Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 444: Những Nhát Dao Vô Hình: Tiệc Cưới Trong Mắt Người Xa

Hoàng hôn đã buông xuống trên thị trấn ven sông, mang theo một làn gió mát lành cùng mùi hương hoa lài dịu ngọt. Nhưng ở thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình giữa màn đêm sắp sửa buông, lại là một câu chuyện khác.

Trần Hạo ngồi bất động trước màn hình máy tính trong văn phòng làm việc tại Tập đoàn Trần Thịnh. Ánh đèn LED từ trần nhà hắt xuống lạnh lẽo, chiếu rõ sự mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt anh. Tiếng gõ phím lách cách đều đặn của những đồng nghiệp còn lại trong tầng dường như là nhịp điệu duy nhất còn sót lại trong sự tĩnh lặng của chiều muộn. Mùi gỗ sồi từ chiếc bàn làm việc, mùi da thuộc cao cấp từ chiếc ghế xoay, và thoang thoảng mùi cà phê đậm đặc từ ly đã nguội lạnh bên cạnh, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian làm việc trang trọng, uy nghiêm, nhưng cũng phảng phất một nỗi cô độc đến lạ lùng. Trần Hạo đã ngồi đây từ sáng sớm, lao đầu vào công việc một cách điên cuồng, cố gắng chôn vùi mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc dưới núi hồ sơ và những con số khô khan. Bề ngoài, anh vẫn là một tổng giám đốc trẻ tuổi, tài năng, với vẻ tập trung cao độ và quyết đoán. Nhưng sâu thẳm bên trong, một vết nứt đã hình thành, và nó đang dần lan rộng, âm thầm gặm nhấm tâm hồn anh.

Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm giác nhức mỏi lan tỏa. Ngoài cửa sổ, bầu trời đã xám xịt một màu chì, những đám mây nặng nề vần vũ báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Có lẽ, mưa sẽ cuốn trôi đi chút bụi bặm của thành phố, nhưng liệu có gột rửa được sự nặng nề trong lòng anh? Anh buông tay xuống, ánh mắt vô định nhìn vào màn hình máy tính, nơi những biểu đồ tăng trưởng và dự án tỷ đô đang nhảy múa một cách vô nghĩa.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động đặt trên mặt bàn khẽ rung lên. Một thông báo nhỏ, tưởng chừng như vô hại, hiện lên trên màn hình khóa. Trần Hạo chần chừ một lúc, rồi như có một sức hút vô hình, anh đưa tay cầm lấy điện thoại. Ngón cái anh lướt nhẹ, mở khóa màn hình. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt anh là một bức ảnh được chia sẻ trên mạng xã hội của một người bạn chung thời cấp ba. Thời gian dường như ngưng đọng. Tim anh như bị bóp nghẹt, một cảm giác co thắt đau đớn lan tỏa khắp lồng ngực.

Trong bức ảnh, Lê An đang đứng giữa một cửa hàng áo cưới lộng lẫy. Cô mặc một chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi, dáng váy chữ A đơn giản nhưng thanh lịch, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn và xòe nhẹ nhàng đến mắt cá chân. Mái tóc đen dài của cô được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thanh tú và bờ vai mềm mại. Gương mặt cô rạng rỡ một nụ cười hạnh phúc, đôi mắt long lanh ánh lên niềm vui sướng. Bên cạnh cô, Nguyễn Hoàng Huy đứng đó, tay đặt nhẹ lên eo cô, nụ cười hiền hậu và ánh mắt tràn ngập yêu thương. Họ trông thật đẹp đôi, thật xứng lứa vừa đôi, như thể sinh ra là để dành cho nhau. Phía dưới bức ảnh là dòng chú thích đơn giản: "Chúc mừng hạnh phúc An và Huy! Đếm ngược ngày trọng đại thôi!"

'Là thật sao...' Trần Hạo thầm nghĩ, giọng nói như nghẹn lại trong cổ họng. Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh, như thể muốn xuyên thủng nó, muốn tìm thấy một kẽ hở, một chi tiết nào đó để phủ nhận sự thật phũ phàng đang bày ra trước mắt. Tay anh run rẩy, chiếc điện thoại như muốn tuột khỏi những ngón tay tê dại. Anh đã biết, đã nghe phong thanh, thậm chí đã chứng kiến Lê An bước tiếp. Nhưng việc nhìn thấy cô trong bộ váy cưới, rạng rỡ và hạnh phúc bên người đàn ông khác, lại là một cú đấm chí mạng, khác hẳn với mọi sự chuẩn bị tinh thần mà anh đã cố gắng tạo dựng.

Những tiếng gõ phím nhịp nhàng trong văn phòng đột ngột ngừng bặt, như thể cả thế giới cũng đang nín thở cùng anh. Không khí bỗng trở nên ngột ngạt, khó thở. Mùi cà phê đậm đặc ban nãy giờ dường như biến thành vị đắng chát nơi đầu lưỡi. Anh cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì điều hòa, mà là cái lạnh buốt giá từ sâu thẳm trong tim. Anh cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực vẫn nhói đau, như có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang cứa vào da thịt. Hình ảnh Lê An, nụ cười của cô, ánh mắt của Huy, tất cả xoáy sâu vào tâm trí anh, tạo thành một cơn bão cảm xúc hỗn loạn.

Anh nhớ lại lời Lê An đã nói bên bờ sông cũ: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giờ đây, khi nhìn thấy cô mãn nguyện bên Huy, anh mới thấm thía hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói ấy. Không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp. Một nhịp thôi, nhưng đã lỡ cả một đời. Cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và cô, bấy lâu nay anh cứ nghĩ mình có thể lấp đầy bằng nỗ lực, bằng thành công, giờ đây đã trở thành một vực sâu thăm thẳm, không cách nào vượt qua được nữa. Chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón tay áp út của Lê An trong bức ảnh, tuy nhỏ bé, nhưng lại là biểu tượng của một sự cam kết vững chắc, một tương lai mà anh vĩnh viễn không thuộc về. Anh đã chọn không gõ cửa đêm trước đám cưới, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, sự tiếc nuối ấy đã trở thành một nỗi đau xé lòng, một sự dằn vặt tột cùng.

Anh buông điện thoại xuống bàn, để màn hình tự động tắt, đưa cả căn phòng trở lại với bóng tối mờ ảo của chiều tà. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An hạnh phúc kia, nhưng nó cứ bám riết lấy tâm trí anh, không ngừng hành hạ. Mỗi chi tiết nhỏ trong bức ảnh, từ nếp gấp trên váy cưới của cô, đến cách Huy đặt tay lên eo cô, đều như một nhát dao cứa vào trái tim anh, khoét sâu thêm vào vết thương đã rỉ máu. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề, mang theo tất cả sự bất lực và tuyệt vọng. Ngoài trời, những giọt mưa đầu tiên bắt đầu rơi tí tách lên cửa kính văn phòng, hòa cùng tiếng trống rỗng trong lòng anh.

***

Đêm tối buông xuống thành phố như một tấm màn nhung đen, dày đặc. Những giọt mưa nhẹ nhàng rơi đều đều, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã trên các mái nhà và mặt đường. Trần Hạo về đến căn hộ cao cấp của mình. Căn hộ nằm trên tầng ba mươi, một không gian sang trọng, hiện đại với nội thất tối giản và tông màu trầm. Anh gần như không nghe thấy tiếng ồn từ bên ngoài, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh tự động bật lên khi anh bước vào, tiếng điều hòa không khí chạy êm ru và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng. Mùi gỗ mới, mùi da thuộc sang trọng, mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, tất cả tạo nên một vẻ tĩnh mịch đến lạnh lẽo.

Anh vứt chiếc áo khoác hiệu lên ghế sofa da màu đen, chẳng buồn treo vào tủ quần áo. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, sáng bóng dưới ánh đèn LED dịu nhẹ, cũng được anh tháo ra một cách vô thức, đặt lên bàn kính. Anh bước đến quầy bar mini, rót một ly rượu mạnh không đá. Chất lỏng màu hổ phách sóng sánh trong ly pha lê, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ. Anh cầm ly rượu, bước đến bên cửa sổ lớn nhìn xuống thành phố.

Hàng triệu ánh đèn rực rỡ từ các tòa nhà cao tầng, từ những con đường tấp nập, trải dài như một tấm thảm dệt kim khổng lồ. Thành phố về đêm lung linh, huyền ảo, nhưng trong mắt Trần Hạo, nó chỉ là một mảng mờ ảo, vô nghĩa. Những hình ảnh về Lê An, về tiệc cưới sắp diễn ra của cô, về nụ cười hạnh phúc rạng rỡ của cô cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, mỗi chi tiết là một nhát dao găm sâu hơn vào trái tim đã vụn vỡ. Anh nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng xộc thẳng lên mũi, lan tỏa khắp khoang miệng, rồi xuống đến dạ dày, nhưng không thể làm tê liệt được cảm giác cồn cào, quặn thắt nơi lồng ngực.

Anh nhớ lại những lời hứa ngày xưa, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Anh nhớ cái vẻ e dè của mình, sự im lặng của anh, và cả sự chờ đợi mỏi mòn của Lê An. 'Nếu năm đó nói sớm hơn một chút…' Câu nói đó giờ đây không còn là một giả định, mà là một lời nguyền rủa, một gánh nặng đè nén tâm hồn anh. Anh đã từng nghĩ rằng sự nghiệp, thành công sẽ lấp đầy khoảng trống đó, nhưng hóa ra, nó chỉ khiến khoảng trống ấy càng thêm mênh mông, càng thêm trống rỗng.

Anh siết chặt ly rượu trong tay, cảm giác lạnh lẽo từ thành ly truyền đến lòng bàn tay, nhưng nó không lạnh bằng sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy anh. Mưa vẫn rơi tí tách, đều đặn. Tiếng mưa như gõ nhịp vào nỗi cô đơn của anh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới, nhưng vô vọng. Thay vào đó, những ký ức lại hiện về rõ nét hơn, đau đớn hơn. Anh thấy Lê An mỉm cười, nụ cười ấy không còn dành cho anh. Anh thấy bàn tay cô đeo chiếc nhẫn cưới, biểu tượng của một lời hứa mà anh đã bỏ lỡ.

'Em đã tìm thấy bến đỗ... còn anh thì sao, An?' Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng nói khẽ khàng, lạc lõng trong không gian rộng lớn của căn hộ. 'Anh đã đánh mất em rồi.' Anh uống cạn ly rượu, cảm giác cồn cào trong lòng không hề vơi bớt, mà trái lại, dường như còn cháy bỏng hơn. Anh đặt ly xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt kính nghe chói tai trong sự im lặng đáng sợ. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, một khoảng đen hun hút đang nuốt chửng lấy anh.

Sự bình yên và hạnh phúc của Lê An, như anh đã thấy trong bức ảnh chiều nay, là một sự đối lập nghiệt ngã với nỗi đau và sự dằn vặt của anh. Hai con đường của họ đã hoàn toàn tách biệt. Một người đã tìm thấy bến đỗ an yên, một người lại chìm sâu vào vòng xoáy của hối tiếc và mất mát. Anh cảm thấy tê liệt cảm xúc, như thể một phần nào đó trong anh đã chết đi, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch. Anh lại nhắm mắt, cố gắng hít thở, nhưng chỉ thấy không khí tràn ngập mùi hương của sự tuyệt vọng. Tiếng mưa rơi bên ngoài dường như càng lúc càng nặng hạt, như muốn nhấn chìm cả thành phố, nhấn chìm cả nỗi đau không thể gọi tên của Trần Hạo. Anh đứng đó, bất động, một bóng hình cô độc giữa ánh đèn lung linh của thành phố không ngủ.

***

Sáng hôm sau, mặt trời lên cao, rọi những tia nắng gay gắt xuống thành phố. Trần Hạo vẫn đến công ty đúng giờ, vẫn ngồi vào chiếc ghế quen thuộc trong văn phòng của mình. Anh đã mặc một bộ vest công sở lịch sự, mái tóc chải gọn gàng, vẻ ngoài không một chút tì vết. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt anh, có một sự trống rỗng, một vẻ mệt mỏi mà không lớp trang điểm nào có thể che giấu được. Mùi cà phê đậm đặc lại phảng phất trong không khí, nhưng anh không còn cảm thấy hứng thú.

Trưa hôm đó, trong căn tin của Tập đoàn Trần Thịnh, không khí vẫn náo nhiệt và ồn ào như mọi khi. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng dao dĩa lạch cạch va vào khay ăn, tiếng máy bán hàng tự động kêu xè xè, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi thức ăn đa dạng, từ các món Á đến món Âu, bay lượn trong không khí, kích thích vị giác của những người đang hối hả ăn trưa. Trần Hạo ngồi một mình tại một góc khuất, tay cầm đũa gẩy gẩy những hạt cơm trong khay, ánh mắt vô hồn. Anh không để ý đến xung quanh, không quan tâm đến những câu chuyện phiếm của đồng nghiệp, hay những tiếng cười đùa vang vọng. Anh chỉ đơn thuần là tồn tại, một cách vật vờ, giữa dòng người hối hả.

Minh, một đồng nghiệp trẻ tuổi, năng động, với vẻ mặt lanh lợi, cùng Anh Long, người anh cả trong phòng ban, cao ráo, ăn mặc lịch sự và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, đi ngang qua. Họ dừng lại khi thấy Trần Hạo đang ngồi đó, gần như bất động.

"Anh Hạo, đi ăn trưa không?" Minh hỏi, giọng nói tự nhiên, hơi ngạc nhiên khi thấy sếp của mình đã ngồi đó. Cậu ta không nhận ra sự khác thường trong ánh mắt của Trần Hạo, chỉ thấy anh có vẻ hơi trầm lặng hơn mọi ngày.

Trần Hạo ngước mắt lên, ánh mắt anh lướt qua Minh, rồi dừng lại ở Anh Long, nhưng chẳng đọng lại chút cảm xúc nào. Giọng anh trầm, hơi khàn, ngắn gọn và súc tích như mọi khi, nhưng lại mang theo một vẻ mệt mỏi khó tả. "Tôi đang ăn."

Minh hơi khó hiểu trước thái độ của Trần Hạo. Cậu ta vốn quen với một Trần Hạo dù ít nói nhưng vẫn luôn có sự điềm tĩnh, tập trung. Dạo gần đây, anh Hạo có vẻ khác lạ, ít nói hẳn, và thường xuyên nhìn xa xăm. "Anh Hạo dạo này ít nói hẳn, có chuyện gì sao?" Minh lẩm bẩm, quay sang nhìn Anh Long.

Anh Long khẽ nhíu mày. Ánh mắt anh sắc bén, quan sát Trần Hạo một cách kỹ lưỡng hơn. Anh đã nhận thấy sự thay đổi trong Trần Hạo từ khi anh trở về từ thị trấn ven sông. Anh Hạo lao đầu vào công việc như một cỗ máy, nhưng ánh mắt lại luôn ẩn chứa một nỗi u uẩn khó tả. Anh Long hiểu rằng có những nỗi đau không thể nói thành lời, và Trần Hạo đang trải qua một điều gì đó rất riêng tư. Anh quay sang Minh, khẽ lắc đầu. "Anh ấy đang tự mình vượt qua một điều gì đó..." Giọng Anh Long trầm ấm, mang theo sự thấu hiểu mà Trần Hạo, trong lúc này, có lẽ không nhận ra.

Trần Hạo không trả lời. Anh đặt đũa xuống khay, một nửa suất ăn vẫn còn nguyên vẹn. Anh đứng dậy một cách đột ngột, khiến chiếc ghế kêu kèn kẹt. "Tôi xong rồi." Giọng anh lạnh nhạt, gần như không có chút cảm xúc nào. Anh nhanh chóng rời đi, bước chân vội vã, không ngoảnh đầu lại. Anh không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối, sự tan vỡ đang ẩn giấu bên trong mình. Anh muốn trốn thoát, trốn thoát khỏi mọi ánh mắt, mọi sự quan tâm, trốn thoát khỏi chính bản thân anh và nỗi đau đang giày vò.

Minh nhìn theo bóng lưng Trần Hạo, vẻ mặt khó hiểu. "Anh ấy lạ thật..."

Anh Long thở dài, ánh mắt dõi theo bóng lưng xa lạ của Trần Hạo cho đến khi anh khuất dạng sau cánh cửa căn tin. Anh Long biết, Trần Hạo đang tự mình cô lập bản thân về mặt cảm xúc, đang xây dựng một bức tường vô hình xung quanh mình. Nỗi đau mất mát Lê An đã trở thành một vết sẹo sâu sắc, không thể lành trong tâm hồn Trần Hạo, và nó đang định hình cách anh nhìn nhận tình yêu và hạnh phúc sau này, khiến anh khó mở lòng với bất cứ ai. Anh Long cảm thấy một sự lo lắng dâng lên, nhưng anh biết, đây là cuộc chiến mà Trần Hạo phải tự mình đối mặt. Anh chỉ có thể đứng đó, quan sát, và thầm cầu mong cho người đồng nghiệp, người em trai mà anh vẫn luôn quý mến, sẽ tìm được lối thoát khỏi bóng tối đang bao trùm lấy anh. Ngoài trời, nắng vẫn gắt, nhưng trong lòng Anh Long, và sâu thẳm hơn, trong lòng Trần Hạo, một màn đêm u ám vẫn đang bao phủ, không lối thoát.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free