Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 451: Chút Nắng Mới, Bóng Chiều Tàn

Chuyến tàu đêm đã đi qua, mang theo những ánh đèn thành phố lướt qua khung cửa sổ mờ ảo như những kỷ niệm. Trần Hạo đã quay về với thành phố ồn ã, náo nhiệt, nơi anh đã dồn hết tâm trí và sức lực để xây dựng một sự nghiệp vững chắc. Nhưng có lẽ, cuộc gặp gỡ định mệnh trên chuyến tàu ấy đã trở thành một vết khắc sâu hơn vào tâm hồn anh, nhắc nhở anh về những "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa, về một tình yêu đã "chậm một nhịp" và "lời nói không thành" mãi mãi biến thành tiếc nuối. Anh biết, Lê An đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, còn anh, với tất cả sự thành công mà anh đã tạo dựng, vẫn mang theo một khoảng trống mênh mông trong trái tim, một nỗi day dứt không tên.

***

Buổi chiều tà buông xuống công viên thị trấn, mang theo những tia nắng vàng óng cuối cùng, phủ một lớp mật ngọt lên mặt hồ phẳng lặng. Gió nhẹ nhàng thổi qua những hàng cây cổ thụ, mang theo hương cỏ cây xanh tươi và chút hơi nước mát lành, tạo nên một bầu không khí trong lành, yên bình đến lạ. Từng đợt sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ, như những lời thì thầm của thời gian. Lê An cùng Nguyễn Hoàng Huy chầm chậm bước đi dọc theo con đường lát đá ven hồ. Nụ cười của Huy ấm áp như ánh nắng chiều, còn Lê An, cô mỉm cười đáp lại, nhưng ánh mắt vẫn đôi khi xa xăm nhìn về phía xa, nơi những hàng cây in bóng xuống mặt nước như những bức tranh thủy mặc. Cô cảm nhận được sự hiện diện vững chãi của Huy, như một bến đỗ an yên giữa dòng đời, nhưng trong lòng vẫn còn một góc khuất khó gọi tên, một khoảng trống mà dường như không gì có thể lấp đầy hoàn hảo.

Huy luôn đi sát bên cô, không quá gần đến mức gây khó chịu, nhưng đủ để Lê An cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ anh. Anh tỉ mỉ hỏi han về công việc, về những ngày cô vất vả ở trường, về cả những câu chuyện vụn vặt trong cuộc sống hàng ngày. Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự quan tâm không hề giấu diếm. "Công việc của em dạo này thế nào, An? Có vất vả lắm không? Anh thấy em hơi gầy đi đấy," Huy nhẹ nhàng nói, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt Lê An, như muốn tìm kiếm một dấu hiệu của sự mệt mỏi hay phiền muộn. Lê An khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi hơi nhạt đi một chút, cô trả lời, giọng nói vẫn dịu dàng như làn gió thoảng: "Em vẫn ổn, Huy. Chỉ là... dạo này có nhiều thứ phải nghĩ thôi." Cô không muốn kể lể về những gánh nặng không tên trong lòng, hay những nỗi buồn chợt ùa về mỗi khi một ký ức cũ bất chợt hiện lên. Cô biết Huy sẽ không hiểu hết, và cô cũng không muốn anh phải bận lòng vì những điều không đáng.

Huy không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang Lê An, một cảm giác rất thật, rất gần gũi. Lê An khẽ giật mình, một phản ứng rất tự nhiên, nhưng rồi cô để yên bàn tay mình trong lòng bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm ấy, như một sự an ủi vô hình. Lòng bàn tay anh chai sần, thô ráp, khác hẳn với sự mềm mại, tinh tế của một người chỉ biết đến sách vở, nhưng chính sự thô ráp ấy lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn, vững chãi. Anh không hỏi thêm, không ép buộc cô phải chia sẻ, chỉ đơn thuần là hiện diện. "Có chuyện gì cứ nói với anh. Anh luôn ở đây lắng nghe em mà," Huy nói, giọng anh chân thành đến mức Lê An cảm thấy một chút nghẹn ngào. "Em biết," cô khẽ đáp, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần ngả sang màu tím hồng. "Cảm ơn anh, Huy."

Họ tiếp tục bước đi trong im lặng. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng chim về tổ ríu rít, và tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng như những nốt nhạc của một bản tình ca buồn. Lê An cảm thấy lòng mình dịu lại một chút, như thể hơi ấm từ bàn tay Huy đang xoa dịu những vết xước vô hình trong tâm hồn cô. Cô vẫn còn mang theo những hoài niệm về "bên bờ sông cũ", về những "nếu như ngày đó" đã không thành hiện thực, nhưng cô cũng hiểu rằng cuộc sống không ngừng trôi, và cô cần phải bước tiếp. Sự kiên nhẫn, chân thành của Nguyễn Hoàng Huy đang dần mở ra một cánh cửa mới trong trái tim cô, một cánh cửa hướng về sự bình yên và ổn định mà cô luôn tìm kiếm. Cô nhìn sang Huy, anh đang nhìn cô với ánh mắt đầy ân cần. Một nụ cười nhẹ, không còn quá xa xăm, xuất hiện trên môi Lê An. Cô không biết liệu đây có phải là tình yêu mãnh liệt mà người ta vẫn thường nói hay không, nhưng cô biết, đây là một bến đỗ an yên, là nơi cô có thể dựa vào. Và có lẽ, vào thời điểm này, đó là tất cả những gì cô cần. Cảnh tượng hoàng hôn phủ lên công viên, nhuộm đỏ cả một góc trời, dường như cũng đang chứng kiến sự dịch chuyển nhẹ nhàng trong trái tim người con gái ấy, một sự dịch chuyển đầy tinh tế và e ấp, như một nụ hoa chớm nở sau một mùa đông dài.

***

Trong khi đó, ở một không gian hoàn toàn khác, một thế giới của những con số và tham vọng không ngừng, Trần Hạo đang ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng xanh từ các biểu đồ và số liệu phức tạp nhấp nháy liên tục, phản chiếu lên đôi mắt sắc sảo của anh. Anh vừa hoàn tất bản báo cáo cuối cùng cho một dự án lớn, một thành công vang dội đã mang lại lợi nhuận đáng kể cho công ty và củng cố thêm vị thế của anh. Tiếng máy tính gõ lạch cạch đều đặn, hòa cùng tiếng điện thoại reo vang lên không ngừng trong một không gian chuyên nghiệp, bận rộn, toát lên vẻ sang trọng nhưng cũng đầy áp lực. Mùi cà phê đậm đặc, mùi giấy mới và chút hương gỗ từ nội thất văn phòng cao cấp quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của sự thành đạt và không ngừng vận động.

"Hạo, cậu làm rất tốt! Dự án này là một thành công lớn, cấp trên rất hài lòng. Cậu xứng đáng được thăng chức và tăng lương ngay lập tức." Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, bước vào phòng với nụ cười hài lòng rạng rỡ trên môi. Ông vỗ vai Trần Hạo, lực mạnh mẽ như muốn truyền tải sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Ánh mắt ông sắc bén, nhưng ánh lên vẻ thân thiện khi nhìn Trần Hạo, người đã trở thành cánh tay đắc lực của ông chỉ trong một thời gian ngắn. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, môi mím chặt, đôi mắt vẫn dán vào màn hình, như thể những con số kia còn quan trọng hơn cả những lời tán dương. Giọng anh trầm, ngắn gọn: "Cảm ơn anh Long. Đó là công sức của cả đội." Anh luôn như vậy, không quá khoa trương, không quá phô trương, sự điềm tĩnh và khiêm tốn của anh càng khiến người khác nể phục.

Hải Yến, một đồng nghiệp nữ xinh đẹp và tự tin, ăn mặc chỉnh tề, tóc búi cao gọn gàng, cũng tranh thủ đến chúc mừng. Cô đứng tựa nhẹ vào khung cửa, dáng vẻ thanh lịch nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự ngưỡng mộ, thậm chí là một chút tình cảm đơn phương không che giấu. "Chúc mừng anh, Trần Hạo. Anh luôn là người giỏi nhất. Khi nào anh rảnh, em mời anh đi ăn mừng nhé?" Giọng cô ngọt ngào, chất chứa sự mong đợi. Trần Hạo ngước lên nhìn cô, ánh mắt chỉ thoáng qua, không dừng lại quá lâu. Anh gật đầu nhẹ, đáp lại một cách lạnh nhạt, không chút hứng thú: "Cảm ơn Hải Yến." Anh không nói thêm, cũng không hứa hẹn điều gì về lời mời đi ăn mừng. Với anh, công việc là ưu tiên hàng đầu, và những mối quan hệ cá nhân, đặc biệt là những mối quan hệ có thể phức tạp hóa mọi thứ, luôn được anh giữ ở một khoảng cách an toàn.

Trần Hạo quay trở lại với màn hình máy tính, tiếp tục kiểm tra lại những chi tiết cuối cùng. Tiếng điều hòa không khí chạy đều đều, tạo ra một sự lạnh lẽo vô hình, không chỉ trong không gian mà còn len lỏi vào cảm giác của chính anh. Anh đã đạt được mọi thứ mà nhiều người mơ ước: sự nghiệp thành công, vị thế đáng nể, tiền tài danh vọng. Nhưng khi những tiếng chúc mừng dần lắng xuống, khi chỉ còn lại một mình anh giữa căn phòng rộng lớn với tiếng máy tính gõ lạch cạch, một nỗi trống rỗng lại ùa về. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố rực rỡ dưới ánh nắng ban mai, hàng trăm tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh. Nhưng giữa tất cả sự tráng lệ ấy, anh lại cảm thấy cô đơn đến lạ.

Anh gõ phím nhanh gọn, bàn tay thuần thục di chuyển trên bàn phím, hoàn tất nốt những công đoạn cuối cùng. Anh Long rời đi, Hải Yến cũng không nán lại lâu. Khi cánh cửa văn phòng đóng lại, không gian trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Trần Hạo dựa lưng vào ghế, thở dài một hơi. Anh đã lao đầu vào công việc như một cơ chế đối phó, để quên đi những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã chia cắt anh và Lê An. Anh đã thành công, rực rỡ hơn bao giờ hết. Nhưng thành công đó liệu có thể lấp đầy cái khoảng trống trong tim anh? Liệu nó có thể xóa đi nỗi day dứt khôn nguôi về "nếu như ngày đó..."? Câu trả lời dường như vẫn lẩn khuất, chìm sâu trong những con số và biểu đồ phức tạp mà anh vẫn đang cố gắng giải mã. Anh Long có nói, thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy. Nhưng có lẽ, cả nỗi cô đơn của Trần Hạo cũng không ngủ yên một giây phút nào.

***

Tối đó, trong căn nhà nhỏ ấm cúng của Lê An ở thị trấn ven sông, một bầu không khí bình yên và quen thuộc bao trùm. Tiếng sinh hoạt gia đình nhỏ nhẹ, tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ vẫn còn vương vấn từ ban ngày, và mùi thức ăn mẹ nấu lan tỏa khắp gian bếp, mang theo hương vị của sự ấm áp và tình thân. Phan Thị Sáu, mẹ của Lê An, đang loay hoay dọn dẹp sau bữa tối. Nguyễn Hoàng Huy có mặt ở đó, anh đến thăm như một người con trong gia đình, không chút khách sáo. Anh trò chuyện vui vẻ, tự nhiên với mẹ Lê An, hỏi han về sức khỏe của bà, về công việc đồng áng, về những cây rau mới trồng trong vườn. Giọng anh chân thành, ấm áp, khiến Phan Thị Sáu không khỏi mỉm cười hài lòng.

"Thằng Huy ngoan quá, mẹ An mừng lắm. Con An có phước mới gặp được người như con," Phan Thị Sáu nói, ánh mắt bà nhìn Huy đầy thiện cảm. Bà quay sang Lê An, ánh mắt như muốn nói, "Con xem, người ta tốt với con thế đấy." Huy chỉ cười hiền, không hề tỏ vẻ ngại ngùng. "Dạ, con coi cô như mẹ ruột mà. Có gì con giúp được là con giúp liền." Anh không ngại ngần xắn tay áo giúp Phan Thị Sáu dọn mâm cơm, rửa bát đĩa, thậm chí còn sửa lại cái bóng đèn bị chập chờn ở hành lang mà mãi mấy hôm nay chưa có ai động đến. Anh làm mọi việc một cách tự nhiên, nhanh nhẹn, không cần ai phải sai bảo.

Lê An ngồi bên cạnh, quan sát Huy. Cô thấy anh tỉ mỉ đặt từng chiếc bát vào chạn, cẩn thận lau khô tay rồi lại bắt tay vào sửa bóng đèn. Ánh mắt cô dịu lại, một nụ cười nhẹ nhàng, thật hơn một chút, nở trên môi. Cô nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa anh và Trần Hạo. Trần Hạo của ngày xưa, dù quan tâm, dù tinh tế, nhưng luôn giữ một khoảng cách vô hình, luôn e dè, không dám bày tỏ. Anh thường trầm tư, ít nói, để mọi suy nghĩ chôn sâu trong lòng. Còn Huy, anh luôn hiện diện, luôn hành động. Anh không cần phải nói những lời hoa mỹ, chỉ cần những hành động nhỏ nhặt, chân thành của anh đã đủ để Lê An cảm nhận được sự quan tâm ấm áp, một sự quan tâm không đòi hỏi, không chờ đợi.

"Anh không cần phải làm nhiều thế đâu, để đấy em làm cho," Lê An nói, giọng cô dịu dàng nhưng trong đó chứa đựng một sự ấm lòng khó tả. Huy quay lại nhìn cô, nụ cười vẫn thường trực trên môi. "Có gì đâu, em. Anh rảnh mà. Hơn nữa, giúp được cô với em là anh vui rồi." Anh nói xong, bóng đèn trên hành lang chợt sáng bừng, xua tan đi một góc tối. Ánh sáng ấy như một ẩn dụ, len lỏi vào tâm hồn Lê An, xua đi những u ám còn vương vấn. Cô cảm thấy một cảm giác bình yên len lỏi vào lòng, như thể mọi thứ đang dần trở về đúng quỹ đạo của nó. Phan Thị Sáu nhìn hai người, ánh mắt bà hài lòng, bà thầm nghĩ, có lẽ đây chính là bến đỗ mà con gái bà đã tìm kiếm bấy lâu nay. Một bến đỗ không mộng mị, không hoa lệ, nhưng chân thật và ấm áp.

Lê An đứng dậy, bước đến gần Huy, nhìn anh chỉnh lại bóng đèn. Cô không còn cảm thấy cái khoảng trống vô hình như trước nữa. Thay vào đó, là một sự an ủi nhẹ nhàng, một sự chấp nhận rằng cuộc sống của cô sẽ tiếp tục với một hướng đi khác, một con người khác. Cô biết, "nếu như ngày đó" đã mãi mãi là quá khứ, và giờ đây, cô cần phải sống cho hiện tại, cho những gì đang hiện hữu trước mắt. Hơi ấm từ bàn tay Huy, sự quan tâm chân thành của anh, và cả sự hài lòng của mẹ, tất cả đang dần xoa dịu những vết sẹo vô hình trong trái tim cô. Cô vẫn còn đó những hoài niệm, những tiếc nuối về một mối tình thanh mai trúc mã, nhưng lý trí mách bảo cô rằng, đã đến lúc phải ổn định. Và Nguyễn Hoàng Huy, anh dường như đang là câu trả lời cho sự ổn định ấy.

***

Đêm khuya, căn hộ penthouse cao cấp của Trần Hạo chìm trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, hòa cùng tiếng điều hòa không khí chạy đều đều, tạo nên một không gian sang trọng, hiện đại nhưng lạnh lẽo và trống trải. Trần Hạo trở về sau một ngày dài thành công, nhưng sự thành công ấy không mang lại cho anh bất kỳ sự ấm áp hay niềm vui trọn vẹn nào. Anh cởi bỏ chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một món đồ hiệu đắt tiền lấp lánh dưới ánh đèn, đặt nó lên chiếc bàn kính sáng loáng. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại thấm vào đầu ngón tay anh, một sự lạnh lẽo quen thuộc, giống như chính tâm hồn anh lúc này.

Anh ngồi xuống chiếc sofa da rộng lớn, mềm mại, nhưng cảm giác cô đơn vẫn vây lấy anh. Anh bật TV, màn hình lớn sáng rực, nhưng anh không chú tâm vào bất kỳ chương trình nào. Anh lướt điện thoại vô định, qua hàng trăm bài đăng, những thông báo không quan trọng. Các ngón tay anh di chuyển chậm rãi trên màn hình cảm ứng, như thể anh đang tìm kiếm một điều gì đó, nhưng lại không biết đó là gì. Bỗng nhiên, một tấm ảnh hiện lên trên mạng xã hội, khiến mọi cử động của anh khựng lại.

Đó là Lê An. Cô ấy đang mỉm cười, một nụ cười bình yên và rạng rỡ dưới ánh nắng chiều vàng óng. Cô đứng cạnh một người đàn ông lạ mặt, Nguyễn Hoàng Huy, người mà anh đã thoáng thấy trên chuyến tàu, trong công viên thị trấn. Tim anh thắt lại, một nỗi đau nhói không tên xé toạc sự bình yên giả tạo mà anh đã cố gắng xây dựng bấy lâu nay. "Nụ cười đó... đã bao lâu rồi mình không thấy cô ấy cười như vậy?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, chua xót và đầy tiếc nuối. Nụ cười của Lê An trong tấm ảnh không còn là nụ cười e ấp, mơ hồ của cô gái thanh xuân, mà là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ, một nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc.

Anh nhìn kỹ hơn vào tấm ảnh. Huy đứng sát Lê An, tay anh ấy khẽ chạm vào vai cô, một cử chỉ thân mật nhưng đầy tôn trọng. Lê An không hề tỏ ra khó chịu, thậm chí cô còn ngả nhẹ đầu về phía anh ấy. Cảnh tượng ấy, dù chỉ là một khoảnh khắc tĩnh lặng trên màn hình điện thoại, lại như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim Trần Hạo. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, sở hữu một căn hộ sang trọng với tầm nhìn bao quát cả thành phố, nhưng cái giá phải trả là sự cô độc, là nỗi day dứt không nguôi về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...".

Anh tắt điện thoại, ném nhẹ nó xuống bàn kính, nhưng rồi lại vội vàng cầm lên. Anh không thể ngừng nhìn vào tấm ảnh ấy, như thể nó là bằng chứng cụ thể nhất cho sự mất mát của anh. Ánh mắt anh đanh lại, rồi chuyển sang sự đau đớn, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Anh nhận ra, sự thành công hiện tại không thể lấp đầy khoảng trống đó, không thể xoa dịu nỗi tiếc nuối về những gì đã mất. Vết sẹo vô hình ấy sẽ mãi mãi tồn tại, là động lực để anh tiếp tục phấn đấu, nhưng cũng là một rào cản vô hình trong các mối quan hệ tình cảm sau này.

Trần Hạo đứng dậy, bước đến khung cửa sổ lớn. Ánh đèn thành phố lấp lánh dưới chân anh, như những vết sẹo không bao giờ lành trên tấm màn đêm. "Thành công... rốt cuộc để làm gì khi chỉ có một mình?" Anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng, lạc lõng trong không gian rộng lớn. Anh nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có đủ mọi thứ, anh sẽ hạnh phúc. Nhưng giờ đây, đứng giữa đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Anh đã để lỡ Lê An, để lỡ hạnh phúc của mình, chỉ vì một "khoảng cách vô hình", vì những "lời nói không thành". Anh đã "chậm một nhịp", và cái giá phải trả là cả một đời tiếc nuối. Nỗi cô đơn của Trần Hạo giữa thành công rực rỡ cho thấy anh sẽ tiếp tục tìm kiếm ý nghĩa thực sự của hạnh phúc, một điều gì đó vượt lên trên mọi thành công vật chất, trong những arc tiếp theo của cuộc đời mình. Nhưng hiện tại, chỉ có nỗi đau nhói và sự trống rỗng làm bạn với anh trong căn phòng sang trọng, lạnh lẽo này.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free