Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 447: Bến Đỗ Bình Yên: Ngày Cưới Của Lê An
Đêm xuống, thành phố lên đèn. Từ cửa sổ văn phòng của Trần Hạo, anh có thể nhìn thấy những ánh đèn lấp lánh trải dài đến tận chân trời, như những vì sao rơi xuống mặt đất. Cả văn phòng đã vắng tanh, chỉ còn tiếng quạt máy tính rì rầm và tiếng gõ phím của anh. Anh vẫn ngồi đó, cắm cúi vào công việc. Một thoáng nỗi buồn lướt qua đôi mắt anh khi anh nhìn ra khung cảnh xa hoa của thành phố, nhưng nó vụt tắt nhanh chóng, thay vào đó là sự lạnh lùng và quyết tâm.
Anh đã chọn con đường này. Anh đã quyết định buông tay. Giờ đây, công việc là tất cả những gì anh có, là con đường duy nhất để anh tồn tại. Anh sẽ thành công, sẽ đạt được mọi thứ mà anh từng mơ ước, nhưng anh biết, sâu thẳm bên trong, một khoảng trống mênh mông sẽ mãi mãi ngự trị. Thành công sẽ đến, nhưng nó sẽ đi kèm với sự trống rỗng và cô độc ngày càng lớn, như một cái giá phải trả cho quyết định của anh. Mối quan hệ của anh với đồng nghiệp sẽ trở nên chuyên nghiệp nhưng thiếu đi sự gắn kết cá nhân, thể hiện anh đang dần xa cách với mọi người, tự cô lập mình trong một thế giới chỉ có công việc và những con số. Anh sẽ không bao giờ để ai chạm vào vết sẹo sâu sắc trong tâm hồn mình nữa. Anh sẽ sống, nhưng có lẽ, chỉ là tồn tại.
***
Sáng sớm, khi ánh bình minh còn ngái ngủ, len lỏi qua những tán lá xanh rì của thị trấn ven sông, một không khí khác lạ đã bao trùm căn nhà nhỏ của Lê An. Không còn sự tĩnh lặng thường thấy mỗi sớm mai, thay vào đó là tiếng cười nói rộn ràng của họ hàng, tiếng nhạc đám cưới từ xa vọng lại, những giai điệu vui tươi mang âm hưởng truyền thống, hòa cùng tiếng lách cách của đồ dùng chuẩn bị cho bữa tiệc lớn. Mùi hoa tươi thoang thoảng từ những lẵng hoa được kết tỉ mỉ, mùi bánh trái thơm lừng từ mâm cỗ đặt sẵn, và cả mùi phấn son nhẹ, thoang thoảng mùi nước hoa thanh khiết của Lê An, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí vừa tất bật, vừa ấm cúng, lại phảng phất chút hồi hộp khó tả của một cô dâu mới.
Lê An ngồi trước gương, tấm gương lớn phản chiếu hình ảnh một cô gái trong tà áo dài trắng tinh khôi, mái tóc đen mượt được búi cao, điểm xuyết vài nhành hoa baby trắng muốt. Chi Mai, cô bạn thân với mái tóc ngắn cá tính, năng động, đang khéo léo chỉnh sửa lại chiếc trâm cài tóc cho cô. Đôi bàn tay thoăn thoắt của Chi Mai lướt qua làn tóc, đôi mắt cô bạn ánh lên niềm vui và cả một chút xúc động. Lê An nhìn mình trong gương, thấy một cô gái khác, không còn là cô bé Lê An với đôi mắt mộng mơ, chất chứa những đợi chờ mỏi mòn của nhiều năm về trước. Giờ đây, gương mặt ấy rạng rỡ hơn, nhưng cũng bình yên hơn, như dòng sông đã tìm thấy bến bờ để neo đậu.
“Xinh quá, cô dâu của tớ! Hôm nay phải thật hạnh phúc nhé,” Chi Mai khẽ nói, siết nhẹ tay Lê An qua lớp vải áo dài mềm mại. Giọng nói của cô bạn xen lẫn sự vui vẻ thường thấy và một chút nghẹn ngào khó tả.
Lê An mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô lướt qua khuôn mặt mình trong gương, rồi vô tình chạm vào chiếc hộp gỗ nhỏ được đặt kín đáo dưới gối cô. Đó là một vật kỷ niệm cũ, một chiếc hộp đã theo cô qua bao nhiêu năm tháng, chứa đựng những mảnh ghép của quá khứ, của mối tình thanh mai trúc mã từng khiến cô day dứt. Một thoáng hoài niệm, một sợi tơ lòng mong manh lướt qua đáy mắt Lê An, nhưng nó vụt tắt nhanh chóng, như một làn gió thoảng qua bờ sông cũ mà chẳng để lại dấu vết. Cô khẽ chạm tay vào chiếc hộp, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ, rồi nhanh chóng rút tay lại. Không, giờ đây cô không còn là cô bé của ngày xưa, không còn chìm đắm trong những hoài niệm không lối thoát. Cô đã lựa chọn, và cô sẽ sống trọn vẹn với lựa chọn của mình.
Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao, với nụ cười hiền hậu, bước vào phòng, trên tay là một đĩa xôi gấc đỏ thắm, còn nghi ngút khói. Mùi xôi nếp dẻo thơm, mùi gấc bùi bùi lan tỏa khắp căn phòng, mang theo hơi ấm của tình người, tình quê.
“Ăn đi con, lấy sức mà về nhà chồng. Từ giờ là con dâu nhà người ta rồi, phải biết lo toan,” Bà Mai nói, giọng ấm áp, xen lẫn sự vui mừng và cả chút dặn dò của một người lớn tuổi. Bà đặt đĩa xôi xuống bàn trang điểm, ánh mắt đầy yêu thương nhìn Lê An. “Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?” Bà Mai đã từng nói câu này, và giờ đây, câu nói đó vang lên trong một bối cảnh hoàn toàn khác, không còn là câu hỏi mà là một lời chúc phúc, một sự khẳng định.
Lê An khẽ gật đầu, môi mỉm cười thanh thản. “Dạ, con biết rồi ạ.” Trong lòng, cô thầm lặp lại lời của bà Mai: *“Từ giờ, là con dâu nhà người ta...”* Câu nói ấy không mang theo sự sợ hãi hay lo lắng, mà là một sự chấp nhận bình yên. Cô biết mình đã sẵn sàng cho chương mới của cuộc đời, một chương mà cô sẽ tự tay viết nên, không còn những khoảng cách vô hình hay những lời nói không thành. Cô đã cho phép mình được hạnh phúc, được tìm thấy một bến đỗ an yên, dù nó không đến từ một tình yêu mãnh liệt như trong mơ.
Chi Mai nhìn Lê An, ánh mắt cô bạn thấu hiểu. “Thôi đi bà! Hôm nay là ngày vui, đừng có nghĩ ngợi nhiều. Cứ tận hưởng đi!” Chi Mai nói, nhưng giọng điệu của cô không còn sự bỗ bã thường thấy, thay vào đó là sự dịu dàng, an ủi. Cô biết Lê An đã trải qua những gì, và giờ đây, cô mừng cho Lê An vì đã tìm được sự bình yên.
Lê An đứng dậy, tấm áo dài trắng tinh khôi buông rủ mềm mại theo từng bước chân. Chất liệu lụa satin mượt mà ôm lấy dáng người thanh thoát của cô, mang lại cảm giác dễ chịu, mát mẻ. Cô nhìn mình lần cuối trong gương, một nụ cười rạng rỡ hơn hiện rõ trên môi, xua tan đi mọi dấu vết của hoài niệm. Cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một cuộc đời mới bên người đàn ông đã chọn cô, yêu thương cô. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay áp út của cô, biểu tượng cho một cánh cửa đã đóng lại hoàn toàn, không còn cơ hội quay đầu cho Trần Hạo, hay bất cứ ai khác.
***
Giữa trưa, khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng óng ả đổ xuống thị trấn ven sông, nhuộm một màu lấp lánh lên dòng nước hiền hòa và những mái nhà ngói đỏ. Gió nhẹ thổi qua rặng tre xanh rì, mang theo mùi hương của đất ẩm và sự mát lành của sông nước. Không khí tại thị trấn trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng nhạc đám cưới vang dội khắp xóm làng, những bài hát hỉ sự rộn ràng làm ấm lòng người. Thi thoảng, tiếng pháo giấy nổ lách tách, tung những cánh hoa đủ màu sắc lên không trung, hòa cùng tiếng reo hò, chúc tụng của người dân hai bên đường. Mùi khói hương từ các bàn thờ tổ tiên, mùi hoa tươi từ những cổng chào kết bằng lá dừa, và cả mùi đồ ăn mới nấu thơm lừng từ các gia đình chuẩn bị tiệc cỗ cưới, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, tràn ngập niềm vui và sự chúc phúc của cộng đồng.
Đoàn rước dâu từ nhà trai bắt đầu di chuyển, chậm rãi tiến vào con đường làng quen thuộc, nơi đã chứng kiến bao kỷ niệm tuổi thơ của Lê An. Dẫn đầu là đội trống lân rực rỡ, theo sau là những người thân và bạn bè, ai nấy đều hân hoan, rạng rỡ. Lê An ngồi trong chiếc xe hoa được trang trí lộng lẫy, tà áo dài trắng tinh khôi của cô dâu nổi bật giữa những màu sắc rực rỡ của lễ phục. Bên cạnh cô là Nguyễn Hoàng Huy, chú rể trong bộ vest lịch lãm màu xanh than, gương mặt anh rạng ngời niềm hạnh phúc và sự tự hào. Họ cười tươi, vẫy chào những gương mặt quen thuộc đứng dọc hai bên đường. Từ những cụ già ngồi trên ghế đá trước hiên nhà, đến những đứa trẻ con vẫy cờ hoa, tất cả đều dành cho đôi uyên ương những ánh mắt ấm áp và lời chúc phúc chân thành.
“Em có lạnh không? Cười tươi lên nào, hôm nay là ngày của chúng mình!” Nguyễn Hoàng Huy khẽ thì thầm vào tai Lê An, giọng anh tràn đầy sự quan tâm và yêu thương, bàn tay anh siết nhẹ tay cô, truyền hơi ấm qua lớp găng tay trắng muốt. Anh luôn chu đáo như thế, luôn để ý đến từng cử chỉ nhỏ nhất của cô.
Lê An khẽ lắc đầu, ánh mắt cô ngước lên nhìn anh, đôi môi cong lên thành một nụ cười thật tươi. “Không lạnh, em vui lắm.” Giọng cô trong trẻo, mang theo niềm hạnh phúc chân thật. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, từ ánh mắt anh, và từ cả tấm lòng rộng lượng mà anh đã dành cho cô suốt những năm tháng qua. Dù không có những kịch tính hay những lời thề non hẹn biển như trong tiểu thuyết, tình yêu của Hoàng Huy dành cho cô lại bền bỉ và vững chãi như một con đê chắn sóng.
Bà Mai và Chi Mai đi bộ theo sau xe hoa, cùng với đoàn phù dâu. Bà Mai, trong bộ áo bà ba quen thuộc, nhưng hôm nay được khoác thêm chiếc khăn rằn thêu hoa rực rỡ, ánh mắt rưng rưng xúc động. Bà cứ xuýt xoa: “Trời ơi, con bé An nhà mình hôm nay đẹp quá! Đẹp như tiên giáng trần vậy!” Chi Mai thì vừa cười vừa lau khóe mắt, cô nắm chặt tay Bà Mai, cùng chia sẻ niềm vui này. “Đúng là có phước lấy được người tốt, sống hạnh phúc nha con!” Bà Mai lại nói vọng theo.
Giữa đám đông reo hò, ở một góc sân nhà mình, Bác Tám ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế tre cũ, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ nhắn trong chiếc áo nâu sòng đã sờn màu. Ông nhấp một ngụm trà, ánh mắt thâm trầm nhìn đoàn rước dâu đi qua. Nụ cười của Lê An, ánh mắt hạnh phúc của Nguyễn Hoàng Huy, tất cả đều không thoát khỏi tầm nhìn của ông. Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực Bác Tám, một tiếng thở dài không ai nghe thấy, chỉ có gió sông mang đi. Ánh mắt ông lướt qua khoảng trống mà đáng lẽ ra Trần Hạo đã từng đứng đó, bên bờ sông cũ, nơi hai đứa trẻ đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau hứa hẹn. “Nếu như ngày đó… nói sớm hơn một chút…” Bác Tám thầm nghĩ. Ông đã chứng kiến bao nhiêu cuộc tình, bao nhiêu duyên phận ở cái thị trấn nhỏ này. Ông biết, mọi sự đều do duyên, nhưng phận do người tạo. Và có những duyên, dù sâu đậm đến mấy, nhưng vì chậm một nhịp, mà lỡ cả một đời.
“Con An nó có phước, lấy được thằng Huy hiền lành, giỏi giang!” Một người hàng xóm tò mò, với vẻ mặt hóng hớt, ghé tai nói nhỏ với người bên cạnh. “Thằng Huy nó thương con An lắm, cái gì cũng nhường nhịn. Mà con An nó cũng hiền, đúng là trời se duyên!”
Bác Tám nghe loáng thoáng những lời bàn tán, ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Ông biết, cuộc đời là những sự lựa chọn, và Lê An đã chọn cho mình một con đường bình yên. Dù có tiếc nuối cho những gì đã không thành, nhưng ông cũng mừng cho cô gái nhỏ đã tìm thấy hạnh phúc. Đoàn rước dâu dần khuất bóng sau hàng cây phượng vĩ, chỉ còn tiếng nhạc đám cưới vẫn còn vương vấn trong không gian, như một lời chúc phúc, và cũng như một lời tiễn biệt cho một đoạn tình đã qua.
***
Chiều tối, khi ánh hoàng hôn dần buông, nhuộm một màu tím nhạt lên bầu trời và dòng sông, không khí tại nhà Nguyễn Hoàng Huy trở nên ấm cúng và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Những ánh đèn lồng rực rỡ được treo khắp sân vườn, lung linh như những vì sao trên mặt đất, xua tan đi bóng tối đang dần bao trùm. Tiếng nhạc sống từ ban nhạc địa phương sôi động, những bản tình ca lãng mạn hòa quyện cùng tiếng cụng ly giòn tan, tiếng cười nói rộn ràng của khách mời, và cả tiếng trẻ con nô đùa, rượt đuổi nhau quanh những gốc cây lớn. Mùi thức ăn thơm lừng từ những mâm cỗ cưới truyền thống, với đủ món gà luộc, nem rán, xôi vò, canh măng, hòa quyện cùng mùi bia rượu thoang thoảng và mùi hoa trang trí, tạo nên một không gian tràn ngập hương vị của niềm vui và tình cảm gia đình, bạn bè.
Lê An trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, lộng lẫy như một nàng công chúa, và Nguyễn Hoàng Huy trong bộ vest chỉnh tề, lịch lãm, cùng nhau đi chào bàn. Họ nở nụ cười rạng rỡ, chân thành đón nhận những lời chúc phúc từ từng vị khách. Lê An cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ những cái siết tay, những lời thì thầm chúc mừng từ gia đình chồng và bạn bè. Cô nhìn Hoàng Huy, người đang nắm chặt tay cô, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương, trìu mến và sự quan tâm. Anh luôn giữ cô thật gần, thỉnh thoảng lại hỏi cô có mệt không, có muốn nghỉ một chút không. Đó không phải là một tình yêu sét đánh, không phải là những xúc cảm mãnh liệt đến cháy bỏng như trong những câu chuyện cổ tích, nhưng là một sự bình yên, một bến đỗ vững chắc mà cô hằng mong muốn, một sự quan tâm chân thành đến từng chi tiết nhỏ.
Bà Hiền, mẹ chồng của Lê An, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt hiền lành, vui vẻ, nắm tay Lê An thật chặt. “Con dâu, con rể của mẹ thật đẹp đôi! Chúc mừng hạnh phúc hai con!” Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, chứa đựng tất cả tình yêu thương và sự quý mến bà dành cho cô con dâu mới. Bà Hiền đã luôn coi Lê An như con gái ruột, và Lê An cũng cảm nhận được sự bao dung, ấm áp từ người mẹ chồng này.
Ông Phúc, bố chồng của Lê An, gầy gò, dáng vẻ chất phác, ít nói, chỉ khẽ gật đầu và mỉm cười hiền hậu. Ông vỗ vai Hoàng Huy, rồi nhìn Lê An. “Cố gắng vun đắp, sống hạnh phúc nhé hai đứa.” Dù ít lời, nhưng ánh mắt ông chứa đựng sự hài lòng và tin tưởng vào cuộc sống hôn nhân của hai con.
Nguyễn Hoàng Huy siết nhẹ tay Lê An, rồi quay sang cảm ơn mọi người. “Cảm ơn mọi người đã đến chung vui cùng vợ chồng chúng con. Mong mọi người ở lại đến cuối tiệc và cùng chúng con chia sẻ niềm vui này.” Giọng anh rành mạch, rõ ràng, thể hiện sự chân thành và niềm vui sướng không thể che giấu.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi Lê An mỉm cười và nhận lấy chiếc nhẫn cưới lấp lánh từ tay Hoàng Huy, cảm giác lạnh lẽo của kim loại trên ngón tay áp út của cô bỗng trở nên ấm áp lạ thường. Cô nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn vào đôi mắt Hoàng Huy. Cô nhận ra mình đã không còn chờ đợi điều gì nữa. Không còn những mỏi mòn, không còn những day dứt về một “nếu như ngày đó” không thành hiện thực. Cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng khác, một hướng đi có sự lựa chọn và bình yên. Dù có thể thiếu đi sự kịch tính hay mãnh liệt của tình yêu đầu, nhưng nó lại tràn đầy sự ổn định, an toàn và một hạnh phúc giản dị mà cô đã tìm kiếm bấy lâu.
Chi Mai đứng cạnh Lê An, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động. Cô khẽ siết tay Lê An, một cái siết tay an ủi, như một lời khẳng định về sự lựa chọn đúng đắn của bạn mình. Lê An đã tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ không có những lời nói không thành, không có những khoảng cách vô hình, mà chỉ có sự quan tâm, thấu hiểu và yêu thương trọn vẹn. Chiếc nhẫn cưới trên tay Lê An là một biểu tượng rõ ràng nhất cho điều đó, một cánh cửa đã đóng lại vĩnh viễn, không còn một cơ hội nào để quay lại quá khứ, hay cho bất kỳ hy vọng nào của Trần Hạo. Đây là một kết thúc, và cũng là một khởi đầu.
Lê An và Hoàng Huy cùng nhau cầm dao, từ từ cắt chiếc bánh cưới ba tầng lộng lẫy, những tiếng vỗ tay vang dội khắp căn phòng. Nụ cười trên môi Lê An là nụ cười của một người phụ nữ đã chấp nhận và tìm thấy bình yên, một nụ cười mà Trần Hạo, dù có thành công đến mấy, có lẽ cũng sẽ không bao giờ được nhìn thấy nữa. Cô đã buông bỏ quá khứ, ôm lấy hiện tại, và sẵn sàng cho một tương lai mà cô đã tự mình lựa chọn. Một cuộc sống ổn định, hạnh phúc giản dị, mặc dù có thể thiếu đi sự kịch tính hay mãnh liệt của tình yêu đầu, nhưng lại là tất cả những gì cô cần.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.