Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 450: Chuyến Tàu Định Mệnh: Nếu Như...

Tối muộn, thành phố chìm trong ánh đèn rực rỡ, trải dài vô tận dưới chân Trần Hạo. Anh đứng trên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh, một không gian rộng rãi lát gạch chống trượt, có hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực. Gió lạnh táp vào mặt, làm bay lọn tóc mái của anh, nhưng anh không cảm thấy lạnh. Anh giữ chặt lan can sắt lạnh lẽo, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay, như thể muốn cảm nhận một điều gì đó hữu hình giữa sự mênh mông và trống rỗng của không gian. Tiếng gió rít qua tai anh, mang theo tiếng còi xe từ xa vọng lên thành những âm thanh mờ nhạt, xa xăm, cùng tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà. Mùi không khí cao, mùi kim loại, và đôi khi là mùi khói bụi còn sót lại từ một ngày dài của thành phố, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa hùng vĩ vừa cô độc.

Anh nhìn xuống, ánh đèn đủ màu sắc như một tấm thảm dệt kim khổng lồ, lấp lánh và không ngừng chuyển động. Đó là biểu tượng cho tất cả những gì anh đã đạt được, tất cả những thành công mà anh đã lao tâm khổ tứ để có được. Anh đã có một vị trí cao, một sự nghiệp vững chắc, một tương lai xán lạn. Anh đã có tất cả... vậy mà... Một khoảng trống mênh mông vẫn ngự trị trong lòng anh, một khoảng trống không thể lấp đầy bằng bất cứ thành công nào, bất cứ dự án nào.

Trần Hạo rút chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình ra xem. Mặt đồng hồ phát sáng nhẹ trong bóng tối, chỉ thời gian đã gần nửa đêm. Anh không đeo nó để xem giờ, mà như một thói quen, một cử chỉ vô thức. Nó là một món đồ đắt tiền, một biểu tượng của địa vị, nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật vô tri, lạnh lẽo trên cổ tay anh. Anh lại cất nó đi, khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề lẫn trong tiếng gió.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh thị trấn nhỏ yên bình, bóng dáng Lê An dịu dàng, và cả những kỷ niệm bên bờ sông cũ. Anh đã cố gắng vùi mình vào công việc, vào những con số, vào những dự án không ngừng nghỉ để không phải nghĩ về cô, về những "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." Nhưng chúng vẫn hiện hữu, không phải là những hình ảnh rõ nét, mà là một cảm giác âm ỉ, một vết sẹo vô hình, không thể chạm vào nhưng luôn nhức nhối trong tận cùng tâm hồn anh.

Sự bình yên và ổn định hiện tại của Lê An, hình ảnh gia đình nhỏ hạnh phúc của cô, giờ đây trở thành một bức tranh đối lập rõ nét, càng làm nổi bật sự cô độc và trống rỗng trong cuộc sống của Trần Hạo. Anh đã đạt được mọi thứ mà nhiều người mơ ước, nhưng anh đã đánh đổi nó bằng một phần linh hồn mình, bằng một mối tình đầu mà anh đã "chậm một nhịp" để bày tỏ. Anh đã chọn sự nghiệp, và giờ đây, sự nghiệp đã đền đáp anh bằng thành công vật chất, nhưng không phải bằng hạnh phúc trọn vẹn.

Anh mở mắt ra, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ánh đèn mờ dần vào màn đêm. Anh biết, vết sẹo vô hình này sẽ mãi mãi tồn tại trong anh, nó sẽ là động lực để anh tiếp tục phấn đấu, nhưng cũng là một rào cản vô hình trong các mối quan hệ tình cảm sau này. Anh sẽ tiếp tục cuộc sống thành công nhưng trống rỗng về mặt tình cảm, vùi đầu vào công việc như một cơ chế đối phó, khiến anh ngày càng cô lập về mặt cảm xúc. Dù đã ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng trong sâu thẳm, anh vẫn là một con thuyền lạc lõng giữa biển lớn thành phố vô tận, mang theo nỗi tiếc nuối khôn nguôi về một bến đỗ đã lỡ.

***

Buổi chiều tà hôm đó, tại ga tàu hỏa liên tỉnh, không khí đặc quánh sự hối hả, ồn ào và một chút mong chờ xen lẫn chia ly. Tiếng loa thông báo chuyến tàu đi Vĩnh Yên vang lên giòn giã, giục giã những bước chân vội vã. Tiếng bánh xe ma sát trên đường ray, tiếng còi tàu từ xa vọng lại nghe như một lời chào tạm biệt, hay một lời hứa hẹn về những hành trình mới. Mùi khói tàu nhẹ nhàng quyện vào mùi thức ăn đường phố từ những quầy hàng nhỏ, mùi ẩm của hơi nước từ những cơn mưa chiều vội vã. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn nhưng quen thuộc của một nhà ga.

Giữa dòng người đông đúc ấy, Trần Hạo sải bước, mang trên mình bộ vest màu than lịch lãm, được cắt may tinh xảo, tôn lên vóc dáng cao ráo, vững chãi của một người đàn ông thành đạt. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh ánh lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh hoàng hôn đang dần buông. Ánh nắng chiều vàng vọt hắt lên gương mặt anh, làm lộ rõ những nét trầm tư, đôi chút mệt mỏi hằn sâu nơi khóe mắt. Anh lách qua những hành khách đang túm tụm, những gia đình đang vẫy tay chào tạm biệt, ánh mắt không dừng lại ở bất cứ ai, chỉ nhìn về phía đường ray vô tận, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó mà chính anh cũng không rõ.

"Lại một chuyến đi nữa," anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm khẽ, "Cuộc sống là những chuyến đi không ngừng nghỉ, nhưng liệu mình đang đi về đâu?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, một câu hỏi không lời đáp, một khoảng trống không thể lấp đầy dù anh đã có mọi thứ mà người đời khao khát. Công việc, tiền bạc, địa vị, tất cả đều nằm trong tầm tay, nhưng cảm giác trống rỗng ấy vẫn đeo bám anh như một cái bóng. Anh đã quen với việc vùi mình vào công việc, vào những dự án không ngừng nghỉ, vào những con số khô khan để lấp đầy sự cô độc, nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống, hay những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này, nỗi trống rỗng ấy lại trỗi dậy, càng thêm rõ nét.

Anh kiểm tra lại tấm vé tàu trên tay, số toa, số ghế, mọi thứ đều đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Đây là một chuyến công tác đột xuất, một dự án mới ở tỉnh lẻ, đòi hỏi anh phải di chuyển bằng tàu hỏa. Anh không thích tàu hỏa, nó chậm hơn máy bay, ồn ào hơn ô tô, nhưng đôi khi, chính cái nhịp điệu chậm rãi, đều đặn của nó lại khiến anh cảm thấy bớt chông chênh. Nó cho anh thời gian để suy nghĩ, để đối diện với chính mình, điều mà anh vẫn luôn cố gắng né tránh trong cuộc sống xô bồ của thành phố.

Trần Hạo bước lên toa tàu đã định, tiếng bước chân anh nhẹ nhàng nhưng dứt khoát trên sàn tàu. Anh tìm thấy chỗ ngồi của mình, ghế số 12A, cạnh cửa sổ. Anh đặt chiếc vali nhỏ lên giá hành lý phía trên, rồi ngồi xuống, tựa lưng vào ghế. Cửa sổ toa tàu được lau sạch sẽ, cho phép anh nhìn rõ khung cảnh bên ngoài. Hoàng hôn đã ngả màu tím hồng, nhuộm một vệt dài trên nền trời xanh thẳm, báo hiệu một đêm sắp đến. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong toa tàu, pha lẫn mùi ghế nệm cũ, mùi thức ăn nhẹ từ những hành khách khác. Nó không phải là mùi hương dễ chịu, nhưng cũng không quá khó chịu, chỉ là một mùi đặc trưng của những chuyến đi dài.

Anh nhìn ra ngoài, những chuyến tàu khác đang đậu trên đường ray, những ánh đèn lấp lánh như những con mắt tỉnh táo trong bóng tối. Tiếng còi tàu lại vang lên, lần này gần hơn, báo hiệu chuyến tàu của anh sắp chuyển bánh. Hàng ngàn câu chuyện, hàng ngàn số phận đang giao thoa tại nơi này, và rồi lại tản ra theo những hướng khác nhau, trên những chuyến tàu khác nhau. Anh nghĩ về số phận của mình, về những ngã rẽ mà anh đã chọn, về những con đường mà anh đã đi. Tất cả đều dẫn anh đến đây, đến khoảnh khắc này, ngồi một mình trên một chuyến tàu, hướng về một nơi xa lạ, mang theo một trái tim đầy những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình". Anh thở dài, cảm thấy một chút mệt mỏi, một chút cô đơn bao trùm lấy mình.

***

Khi tàu đã lăn bánh, tiếng bánh tàu đều đặn trên đường ray tạo thành một âm thanh đều đều, ru ngủ. Tiếng lạch cạch của hành lý trên giá, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của hành khách từ những hàng ghế xa xa, tiếng rao hàng của người bán rong qua lại, tất cả tạo nên một không gian riêng biệt, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Mùi ghế nệm cũ, mùi đồ ăn vặt từ những gói bánh, gói kẹo của hành khách, mùi không khí điều hòa phả ra nhè nhẹ, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí có chút tù túng nhưng cũng khá thoải mái, trôi chảy cùng cảnh vật bên ngoài.

Trần Hạo tựa vào ghế, mắt dõi theo khung cảnh nông thôn lướt qua ngoài cửa sổ. Ánh đèn trong toa tàu đã được bật sáng, hắt xuống những hàng ghế, khiến khung cảnh bên ngoài càng trở nên mờ ảo. Cánh đồng lúa vàng óng, những mái nhà nhỏ bé với ánh đèn bếp ấm cúng, những hàng cây xanh mướt, tất cả đều dần khuất xa trong màn đêm đang buông xuống. Anh nhớ đến thị trấn ven sông của mình, nhớ đến những buổi chiều tản bộ bên bờ sông cũ, nhớ đến mùi hương của đất, của cây cỏ sau cơn mưa. Những ký ức ấy như những thước phim cũ, chậm rãi hiện về trong tâm trí anh, không rõ ràng nhưng đầy ám ảnh.

Anh rút điện thoại ra, lướt qua một vài tin tức công việc, những email chưa kịp trả lời, những báo cáo cần xem xét. Công việc là vỏ bọc vững chắc nhất của anh, là nơi anh có thể vùi mình vào để quên đi những ưu tư, những day dứt trong lòng. Anh cố gắng tập trung vào những con số, những dự án đang chờ đợi, nhưng tâm trí anh lại không ngừng trôi về những ký ức xa xăm, về một bóng hình dịu dàng mà anh đã bỏ lỡ. Anh nhớ lại đêm anh đứng trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ, và giờ đây, mỗi khi nghĩ lại, trái tim anh lại nhói lên một nỗi đau âm ỉ, một nỗi tiếc nuối khôn nguôi về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..."

Bất chợt, một bóng hình quen thuộc lướt qua hành lang, khiến tim anh hẫng một nhịp. Cô ấy đang đi về phía cuối toa tàu, lưng quay về phía anh. Mái tóc dài ngang lưng, dáng người thon thả, và cả cách cô ấy khẽ nghiêng đầu khi nói chuyện với ai đó... Quá quen thuộc. Trần Hạo vô thức nín thở, mọi giác quan như căng ra. "Không thể nào... Là An?" Anh thầm nghĩ, giọng nội tâm run rẩy. Anh cố gắng trấn tĩnh, bảo với chính mình rằng đó chỉ là ảo ảnh, là sự ám ảnh của quá khứ. Nhưng cái cảm giác quen thuộc ấy quá rõ ràng, quá chân thực.

Anh không quay đầu lại ngay, mà cố gắng quan sát qua khung cửa sổ phản chiếu. Bóng hình ấy đang đứng cách đó vài hàng ghế, quay lưng về phía anh. Cô ấy đang dỗ dành một đứa bé. Một đứa bé gái, có lẽ khoảng 5-6 tuổi, với mái tóc tết bím và chiếc váy nhỏ xinh. Cô ấy cúi xuống, nói gì đó với đứa bé, rồi vuốt nhẹ lên mái tóc con. Cử chỉ dịu dàng ấy, ánh mắt yêu thương ấy... Không thể nhầm lẫn được. Đó chính là Lê An.

Tim Trần Hạo như bị bóp nghẹt. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại tiếng vọng của quá khứ trong tâm trí anh. Lê An. Cô ấy đã ở đây, trên cùng một chuyến tàu, cùng một toa tàu với anh. Anh đã không gặp cô ấy bao nhiêu năm rồi? Kể từ sau cái ngày định mệnh ấy, ngày anh lặng lẽ đứng dưới bóng đêm, nhìn ánh đèn trong căn nhà của cô, và quyết định không bước vào. Đã bao nhiêu năm? Thời gian trôi đi thật nhanh, nhưng nỗi tiếc nuối thì vẫn còn nguyên vẹn, như một vết sẹo vô hình, không thể lành lặn.

Anh cảm thấy một sự hỗn loạn trong lòng, một sự pha trộn giữa ngạc nhiên, bàng hoàng, và một nỗi đau âm ỉ. Anh muốn quay đầu lại ngay lập tức, muốn gọi tên cô, nhưng rồi lại chần chừ. Anh sẽ nói gì? Cô ấy sẽ phản ứng thế nào? Giờ đây, cô ấy đã là một người phụ nữ có gia đình, một người mẹ. Cuộc sống của cô ấy đã bình yên, hạnh phúc, đúng như những gì cô ấy từng mong ước. Anh có quyền gì để xuất hiện, để phá vỡ sự bình yên ấy?

Trần Hạo vẫn ngồi yên, mắt dán chặt vào bóng lưng của Lê An. Cô ấy không quay lại. Cô ấy vẫn đang nhẹ nhàng trò chuyện với con gái, nụ cười dịu dàng nở trên môi. Ánh đèn trong toa tàu hắt xuống, làm nổi bật đường nét thanh tú trên gương mặt cô, dù chỉ nhìn từ phía sau. Thời gian như ngừng lại, chỉ có tiếng bánh tàu vẫn đều đặn lăn trên đường ray, đưa họ đi về phía một định mệnh không thể đoán trước. Anh chợt nhận ra, dù bao nhiêu năm trôi qua, hình bóng Lê An vẫn in sâu trong tâm trí anh, vẫn là một phần không thể tách rời của những "nếu như ngày đó..." của anh.

***

Khoảng cách vài hàng ghế bỗng trở nên xa vời vợi, như thể cả một đại dương đang ngăn cách họ. Tiếng bánh tàu vẫn đều đặn tạo thành một nhịp điệu buồn, hòa cùng tiếng trò chuyện lướt qua của những hành khách đi lại, tiếng cười khúc khích của trẻ con từ phía cuối toa. Mùi không khí trong toa tàu bỗng trở nên gượng gạo, căng thẳng đến lạ, đối với riêng Trần Hạo.

Lê An, nay đã là một người phụ nữ trưởng thành, dịu dàng và đầy đặn hơn, đang dắt tay một bé gái khoảng 5-6 tuổi. Cô bé có đôi mắt to tròn, lanh lợi, vui vẻ chạy nhảy phía trước, kéo theo mẹ. Trên ngón áp út bàn tay trái của Lê An, chiếc nhẫn cưới ánh lên vẻ lấp lánh, một minh chứng lặng lẽ cho cuộc sống hiện tại của cô. Cô bé vừa đi vừa ngân nga một bài hát thiếu nhi, giọng trong trẻo. Lê An mỉm cười nhìn con, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp và yêu thương.

Khi đứa bé chạy đến gần khu vực ghế của Trần Hạo, Lê An khẽ cúi người, nhẹ nhàng kéo tay con lại, dặn dò điều gì đó. Lúc cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cô vô tình chạm phải ánh mắt của Trần Hạo. Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại thật sự. Tiếng bánh tàu, tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa, tất cả đều tan biến, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy hai người họ. Khuôn mặt họ, dù đã trải qua bao thăng trầm của thời gian, đã hằn lên những nét trưởng thành, nhưng vẫn không lẫn vào đâu được.

Trần Hạo nhìn Lê An. Cô ấy vẫn vậy, nhưng cũng đã khác. Nét dịu dàng, trầm tĩnh vẫn còn đó, nhưng giờ đây còn có thêm một sự bình yên, một vẻ mãn nguyện ẩn sâu trong đôi mắt. Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc giản dị mà cô ấy luôn khao khát. Anh thấy rõ điều đó, qua nụ cười nhẹ nhàng trên môi cô, qua ánh mắt cô khi nhìn con gái.

Lê An cũng nhìn Trần Hạo. Anh đã trở thành một người đàn ông thành đạt, khí chất vững chãi, đường nét trên gương mặt thêm phần sắc sảo, cương nghị. Nhưng cô vẫn nhận ra một chút gì đó quen thuộc trong ánh mắt anh, một nỗi trầm tư mà ngày xưa anh vẫn thường che giấu. Cô ấy biết, anh vẫn là Hạo của ngày đó, dù giờ đây đã khoác lên mình một lớp vỏ bọc khác.

Một cái gật đầu nhẹ, xa lạ, gần như không cảm xúc, được trao đổi giữa hai người từng là cả thế giới của nhau. Không có lời chào, không có lời hỏi han, chỉ là một cái gật đầu vô thức, như thể họ là hai người lạ tình cờ lướt qua nhau trong dòng đời. Nhưng trong cái gật đầu ấy, lại chứa đựng cả một câu chuyện dài, cả một quãng đường đã qua, và cả những "lời nói không thành" đã hóa thành tiếc nuối.

Lê An khẽ gật đầu đáp lại, một nụ cười thoáng qua trên môi, nụ cười ấy không phải là nụ cười hạnh phúc rạng rỡ, mà là một nụ cười bình thản, chấp nhận. Một chút hoài niệm thoáng qua trong ánh mắt cô, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự kiên định với hiện tại. Cô nhẹ nhàng kéo tay con gái bước tiếp, bước chân chậm rãi nhưng dứt khoát. Cô bé vẫn hồn nhiên chạy nhảy phía trước, không hề hay biết về khoảnh khắc định mệnh vừa xảy ra giữa mẹ mình và một người đàn ông xa lạ.

Trần Hạo cũng gật đầu đáp lại, bàn tay vô thức chạm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại thấm vào da thịt, lạnh lẽo đến lạ. Anh nhìn theo bóng lưng Lê An và con gái đi xa dần, khuất vào cuối toa tàu. Anh biết, cô ấy đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, một cuộc sống giản dị và ấm áp. Anh biết, Lê An đã thực sự bước qua quá khứ, đã để lại sau lưng những "khoảng cách vô hình" và "nếu như ngày đó..."

Trần Hạo quay lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đã xuống hẳn, những ánh đèn thành phố xa lạ lướt qua, mờ ảo như những kỷ niệm. Anh cảm thấy một nỗi day dứt khôn nguôi dâng trào trong lòng. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng cái giá phải trả là sự cô độc và một mối tình đầu đã "chậm một nhịp" để bày tỏ. Cuộc gặp gỡ tình cờ này, dù chỉ là một cái gật đầu xa lạ, lại càng làm rõ hơn cái khoảng trống mênh mông trong trái tim anh. Anh nhận ra, sự thành công hiện tại không thể lấp đầy khoảng trống đó, không thể xoa dịu nỗi tiếc nuối về những gì đã mất. Vết sẹo vô hình ấy sẽ mãi mãi tồn tại, là động lực để anh tiếp tục phấn đấu, nhưng cũng là một rào cản vô hình trong các mối quan hệ tình cảm sau này.

Tiếng bánh tàu vẫn đều đặn lăn trên đường ray, đưa họ đi về hai hướng khác nhau, trên cùng một chuyến tàu. Hai con người, hai số phận, hai cuộc đời đã rẽ lối, giờ đây chỉ còn lại một cái gật đầu xa lạ và nỗi day dứt khôn nguôi về "nếu như ngày đó..." Trần Hạo biết, mối quan hệ lãng mạn giữa anh và Lê An đã chấm dứt hoàn toàn, chỉ còn lại những tiếc nuối và con đường riêng. Anh sẽ tiếp tục cuộc sống thành công nhưng trống rỗng về mặt tình cảm, vùi đầu vào công việc như một cơ chế đối phó, khiến anh ngày càng cô lập về mặt cảm xúc. Nhưng có lẽ, chính nỗi day dứt này sẽ là động lực thúc đẩy anh tìm kiếm ý nghĩa sâu sắc hơn trong cuộc sống, một điều gì đó vượt lên trên mọi thành công vật chất, trong những arc tiếp theo của cuộc đời mình. Còn Lê An, với nụ cười bình thản và vòng tay ấm áp dành cho con, cô đã thực sự bước qua quá khứ, sống trọn vẹn với hiện tại, và sẽ là một hình ảnh vững vàng của hạnh phúc giản dị trong tương lai của câu chuyện.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free