Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 452: Nắng Mới Xoa Dịu, Bóng Chiều Day Dứt
Đêm khuya, căn hộ penthouse cao cấp của Trần Hạo chìm trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và tiếng điều hòa không khí đều đều làm bạn với nỗi cô đơn. Trần Hạo đã tắt điện thoại, ném nhẹ nó xuống chiếc bàn kính sáng loáng, nhưng rồi lại vội vàng cầm lên, như thể sợ hãi sự trống rỗng mà nó để lại. Tấm ảnh của Lê An và Nguyễn Hoàng Huy vẫn hiển hiện trong tâm trí anh, một vết cứa sâu hoắm vào lớp vỏ bọc thành công mà anh đã dày công xây dựng. Anh đứng dậy, bước đến khung cửa sổ lớn, ánh đèn thành phố lấp lánh dưới chân anh, một biển sáng mênh mông nhưng không thể sưởi ấm được trái tim. “Thành công... rốt cuộc để làm gì khi chỉ có một mình?” câu hỏi ấy lặp đi lặp lại, như một điệp khúc bi thương, lạc lõng trong không gian rộng lớn của chính anh.
***
Chiều muộn, nắng vàng nhạt như rót mật trên những mái ngói rêu phong của thị trấn ven sông, tràn qua khung cửa sổ nhà Lê An, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên nền gạch tàu mát lạnh. Mùi cơm mới nấu từ trong bếp thoảng nhẹ ra hiên, quyện với hương hoa đại đang nở rộ ngoài vườn, tạo nên một bầu không khí thân thuộc, yên bình đến lạ. Lê An ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ ngoài hiên, tay cầm cuốn sách nhưng ánh mắt lại lơ đãng nhìn ra xa, nơi con sông hiền hòa vẫn chảy trôi theo dòng thời gian.
Tiếng xe máy dừng lại trước cổng, rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến vào. Nguyễn Hoàng Huy, với nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp, xuất hiện, trên tay anh là một túi đồ nhỏ, có cả bó rau tươi rói và mấy quả bưởi da xanh căng mọng. Anh mặc chiếc áo sơ mi kẻ caro đơn giản, quần jean bạc màu, toát lên vẻ chân chất, gần gũi.
“Cô Sáu ơi, cháu đến chơi ạ!” Huy cất tiếng chào, giọng nói trầm ấm và rành mạch, không quá lớn nhưng đủ để lan tỏa sự hiện diện của anh.
Bà Phan Thị Sáu, mẹ của Lê An, từ trong bếp đi ra, trên tay vẫn còn dính chút bột mì. Vẻ mặt bà giãn ra, ánh mắt tràn đầy sự quý mến. “Ôi chao, thằng Huy đấy à! Lại đến làm phiền cô rồi.”
“Dạ không dám đâu cô. Cháu ghé qua xem cô có gì cần giúp không ạ. Mà cô cứ để cháu xách mấy cái này vào bếp cho, cô làm gì mà tay dính đầy bột thế này?” Huy nhanh nhẹn bước đến, nhận lấy túi đồ từ tay bà Sáu, nụ cười vẫn thường trực trên môi. Anh khẽ đẩy nhẹ bà vào trong, rồi tự mình vào bếp, đặt đồ đạc ngay ngắn. Lê An dõi theo bóng dáng anh, một cảm giác bình yên nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng cô. Cô đã quen với sự xuất hiện tự nhiên, không phô trương của Huy. Anh không bao giờ hối thúc, không bao giờ đòi hỏi, chỉ lặng lẽ hiện diện, như một dòng nước mát lành xoa dịu những khô cằn trong tâm hồn cô.
Khi Huy trở ra, anh thấy Lê An vẫn ngồi đó, ánh mắt mơ màng. Anh không làm gián đoạn khoảnh khắc tĩnh lặng của cô, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khoanh tay nhìn cô. “An này, công việc dạo này bận rộn lắm không em? Trông em có vẻ hơi gầy đi đấy.” Giọng anh nhẹ nhàng, chất chứa sự quan tâm chân thành.
Lê An khẽ giật mình, rồi mỉm cười. “Cũng bình thường thôi anh. Cuối năm nên có nhiều việc hơn một chút. Anh thì sao? Cửa hàng ổn chứ ạ?” Cô hỏi lại, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng lần này, một chút quan tâm thực sự đã len lỏi vào.
Huy gật đầu. “Cũng tạm ổn em ạ. Mấy nay trời se lạnh, khách cũng ghé mua đồ nhiều hơn. Nhưng anh vẫn dành thời gian ghé qua đây đấy. Sợ em làm việc mệt quá lại không có ai chăm sóc.” Anh nói đùa, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc.
Bà Sáu lúc này đã rửa tay sạch sẽ, mang ra đĩa bánh rán nóng hổi thơm lừng. “Thằng Huy tốt bụng quá, con An có phước lắm đó con. Mấy đứa trẻ bây giờ tìm được người như nó khó lắm.” Bà Sáu vừa nói vừa nhìn Lê An đầy ẩn ý.
Lê An cúi đầu, mặt thoáng đỏ. Cô biết mẹ đang muốn nói gì. Thực lòng, cô không thể phủ nhận sự chu đáo, tận tâm của Huy. Anh không quá lãng mạn, không hoa mỹ, nhưng anh thực tế, vững chãi, và quan trọng nhất là anh luôn ở đây. Anh không bao giờ để cô một mình. Anh không giống Trần Hạo, người đã từng hứa “không quên em” nhưng rồi lại để “khoảng cách vô hình” và “lời nói không thành” chia cắt tất cả. Huy không hứa hẹn gì nhiều, nhưng những hành động của anh lại nói lên tất cả.
“Cô Sáu cứ để cháu giúp, con An nó làm việc cả ngày rồi, để nó nghỉ ngơi.” Huy nói với bà Sáu, rồi quay sang Lê An. “Em cứ ngồi nghỉ đi, anh nói chuyện với cô Sáu một lát.” Anh đứng dậy, đi vào bếp phụ giúp bà Sáu, tiếng lạch cạch của bát đũa và tiếng cười nói vui vẻ từ trong bếp vọng ra.
Lê An nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của nhà mình, pha lẫn mùi bánh rán và mùi nước hoa thoang thoảng từ Huy. Cô cảm nhận được sự ấm áp, sự che chở mà anh mang lại. Một cảm giác an toàn, một bến đỗ an yên mà cô đã khao khát từ rất lâu. Cô từng nghĩ, sau mối tình với Trần Hạo, cô sẽ không thể yêu ai nữa, không thể tin tưởng ai nữa. Nhưng Huy, bằng sự kiên nhẫn và chân thành của mình, đang dần làm tan chảy lớp băng giá trong lòng cô. Anh không phải là tình yêu mãnh liệt, không phải là giấc mơ thanh xuân, nhưng anh là sự ổn định, là sự bình yên mà cô cần.
“Anh ấy… luôn ở đây, một cách lặng lẽ nhưng vững chãi,” Lê An thầm nghĩ. Cô mở mắt, nhìn ra khoảng sân nhỏ nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. Cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Nỗi đau cũ vẫn còn đó, như một vết sẹo mờ nhạt, nhưng nó không còn nhức nhối. Thay vào đó là một chút nắng mới, một chút hy vọng nhẹ nhàng đang len lỏi vào cuộc đời cô, như những tia nắng cuối cùng còn vương trên những tán lá. Cô đã từng “chậm một nhịp” trong quá khứ, nhưng giờ đây, có lẽ đã đến lúc cô nên bước tiếp, tìm cho mình một nhịp điệu mới, một cuộc đời mới.
***
Tối muộn, thành phố đã lên đèn, biến những tòa nhà cao tầng thành những khối pha lê lấp lánh dưới màn đêm. Trần Hạo ngồi trong văn phòng riêng của mình, tầng ba mươi lăm của một tòa nhà chọc trời, nơi ánh đèn rực rỡ từ các cửa sổ khác như hàng ngàn vì sao xa xăm. Một ngày làm việc căng thẳng vừa kết thúc, nhưng thành công rực rỡ của dự án mới lại không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh.
Anh Long, cấp trên của anh, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, vừa rời đi sau cuộc họp tổng kết. “Cậu làm rất tốt, Hạo. Dự án này sẽ là bước tiến lớn cho cậu, không chỉ về mặt tài chính mà còn là vị thế của cậu trong công ty.” Anh Long đã vỗ vai anh, giọng nói đầy sự hài lòng.
Trần Hạo chỉ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi. “Cảm ơn anh, em sẽ cố gắng hơn nữa.” Những lời lẽ khách sáo đã trở thành một phần quen thuộc trong công việc của anh. Anh đã quá quen với việc phải che giấu cảm xúc thật của mình, chỉ để lộ ra một Trần Hạo chuyên nghiệp, hiệu quả và không tì vết.
Giờ đây, khi mọi người đã về hết, chỉ còn lại mình anh giữa không gian rộng lớn này, sự mệt mỏi và trống rỗng lại ập đến. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng xe cộ vẫn tấp nập chảy xuôi như một dòng sông ánh sáng không ngừng nghỉ. Tiếng còi xe vọng lên từ xa, hòa vào tiếng máy điều hòa không khí chạy đều đều, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của thành phố không ngủ. Anh với tay, chạm vào chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc Rolex lấp lánh dưới ánh đèn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên cổ tay. Nó là biểu tượng của thành công, của những gì anh đã đạt được. Nhưng nó cũng nhắc nhở anh về cái giá phải trả.
Anh dựa lưng vào chiếc ghế xoay bọc da, nhắm mắt lại. Hình ảnh Lê An trong tấm ảnh trên mạng xã hội lại hiện lên rõ nét, nụ cười bình yên của cô như một mũi kim châm vào trái tim anh. “Nụ cười đó... đã bao lâu rồi mình không thấy cô ấy cười như vậy?” Anh tự hỏi lại, và câu trả lời vẫn là một sự đau đớn câm lặng. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có đủ mọi thứ, anh sẽ hạnh phúc. Nhưng giờ đây, đứng giữa đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Mùi nước hoa cao cấp từ chiếc áo sơ mi của anh, mùi giấy tờ mới in, mùi của sự thành đạt... tất cả đều không thể lấp đầy khoảng trống đó.
Anh Long đã nói: “Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy.” Đúng vậy, thành phố này không ngủ, nhưng nó cũng không cho anh một giây phút bình yên nào để đối diện với chính mình. Anh luôn phải chạy, phải đuổi theo những mục tiêu mới, những dự án mới, để rồi khi đạt được, anh lại nhận ra mình chỉ đang chạy trốn. Chạy trốn khỏi sự thật rằng anh đã để lỡ Lê An, để lỡ hạnh phúc của mình, chỉ vì một “khoảng cách vô hình”, vì những “lời nói không thành”. Anh đã “chậm một nhịp”, và cái giá phải trả là cả một đời tiếc nuối.
Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang tắt, phản chiếu gương mặt mệt mỏi của chính mình. Những ký ức về Lê An, về những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh dành cho cô... tất cả ùa về, như một dòng sông ký ức cuộn chảy, nhấn chìm anh trong nỗi dằn vặt. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi điều quan trọng nhất. “Mọi thứ đều có, vậy sao vẫn trống rỗng thế này?” Anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng, lạc lõng, chỉ có mình anh nghe thấy.
***
Đêm khuya, sương bắt đầu giăng nhẹ, bao phủ thành phố trong một màn mờ ảo. Trần Hạo lái xe đến một quán cà phê quen thuộc nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Nơi đây yên tĩnh hơn những quán bar sôi động khác, và anh thường tìm đến đây để vùi mình vào suy nghĩ. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ loa trần, mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện vào không khí se lạnh của đêm, mang đến một chút an ủi tạm thời.
Anh chọn một chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ, nhìn ra con phố vắng vẻ. Chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ hơn so với chiếc anh dùng để làm việc, chiếc này anh dùng cho những mục đích cá nhân hơn) lại nằm trong tay anh. Anh vô thức lướt qua các trang mạng xã hội, tìm kiếm một điều gì đó mà chính anh cũng không biết là gì. Các ngón tay anh di chuyển chậm rãi trên màn hình, như thể mỗi lần chạm là một lần anh cố gắng chạm vào những mảnh vỡ của quá khứ.
Và rồi, nó lại hiện ra. Một tấm ảnh mới. Lần này là Lê An chụp cùng mẹ cô, bà Phan Thị Sáu, tại một lễ hội làng nào đó. Lê An mặc chiếc áo dài truyền thống, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh hạnh phúc. Bà Sáu đứng bên cạnh, cũng tươi tắn không kém. Dù không thấy rõ mặt Nguyễn Hoàng Huy trong khung hình, nhưng Trần Hạo vẫn cảm nhận được sự bình yên toát ra từ bức ảnh, từ thần thái của Lê An. Một sự bình yên không gượng ép, kh��ng cố gắng che giấu, mà là một sự bình yên nội tại, vững chãi.
Nỗi đau nhói từ đêm hôm trước lại trỗi dậy, nhưng lần này nó sâu sắc hơn, thấm thía hơn. Nó không chỉ là sự ghen tị hay tiếc nuối đơn thuần, mà là sự nhận thức rõ ràng về những gì anh đã đánh mất. Anh đã từng nghĩ, Lê An sẽ mãi mãi chờ đợi anh, mãi mãi là cô gái thanh xuân với nụ cười e ấp mà anh hằng yêu mến. Nhưng giờ đây, cô đã trưởng thành, đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, và điều đó không hề có sự hiện diện của anh.
Anh đặt ly cà phê xuống, hơi thở dài thoát ra trong không khí lạnh. “Bình yên... đó là điều cô ấy luôn tìm kiếm, và mình đã không thể cho cô ấy.” Anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ. Anh đã mải mê theo đuổi những thành công vật chất, những danh vọng phù phiếm ở thành phố lớn, mà quên mất rằng điều quan trọng nhất lại nằm ở chính những điều giản dị, bình yên bên bờ sông cũ. Anh đã không đủ dũng cảm để nói ra lời yêu, để níu giữ cô ở lại. Anh đã để những “lời nói không thành” trở thành “khoảng cách vô hình” giữa hai người, và cuối cùng, anh đã “chậm một nhịp”, lỡ cả một đời.
Anh nhìn kỹ hơn vào bức ảnh. Lê An của hiện tại không còn là cô gái mơ mộng ngày xưa, mà là một người phụ nữ đã tìm thấy sự ổn định, sự an yên. Cô không còn cần anh nữa. Và đó là một sự thật cay đắng mà anh phải chấp nhận. Sự thành công rực rỡ của anh, những giải thưởng danh giá, căn hộ penthouse sang trọng, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước nụ cười bình yên của Lê An. Chúng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh, không thể xoa dịu nỗi tiếc nuối khôn nguôi về một tình yêu đã lỡ. Nỗi trống rỗng và sự hồi tưởng này sẽ tiếp tục đeo bám Trần Hạo, một vết sẹo vô hình, mãi mãi nhắc nhở anh về cái giá của sự im lặng và những cơ hội đã bỏ qua. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại mất đi một phần quan trọng nhất của trái tim mình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.