỉ cần chớp mắt thôi, vẻ đẹp ấy sẽ tan biến.

Lê An quay sang nhìn anh, nụ cười vẫn đọng trên môi. Giọng nói cô nhẹ nhàng, ấm áp, có chút ngượng ngùng: “Thật sao anh? Em có hợp với bộ này không?” Cô không phải là kiểu người quá chú trọng vẻ bề ngoài, nhưng hôm nay, cô muốn mình thật hoàn hảo cho ngày trọng đại của cuộc đời.

Huy bước lại gần hơn, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên eo cô, siết nhẹ. Anh thì thầm vào tai cô, ánh mắt tràn đầy tình yêu: “Đẹp nhất. Giống như thiên thần vậy.” Anh không chỉ nói về vẻ ngoài, mà còn về sự thuần khiết, thanh thoát toát ra từ tâm hồn cô. Anh yêu sự bình yên ấy, yêu cái cách cô chấp nhận anh, và yêu cái cách cô đã cùng anh xây dựng một tương lai. Anh tin rằng, Lê An là thiên thần của riêng anh, người đã mang đến cho anh ánh sáng và niềm hy vọng.

Lê An khẽ cười, nụ cười ấy như gió xuân làm tan chảy mọi băng giá trong lòng. “Anh cứ trêu em.” Dù nói vậy, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy vô cùng ấm áp. Cô cảm nhận được sự chân thành, vững chãi từ anh. Đôi bàn tay Huy sau đó tìm đến bàn tay cô, nhẹ nhàng nắm lấy, ngón cái xoa nhẹ mu bàn tay cô một cách trìu mến. Đó là một cử chỉ nhỏ, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự quan tâm, bao nhiêu lời yêu thương không cần nói ra. Cô đã từng khao khát những cử chỉ như thế này, những sự quan tâm thầm lặng nhưng đầy ấm áp, và giờ đây, cô đã tìm thấy nó.

Lê An một lần nữa xoay người, để tà váy bay nhẹ, rồi lại ngắm nghía mình trong gương. Cô đưa tay chạm nhẹ vào lớp ren thêu tinh xảo, cảm nhận từng đường kim mũi chỉ tỉ mỉ. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm, một sự chắc chắn về quyết định của mình. Không còn những hoài niệm mơ hồ, không còn những băn khoăn day dứt. Cô đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời. Hình ảnh Trần Hạo, nếu có thoáng qua, cũng chỉ như một bóng hình mờ nhạt trong miền ký ức xa xăm, không còn sức mạnh để lay động tâm hồn cô. Nó chỉ là một phần của câu chuyện đã qua, một câu chuyện mà cô đã khép lại một cách nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát. Cô nhìn vào chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên ngón áp út, một minh chứng cho tình yêu và sự cam kết. Chiếc nhẫn không chỉ là một vật trang sức, mà còn là biểu tượng cho bến đỗ bình yên mà cô đã tìm thấy. Đây không phải là một mối quan hệ vội vàng, mà là kết quả của sự thấu hiểu, sẻ chia và tin tưởng lẫn nhau.

Huy đứng sau lưng cô, vòng tay ôm nhẹ lấy vai cô, cằm anh tựa vào đỉnh đầu cô. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô, mùi vải mới của bộ váy, và cả mùi hương đặc trưng của riêng Lê An. Đối với anh, đó là mùi hương của hạnh phúc, của gia đình. Anh nhìn ngắm cô trong gương, và trong ánh mắt anh là cả một thế giới của sự yêu thương và bao dung. Anh đã từng trải qua những chông chênh, những đổ vỡ, nhưng giờ đây, anh biết mình đã tìm thấy một nửa đích thực. Anh thầm hứa với lòng mình sẽ luôn che chở, yêu thương và mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho người con gái này. Anh sẽ là bến đỗ vững chãi mà cô luôn tìm kiếm. Cả hai đứng đó, lặng lẽ, đắm chìm trong khoảnh khắc hạnh phúc giản dị mà thiêng liêng, nơi thời gian dường như ngưng đọng lại, chỉ còn lại tình yêu và sự mong chờ về một tương lai tươi sáng. Ánh nắng chiều từ khung cửa sổ lớn dần ngả màu cam đỏ, nhuộm một vệt vàng ấm áp lên hình bóng của họ trong gương, như một lời chúc phúc từ tạo hóa.

***

Buổi tối buông xuống, trăng non treo mình lơ lửng trên bầu trời, tỏa ánh sáng bạc dịu mát xuống thị trấn. Gió heo may đầu mùa se lạnh mơn man qua từng ngõ phố, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng từ những con đường quen thuộc. Tại nhà Lê An, không khí ấm cúng và rộn ràng hơn bao giờ hết. Cả gia đình hai bên quây quần bên mâm cơm thịnh soạn, được bày biện đẹp mắt trên chiếc bàn gỗ bóng loáng đặt giữa phòng khách. Bố mẹ Lê An, với vẻ mặt rạng rỡ và đầy tự hào, cùng Bà Hiền và Ông Phúc, đang cùng nhau bàn bạc những chi tiết cuối cùng cho đám cưới sắp tới. Tiếng cười nói rôm rả, tiếng đũa chạm bát lách cách, và những lời chúc phúc chân thành tràn ngập không gian, xua đi cái se lạnh của đêm thu.

Mẹ Lê An, một người phụ nữ hiền lành, phúc hậu, không ngừng gắp thức ăn vào bát cho Bà Hiền, tay kia vỗ nhẹ lên tay bà: "Bà Hiền ăn đi, mấy món này là An nó tự tay làm đấy ạ." Bà Hiền, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, mỉm cười hiền từ. Bà nhìn Lê An bằng ánh mắt yêu thương, ân cần gắp một miếng thịt kho tàu vào bát cô, dặn dò: “Con An gầy đi nhiều quá, phải ăn uống bồi bổ vào con nhé. Sắp đến ngày trọng đại rồi, phải giữ gìn sức khỏe cho thật tốt.” Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, chứa đựng sự quan tâm chân thành của một người mẹ dành cho con gái. Bà đã luôn mong mỏi một cô con dâu như Lê An, hiền lành, đảm đang và hết mực yêu thương con trai bà.

Lê An mỉm cười nhẹ nhàng đáp: “Dạ con cảm ơn mẹ. Con vẫn khỏe ạ.” Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của Bà Hiền, sự quan tâm của một người mẹ chồng tương lai. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được một mối quan hệ gần gũi và yêu thương như thế này với gia đình chồng. Sự chu đáo và chân thành của Bà Hiền khiến cô cảm thấy như được trở về nhà, nơi có tình yêu thương vô điều kiện. Cô đưa mắt nhìn sang Nguyễn Hoàng Huy, anh đang ngồi cạnh cô, thỉnh thoảng liếc nhìn cô với ánh mắt trìu mến, khóe môi anh cũng cong lên nụ cười hạnh phúc. Anh nắm lấy tay cô dưới gầm bàn, nhẹ nhàng siết chặt, như một lời trấn an và động viên.

Ông Phúc, bố chồng tương lai của Lê An, người đàn ông gầy gò, dáng vẻ chất phác, ít nói, nhưng ánh mắt lại rất tinh anh. Ông chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy vẻ hài lòng, rồi chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm ấm: “Thằng Huy nhà tôi từ nay có người chăm rồi, đỡ phải lo.” Câu nói của ông tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng bao nhiêu sự tin tưởng và yên tâm về Lê An. Ông biết con trai mình đã tìm được một bến đỗ vững chắc, một người vợ hiền thục để cùng anh xây dựng tổ ấm. Ông nhìn Lê An và Huy, rồi khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên gương mặt.

Bố Lê An, một người đàn ông khắc khổ nhưng chất phác, nhìn con gái và con rể tương lai, giọng ông đong đầy xúc động: “Hai đứa cứ liệu mà sống cho hạnh phúc, là chúng tôi mừng rồi. Đời người chỉ mong con cái được yên bề gia thất, có đôi có cặp, sống hòa thuận, yêu thương nhau.” Lời dặn dò của ông không cần hoa mỹ, chỉ đơn giản là những lời từ tận đáy lòng của một người cha mong con gái mình có một cuộc sống trọn vẹn, bình yên. Ông nhớ lại những năm tháng Lê An còn nhỏ, cái dáng vẻ mong manh, yếu đuối của cô, và cả những lúc cô trầm tư bên bờ sông cũ. Giờ đây, ông thấy con gái mình đã thực sự trưởng thành, đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.

Mọi người cùng ăn uống, trò chuyện, không khí ấm áp và tràn ngập tiếng cười. Bà Hiền và mẹ Lê An bàn về việc chọn hoa cưới, chọn thực đơn, còn bố Lê An và Ông Phúc thì nói chuyện về việc sửa sang lại nhà cửa cho đôi trẻ. Lê An lắng nghe những câu chuyện ấy, cảm thấy lòng mình ngập tràn niềm vui và sự biết ơn. Cô biết mình đã lựa chọn đúng. Hoàng Huy không chỉ mang lại cho cô sự quan tâm, che chở, mà còn là một gia đình ấm áp, tràn đầy tình yêu thương. Cô nhìn chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Huy đang nắm chặt tay cô. Đây không chỉ là một đám cưới, mà là sự khởi đầu của một cuộc sống mới, một trang sách mới đầy hứa hẹn. Cô biết, "chậm một nhịp" đã từng là định mệnh của cô và Trần Hạo, nhưng "đúng một nhịp" đã đưa cô đến bên Hoàng Huy, đến bên một bến đỗ an yên mà cô hằng mong ước.

Dưới ánh trăng sáng và gió heo may, ngôi nhà của Lê An trở thành tâm điểm của sự sum vầy và hạnh phúc. Những câu chuyện về quá khứ, những kỷ niệm thời thơ ấu của Lê An được kể lại, xen lẫn với những dự định tương lai của cặp đôi. Lê An cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một niềm hạnh phúc giản dị mà cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có được. Những giấc mơ về một gia đình nhỏ, về những bữa cơm ấm cúng, về một người đàn ông luôn ở bên cạnh để sẻ chia, tất cả đang dần trở thành hiện thực. Cô thầm cảm ơn số phận đã đưa Nguyễn Hoàng Huy đến bên đời mình, vào đúng thời điểm cô cần nhất, khi cô đã sẵn sàng để buông bỏ những gì thuộc về quá khứ để đón nhận một tương lai tươi sáng hơn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời thị trấn. Những tia nắng cuối ngày dịu dàng chảy tràn trên tán lá cây xanh mướt, trên mặt hồ lăn tăn gợn sóng và trên những mái nhà cổ kính. Trong công viên thị trấn, nơi những hàng cây cổ thụ đứng trầm mặc, và những khóm hoa đủ màu sắc đang khoe mình trong gió, Lê An và Hoàng Huy nắm tay nhau đi dạo. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước nhỏ tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi chiều tà. Mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng, xen lẫn hương hoa lài dịu ngọt từ vườn hoa bên cạnh, phảng phất trong không khí, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu.

Lê An tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai rộng của anh. Cô hít thở sâu, lấp đầy lồng ngực bằng bầu không khí trong lành, mát mẻ của buổi hoàng hôn. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một bến đỗ thực sự sau bao năm tháng chờ đợi và chông chênh. Toàn bộ cơ thể cô như được thả lỏng, mọi lo toan, mọi phiền muộn đều tan biến theo làn gió nhẹ. Cô đã từng dành cả tuổi thanh xuân để chờ đợi, để hy vọng, để rồi nhận ra rằng đôi khi, tình yêu không chỉ cần sâu đậm, mà còn cần đúng thời điểm, cần sự dũng cảm để bày tỏ và đón nhận.

“Em chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày em lại thấy bình yên thế này,” Lê An khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một chút mơ màng, một chút hoài niệm, nhưng không hề bi lụy. Cô đã từng nghĩ rằng trái tim mình sẽ mãi mãi mang một vết sẹo không thể lành, một khoảng trống không thể lấp đầy. Nhưng giờ đây, bên cạnh Huy, vết sẹo ấy đã mờ đi, và khoảng trống ấy đã được lấp đầy bằng sự ấm áp, quan tâm của anh.

Huy vòng tay ôm nhẹ lấy vai cô, siết chặt hơn một chút. Anh đặt cằm lên đỉnh đầu cô, khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của cô. Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, như muốn trấn an cô: “Anh sẽ luôn ở đây, mang lại bình yên cho em.” Lời nói của anh không phải là một lời hứa sáo rỗng, mà là một cam kết chân thành, một tuyên bố từ tận đáy lòng. Anh biết Lê An đã trải qua những gì, và anh muốn trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô, là nơi cô có thể nương tựa mà không cần phải lo lắng bất cứ điều gì.

Lê An ngước lên nhìn anh, ánh mắt cô đầy tin tưởng và biết ơn. Nụ cười rạng rỡ của cô phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần tắt. “Cảm ơn anh, Huy.” Cô không chỉ cảm ơn anh vì những lời nói, mà còn vì tất cả những gì anh đã làm cho cô, vì sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và tình yêu thương vô bờ bến. Cô đã từng e dè, đã từng sợ hãi khi mở lòng mình, nhưng Huy đã đến và xua tan mọi nỗi sợ hãi ấy.

Huy mỉm cười dịu dàng, đôi mắt anh ánh lên sự mãn nguyện. Anh khẽ lắc đầu: “Không có gì phải cảm ơn. Đó là điều anh muốn làm cho em.” Đối với anh, được nhìn thấy Lê An hạnh phúc, được mang lại bình yên cho cô, đó chính là niềm vui lớn nhất, là mục đích của cuộc đời anh.

Họ cùng nhau ngồi xuống chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây bàng cổ thụ. Chiếc ghế đá đã chứng kiến bao thế hệ người dân thị trấn đi qua, chứng kiến bao câu chuyện tình yêu nảy nở và phai tàn. Huy vòng tay ôm nhẹ lấy Lê An, cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang mình. Lê An khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự hiện diện của Huy bên cạnh. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Trần Hạo chợt thoáng qua như một thước phim cũ, một đoạn ký ức mờ nhạt từ một kiếp nào đó. Nó không còn mang theo nỗi đau hay sự day dứt như những ngày đầu, chỉ là một phần của quá khứ, một ký ức đã được đặt gọn gàng vào một góc sâu thẳm trong tim cô. Cô không còn cảm thấy tiếc nuối, không còn cảm thấy giằng xé. Cô đã buông bỏ.

Cô đưa bàn tay mình lên, ngắm nhìn chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Kim cương nhỏ nhắn nhưng tinh xảo, phản chiếu những tia nắng cuối ngày, như một ngôi sao nhỏ trên ngón tay áp út của cô. Chiếc nhẫn không chỉ là một vật trang sức, mà là biểu tượng của một lời hứa, một sự cam kết, một tương lai mà cô và Huy sẽ cùng nhau xây đắp. Nó nhắc nhở cô rằng, dù "chậm một nhịp" đã từng khiến cô lỡ mất một đoạn đời, nhưng chính sự kiên nhẫn, sự tin tưởng vào định mệnh đã đưa cô đến đúng người, đúng thời điểm. Khoảng cách vô hình từng tồn tại giữa cô và Trần Hạo giờ đây đã hoàn toàn khép lại, thay vào đó là sự kết nối vững chắc giữa cô và Hoàng Huy. Lê An mở mắt, nhìn vào ánh mắt yêu thương của Huy, và biết rằng, đây chính là hạnh phúc mà cô đã kiếm tìm bấy lâu. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới, một cuộc đời mới, nơi có anh, có gia đình, và có một bến đỗ an yên trọn vẹn. Hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Lê An, một ánh sáng mới đã bừng lên, rực rỡ và vĩnh cửu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free