Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 446: Bóng Đêm Thành Phố, Ánh Sáng Vô Cảm

Anh bước đi, từng bước chân nặng nề, hòa mình vào ánh bình minh mờ ảo, mang theo nỗi đau và sự chấp nhận tột cùng. Bóng tối của đêm khuya vẫn còn vương vấn trên con đường làng ướt sương, nhưng phía chân trời, những vệt vàng nhạt đã bắt đầu xé toạc màn đêm, báo hiệu một ngày mới đã đến. Một ngày mới mà Lê An sẽ bắt đầu một cuộc đời mới, và anh, Trần Hạo, cũng sẽ bước sang một trang khác, một trang giấy trắng bị hoen ố bởi mực của sự tiếc nuối và những lời nói không thành.

Mùi đất ẩm và hơi sương sớm bám vào quần áo, thấm vào tận xương tủy, nhưng lại không thể làm anh cảm thấy lạnh hơn nỗi giá buốt trong lòng. Tâm trí anh trống rỗng đến đáng sợ, một khoảng không vô tận thay thế cho những dằn vặt, những khao khát vừa nãy. Có lẽ, nỗi đau đã đạt đến đỉnh điểm, và giờ đây, chỉ còn lại sự tê liệt. Anh không còn cảm thấy giận dữ, không còn cảm thấy hối hận đến tột cùng nữa, chỉ là một sự tĩnh lặng đến rợn người, như mặt hồ sau cơn bão lớn, phẳng lặng đến mức không còn phản chiếu được hình ảnh nào.

Chuyến xe khách rời thị trấn khi mặt trời đã lên cao hơn một chút, đủ để vẽ những vệt nắng xiên qua cửa kính, nhuộm vàng khoang xe còn ngái ngủ. Trần Hạo chọn một ghế cuối cùng, cạnh cửa sổ, quay mặt về phía con đường vừa đi qua, mặc dù anh biết, không có gì đáng để nhìn lại. Anh không muốn nhìn, cũng không dám nhìn. Khung cảnh thị trấn dần lùi xa, những mái nhà quen thuộc, những hàng cây xanh mướt, tất cả chìm vào một vệt mờ ảo, giống như ký ức về Lê An trong tâm trí anh lúc này – vẫn ở đó, nhưng đã bị bao phủ bởi một lớp sương mờ, xa xôi và không thể chạm tới.

Anh dựa đầu vào cửa kính lạnh, cảm nhận từng rung lắc nhẹ của xe, từng tiếng còi xe inh ỏi, từng tiếng loa thông báo rè rè vang lên từ phía trước. Xung quanh anh là tiếng trò chuyện râm ran của hành khách, tiếng trẻ con khóc thét, tiếng người gọi điện thoại vội vã. Mùi xăng dầu, mùi khói xe, mùi ẩm mốc của ghế nỉ, hòa lẫn với mùi thức ăn đường phố mà ai đó đang mở ra ăn sáng, tất cả tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu. Nhưng Trần Hạo dường như không nhận thấy gì cả. Anh chỉ nhìn thẳng về phía trước, nơi con đường cao tốc dài hun hút trải ra, như một lời hứa về một tương lai vô định, một tương lai mà anh sẽ phải bước đi một mình.

Chiếc túi xách nhỏ đặt trên đùi anh, nhẹ tênh. Anh không mang theo nhiều hành lý, chỉ vài bộ đồ công sở và chiếc laptop – những thứ duy nhất anh cần cho cuộc đời mới ở thành phố. Sự vội vã của chuyến đi này, chuyến đi để chứng kiến khoảnh khắc cuối cùng của mối tình đầu, cũng là chuyến đi để bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn khác, không còn chỗ cho những yếu mềm, những hoài niệm. Anh biết, anh phải mạnh mẽ, phải cứng rắn, bởi vì anh đã mất tất cả. Không còn gì để mất nữa, vậy thì anh còn sợ gì?

Từng giờ trôi qua, con đường càng lúc càng đông đúc hơn, những tòa nhà cao tầng dần hiện ra phía xa, báo hiệu anh đã trở lại thành phố lớn. Trần Hạo nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái mùi thị trấn còn vương vấn trong hơi thở. Khi xe dừng lại ở bến xe khách liên tỉnh, một dòng người hối hả ập vào khoang xe, đẩy anh ra khỏi ghế ngồi. Anh đứng dậy, chân tay rã rời, bước xuống xe hòa vào dòng người đông đúc. Tiếng còi xe tải, tiếng taxi chèo kéo khách, tiếng loa thông báo vang vọng khắp bến xe tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, hỗn loạn. Anh không nói một lời, ánh mắt vô hồn lướt qua những gương mặt xa lạ. Anh không muốn bất cứ ai nhìn thấy sự kiệt sức ẩn sâu trong đôi mắt mình. Anh nhanh chóng vẫy một chiếc taxi, nói địa chỉ căn hộ, rồi thả mình vào ghế sau, để mặc chiếc xe lao vun vút về phía trước, như thể anh đang chạy trốn một thứ gì đó vô hình, một cái bóng của quá khứ đang bám riết lấy anh.

***

Căn hộ của Trần Hạo nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, với toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố. Khi cánh cửa tự động mở ra, một mùi hương dễ chịu của gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính và mùi rượu vang thoang thoảng chào đón anh, hoàn toàn khác biệt với sự hỗn tạp ở bến xe. Bên trong, mọi thứ đều được bài trí tối giản, hiện đại theo phong cách Bắc Âu, tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, tạo nên một không gian sang trọng nhưng cũng đầy lạnh lẽo, tĩnh mịch. Ánh nắng sớm tinh khôi chiếu xiên qua cửa kính, làm bừng sáng căn phòng, nhưng lại không thể xua đi cái bóng tối trong lòng anh.

Anh bước vào, thả chiếc túi xách nhỏ xuống sàn một cách hờ hững. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh tự động, tiếng điều hòa không khí rì rầm và tiếng tủ lạnh hoạt động đều đặn. Sự sạch sẽ, ngăn nắp đến mức hoàn hảo của căn hộ đối lập hoàn toàn với sự rã rời, tàn tạ của chính anh. Trần Hạo đứng lặng giữa phòng khách một lúc, ngắm nhìn khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh phía dưới. Những tòa nhà cao vút, những con đường tấp nập xe cộ, tất cả như một bức tranh vô cảm, phản chiếu chính tâm trạng của anh.

Anh đi thẳng vào phòng tắm, mở vòi sen, để dòng nước lạnh xối thẳng vào người. Từng giọt nước thấm qua mái tóc, chảy dọc sống lưng, mang theo chút hơi sương đêm còn vương vấn, chút mệt mỏi của chuyến đi dài. Anh cọ rửa cơ thể một cách mạnh bạo, như muốn gột sạch đi tất cả những gì đã xảy ra, tất cả những cảm xúc hỗn độn đang bám riết lấy anh. Anh nhìn mình trong gương, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu, quầng thâm hiện rõ. Anh đã không ngủ, hoặc có lẽ, anh đã ngủ, nhưng là một giấc ngủ đầy ác mộng, một giấc ngủ không mang lại chút sảng khoái nào.

Thay vì bộ đồ ngủ thường ngày, anh lấy ra một bộ vest công sở màu xám than, chiếc áo sơ mi trắng tinh và cà vạt xanh đậm. Từng động tác thắt cà vạt, cài khuy áo đều chậm rãi, máy móc, như thể anh đang thực hiện một nghi lễ để biến đổi bản thân, để khoác lên mình một lớp vỏ bọc mới, cứng rắn và không thể xuyên thủng. Anh xịt một chút nước hoa nam tính, mùi hương quen thuộc, mạnh mẽ, che lấp đi mọi mùi hương khác.

Anh bước ra khỏi phòng ngủ, đi thẳng đến quầy bar mini, tự pha một cốc cà phê đen đặc. Mùi cà phê nồng nặc lan tỏa trong không khí, kích thích các giác quan đang tê liệt của anh. Anh cầm cốc cà phê, đặt mình xuống chiếc ghế bành bọc da màu đen, mở chiếc laptop đã đặt sẵn trên bàn. Màn hình sáng rực, những con số, biểu đồ, email chưa đọc hiện ra, như một lời nhắc nhở về thế giới mà anh thuộc về, thế giới của công việc, của sự nghiệp.

Anh đưa cốc cà phê lên miệng, uống một ngụm lớn. Vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn một chút. Anh nhìn vào màn hình máy tính, đôi mắt sắc bén trở lại, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là một sự trống rỗng đến vô vọng. Anh biết, từ giờ phút này, anh sẽ không cho phép mình yếu mềm nữa. Anh sẽ không cho phép bất cứ điều gì làm anh xao nhãng khỏi mục tiêu duy nhất: công việc.

"Không còn gì để mất nữa... Chỉ còn công việc," anh thầm thì, giọng nói trầm khàn, như một lời tuyên thệ với chính mình. Đó là lời hứa, cũng là một lời nguyền rủa. Từ giờ, công việc sẽ là liều thuốc an thần, là bức tường thành bảo vệ anh khỏi những tổn thương, là con đường duy nhất để anh tồn tại trong thế giới này. Anh sẽ vùi mình vào nó, quên đi tất cả, quên đi những cảm xúc, quên đi những tiếc nuối, quên đi cái tên Lê An. Anh sẽ biến mình thành một cỗ máy, một cỗ máy hoàn hảo, không có cảm xúc, chỉ có hiệu suất. Anh sẽ thành công, thành công đến mức không ai có thể nghi ngờ, không ai có thể chạm vào được nỗi đau thẳm sâu bên trong anh. Chiếc điện thoại di động, thứ đã từng là cầu nối mỏng manh giữa anh và Lê An, giờ đây đã bị anh cất sâu vào ngăn tủ, không một chút do dự. Nó sẽ không còn là một phần của cuộc sống anh nữa.

***

Sáng sớm hôm đó, Trần Hạo là người đầu tiên bước vào văn phòng của Tập đoàn Trần Thịnh. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép cao 50 tầng, thiết kế hiện đại, tối giản nhưng sang trọng, giờ đây trở thành pháo đài của anh. Đại sảnh lát đá cẩm thạch lấp lánh phản chiếu ánh sáng nhân tạo và ánh nắng ban mai từ những ô cửa kính lớn. Mùi cà phê mới pha từ quầy pantry, mùi giấy mới của tài liệu, mùi kim loại và nhựa mới của thiết bị điện tử, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí chuyên nghiệp, bận rộn.

Anh bước vào khu vực làm việc của mình, nơi những chiếc máy tính vẫn còn chìm trong giấc ngủ, im lìm chờ đợi một ngày làm việc mới. Trần Hạo bật đèn, khởi động máy tính, và ngay lập tức lao vào công việc. Anh mở hàng loạt cửa sổ, đọc email, xem xét báo cáo, phân tích số liệu. Từng ngón tay lướt trên bàn phím một cách điêu luyện, tạo nên những âm thanh lạch cạch đều đặn, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm. Anh tập trung đến mức đáng sợ, đôi mắt sắc bén lướt qua từng dòng chữ, từng con số, không bỏ sót một chi tiết nào.

Khi Anh Long, cấp trên và cũng là đồng nghiệp thân thiết của Trần Hạo, đến văn phòng, anh ta ngạc nhiên khi thấy Hạo đã ngồi vào bàn làm việc từ lúc nào. Anh Long, với dáng vẻ cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, tiến lại gần bàn Trần Hạo.

"Hạo này, cậu đến sớm vậy? Chắc cậu là người đầu tiên đấy," Anh Long nói, giọng điệu xen lẫn sự ngạc nhiên và một chút lo lắng khi nhìn thấy khuôn mặt hốc hác của Trần Hạo. "Trông cậu có vẻ... khác lạ."

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng qua một cái nhìn trống rỗng trước khi trở lại vẻ lạnh lùng thường thấy. "Em ổn, Anh Long. Chỉ là đang dồn sức cho dự án mới thôi," anh trả lời ngắn gọn, giọng trầm, không nhìn thẳng vào mắt Anh Long. Anh Long cảm nhận được một bức tường vô hình giữa họ. Hạo luôn là người kín đáo, nhưng lần này, sự kín đáo đó đã biến thành một sự xa cách rõ rệt.

"À, ừm... dự án quan trọng thật. Nhưng cũng nên giữ sức khỏe chứ," Anh Long khẽ nói, rồi quay về bàn làm việc của mình, trong lòng không khỏi khó hiểu và lo lắng cho người đồng nghiệp trẻ.

Suốt buổi sáng, Trần Hạo làm việc không ngừng nghỉ. Anh giải quyết mọi vấn đề một cách nhanh chóng và hiệu quả, đưa ra những quyết định dứt khoát, khiến mọi người trong phòng đều phải nể phục. Anh Long quan sát Hạo từ xa, thấy Hạo không hề đứng dậy, không hề nghỉ ngơi, chỉ cắm đầu vào màn hình máy tính. Anh Long đã quen với sự chăm chỉ của Trần Hạo, nhưng lần này, nó không giống sự chăm chỉ nữa, mà giống một sự vùi đầu điên cuồng, một cách chạy trốn.

Đến giờ ăn trưa, Minh, một đồng nghiệp trẻ trung, năng động, với vẻ mặt lanh lợi, tiến đến bàn Trần Hạo. "Anh Hạo, đi ăn trưa không? Mọi người đang định đi quán mới mở g��n đây," Minh hỏi, cố gắng tạo không khí vui vẻ.

Trần Hạo chỉ lắc đầu mà không ngẩng mặt lên. "Không. Tôi còn nhiều việc phải làm. Các cậu cứ đi đi." Giọng anh lạnh lùng, dứt khoát, khiến Minh cảm thấy hơi hụt hẫng.

"Anh Hạo làm việc như robot vậy, không nghỉ ngơi chút nào," Minh lẩm bẩm với Anh Long khi họ đi xuống căng tin.

Anh Long khẽ thở dài. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy," anh nói, nhưng trong lòng lại không khỏi buồn bã. Anh biết, đằng sau câu nói đó của Trần Hạo, ẩn chứa một điều gì đó sâu sắc hơn, một nỗi đau mà Hạo đang cố gắng che giấu.

Buổi chiều, Trần Hạo có một buổi thuyết trình quan trọng về dự án mới. Anh đứng trước các đối tác và ban lãnh đạo, trình bày một cách trôi chảy, tự tin, với những lập luận sắc bén và tầm nhìn chiến lược. Anh nhận được nhiều lời khen ngợi, sự tán thưởng từ mọi người. Anh Long nhìn Hạo đứng trên bục, tỏa sáng với năng lực và sự thông minh vượt trội, nhưng anh cũng thấy một sự vô cảm đáng sợ trong ánh mắt Hạo. Đó là ánh mắt của một người đã từ bỏ mọi cảm xúc cá nhân để hoàn toàn hòa mình vào công việc.

Sau buổi thuyết trình, khi mọi người đang bàn bạc về kế hoạch ăn mừng, Anh Long lại gần Trần Hạo. "Hạo, tối nay đi liên hoan cùng mọi người chứ? Cậu đã làm rất tốt."

Trần Hạo chỉ khẽ lắc đầu. "Em xin lỗi, Anh Long. Em còn phải hoàn thiện một vài chi tiết nữa. Các anh cứ đi đi." Anh nói, vẫn với giọng điệu trầm, đều đều, không một chút biểu cảm.

Anh Long nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy lo lắng. Anh biết, Hạo đang tạo ra một khoảng cách vô hình giữa mình và mọi người. Anh không thể chạm tới Hạo được nữa, không thể hiểu được điều gì đang thực sự diễn ra trong lòng người đồng nghiệp trẻ này.

Đêm xuống, thành phố lên đèn. Từ cửa sổ văn phòng của Trần Hạo, anh có thể nhìn thấy những ánh đèn lấp lánh trải dài đến tận chân trời, như những vì sao rơi xuống mặt đất. Cả văn phòng đã vắng tanh, chỉ còn tiếng quạt máy tính rì rầm và tiếng gõ phím của anh. Anh vẫn ngồi đó, cắm cúi vào công việc. Một thoáng nỗi buồn lướt qua đôi mắt anh khi anh nhìn ra khung cảnh xa hoa của thành phố, nhưng nó vụt tắt nhanh chóng, thay vào đó là sự lạnh lùng và quyết tâm.

Anh đã chọn con đường này. Anh đã quyết định buông tay. Giờ đây, công việc là tất cả những gì anh có, là con đường duy nhất để anh tồn tại. Anh sẽ thành công, sẽ đạt được mọi thứ mà anh từng mơ ước, nhưng anh biết, sâu thẳm bên trong, một khoảng trống mênh mông sẽ mãi mãi ngự trị. Thành công sẽ đến, nhưng nó sẽ đi kèm với sự trống rỗng và cô độc ngày càng lớn, như một cái giá phải trả cho quyết định của anh. Mối quan hệ của anh với đồng nghiệp sẽ trở nên chuyên nghiệp nhưng thiếu đi sự gắn kết cá nhân, thể hiện anh đang dần xa cách với mọi người, tự cô lập mình trong một thế giới chỉ có công việc và những con số. Anh sẽ không bao giờ để ai chạm vào vết sẹo sâu sắc trong tâm hồn mình nữa. Anh sẽ sống, nhưng có lẽ, chỉ là tồn tại.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free