Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 448: Hạnh Phúc Giản Dị Bên Bến Đỗ Bình Yên
Cảm giác ấm áp lan tỏa từ một vòng tay quen thuộc siết nhẹ eo cô, kéo Lê An ra khỏi giấc ngủ sâu. Ánh nắng ban mai như tơ vàng rọi qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên bức tường màu kem, làm bừng sáng căn phòng nhỏ. Mùi cà phê mới pha từ dưới bếp đã thoang thoảng bay lên, hòa cùng mùi bánh mì nướng giòn tan và một chút hương sữa non mềm mại, ngọt ngào từ chiếc nôi nhỏ đặt cạnh giường. Đó là mùi của một buổi sáng yên bình, mùi của một gia đình đang thức giấc, mùi của hạnh phúc giản dị mà Lê An đã từng khao khát đến cháy lòng.
Cô khẽ cựa mình, để ánh sáng len lỏi qua mi mắt còn khép hờ. Bên cạnh cô, Nguyễn Hoàng Huy vẫn đang say ngủ, hơi thở đều đặn và ấm áp phả vào gáy cô. Gương mặt anh khi ngủ thật hiền lành, những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt chỉ càng khiến anh trông chân thật và đáng tin cậy hơn. Lê An nhẹ nhàng gỡ bàn tay anh khỏi eo mình, xoay người lại đối mặt với anh, ngắm nhìn chồng. Cô nhớ lại những đêm dài thức trắng ngày trước, khi cô còn là một cô gái trẻ chất chứa đầy những nỗi niềm, những chờ đợi mỏi mòn. Giờ đây, mỗi sáng thức dậy bên anh, cô đều cảm thấy một sự an toàn tuyệt đối, một bến đỗ vững chắc mà không một cơn giông bão nào có thể lay chuyển. Tình yêu của Huy không ồn ào, không kịch tính, nhưng lại thấm đẫm vào từng mạch máu, từng hơi thở của cô, mang đến sự bình yên sâu lắng.
Cô rời mắt khỏi Huy, hướng về chiếc nôi gỗ được đặt cẩn thận bên cạnh giường. Trong đó, bé An Nhiên, con gái bé bỏng của họ, đang say ngủ, đôi má phúng phính hồng hào, đôi môi nhỏ chúm chím như nụ hoa chớm nở. Làn tóc tơ mềm mại xõa trên gối, thỉnh thoảng cô bé lại khẽ chép miệng, như đang mơ thấy một giấc mơ thật đẹp. Lê An mỉm cười dịu dàng, nỗi yêu thương tràn ngập lồng ngực. Bé An Nhiên là kết tinh của tình yêu giữa cô và Huy, là minh chứng sống động nhất cho cuộc đời mới mà cô đã lựa chọn. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ như một bản giao hưởng nhẹ nhàng chào đón ngày mới, hòa cùng tiếng lạch cạch từ dưới bếp – có lẽ là bà nội An Nhiên đã dậy sớm chuẩn bị đồ ăn.
Lê An nhẹ nhàng rời giường, sợ làm Huy thức giấc. Cô bước chân trần trên sàn nhà gỗ mát lạnh, cảm nhận từng thớ gỗ dưới lòng bàn chân mình. Cô mặc vội chiếc áo khoác mỏng, rồi cúi xuống hôn lên trán An Nhiên. Hơi thở thơm mùi sữa của con bé khiến cô cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm, mọi lo toan dường như tan biến. Cô bé khẽ động đậy, đôi mắt to tròn, đen láy mở ra, nhìn mẹ với vẻ ngái ngủ đáng yêu.
"Mẹ... mẹ..." An Nhiên bi bô gọi, giọng nói còn ngọng nghịu nhưng đầy vẻ vui tươi.
Lê An vòng tay bế con lên, cảm nhận hơi ấm mềm mại của con bé áp vào ngực mình. "Con gái mẹ dậy rồi à? Nào, mẹ con mình xuống ăn sáng nhé." Cô khẽ vuốt mái tóc tơ của con, rồi thơm lên má con bé. An Nhiên cười khúc khích, đôi bàn tay bé xíu vòng quanh cổ mẹ.
Khi xuống đến bếp, bà Hiền đã chuẩn bị sẵn sàng bữa sáng. Mùi phở gà thơm lừng, xen lẫn mùi cà phê đậm đà. Bà Hiền, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt hiền lành, vui vẻ, đang loay hoay múc phở ra bát. "An Nhiên dậy rồi đó hả con? Ngoan, lại đây bà bế nào." Bà cười hiền, giang tay đón cháu. Lê An đặt An Nhiên vào lòng bà nội, rồi nhanh nhẹn phụ giúp mẹ chồng.
"Dạ, con chào mẹ. Mẹ đã dậy sớm vậy ạ?" Lê An hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp.
Bà Hiền mỉm cười: "Thói quen rồi con ạ. Con dâu với cháu gái của mẹ ngủ ngon là được rồi." Bà nhìn Lê An bằng ánh mắt đầy yêu thương và trân trọng. Bà đã luôn coi Lê An như con gái ruột, từ ngày đầu tiên cô về làm dâu. Sự bao dung, ấm áp từ người mẹ chồng này đã giúp Lê An dễ dàng hòa nhập vào cuộc sống mới, tìm thấy sự an yên mà cô hằng mơ ước.
Khi Huy thức dậy và xuống bếp, bữa sáng đã sẵn sàng trên bàn. Anh bước vào, tóc còn hơi rối, nhưng ánh mắt đã rạng rỡ hẳn lên khi nhìn thấy vợ và con gái. "Chào buổi sáng cả nhà!" Giọng anh rành mạch, rõ ràng, tràn đầy năng lượng. Anh đến bên Lê An, nhẹ nhàng vòng tay qua eo cô, hôn lên tóc cô. "Em vất vả rồi."
Lê An dựa nhẹ vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang. "Có gì đâu anh. Anh cứ lo đi làm là được rồi."
Họ cùng nhau ngồi vào bàn, thưởng thức bữa sáng ấm cúng. Tiếng lạch cạch của bát đĩa, tiếng An Nhiên bi bô đòi ăn, tiếng trò chuyện rộn ràng của gia đình, tất cả tạo nên một bức tranh hoàn hảo về hạnh phúc. Lê An nhìn Huy, người đang cẩn thận gắp thức ăn cho con gái, rồi quay sang hỏi han cô. Cô nhận ra, đây chính là điều cô cần. Không phải là những lời hứa hẹn xa vời, không phải là những tình cảm mãnh liệt đến cháy bỏng chỉ có trong tiểu thuyết, mà là sự hiện diện vững chắc, sự quan tâm chân thành và một cuộc sống bình yên, có anh và có con.
Sau bữa sáng, Huy chuẩn bị đi làm. Anh mặc chiếc áo sơ mi đã được Lê An là phẳng phiu, chỉnh lại cà vạt trước gương. Lê An đứng bên cạnh, vuốt nhẹ vạt áo anh. "Anh đi làm cẩn thận nhé." Cô dặn dò, ánh mắt trìu mến.
Huy quay lại, ôm cô vào lòng. "Em và con ở nhà ngoan nhé. Có gì thì gọi cho anh." Anh hôn nhẹ lên trán cô, rồi cúi xuống hôn lên má An Nhiên đang được bà nội bế trên tay. "Con gái ngoan của bố."
Nhìn bóng Huy khuất dần sau cánh cửa, Lê An cảm thấy lòng mình tràn ngập sự mãn nguyện. Một ngày mới lại bắt đầu, với những công việc quen thuộc nhưng tràn đầy ý nghĩa của một người vợ, người mẹ. Cô đã không còn nuối tiếc những “nếu như ngày đó” không thành hiện thực, không còn dằn vặt về những lời nói không thành. Cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng khác, một hướng đi có sự lựa chọn và bình yên. Dù có thể thiếu đi sự kịch tính hay mãnh liệt của tình yêu đầu, nhưng nó lại tràn đầy sự ổn định, an toàn và một hạnh phúc giản dị mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay áp út của cô, như một lời khẳng định thầm lặng về bến đỗ an yên mà cô đã tìm thấy.
***
Buổi chiều, khi nắng đã dịu bớt và không khí trở nên mát mẻ hơn, Lê An đẩy chiếc xe nôi đưa An Nhiên đi dạo trong công viên thị trấn. Đây là một thói quen hàng ngày của hai mẹ con. Công viên vẫn vậy, trong lành và yên bình như bao năm qua, chỉ có hàng cây cổ thụ dường như cao lớn hơn, tán lá xanh mướt che rợp cả một góc trời. Tiếng chim hót líu lo trên những vòm cây, tiếng cười đùa giòn tan của trẻ con đang nô đùa trên sân cỏ, tiếng gió xào xạc thổi qua những hàng lá cây cổ thụ, tạo nên một bản hòa ca êm đềm, xoa dịu mọi lo toan. Mùi cỏ cây xanh tươi sau một đêm sương, mùi đất ẩm thoang thoảng từ những luống hoa mới được tưới, tất cả tạo nên một bầu không khí thoáng đãng, mang lại cảm giác thư thái đến lạ.
An Nhiên ngồi trong xe nôi, đôi mắt to tròn, đen láy lanh lợi nhìn ngắm mọi vật xung quanh với vẻ tò mò. Cô bé chỉ tay vào những chú chim đang nhảy nhót trên cành, rồi lại cười khúc khích khi nhìn thấy những đứa trẻ khác đang chạy đuổi theo cánh diều. Lê An mỉm cười nhìn con, lòng cô tràn ngập niềm vui và sự bình yên. Cô dừng lại dưới một gốc cây cổ thụ lớn, nơi có một chiếc ghế đá quen thuộc. Ký ức về những buổi chiều tan học cùng Trần Hạo, những buổi trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, chợt ùa về. Ngày đó, cô cũng từng ngồi ở đây, đôi mắt dõi theo bóng anh, những lời nói không thành cứ mãi mắc kẹt nơi đầu lưỡi. Một thoáng buồn man mác chợt lướt qua, nhưng nhanh chóng bị xua tan bởi tiếng cười trong trẻo của An Nhiên. Cô bé đã kéo tay áo mẹ, đòi xuống xe để chạy nhảy.
"Được rồi, công chúa nhỏ của mẹ muốn chơi à?" Lê An nhẹ nhàng bế An Nhiên xuống, để con bé tự do chạy nhảy trên thảm cỏ xanh mượt. An Nhiên thích thú chạy vòng quanh, những bước chân nhỏ xíu lạch bạch trên cỏ, đôi tay bé xíu cố gắng bắt lấy những cánh bướm vàng bay lượn. Lê An ngồi xuống chiếc ghế đá, đôi mắt dịu dàng dõi theo con. Cô cảm thấy mình đã tìm thấy tất cả những gì mình cần, không còn những khoảng cách vô hình, không còn những mỏi mòn chờ đợi.
Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh: "Con bé An nhà mình giờ đã là mẹ rồi, nhìn con bình yên như vầy, bác cũng mừng cho con."
Lê An quay sang, bắt gặp nụ cười hiền hậu của Bà Mai. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu và nụ cười luôn thường trực, đang ngồi trên chiếc ghế đá đối diện. Bà vẫn mặc chiếc áo bà ba màu nâu giản dị quen thuộc, đôi mắt ánh lên vẻ thấu hiểu và yêu thương.
"Dạ, cháu chào bác Mai ạ. Bác đi dạo hả bác?" Lê An vui vẻ đáp lời, đứng dậy chào hỏi.
Bà Mai xua tay: "Bác già rồi, chỉ ngồi đây hóng mát với ngắm mấy đứa nhỏ chạy chơi thôi. Con bé An Nhiên lớn nhanh quá nhỉ, mới ngày nào còn bé tí, giờ đã chạy lon ton rồi." Bà nhìn An Nhiên đang mải mê đuổi bướm, ánh mắt tràn đầy trìu mến.
Lê An mỉm cười: "Dạ, con bé hiếu động lắm bác ạ. Chạy suốt ngày không biết mệt." Cô quay sang nhìn Bà Mai, rồi nói với một giọng chân thành: "Con thấy mình may mắn lắm ạ, bác Mai. Có anh Huy, có An Nhiên, có gia đình ấm áp..." Cô ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua chiếc nhẫn cưới trên tay. "Con thấy mọi thứ đều đủ đầy rồi."
Bà Mai gật đầu, ánh mắt bà ấm áp: "Đúng rồi đó con. Đời người con gái, tìm được một người đàn ông thương mình, biết lo toan cho gia đình, với một mái ấm có tiếng trẻ thơ là đủ rồi con ạ. Hồi đó, bác cũng lo cho con lắm, thấy con cứ lầm lũi một mình..." Bà khẽ thở dài, rồi lại mỉm cười rạng rỡ. "Nhưng giờ thì bác yên tâm rồi. Nhìn con sống bình yên, hạnh phúc như vầy, bác cũng thấy nhẹ lòng."
Lê An nắm nhẹ tay Bà Mai, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay nhăn nheo của bà. "Dạ, con cảm ơn bác đã luôn quan tâm đến con ạ." Cô nhìn An Nhiên đang chạy lại gần, ôm chặt lấy chân mẹ. "An Nhiên, chào bà Mai đi con."
An Nhiên ngước đôi mắt to tròn nhìn Bà Mai, bi bô nói: "Cháo bà Mại ạ!"
Bà Mai bật cười, xoa đầu An Nhiên: "Ngoan quá! Giỏi quá!"
Cuộc trò chuyện của họ tiếp tục xoay quanh những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống ở thị trấn: mùa màng năm nay, lễ hội sắp tới, những thay đổi nho nhỏ ở khu chợ. Lê An cảm thấy một sự bình yên sâu sắc khi được sẻ chia những điều giản dị này. Thị trấn ven sông yên bình, nơi cô đã lớn lên, giờ đây đã trở thành bến đỗ thực sự của cuộc đời cô. Không còn những hoài niệm day dứt về một quá khứ đã xa, mà chỉ còn sự trân trọng cho hiện tại, cho những điều mà cô đang có. Cô đã buông bỏ quá khứ, ôm lấy hiện tại, và sẵn sàng cho một tương lai mà cô đã tự mình lựa chọn. Một cuộc sống ổn định, hạnh phúc giản dị, mặc dù có thể thiếu đi sự kịch tính hay mãnh liệt của tình yêu đầu, nhưng lại là tất cả những gì cô cần.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm buông xuống, Lê An và An Nhiên trở về nhà. Thị trấn ven sông chìm vào ánh đèn vàng ấm áp, tiếng cười nói rộn ràng từ những mái nhà lân cận, mùi cơm chiều thoang thoảng trong gió. Không khí trở nên mát mẻ hơn, báo hiệu một đêm yên bình sắp đến. Căn nhà của Lê An cũng đã bừng sáng bởi ánh đèn vàng ấm áp, tạo nên một không gian đầm ấm, sum vầy. Tiếng lạch cạch của bát đĩa từ trong bếp vọng ra, hòa cùng tiếng trò chuyện nho nhỏ của bà Hiền và ông Phúc, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của gia đình.
Lê An vừa bước vào nhà, đã thấy Huy đang ngồi chơi với An Nhiên ở phòng khách. Anh vừa đi làm về, chiếc áo sơ mi vẫn còn nguyên nếp, nhưng nụ cười trên môi anh rạng rỡ hơn bao giờ hết khi nhìn thấy vợ và con gái. An Nhiên thấy bố, liền reo lên thích thú, những bước chân nhỏ xíu chạy ào đến ôm chầm lấy chân anh.
"Bố... bố..." Cô bé bi bô gọi, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui.
Huy cúi xuống bế con lên, hôn lên má cô bé. "Con gái của bố ngoan quá!" Anh nhìn Lê An, ánh mắt tràn đầy yêu thương và trìu mến. "Em và con về rồi à? Hôm nay em và con có gì vui không?" Giọng anh nhẹ nhàng, đầy quan tâm.
Lê An mỉm cười, lòng cô ấm áp lạ thường. "Dạ. Em đưa An Nhiên đi dạo công viên, gặp bác Mai. Con bé chạy nhảy vui lắm." Cô đặt túi xách xuống, rồi lại gần bên anh, vuốt nhẹ mái tóc rối của An Nhiên. "Anh đi làm về có mệt không?"
Huy lắc đầu: "Không mệt gì cả, chỉ mong về nhà với hai mẹ con thôi." Anh đặt An Nhiên xuống, rồi vòng tay ôm lấy Lê An. Hơi ấm từ anh truyền sang cô, mang đến cảm giác an toàn và được che chở. Mùi hương quen thuộc của anh – mùi mồ hôi nhẹ nhàng hòa với mùi nước hoa phảng phất – khiến cô cảm thấy thật bình yên.
Bữa tối của gia đình diễn ra trong không khí đầm ấm. Mùi thức ăn thơm lừng từ những món ăn truyền thống do bà Hiền và Lê An cùng chuẩn bị, tiếng lạch cạch của đũa bát, tiếng trò chuyện rộn ràng của mọi người, và cả tiếng An Nhiên bi bô đòi ăn. Ông Phúc, bố chồng cô, tuy ít nói nhưng ánh mắt ông luôn dõi theo Lê An và An Nhiên với vẻ hài lòng và yêu thương. Lê An cảm thấy mình thật may mắn khi có một gia đình chồng thấu hiểu và yêu thương cô như vậy. Cô không còn cảm thấy sự trống trải hay cô độc như ngày xưa, mà thay vào đó là sự đủ đầy, trọn vẹn.
Sau bữa tối, Lê An dọn dẹp bát đĩa, còn Huy thì chơi đùa với An Nhiên. Tiếng cười khúc khích của con bé vang vọng khắp nhà, khiến mọi góc nhỏ đều bừng lên sức sống. Khi An Nhiên đã ngủ say trong vòng tay của bố, Huy nhẹ nhàng đặt con bé vào nôi, rồi cùng Lê An ngồi ở phòng khách. Ánh đèn vàng ấm áp vẫn chiếu khắp căn phòng, tạo nên một không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió khẽ xào xạc qua khung cửa sổ.
Huy ngồi cạnh Lê An trên chiếc ghế sofa, anh nhẹ nhàng kéo cô tựa đầu vào vai mình. "Hôm nay công việc của anh cũng ổn. Sắp tới có dự án mới, có thể sẽ hơi bận một chút." Anh chia sẻ, giọng nói trầm ấm.
Lê An khẽ gật đầu, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai anh. "Em biết. Anh cứ yên tâm làm việc, ở nhà có em và mẹ lo cho An Nhiên rồi." Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt cô tràn đầy sự tin tưởng và yêu thương. "Có anh và con ở đây, em thấy mọi thứ đều đủ đầy rồi. Ngày nào của em cũng là ngày vui nhất." Cô không cần phải nói những lời hoa mỹ hay kịch tính, chỉ cần một câu nói nhẹ nhàng, một ánh mắt thấu hiểu là đủ để Huy cảm nhận được tình cảm của cô.
Huy mỉm cười, siết nhẹ tay cô. Anh hiểu cô muốn nói gì. "Cảm ơn em, An à."
Lê An nhìn ngắm chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay áp út của mình. Nó không chỉ là một món trang sức, mà còn là biểu tượng cho sự lựa chọn của cô, cho bến đỗ bình yên mà cô đã tìm thấy. Cô nhớ lại những lời nói không thành, những khoảng cách vô hình, và cả những day dứt về “nếu như ngày đó” đã từng ám ảnh cô. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy chỉ còn là những mảnh ghép mờ nhạt của một quá khứ đã ngủ yên. Cô không còn nhìn thấy bóng hình của Trần Hạo trong những dòng suy tư ấy nữa. Thay vào đó, là hình ảnh của Huy, người chồng yêu thương, người cha trách nhiệm, và An Nhiên, cô con gái bé bỏng đáng yêu.
Cảm giác trọn vẹn và an toàn lan tỏa khắp tâm hồn Lê An. Cô đã tìm thấy hạnh phúc giản dị mà cô luôn khao khát, một cuộc sống ổn định, có những yêu thương chân thành và những điều nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa. Đây là một kết thúc cho một chương cũ, và là một khởi đầu vững chắc cho một cuộc đời mới, một cuộc đời mà cô đã tự tay vun đắp, một cuộc đời không có những tiếc nuối hay dằn vặt. Chiếc nhẫn cưới trên tay cô lấp lánh dưới ánh đèn, như một lời cam kết thầm lặng, khẳng định rằng cô đã hoàn toàn chấp nhận và hạnh phúc với cuộc sống mới. Sự bình yên và ổn định hiện tại của Lê An sẽ là nền tảng vững chắc cho một cuộc gặp gỡ định mệnh trong tương lai, nơi cô sẽ đối mặt với quá khứ một lần nữa nhưng với một tâm thế hoàn toàn khác biệt. Và hình ảnh gia đình nhỏ hạnh phúc của cô, sẽ là một bức tranh đối lập rõ nét, càng làm nổi bật sự cô độc và trống rỗng trong cuộc sống của Trần Hạo, dù anh có thành công đến mấy. Cô đã bước qua, với một trái tim bình yên.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.