Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 445: Ngưỡng Cửa Của Sự Muộn Màng
Ngoài trời, nắng vẫn gắt, nhưng trong lòng Anh Long, và sâu thẳm hơn, trong lòng Trần Hạo, một màn đêm u ám vẫn đang bao phủ, không lối thoát. Màn đêm ấy không chỉ là sự trống rỗng trong tâm hồn, mà còn là một tiếng gọi cồn cào, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại.
Trần Hạo rời căn tin, bước chân vội vã như thể có một điều gì đó đang rượt đuổi anh, hoặc anh đang chạy trốn khỏi chính mình. Anh bỏ lại sau lưng sự ồn ào, những ánh mắt dò xét, và cả những câu hỏi không lời của Minh lẫn Anh Long. Anh đi thẳng về phòng làm việc, nhưng thay vì tiếp tục vùi đầu vào mớ tài liệu đang chất đống trên bàn, anh lại đứng lặng lẽ bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống thành phố đang sôi động bên dưới. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những dòng xe cộ hối hả như những dòng máu chảy trong huyết mạch của một sinh vật khổng lồ, tất cả đều là thành quả của sự cố gắng không ngừng nghỉ của anh. Nhưng hôm nay, những thành công ấy bỗng trở nên vô nghĩa, nhạt nhẽo đến lạ.
Trong túi quần, chiếc điện thoại di động rung lên từng đợt nhẹ. Đó là tin nhắn từ một nhóm chat cũ của lớp cấp ba, những người bạn vẫn còn giữ liên lạc ở thị trấn. Anh biết họ đang bàn tán về điều gì. Lễ cưới của Lê An. Anh đã cố gắng lờ đi, cố gắng chôn vùi những thông tin ấy dưới lớp lớp công việc và tham vọng, nhưng chúng vẫn như những mũi kim châm, cứa vào từng thớ thịt tâm hồn anh. Một bức ảnh nhỏ hiện lên trên màn hình khóa: Lê An trong chiếc áo dài trắng tinh khôi, đứng bên cạnh Nguyễn Hoàng Huy, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh hạnh phúc. Khung cảnh phía sau là rạp cưới đang dần được dựng lên ở sân nhà cô, với những dải lụa đỏ tươi và hoa lá trang trí. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, giờ đây, không chỉ là không gian địa lý, mà còn là một bức tường vững chắc được xây nên từ hạnh phúc của người khác.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Trần Hạo, mang theo tất cả sự dằn vặt và hối tiếc. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh ấy, nhưng nó càng hiện rõ hơn trong tâm trí. “Nếu như ngày đó… anh đã không e dè…” Lời nói không thành ấy, cái “nếu như” ấy, đã trở thành một lưỡi dao cùn, cứa mãi không ngừng vào trái tim anh. Anh tự hỏi, liệu mình có thể chịu đựng được không, khi ngày mai, cô ấy chính thức trở thành vợ của một người đàn ông khác? Liệu anh có thể tiếp tục sống một cuộc đời vô vị, chỉ có công việc và những thành công vật chất trống rỗng, trong khi trái tim anh vẫn mãi hướng về một hình bóng đã thuộc về người khác?
Một ý nghĩ điên rồ chợt lóe lên trong đầu anh, như một tia sét xé toạc màn đêm. Anh phải đi. Anh phải đến đó. Không phải để phá đám, không phải để níu kéo, mà chỉ để nhìn thấy cô ấy một lần cuối, để tự mình đối mặt với hiện thực tàn khốc này, để chôn cất mối tình đầu của mình một cách đàng hoàng nhất, dù chỉ là trong thầm lặng. Đó là một sự thôi thúc bản năng, một khao khát cháy bỏng để tìm kiếm một sự giải thoát, dù là đau đớn đến nhường nào. Anh không thể tiếp tục trốn tránh.
Trần Hạo quay người, bước ra khỏi phòng làm việc. Anh không chào hỏi ai, không nói một lời nào. Anh lướt qua những ánh mắt ngạc nhiên của đồng nghiệp, bước chân anh mang theo một sự kiên quyết lạ thường, như thể anh đang đi tìm một sự cứu rỗi, hoặc một sự kết thúc. Anh Long thấy Trần Hạo vội vã đi ra, ánh mắt anh ấy chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Anh Long hiểu, có lẽ Trần Hạo đã quyết định đối mặt.
***
Đêm đó, gần nửa đêm, bến xe khách Liên Tỉnh vẫn còn tấp nập những dòng người hối hả. Ánh đèn vàng vọt từ những cột đèn cao áp rọi xuống, làm nổi bật những bóng người vội vã, những chiếc vali kéo lạch cạch trên nền bê tông xám xịt. Không khí se lạnh của gió heo may đầu đông bắt đầu len lỏi, mang theo hơi ẩm của đêm khuya. Mùi khói xe pha lẫn mùi đất ẩm, mùi bánh mì kẹp thịt và cà phê rang xay thoang thoảng từ những quán ăn vặt, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của sự mệt mỏi và vội vã.
Trần Hạo, với vẻ ngoài tiều tụy nhưng vẫn toát lên sự lịch lãm trong chiếc áo khoác mỏng và quần tây, vội vã chen chân vào dòng người đông đúc. Anh không bận tâm đến những ánh mắt hiếu kỳ hay những va chạm nhẹ từ những người xung quanh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, một món quà từ đối tác lớn, lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt, như một sự mỉa mai cho thành công vật chất mà anh đã đổi lấy bằng hạnh phúc. Nó là minh chứng cho những năm tháng anh vùi đầu vào công việc, quên đi tất cả những điều quan trọng khác.
Anh bước đến quầy bán vé, giọng nói trầm, hơi khàn, nhưng đầy kiên quyết: "Một vé đi thị trấn A. Chuyến sớm nhất." Người bán vé, một phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao, nhìn anh một cách khó hiểu. Đã gần nửa đêm, hiếm có ai lại vội vã đi đến một thị trấn nhỏ vào giờ này. Nhưng Trần Hạo không quan tâm. Anh chỉ biết rằng mình phải đến đó, đến thị trấn nơi Lê An đang chờ đón một cuộc đời mới, một cuộc đời không có anh.
Anh nhận vé, không cần suy nghĩ, không một chút do dự. Chuyến xe khởi hành sau mười lăm phút. Anh tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, co mình lại trong góc ghế, cố gắng che giấu khuôn mặt mệt mỏi và đôi mắt trũng sâu. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, rời xa ánh đèn rực rỡ của thành phố, mang theo thân xác mệt mỏi và tâm hồn tan nát của anh.
Trần Hạo ngồi bồn chồn trên xe, liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ. Những hàng cây ven đường, những ngôi nhà lướt qua trong bóng đêm, tất cả đều mờ ảo, vô định như chính tương lai của anh. Anh vuốt nhẹ lên chiếc điện thoại trong túi, nơi hình ảnh Lê An hạnh phúc bên Huy vẫn còn ám ảnh. Anh không dám mở ra xem lại, sợ rằng nỗi đau sẽ nhấn chìm anh hoàn toàn. Anh nhớ về những lời hứa vu vơ ngày xưa, bên bờ sông cũ, dưới ánh trăng mờ. "Không quên em," anh đã từng nói như vậy. Nhưng liệu cô có còn nhớ không, hay cô đã quên anh từ lâu rồi?
"Mình phải đến đó," anh tự nhủ, giọng nói chỉ đủ cho mình anh nghe thấy, "Cho dù chỉ là nhìn em một lần cuối, trước khi mọi thứ vĩnh viễn kết thúc. Trước khi em hoàn toàn thuộc về người khác." Anh muốn một sự khép lại, một dấu chấm hết rõ ràng cho mối tình thanh mai trúc mã đã giày vò anh suốt bao năm qua. Anh muốn nhìn thấy cô hạnh phúc, dù hạnh phúc ấy không phải do anh mang lại. Đó là một khao khát ích kỷ nhưng cũng đầy bi thương, một sự chấp nhận đau đớn rằng anh đã chậm một nhịp, đã sai một bước, và giờ đây, anh phải tự mình gánh chịu hậu quả.
Chiếc xe khách lắc lư trên con đường vắng, đưa anh ngày càng xa thành phố, ngày càng gần với thị trấn, nơi chứa đựng cả những kỷ niệm ngọt ngào và những vết sẹo không thể lành. Anh nhắm mắt lại, cố gắng ngăn chặn dòng cảm xúc đang trào dâng, nhưng những hình ảnh về Lê An vẫn cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí anh: Lê An của những buổi tan học chung đường, Lê An của những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, Lê An của những lần anh lén nhìn cô cười đùa cùng bạn bè. Tất cả đều quá đẹp, quá đỗi thân thương, và giờ đây, tất cả đều quá xa vời. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì gió lạnh, mà vì nỗi cô đơn đang bủa vây lấy anh. Anh đã tự mình đẩy cô đi, đã tự mình tạo ra khoảng cách vô hình ấy, và giờ đây, anh phải đối mặt với sự thật phũ phàng.
***
Rạng sáng, khoảng 3-4 giờ sáng, chuyến xe cuối cùng cũng dừng lại ở bến thị trấn. Không khí đặc quánh sương đêm, buốt giá đến tận xương tủy, khác hẳn với sự ấm áp, ngột ngạt của thành phố. Một chút ánh trăng yếu ớt cố gắng xuyên qua màn mây dày đặc, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên mặt đường ướt sương. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng chó sủa xa xăm, và tiếng gió heo may xào xạc qua những hàng cây bàng lá đỏ, tất cả tạo nên một bản nhạc u buồn, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng đáng sợ của màn đêm. Mùi đất ẩm, mùi rạ rơm còn vương vấn từ những cánh đồng vừa gặt, hòa quyện với mùi hương trầm thoang thoảng từ một ngôi chùa nào đó, tạo nên một mùi hương đặc trưng của quê nhà, quen thuộc đến mức khiến trái tim Trần Hạo quặn thắt.
Trần Hạo xuống xe, cơ thể rã rời vì thiếu ngủ và căng thẳng. Anh kéo cao cổ áo khoác, bước đi trong bóng đêm dày đặc. Con đường đất quen thuộc dẫn về nhà Lê An, mỗi bước chân đều nặng trĩu, như thể anh đang mang theo cả một tảng đá trên vai. Anh nhận ra từng gốc cây xoài cổ thụ, từng mái nhà lợp ngói cũ kỹ, từng bờ tường rêu phong. Tất cả vẫn như xưa, vẫn nguyên vẹn trong ký ức của anh, chỉ có lòng người là đã đổi thay. Thị trấn nhỏ bé này, nơi lưu giữ toàn bộ tuổi thơ và mối tình đầu của anh, giờ đây bỗng trở nên xa lạ, lạnh lẽo đến khó tả.
Anh cứ đi, bước chân chậm rãi, cố gắng hít thở thật sâu cái không khí se lạnh buốt giá ấy, như muốn níu giữ lấy từng khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ vĩnh viễn thay đổi. Anh nhìn lên bầu trời, những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ, chứng kiến sự dằn vặt của anh. Trong đầu anh, những câu hỏi cứ luẩn quẩn không ngừng: "Liệu em có còn nhớ những đêm mình ngồi bên bờ sông cũ, nhìn ngắm những vì sao này không, An?" "Liệu em có từng nghĩ về anh, dù chỉ một chút, trong những ngày qua?" Anh biết, những câu hỏi ấy đã quá muộn để có được câu trả lời.
Khi bóng dáng ngôi nhà Lê An dần hiện ra trong màn sương mờ, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Từ xa, anh đã có thể thấy một khung rạp nhỏ chưa kịp tháo dỡ ở phía sân, hay một vài dải lụa trang trí màu đỏ tươi còn vương vấn trong gió, nhẹ nhàng bay lượn như những cánh hoa tàn. Đó là dấu hiệu rõ ràng nhất, đủ để anh biết rằng anh đã đến đúng lúc, đúng vào đêm trước ngày trọng đại của cô, nhưng cũng là quá muộn, quá đỗi muộn màng. Nó giống như một nhát dao vô hình cứa vào trái tim anh, khiến anh cảm thấy đau đớn tột cùng.
Trần Hạo dừng lại cách cổng nhà Lê An vài bước chân, nép mình vào bóng tối của cây đa cổ thụ già nua, tán lá xòe rộng che khuất một phần con đường. Cây đa ấy đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu của những đôi trẻ trong làng, và giờ đây, nó lại chứng kiến sự tan vỡ của một mối tình. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cổng gỗ quen thuộc, nơi anh đã từng đưa cô về nhà bao lần, nơi những lời hứa vu vơ được trao, nơi những ánh mắt ngại ngùng giao nhau trong bóng tối. Hàng loạt hình ảnh quá khứ ùa về như một thước phim quay chậm, giày vò anh. Anh nhớ tiếng cười trong trẻo của cô khi anh kể chuyện tiếu lâm, nhớ cái nắm tay rụt rè dưới tán cây này, nhớ ánh mắt lấp lánh hy vọng của cô khi anh nói lời tạm biệt để lên thành phố.
"Em đã từng đợi anh ở đây biết bao lần," anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong gió lạnh, "Giờ thì... em đã không còn đợi nữa rồi." Nỗi đau ấy, sự thật ấy, nghiền nát tâm can anh. Anh tự hỏi, nếu năm đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu anh không chần chừ, không e dè, nếu anh nói sớm hơn một nhịp, liệu có khác không? Liệu cô có còn đứng đây, chờ anh, chứ không phải chờ một người đàn ông khác? Khoảng cách vô hình giữa họ đã được tạo ra không phải bởi không gian, mà bởi sự im lặng, bởi những lời nói không thành.
Mắt anh dán chặt vào cánh cửa, vào khung cửa sổ lờ mờ ánh điện từ bên trong. Anh tưởng tượng ra cảnh Lê An đang ngủ say, với nụ cười mãn nguyện trên môi, mơ về ngày mai, ngày cô sẽ bắt đầu một cuộc đời mới, một cuộc đời an yên bên Nguyễn Hoàng Huy. Anh cảm thấy một sự ghen tị cháy bỏng, nhưng ngay lập tức, nó bị dập tắt bởi nỗi hối tiếc tột cùng và sự chấp nhận cay đắng. Anh đã có cơ hội, anh đã có rất nhiều cơ hội, nhưng anh đã đánh mất tất cả.
Sương đêm càng lúc càng dày đặc, những giọt nước đọng trên lá cây, trên mái tóc của Trần Hạo, lạnh buốt. Anh cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề cuộc đời, một bóng ma của quá khứ, không thể chạm vào hiện tại, không thể thay đổi tương lai. Trái tim anh đập mạnh trong lồng ngực, tiếng đập dồn dập, đau đớn, như muốn xé toạc lồng ngực mà thoát ra. Anh đã đến đây, để làm gì? Để tự giày vò mình thêm nữa? Hay để tìm kiếm một tia hy vọng mỏng manh, một phép màu không thể xảy ra?
***
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, mùi hương trầm nồng hơn, pha lẫn mùi hoa tươi phảng phất đâu đó từ trong nhà. Anh tiến lại gần cánh cổng gỗ, từng bước chân nặng nề như thể bị xiềng xích vô hình níu giữ. Bàn tay anh run rẩy, từ từ đưa về phía nắm cửa gỗ đã bạc màu, quen thuộc đến từng đường vân. Xúc giác của anh dường như tê liệt bởi cái lạnh buốt giá của không khí. Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng cảnh mình gõ cửa, tiếng gõ cửa vang lên trong màn đêm tĩnh mịch. Anh tưởng tượng Lê An, với mái tóc xõa ngang vai, đôi mắt ngái ngủ nhưng vẫn ánh lên sự dịu dàng, sẽ mở cửa ra. Và anh sẽ nói gì đó...
Nhưng anh biết, không một lời nào có thể thay đổi được hiện thực tàn khốc này. Không một lời thổ lộ nào, dù có chân thành đến đâu, cũng có thể xóa đi những năm tháng im lặng, những khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra. Anh không thể ích kỷ phá vỡ sự bình yên mà cô đã vất vả tìm thấy, sự an yên mà Nguyễn Hoàng Huy đã mang lại cho cô. Lê An xứng đáng được hạnh phúc, một hạnh phúc trọn vẹn, không vướng bận bởi quá khứ, không bị xáo trộn bởi sự xuất hiện muộn màng của anh.
Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh giá, hòa lẫn vào sương đêm, tạo thành những vệt ẩm ướt trên khuôn mặt tiều tụy của anh. Anh đứng đó, một pho tượng sống, chứng kiến khoảnh khắc cuối cùng của mối tình đầu tan vỡ, không phải bằng một tiếng nổ lớn, một lời chia ly kịch tính, mà bằng sự im lặng đến đau lòng, bằng sự từ bỏ cay đắng. Tiếng tim anh đập thình thịch, như muốn vỡ tung, nhưng anh vẫn đứng vững, cố gắng kìm nén mọi cảm xúc đang trào dâng.
"Em đã tìm được hạnh phúc rồi, An à," anh thầm thì, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, "Anh không thể... không thể làm em đau thêm nữa." Đó là lời xin lỗi chân thành nhất, và cũng là lời từ biệt cuối cùng của anh. "Xin lỗi em, vì tất cả. Xin lỗi vì đã chậm một nhịp, vì đã không đủ dũng cảm." Nỗi đau ấy, sự hối tiếc ấy, sẽ trở thành một vết sẹo sâu sắc, không thể lành trong tâm hồn Trần Hạo, định hình cách anh nhìn nhận tình yêu và hạnh phúc sau này, khiến anh chôn chặt cảm xúc, trở nên lạnh lùng và khó mở lòng với bất cứ ai. Anh biết, anh sẽ mãi mãi mang theo vết sẹo này.
Bàn tay Trần Hạo chỉ cách nắm cửa vài centimet, rồi từ từ rụt lại. Anh không gõ cửa. Anh không làm gì cả. Anh quay lưng, bóng anh đổ dài trên con đường làng ướt sương, hướng về phía bình minh đang le lói ở phía chân trời. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới, vàng nhạt và yếu ớt, bắt đầu xua tan màn sương, nhưng không thể xua đi màn đêm trong lòng anh. Anh không nhìn lại, không dám nhìn lại, để lại phía sau tất cả những kỷ niệm, những tiếc nuối, những lời nói không thành, và mối tình đầu đã vĩnh viễn hóa thành một giấc mơ dang dở. Việc Trần Hạo không gõ cửa là dấu chấm hết cho mối tình thanh mai trúc mã, chôn vùi nó vào quá khứ và mở ra một chương mới cho cả hai, nhưng với những vết sẹo không thể lành. Anh biết, từ giây phút này, cuộc đời của anh sẽ chỉ còn là sự cô độc, một sự cô độc minh chứng cho việc thành công sự nghiệp không thể lấp đầy khoảng trống tình cảm. Anh bước đi, từng bước chân nặng nề, hòa mình vào ánh bình minh mờ ảo, mang theo nỗi đau và sự chấp nhận tột cùng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.