Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 454: Lựa Chọn Nơi Bến Đỗ, Ký Ức Chốn Phồn Hoa
"Bến đỗ... có lẽ đây là thứ mình cần. Không mộng mị, nhưng vững chãi." Lê An mở mắt, ánh mắt nhìn ra xa xăm, nơi ánh trăng đang soi rọi dòng sông đang lặng lẽ trôi. Dòng sông ấy đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và Trần Hạo, chứng kiến những lời nói không thành, chứng kiến những tiếc nuối. Nhưng giờ đây, dòng sông vẫn chảy, và cô cũng phải tiếp tục cuộc sống của mình. Có lẽ, buông bỏ hoàn toàn quá khứ không phải là quên lãng, mà là chấp nhận một tương lai mới, một bến đỗ mới, dù không hoa lệ nhưng lại đủ bình yên để neo đậu. Cô khẽ thở dài, tay xoa nhẹ lên cánh tay mình, cảm nhận sự ấm áp từ chính cơ thể mình. Ánh mắt cô kiên định hơn một chút, một sự kiên định không phải của sự bất chấp, mà là của sự chấp nhận.
***
Màn đêm buông xuống trên thị trấn ven sông, mang theo làn gió mát lành thổi từ mặt nước vào. Ngôi nhà nhỏ của Lê An sáng đèn vàng ấm áp, toát lên vẻ yên bình quen thuộc. Mùi canh cá dìu dịu từ bếp mẹ Phan Thị Sáu hòa quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ giàn hoa trước hiên, tạo nên một bản giao hưởng của mùi hương gợi cảm giác an lành. Trong ánh đèn điện dịu nhẹ, Nguyễn Hoàng Huy khẽ đặt một chậu lan hồ điệp nhỏ xinh, còn đọng sương đêm trên những cánh hoa trắng hồng, xuống góc vườn nhà Lê An. Anh cúi xuống ngắm nghía, cẩn thận chỉnh lại vài cánh hoa, ánh mắt chuyên chú và dịu dàng.
Phan Thị Sáu, người phụ nữ nhỏ nhắn nhưng tràn đầy sức sống, bước ra hiên, trên tay cầm chiếc khăn lau còn vương mùi xà phòng. Bà mỉm cười hiền hậu nhìn Huy. "Ôi chao, thằng Huy khéo quá. Con An nhà cô cũng thích lan lắm đó, con nó có mắt nhìn người rồi." Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng một niềm vui khó tả, một sự hài lòng khi thấy có người quan tâm đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của con gái mình. Bà đã chứng kiến không ít những vết thương lòng của Lê An, những đêm con bé trằn trọc, những nụ cười gượng gạo che giấu nỗi buồn, và giờ đây, sự xuất hiện của Huy như một làn gió mát lành xoa dịu những nhức nhối ấy. Bà tin rằng, thứ An cần không phải là những tình yêu mãnh liệt, mà là sự vững chãi, bình yên.
Huy ngẩng lên, nụ cười rạng rỡ, giọng nói rành mạch, rõ ràng vang lên trong không gian tĩnh lặng của buổi tối. "Cháu thấy cô Sáu thích lan, nên mang chậu này đến biếu cô. Trồng ở đây chắc hợp lắm ạ. Lan hồ điệp này dễ chăm, chỉ cần tưới nước vừa đủ và đặt ở nơi có ánh sáng dịu là được." Anh nói, tay vẫn thoăn thoắt giúp bà Sáu vun lại gốc cây, ánh mắt lấp lánh sự tinh ý và tỉ mỉ. Anh không chỉ nói, anh còn hành động, còn thể hiện sự quan tâm của mình một cách thực tế và chân thành nhất.
Lê An ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trên hiên nhà, lặng lẽ quan sát. Làn gió nhẹ vuốt ve mái tóc cô, mang theo hơi ẩm của dòng sông và mùi hoa cỏ đêm. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh pastel, tóc buông xõa ngang vai, ánh mắt trong veo nhưng sâu thẳm. Nụ cười khẽ nở trên môi cô, không phải là nụ cười rạng rỡ của một cô gái mới yêu, mà là một nụ cười bình yên, pha lẫn chút bâng khuâng khó tả. Cô nhìn Huy, nhìn cách anh trò chuyện với mẹ, nhìn cách anh chăm chút cho chậu lan như thể đó là điều quý giá. Sự quan tâm của anh không ồn ào, không phô trương, mà thấm đẫm vào từng hành động nhỏ nhất, từng lời nói chân thành.
"Bình yên... Là cảm giác này sao?" Cô tự hỏi trong lòng, giọng nói nội tâm nhỏ nhẹ như tiếng gió xào xạc lá cây. Suốt bao năm qua, cô đã từng khao khát một tình yêu như thế nào? Một tình yêu cháy bỏng, nồng nhiệt, một tình yêu mà người ấy sẽ vì cô mà làm mọi thứ, sẽ thấu hiểu mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc của cô. Nhưng những khao khát ấy đã dần mờ nhạt theo năm tháng, nhường chỗ cho sự mệt mỏi, cho nỗi chờ đợi mỏi mòn. Trần Hạo đã từng là hiện thân của những khao khát ấy, nhưng chính sự e dè, không dám bày tỏ của anh đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa họ, để rồi cuối cùng, cô nhận ra rằng "lời nói không thành" có thể khiến người ta "chậm một nhịp", lỡ cả một đời.
Giờ đây, trước sự hiện diện của Huy, cô cảm thấy một sự thanh thản lạ kỳ. Anh không phải là người lãng mạn theo kiểu thơ ca, nhưng anh là người thực tế, là người luôn ở đó, lắng nghe cô một cách chân thành, chăm sóc cô và gia đình cô bằng những hành động cụ thể. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, anh chỉ đơn giản là làm, là hiện diện. Mẹ cô đã nói đúng, thứ cô cần lúc này không phải là một tình yêu "sét đánh" hay "mộng mị", mà là một "bến đỗ" vững chãi. Một bến đỗ mà cô có thể an tâm neo đậu, không sợ bão giông, không sợ cô đơn.
Huy đứng dậy, phủi nhẹ tay. "Cô Sáu cứ yên tâm, chậu lan này sẽ ra hoa đẹp lắm. Cháu mong cô và An sẽ thích." Anh nhìn Lê An, ánh mắt ấm áp và đầy hy vọng. Lê An đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, gật đầu. Cô không nói nhiều, nhưng trong ánh mắt cô đã không còn sự mỏi mệt, không còn vẻ cam chịu như trước. Thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự tin tưởng đang dần nảy nở.
Phan Thị Sáu đi vào trong lấy ấm trà và vài chiếc bánh. Bà luôn coi Huy như con trai trong nhà, và bà mừng thầm cho con gái mình. "Thằng bé này tốt bụng, lại hiền lành, quan tâm đến gia đình. Con An mà lấy được nó thì phước phần lớn lắm." Bà nghĩ thầm.
Khi Huy ngồi xuống bên cạnh Lê An trên hiên nhà, một khoảng lặng dễ chịu bao trùm. Tiếng dế kêu rả rích từ vườn cây, tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ xa xa, tất cả đều góp phần tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Lê An ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, như thể một gánh nặng vô hình đã được gỡ bỏ. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là một điều gì đó vĩ đại, phải là một ngọn lửa cháy bỏng. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng, một dòng suối mát lành, chảy êm đềm và bền bỉ, cũng có thể mang lại sự sống và sự bình yên trọn vẹn. Và Huy, chính là dòng suối ấy.
Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận mùi hương của đêm, của hoa cỏ, của đất trời. Trong sâu thẳm tâm hồn, cô biết rằng mình đang đứng trước một lựa chọn quan trọng. Một lựa chọn không vì sự bùng cháy của trái tim, mà vì sự an yên của tâm hồn. Một lựa chọn cho một tương lai thực tế, một "bến đỗ" mà cô đã khao khát bấy lâu. Nụ cười trên môi cô trở nên rõ ràng hơn, không còn chút bâng khuâng, mà là một sự quyết đoán nhẹ nhàng.
***
Đêm khuya, thành phố đã lên đèn rực rỡ như một dải ngân hà nhân tạo, nhưng lại mang theo một sự se lạnh đến gai người. Trần Hạo ngồi một mình trong quán cà phê quen thuộc, nơi anh đã ghé lại sau cuộc họp ban chiều. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ loa trần vẫn đều đặn rót vào không gian, tiếng ly cốc va chạm khẽ, mùi cà phê rang xay thoang thoảng, quyện với mùi bánh ngọt. Quán đã vắng khách, chỉ còn vài bóng người ngồi lẩn khuất trong góc tối. Bầu không khí lãng mạn đến nao lòng, nhưng Trần Hạo lại cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết. Ly cà phê đen đã nguội lạnh từ lâu, nhưng anh vẫn ngồi đó, tay mân mê chiếc điện thoại di động thế hệ cũ. Anh vô thức lướt qua một tin tức cũ về thị trấn ven sông, một bài báo về lễ hội truyền thống nào đó đã diễn ra cách đây vài tuần. Hình ảnh những con thuyền hoa lung linh trên dòng sông, những nụ cười rạng rỡ của người dân hiện lên trên màn hình. Và rồi, một kỷ niệm thoáng qua về nụ cười của Lê An chợt ập về, như một làn sóng lạnh buốt đánh thẳng vào trái tim anh. Nụ cười hồn nhiên, e ấp của cô gái tuổi mười tám, mười chín, dưới ánh trăng huyền ảo bên bờ sông cũ.
Tim anh thắt lại, một nỗi đau nhói lên không thành tiếng. "Liệu em có đang hạnh phúc, Lê An? Và liệu hạnh phúc đó có còn chỗ cho anh không?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm lạc lõng giữa tiếng nhạc jazz dìu dặt. Anh nhớ lại bức ảnh Lê An chụp cùng mẹ cô mà anh đã vô tình thấy trên mạng xã hội. Nụ cười bình yên ấy, rạng rỡ ấy, nó không còn thuộc về anh nữa. Cô đã tìm thấy một sự bình yên mà anh đã không thể cho cô. Anh đã quá bận rộn theo đuổi những thứ phù phiếm, quá mải mê với những mục tiêu xa vời, mà quên mất rằng điều quý giá nhất lại nằm ngay bên cạnh anh, trong sự giản dị và chân thành.
Sự thành công rực rỡ của anh, những giải thưởng danh giá, căn hộ penthouse sang trọng, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước nụ cười bình yên của Lê An. Chúng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh, không thể xoa dịu nỗi tiếc nuối khôn nguôi về một tình yêu đã lỡ. "Thành công này... nó có ý nghĩa gì khi không có người để chia sẻ?" Trần Hạo thì thầm, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại. Anh đã đạt được tất cả, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất: cô.
Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về cái ngày định mệnh ấy, cái ngày anh đã không đủ dũng cảm để nói ra lời yêu, để níu giữ cô ở lại. Anh đã để những "lời nói không thành" trở thành "khoảng cách vô hình" giữa hai người, và cuối cùng, anh đã "chậm một nhịp", lỡ cả một đời. Nỗi nhớ và sự hối tiếc gặm nhấm tâm can anh, như một vết sẹo vô hình, mãi mãi nhắc nhở anh về cái giá của sự im lặng và những cơ hội đã bỏ qua. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại mất đi một phần quan trọng nhất của trái tim mình, và giờ đây, anh phải sống với nỗi trống rỗng, cô đơn giữa sự hào nhoáng của thành phố không ngủ. Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn, đưa tay xoa thái dương, ánh mắt hiện lên vẻ mệt mỏi và đau khổ khôn tả. Trong cái khoảnh khắc tĩnh lặng đó, anh nhận ra rằng, dù cho anh có cố gắng vùi đầu vào công việc để trốn tránh đến đâu, thì hình bóng Lê An vẫn sẽ mãi mãi là một phần không thể xóa nhòa trong trái tim anh, một vết thương âm ỉ mà thời gian cũng khó lòng chữa lành.
***
Buổi chiều muộn, quán cà phê 'Góc Yên Bình' vẫn giữ được vẻ trầm mặc, hoài cổ giữa lòng thành phố ồn ã. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, giữ nguyên vẻ tường gạch trần, cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm, như một chốn trú ẩn khỏi dòng chảy vội vã của thời gian. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, và tiếng chim hót lảnh lót từ những tán cây xanh mướt bên ngoài cửa sổ, tất cả dệt nên một bản nhạc nền êm ái. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ thoang thoảng và cả hương hoa nhài dìu dịu từ vườn nhỏ, len lỏi vào từng ngóc ngách, xoa dịu những tâm hồn mệt mỏi.
Trần Hạo ngồi một mình ở góc quán, bên khung cửa sổ nhìn ra con đường tấp nập. Anh vừa kết thúc một cuộc họp căng thẳng về dự án mới, sự mệt mỏi hằn rõ trên gương mặt điển trai nhưng phảng phất vẻ u buồn. Anh gọi một ly cà phê đen, không đường, không sữa, đúng như cách anh thích: mạnh mẽ và nguy��n bản. Ly cà phê đặt trước mặt, hơi nóng vẫn còn bốc lên nghi ngút, nhưng anh chưa vội chạm vào. Ánh mắt anh vô tình lướt qua một tấm ảnh cũ treo trên tường đối diện. Đó là một bức ảnh đen trắng, chụp một góc phố thị trấn ven sông, nơi có một cây cầu gỗ nhỏ bắc qua con lạch. Tấm ảnh đã ngả màu thời gian, nhưng những đường nét kiến trúc mộc mạc, giản dị vẫn hiện lên rõ ràng.
Trần Hạo khẽ siết chặt ly cà phê trong tay, cảm nhận hơi ấm truyền qua lớp thủy tinh dày. "Cây cầu này... đã bao lâu rồi mình không về đó?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm trầm khẽ, như sợ làm vỡ tan không gian yên tĩnh. Bức ảnh như một cánh cửa mở ra dòng ký ức, cuốn anh trở về những ngày tháng xa xưa. Anh nhớ những buổi chiều tan học, anh và Lê An thường đi bộ dọc bờ sông, băng qua cây cầu gỗ đó. Cô bé Lê An với mái tóc dài óng ả, thường hay cúi xuống nhìn dòng nước trôi, đôi môi mím chặt như đang suy nghĩ điều gì đó xa xăm. Anh thì luôn đi sau cô một bước, lặng lẽ ngắm nhìn bóng lưng nhỏ nhắn ấy, những lời yêu thương cứ tắc nghẹn ở cổ họng, không dám nói ra.
"Anh Hạo, cà phê của anh đây ạ. Anh có muốn thêm bánh không?" Cô gái phục vụ quán cà phê, với mái tóc ngắn năng động và nụ cười tươi tắn, đặt một đĩa bánh tiramisu nhỏ xinh xuống bàn. Trần Hạo giật mình, khẽ lắc đầu. "Không, cảm ơn cô. Chỉ vậy thôi." Giọng anh trầm ấm nhưng pha chút mệt mỏi. Cô gái khẽ gật đầu rồi quay đi, để lại Trần Hạo một mình với những suy nghĩ miên man.
Anh lại đưa mắt về phía bức ảnh. Cây cầu gỗ nhỏ ấy, đã chứng kiến biết bao nhiêu lời hẹn ước không thành, bao nhiêu ánh mắt e ấp, bao nhiêu giấc mơ tuổi thơ. Anh nhớ như in cái cảm giác gió thổi se lạnh mỗi khi đứng trên cầu, nhìn ngắm những con thuyền nhỏ lững lờ trôi. Lê An đã từng hỏi anh về ước mơ của anh, và anh đã nói về thành phố lớn, về những công trình cao tầng, về sự nghiệp rực rỡ. Lúc đó, anh đã không nhận ra, ước mơ lớn nhất của cô lại đơn giản đến thế: một cuộc sống bình yên, bên cạnh người mình yêu, ngay tại thị trấn nhỏ này. Và chính sự khác biệt ấy, cùng với "những lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã tạo nên bi kịch của họ.
Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, đúng như hương vị của nỗi tiếc nuối đang gặm nhấm lòng anh. Thành công mà anh đang có, những dự án triệu đô, những lời khen ngợi từ cấp trên, tất cả đều trở nên vô vị khi không có ai để chia sẻ, không có ai để cùng nhìn về quá khứ và mỉm cười. Anh đã "chậm một nhịp", chậm hơn một chút so với định mệnh, chậm hơn một chút so với sự dũng cảm cần có. Và cái giá phải trả là cả một đời.
Những ký ức ùa về như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết nhỏ. Hình ảnh Lê An đứng bên bờ sông cũ, nụ cười e ấp, đôi mắt trong veo. Anh nhớ cái lần họ cùng nhau chạy trốn cơn mưa rào bất chợt, nép vào mái hiên một ngôi nhà cổ. Hơi thở của cô gần đến vậy, mùi tóc cô thoang thoảng. Anh đã muốn nắm lấy tay cô, muốn nói "anh thích em", nhưng cuối cùng, anh lại chọn im lặng. Sự im lặng ấy, giờ đây, hóa thành vết sẹo sâu hoắm trong tâm hồn anh.
Trần Hạo đặt ly cà phê xuống, tiếng cốc va nhẹ vào đĩa sứ. Anh đưa tay xoa thái dương, cảm thấy một cơn đau nhói nơi lồng ngực. Dù đã rất nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi ký ức về Lê An ùa về, nỗi đau vẫn nguyên vẹn như ngày nào. Anh đã cố gắng vùi đầu vào công việc, vào những mục tiêu mới, nhưng dường như không gì có thể lấp đầy "khoảng trống" mà Lê An để lại. Thành phố này, dù hào nhoáng và sôi động đến đâu, cũng không thể xoa dịu nỗi cô đơn sâu thẳm trong anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn đường nhòe đi trong mắt, cảm thấy mình lạc lõng giữa biển người. Anh ước "nếu như ngày đó" anh đủ dũng cảm, mọi chuyện có lẽ đã khác. Nhưng cuộc đời thì không có "nếu như", chỉ có những tiếc nuối mãi mãi.
***
Hoàng hôn buông xuống công viên 'Ký Ức Xanh', nhuộm một mảng trời phía Tây bằng sắc cam, hồng rực rỡ. Những tia nắng cuối cùng xuyên qua kẽ lá cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên lối đi lát đá. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước gần đó, và tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ con tan học. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây xanh tươi, xen lẫn hương thơm dịu nhẹ của những khóm hoa đang hé nở.
Lê An và Chi Mai chầm chậm bước trên con đường mòn, dưới bóng cây xanh rợp mát. Lê An mặc một chiếc váy cotton đơn giản màu be, mái tóc dài buông xõa bay nhẹ trong gió. Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ, khoác tay cô bạn thân, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn Lê An với ánh mắt đầy quan tâm.
"Mày thấy không, An? Công viên này đẹp quá ha." Chi Mai nói, giọng tự nhiên, nhưng ánh mắt lại hướng về Lê An, như muốn thăm dò suy nghĩ của cô. Lê An khẽ gật đầu, ánh mắt dõi theo cánh chim đang chao lượn trên bầu trời. "Ừ, đẹp thật. Nhất là lúc hoàng hôn thế này."
Một khoảng lặng trôi qua. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mát của không khí tràn vào lồng ngực. Cô quay sang nhìn Chi Mai, ánh mắt có chút bâng khuâng nhưng cũng đầy kiên định. "Mai này, Huy anh ấy... anh ấy rất tốt với mình. Anh ấy luôn ở đây, luôn quan tâm một cách thực tế." Giọng Lê An nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng mỗi từ cô nói ra đều mang một trọng lượng nhất định, như thể cô đã suy nghĩ rất kỹ về điều đó.
Chi Mai lắng nghe, cô biết Lê An đang muốn nói gì. Cô đã chứng kiến sự thay đổi của Lê An kể từ khi Huy xuất hiện. Không phải là sự bùng cháy của tình yêu tuổi trẻ, mà là một sự bình yên, một sự an lòng. "Thì đó! Mày còn chờ gì nữa? Cần gì tình yêu sét đánh đâu, cái bình yên này mới là quan trọng chứ." Chi Mai nói, tay siết nhẹ cánh tay Lê An, lời nói thẳng thắn nhưng lại chứa đựng sự thấu hiểu và ủng hộ sâu sắc. Cô biết Lê An đã trải qua những gì, và hơn ai hết, cô mong muốn bạn mình tìm được hạnh phúc thực sự.
Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm. "Mình nghĩ... mình đã sẵn sàng rồi. Dù cho... dù cho có thể không phải là một tình yêu mãnh liệt, nhưng nó là thật, và nó an toàn." Cô dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn, thân cây sần sùi, tán lá xòe rộng như một vòng tay che chở. Cô đặt tay lên vỏ cây mát lạnh, cảm nhận sự vững chãi của nó. Những lời nói này, không chỉ là chia sẻ với Chi Mai, mà còn là sự tự khẳng định với chính bản thân cô. Cô đã không còn mơ mộng về những điều xa vời, những tình yêu đẹp như tiểu thuyết. Cô đã học được cách trân trọng những gì thực tế, những gì có thể chạm vào, có thể cảm nhận được mỗi ngày. Sự an toàn mà Huy mang lại, chính là "bến đỗ" mà tâm hồn cô đang tìm kiếm bấy lâu.
"Vậy là tốt rồi, An ạ. Quan trọng là mày hạnh phúc." Chi Mai đáp, giọng nói tràn đầy sự chân thành. Cô biết, hạnh phúc của Lê An không nhất thiết phải là sự cuồng nhiệt, mà là sự thanh thản trong tâm hồn. Lê An quay người lại, ánh mắt nhìn về phía hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Làn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những sợi tóc mai của cô. Một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi, pha lẫn chút bâng khuâng của những kỷ niệm đã qua, nhưng không còn là nỗi tiếc nuối day dứt. Đó là nụ cười của sự chấp nhận, của một tâm hồn đã tìm thấy sự bình yên.
Cô hít thở sâu, cảm nhận mùi hương của đất trời sau một ngày dài. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy lòng mình thanh thản hơn bao giờ hết. Có lẽ, những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã từng khiến cô "chậm một nhịp" và lỡ cả một đời với Trần Hạo. Nhưng giờ đây, cô đã không còn muốn sống trong quá khứ nữa. Cô muốn bước tiếp, muốn nắm lấy "bến đỗ" mà hiện tại đang trao tặng. Dù không hoa lệ, nhưng nó đủ an toàn để neo đậu, đủ vững chãi để cô có thể xây dựng một tương lai mới. Ánh mắt cô kiên định hơn, nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh, hứa hẹn một đêm mới, một khởi đầu mới.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.