Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 453: Bến Đỗ Êm Đềm, Khoảng Trống Thành Đô
Đêm thành phố chìm sâu trong những ánh đèn lấp lánh, nhưng nỗi trống rỗng trong Trần Hạo thì không một ánh sáng nào có thể lấp đầy. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại mất đi một phần quan trọng nhất của trái tim mình.
***
Trong khi đó, cách xa hàng trăm cây số, tại thị trấn ven sông hiền hòa, một buổi chiều tà đang buông xuống thật dịu dàng. Ánh nắng vàng óng ả như mật ong len lỏi qua những tán cây xoài già trước sân nhà Lê An, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch tàu mát lạnh. Mùi cơm chiều thoang thoảng từ trong bếp, quyện lẫn với hương hoa lài dịu nhẹ từ giàn hoa bên hiên, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ. Tiếng ve kêu râm ran như một bản hòa ca không lời, thủ thỉ những câu chuyện của mùa hè bất tận.
Lê An ngồi trên chiếc ghế gỗ quen thuộc ở hiên nhà, tay mân mê tách trà hoa cúc đã nguội. Ánh mắt cô dõi theo Nguyễn Hoàng Huy, người đang tỉ mẩn sửa lại cánh cửa gỗ bị kẹt ở nhà kho phía sau. Anh không phải một người thợ mộc chuyên nghiệp, nhưng với sự khéo léo và kiên nhẫn vốn có, anh luôn cố gắng tự tay làm những việc nhỏ nhặt trong nhà. Tiếng cưa gỗ lạo xạo, tiếng búa gõ nhẹ nhàng, tất cả đều tạo nên một sự yên bình rất đỗi bình dị, một thứ mà Lê An đã khao khát từ rất lâu.
Mẹ cô, bà Phan Thị Sáu, vừa đi chợ về, đặt giỏ rau củ xuống đất rồi đi thẳng ra chỗ Huy. Khuôn mặt bà tràn đầy vẻ hiền hậu và hài lòng. "Thằng Huy nó hiền lành, lại khéo tay nữa, con An nhà mình có phúc." Bà Sáu nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng niềm tin tưởng rõ ràng, trong khi đưa cho Huy một cốc nước chè xanh mát lạnh. Bà vuốt nhẹ mái tóc đã điểm bạc của mình, ánh mắt nhìn Lê An đầy ẩn ý. Bao năm qua, bà Sáu đã chứng kiến con gái mình trải qua những cảm xúc phức tạp, những sự chờ đợi vô vọng. Giờ đây, thấy Lê An dần tìm lại được sự bình yên, bà không khỏi vui mừng. Với một người mẹ, hạnh phúc của con cái là tất cả.
Nguyễn Hoàng Huy lau vội giọt mồ hôi trên trán, mỉm cười nhận cốc nước. "Cháu quen làm mấy việc này mà bác, bác cứ để cháu lo. Cánh cửa này chắc do lâu ngày không dùng, cháu sửa lại chút là được ngay thôi ạ." Giọng anh rành mạch, rõ ràng, toát lên vẻ chân thành. Anh không nói nhiều về bản thân, nhưng mỗi hành động của anh đều thể hiện sự quan tâm chu đáo, không chỉ với Lê An mà còn với cả gia đình cô. Anh còn chủ động tưới mấy chậu hoa cúc vạn thọ đang héo úa trên ban công, tỉ mỉ nhổ cỏ dại quanh gốc cây. Những cử chỉ nhỏ nhặt ấy, tưởng chừng vô nghĩa, lại gieo vào lòng Lê An một cảm giác ấm áp đến lạ lùng. Cô chưa từng nghĩ rằng có một người đàn ông nào lại có thể quan tâm đến những điều bình dị như vậy trong cuộc sống của mình.
Lê An khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm như trút bỏ được gánh nặng vô hình. Cô nhìn bàn tay chai sạn của Huy đang thoăn thoắt với những dụng cụ, rồi lại ngước nhìn bầu trời chiều đang dần chuyển sang sắc tím hồng. Trong sâu thẳm tâm hồn, Lê An cảm nhận được một sự an toàn, một sự vững chãi mà cô đã mải miết tìm kiếm bấy lâu. Không còn những cảm xúc mãnh liệt đến mức xáo động tâm can, không còn những kỳ vọng hão huyền, chỉ còn lại sự hiện diện đều đặn, sự quan tâm không lời mà Huy dành cho cô.
"Bình yên... Đây có phải là thứ mình muốn không?" Lê An tự hỏi thầm, ánh mắt lướt qua khung cảnh quen thuộc của ngôi nhà, nơi cô đã lớn lên, nơi lưu giữ quá nhiều ký ức, cả tươi đẹp lẫn đau buồn. Mùi hương của cơm nhà, tiếng cười hiền hòa của mẹ, và giờ đây là sự hiện diện của Huy – tất cả đang vẽ nên một bức tranh về cuộc sống mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có. Một sự bình yên không cần quá nhiều sóng gió, chỉ cần ổn định và an toàn. Cô đã từng khao khát một tình yêu như trong tiểu thuyết, một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng, nhưng cuộc đời đã dạy cho cô rằng, đôi khi, sự bình yên mới là thứ đáng giá nhất. Nó không phải là sự từ bỏ, mà là sự chấp nhận thực tại, chấp nhận rằng hạnh phúc có thể đến từ những điều giản dị nhất. Cô cảm thấy lòng mình dịu lại, như dòng sông chảy qua thị trấn, tuy không ồn ào dữ dội nhưng lại lặng lẽ bồi đắp phù sa, nuôi dưỡng sự sống.
***
Cùng lúc đó, tại một tòa nhà chọc trời ở trung tâm thành phố, cách hàng trăm cây số về phía Bắc, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Buổi chiều muộn, nắng gắt vẫn còn hắt vào những ô cửa kính lớn, tạo nên những dải sáng chói chang nhưng lại không thể xuyên thấu vào bên trong. Căn phòng điều hòa vẫn lạnh buốt, tiếng máy tính gõ lạch cạch không ngừng, tiếng điện thoại reo vang vọng và những bước chân vội vã của nhân viên tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi giấy mới, mùi mực in, tạo nên một không khí chuyên nghiệp, căng thẳng nhưng đầy năng lượng.
Trần Hạo vừa kết thúc một cuộc họp quan trọng. Trên bàn họp, bản hợp đồng trị giá hàng triệu đô la Mỹ đã được ký kết, đánh dấu một thành công vang dội nữa trong sự nghiệp của anh. Anh Long, người cấp trên trực tiếp của Trần Hạo, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, vỗ vai anh đầy tự hào. "Lại một thành công nữa của cậu, Hạo. Cậu đúng là nhân tố chủ chốt của chúng ta! Project này mà không có cậu thì khó mà thành công mỹ mãn thế này được." Anh Long nói, giọng tự nhiên, đầy vẻ hài lòng, rồi quay sang nở nụ cười với các đối tác vừa ký hợp đồng. Mọi người đều vỗ tay chúc mừng, ánh mắt ngưỡng mộ dành cho Trần Hạo.
Trần Hạo khẽ gật đầu, nở một nụ cười xã giao. "Cảm ơn anh. Chỉ là may mắn thôi ạ." Giọng anh trầm ấm, nhưng lời nói lại ngắn gọn, súc tích, không để lộ quá nhiều cảm xúc. Anh bắt tay từng đối tác, nhận những lời khen ngợi. Ngoại hình anh vẫn vậy, lịch lãm và thành đạt, mái tóc cắt gọn gàng, bộ vest phẳng phiu. Ai nhìn vào cũng thấy một người đàn ông đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, đầy sức hút và quyền lực.
Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, khi những tiếng vỗ tay dần lắng xuống, khi anh đứng bên cửa sổ lớn của phòng họp, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập như những con kiến bò dưới chân, nhìn những tòa nhà chọc trời cao ngất ngưởng vươn mình lên bầu trời xám xịt của thành phố, một nỗi trống rỗng vô hình lại len lỏi trong lòng anh. Anh cảm thấy một sự cô đơn đến lạnh người, mặc dù xung quanh anh là sự ồn ào, náo nhiệt của một đô thị không bao giờ ngủ. Thành công rực rỡ này, những lời khen ngợi này, những con số triệu đô này, chúng có ý nghĩa gì đây?
"Tiền tài, địa vị... mình có tất cả. Nhưng tại sao vẫn cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó không thể gọi tên?" Anh tự vấn, ánh mắt xa xăm. Dù đã có tất cả những gì một người đàn ông trẻ tuổi có thể mơ ước, anh vẫn cảm thấy như có một khoảng trống lớn trong trái tim mình, một khoảng trống mà không một dự án thành công nào, không một lời khen ngợi nào có thể lấp đầy. Anh đã chạy đua với thời gian, với những mục tiêu, và giờ đây khi đã đạt được, anh lại thấy mình lạc lõng giữa biển người.
Ký ức về Lê An, về thị trấn ven sông cũ, về những buổi chiều tan học chung đường, về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, lại ùa về, như một làn gió mát lành thổi qua giữa sa mạc khô cằn trong tâm hồn anh. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có địa vị, anh sẽ có thể quay về và nói với Lê An rằng anh xứng đáng với cô. Nhưng anh đã lầm. Anh đã để những "lời nói không thành" trở thành "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Anh đã "chậm một nhịp", và cái giá phải trả là nỗi trống rỗng này, là sự day dứt khôn nguôi về một tình yêu đã lỡ.
Trần Hạo thở dài, đưa tay xoa nhẹ thái dương. Anh Long bước đến bên cạnh, cũng nhìn ra ngoài cửa sổ. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Chúng ta còn nhiều mục tiêu lớn phía trước." Anh Long nói, giọng đầy năng lượng, nhưng Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn đong đầy những suy tư. Anh hiểu, những mục tiêu này sẽ kéo anh đi xa hơn nữa, nhưng liệu nó có dẫn anh đến nơi anh thực sự muốn đến? Hay chỉ là một cuộc chạy trốn không ngừng nghỉ khỏi chính bản thân mình?
***
Đêm dần buông xuống thị trấn nhỏ, mang theo sự tĩnh lặng quen thuộc. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ khu vườn sau nhà, thoang thoảng mùi hoa nhài từ ban công. Ánh đèn vàng dịu nhẹ trong phòng Lê An hắt ra ngoài, tạo nên một vầng sáng ấm áp. Sau khi Nguyễn Hoàng Huy chào tạm biệt và ra về, Lê An vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, tay cầm cuốn sách đã mở từ lâu nhưng chưa hề đọc được một chữ nào.
Cô ngắm nhìn ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm qua khung cửa sổ. Ánh trăng dịu dàng rải một lớp bạc mỏng lên mọi vật, khiến không gian càng thêm huyền ảo. Tâm trí Lê An không ngừng quay cuồng với những suy nghĩ về Huy, về những lời anh nói, về sự quan tâm chân thành anh dành cho cô. Anh không hoa mỹ, không lãng mạn như những chàng trai trong tiểu thuyết, nhưng anh lại có một sự kiên nhẫn và chu đáo đến lạ. Anh nhớ từng sở thích nhỏ nhặt của cô, anh quan tâm đến cả những vấn đề lặt vặt của mẹ cô, anh luôn xuất hiện khi cô cần, không ồn ào, không phô trương.
"Anh ấy luôn ở đây, luôn hiện diện. Không giống như một người, chỉ để lại những khoảng trống và lời hứa suông." Lê An thầm nhủ, giọng nói nội tâm nhỏ dần như tiếng gió thoảng. Cô nhớ lại những buổi tối ngồi bên bờ sông cũ với Trần Hạo, những lời hứa hẹn vu vơ, những ước mơ chưa bao giờ thành hình. Rồi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và cuối cùng là sự im lặng. Một sự im lặng đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa bỏ. Anh đã bỏ cô lại phía sau, một mình đối mặt với những ngày tháng mỏi mòn chờ đợi.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa nhài thoang thoảng trong không khí. Lê An dần nhận ra, có lẽ tình yêu không nhất thiết phải là những cảm xúc mãnh liệt đến mức đốt cháy tâm hồn, mà là sự hiện diện, sự quan tâm ổn định và sự an toàn. Cô đã từng tin vào những điều lãng mạn, vào một tình yêu như định mệnh, nhưng những gì cô nhận được chỉ là sự thất vọng và nỗi đau. Giờ đây, đứng trước sự chân thành của Huy, cô cảm thấy lòng mình bình lặng hơn bao giờ hết.
"Bến đỗ... có lẽ đây là thứ mình cần. Không mộng mị, nhưng vững chãi." Cô mở mắt, ánh mắt nhìn ra xa xăm, nơi ánh trăng đang soi rọi dòng sông đang lặng lẽ trôi. Dòng sông ấy đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và Trần Hạo, chứng kiến những lời nói không thành, chứng kiến những tiếc nuối. Nhưng giờ đây, dòng sông vẫn chảy, và cô cũng phải tiếp tục cuộc sống của mình. Có lẽ, buông bỏ hoàn toàn quá khứ không phải là quên lãng, mà là chấp nhận một tương lai mới, một bến đỗ mới, dù không hoa lệ nhưng lại đủ bình yên để neo đậu. Cô khẽ thở dài, tay xoa nhẹ lên cánh tay mình, cảm nhận sự ấm áp từ chính cơ thể mình. Ánh mắt cô kiên định hơn một chút, một sự kiên định không phải của sự bất chấp, mà là của sự chấp nhận.
***
Đêm khuya, thành phố đã lên đèn rực rỡ như một dải ngân hà nhân tạo, nhưng lại mang theo một sự se lạnh đến gai người. Trần Hạo ngồi một mình trong quán cà phê quen thuộc, nơi anh đã ghé lại sau cuộc họp ban chiều. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ loa trần vẫn đều đặn rót vào không gian, tiếng ly cốc va chạm khẽ, mùi cà phê rang xay thoang thoảng, quyện với mùi bánh ngọt. Quán đã vắng khách, chỉ còn vài bóng người ngồi lẩn khuất trong góc tối. Bầu không khí lãng mạn đến nao lòng, nhưng Trần Hạo lại cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết.
Ly cà phê đen đã nguội lạnh từ lâu, nhưng anh vẫn ngồi đó, tay mân mê chiếc điện thoại di động thế hệ cũ. Anh vô thức lướt qua một tin tức cũ về thị trấn ven sông, một bài báo về lễ hội truyền thống nào đó đã diễn ra cách đây vài tuần. Hình ảnh những con thuyền hoa lung linh trên dòng sông, những nụ cười rạng rỡ của người dân hiện lên trên màn hình. Và rồi, một kỷ niệm thoáng qua về nụ cười của Lê An chợt ập về, như một làn sóng lạnh buốt đánh thẳng vào trái tim anh. Nụ cười hồn nhiên, e ấp của cô gái tuổi mười tám, mười chín, dưới ánh trăng huyền ảo bên bờ sông cũ.
Tim anh thắt lại, một nỗi đau nhói lên không thành tiếng. "Liệu em có đang hạnh phúc, Lê An? Và liệu hạnh phúc đó có còn chỗ cho anh không?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm lạc lõng giữa tiếng nhạc jazz dìu dặt. Anh nhớ lại bức ảnh Lê An chụp cùng mẹ cô mà anh đã vô tình thấy trên mạng xã hội. Nụ cười bình yên ấy, rạng rỡ ấy, nó không còn thuộc về anh nữa. Cô đã tìm thấy một sự bình yên mà anh đã không thể cho cô. Anh đã quá bận rộn theo đuổi những thứ phù phiếm, quá mải mê với những mục tiêu xa vời, mà quên mất rằng điều quý giá nhất lại nằm ngay bên cạnh anh, trong sự giản dị và chân thành.
Sự thành công rực rỡ của anh, những giải thưởng danh giá, căn hộ penthouse sang trọng, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước nụ cười bình yên của Lê An. Chúng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh, không thể xoa dịu nỗi tiếc nuối khôn nguôi về một tình yêu đã lỡ. "Thành công này... nó có ý nghĩa gì khi không có người để chia sẻ?" Trần Hạo thì thầm, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại. Anh đã đạt được tất cả, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất: cô.
Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về cái ngày định mệnh ấy, cái ngày anh đã không đủ dũng cảm để nói ra lời yêu, để níu giữ cô ở lại. Anh đã để những "lời nói không thành" trở thành "khoảng cách vô hình" giữa hai người, và cuối cùng, anh đã "chậm một nhịp", lỡ cả một đời. Nỗi nhớ và sự hối tiếc gặm nhấm tâm can anh, như một vết sẹo vô hình, mãi mãi nhắc nhở anh về cái giá của sự im lặng và những cơ hội đã bỏ qua. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại mất đi một phần quan trọng nhất của trái tim mình, và giờ đây, anh phải sống với nỗi trống rỗng, cô đơn giữa sự hào nhoáng của thành phố không ngủ. Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn, đưa tay xoa thái dương, ánh mắt hiện lên vẻ mệt mỏi và đau khổ khôn tả. Trong cái khoảnh khắc tĩnh lặng đó, anh nhận ra rằng, dù cho anh có cố gắng vùi đầu vào công việc để trốn tránh đến đâu, thì hình bóng Lê An vẫn sẽ mãi mãi là một phần không thể xóa nhòa trong trái tim anh, một vết thương âm ỉ mà thời gian cũng khó lòng chữa lành.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.