Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 456: Hẹn Hò Đầu Tiên: Bình Yên Từ Một Bàn Tay Khác

Ánh đèn rực rỡ của thành phố, dù có lấp lánh đến đâu, cũng không thể xua đi cái lạnh lẽo len lỏi từ bên trong Trần Hạo. Đứng giữa thành công và danh vọng, anh vẫn cảm thấy mình như một hòn đảo cô độc giữa đại dương bao la, nơi chỉ có tiếng sóng vỗ của những tiếc nuối không thể gọi thành tên. Nỗi nhớ mơ hồ ấy, nó không gọi tên, không hình hài rõ ràng, nhưng nó vẫn ở đó, dai dẳng và âm ỉ, như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì đã mất, về một cuộc đời đã rẽ sang hai lối khác biệt, chỉ vì “sai một bước, lỡ cả một đời”. Anh vẫn còn đó những ước mơ về một mái nhà ấm cúng, về một bàn tay để nắm, nhưng những điều ấy dường như đã bị chôn vùi dưới lớp đất đá của những tham vọng và sự im lặng của chính anh.

***

Chiều muộn, nắng vàng như rót mật xuống công viên thị trấn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên tán lá cây xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bản hòa ca bình dị, êm ả. Không khí mát mẻ, dễ chịu, mang theo mùi hoa cỏ và chút đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang chậm rãi dạo bước trên con đường lát gạch cũ kỹ. Huy luôn giữ một khoảng cách vừa phải, không quá vồ vập nhưng vẫn rất gần gũi, như một vòng bảo vệ vô hình bao bọc lấy cô. Anh không ngừng trò chuyện, hỏi han về công việc, về những cuốn sách cô đang đọc, về cả những chậu cẩm tú cầu mà cô yêu thích ở ban công nhà mình.

“An này, em thích loại hoa gì nhất?” Huy khẽ hỏi, giọng nói ấm áp, trầm bổng, dễ chịu như tiếng gió nhẹ. Anh đưa tay đỡ lấy một cành bằng lăng đang rủ xuống, như sợ nó sẽ chạm vào tóc cô. “Anh thấy em hay ngắm mấy chậu cẩm tú cầu ở đây… có phải đó là loài hoa em thích không?”

Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng, không còn chút gượng gạo nào. Cô cảm nhận được sự tinh tế và chu đáo của Huy trong từng lời nói, từng cử chỉ. Nó khác hẳn với những gì cô từng trải qua. Trần Hạo của ngày xưa, dù quan tâm cô đến mấy, cũng chưa bao giờ hỏi cô những điều nhỏ nhặt như vậy. Anh thường thể hiện tình cảm qua những hành động thầm lặng, những ánh mắt dõi theo, nhưng hiếm khi nào chủ động trò chuyện, hỏi han sâu sắc vào thế giới nội tâm của cô. Chính sự e dè, không dám bày tỏ của Trần Hạo đã tạo nên một “khoảng cách vô hình” giữa họ, để rồi những “lời nói không thành” đã khiến mối tình thanh mai trúc mã ấy vụt bay.

*Sự quan tâm này... thật khác*, Lê An thầm nghĩ, cảm nhận một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn mình. Nó không phải là ngọn lửa nồng nhiệt, cuồng si, mà là dòng suối mát lành, xoa dịu những vết thương, những bâng khuâng còn vương vấn.

Huy nhẹ nhàng đỡ Lê An ngồi xuống một chiếc ghế đá khuất bóng cây cổ thụ, nơi có thể ngắm nhìn cả một khoảng trời trong xanh và những đứa trẻ đang thả diều. Anh dùng bàn tay mình che đi chút nắng chiều còn sót lại đang rọi vào mắt cô, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy ấm áp và chân thành. “Chắc em mệt rồi,” anh nói, giọng điệu đầy quan tâm. “Ngồi đây một lát nhé. Anh đi mua nước cho em.”

Lê An nhìn theo bóng Huy khuất dần về phía quầy giải khát, lòng cô chợt dâng lên một cảm giác bình yên lạ thường. Nó không phải là cảm giác rạo rực, bùng cháy như trong những câu chuyện tình yêu lãng mạn, mà là sự an toàn, tin cậy. Cô tựa lưng vào ghế đá, ánh mắt dõi theo những cánh diều bay lượn trên bầu trời xanh thẳm. Những hình ảnh về Trần Hạo của tuổi thơ chợt ùa về, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Anh cũng từng đưa cô đến công viên này, nhưng khi ấy, anh thường im lặng, để cô tự mình khám phá, hoặc chỉ đơn giản là đi bên cạnh mà không nói một lời. Sự thiếu vắng những lời hỏi han, những cử chỉ quan tâm rõ ràng của Hạo đã tạo nên một khoảng trống mà Lê An, dù có yêu anh đến mấy, cũng không thể tự mình lấp đầy.

Giờ đây, Huy đang lấp đầy khoảng trống đó bằng sự hiện diện và chân thành của mình. Anh không chỉ đi bên cạnh, anh còn chủ động bước vào thế giới của cô, hỏi han, chia sẻ, và quan trọng hơn cả, anh biết cách thể hiện sự quan tâm ấy một cách rõ ràng, khiến cô cảm thấy được trân trọng. Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản. Có lẽ, đây chính là điều cô cần. Một bến đỗ an yên, một người đàn ông biết cách yêu thương và chăm sóc cô bằng những điều giản dị nhất.

Huy quay lại, trên tay là hai chai nước mát. Anh đưa cho Lê An một chai, chai còn lại anh cũng mở sẵn nắp. “Uống đi em, trời chiều vẫn còn hơi nóng.”

“Cảm ơn anh,” Lê An nói, nhận lấy chai nước mát lạnh.

Huy ngồi xuống bên cạnh cô, anh không nói gì, chỉ đơn giản là ngồi đó, cùng cô ngắm nhìn khung cảnh hoàng hôn đang dần buông xuống. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên mặt hồ, tạo nên một vệt sáng lấp lánh như dát vàng.

“Anh biết em cần thời gian,” Huy phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm ấm và chân thành. “Nhưng anh muốn em biết, anh luôn ở đây.”

Lê An quay sang nhìn anh. Ánh mắt anh kiên định, không chút vội vàng hay dục vọng. Trong đôi mắt ấy, cô thấy sự chân thành và một niềm tin tưởng vô điều kiện. Cô không biết mình đã chờ đợi lời nói này bao lâu, chờ đợi một người đàn ông đủ kiên nhẫn để đợi cô, đủ chân thành để hiểu cô, và đủ dũng cảm để bày tỏ. Trần Hạo đã từng rất thích cô, cô biết điều đó. Nhưng thích thì không đủ. Sự im lặng của anh đã khiến cô phải rời đi, phải tìm kiếm một nơi mà tình cảm được nói ra, được thể hiện rõ ràng.

“Em…” Lê An bắt đầu, nhưng rồi lại ngập ngừng. Cô không biết phải nói gì. Tất cả những gì cô cảm nhận được lúc này là sự bình yên, sự nhẹ nhõm.

Huy nắm lấy tay cô, bàn tay anh ấm áp và vững chãi. “Không cần nói gì cả. Chỉ cần em cho anh cơ hội, An.”

Lê An nhìn vào bàn tay anh đang nắm lấy tay mình. Bàn tay này, khác với bàn tay của Trần Hạo ngày xưa, đã chủ động vươn tới, đã muốn nắm lấy cô. Cô khẽ siết nhẹ tay anh, một cử chỉ ngầm của sự chấp thuận. Đó không phải là một tình yêu sét đánh, không phải là sự bùng nổ của những cảm xúc mãnh liệt. Nó là một sự khởi đầu mới, một lựa chọn của lý trí và trái tim đã mỏi mòn. Có thể, đây chính là "bến đỗ không mộng mị" mà cô vẫn hằng tìm kiếm.

***

Cùng lúc đó, cách thị trấn yên bình hàng trăm cây số, tại một trong những tòa nhà chọc trời của thành phố không ngủ, bầu không khí trong phòng họp chiến lược của Tập đoàn Trần Thịnh căng thẳng đến nghẹt thở. Căn phòng hình oval rộng lớn, với bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng, phản chiếu ánh đèn trắng sáng từ hệ thống đèn LED âm trần. Ghế da cao cấp xếp thành hàng, trên mỗi vị trí đều có một tập tài liệu dày cộp và một chiếc máy tính bảng hiện đại. Tiếng slide trình chiếu liên tục chuyển động trên màn hình lớn, tiếng máy tính gõ lạch cạch, tiếng bút ký giấy rột roẹt, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự chuyên nghiệp và áp lực. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi giấy mới, mùi nước hoa cao cấp và chút không khí khô lạnh từ điều hòa, tạo nên một không gian đặc trưng của giới kinh doanh.

Trần Hạo đứng trước màn hình lớn, phong thái điềm tĩnh, tự tin. Anh mặc một bộ suit màu xám than lịch lãm, chiếc cà vạt được thắt ngay ngắn, tôn lên vẻ ngoài điển trai và chuyên nghiệp của anh. Giọng nói trầm ổn, dứt khoát, anh thuyết trình về dự án mới mà anh là chủ chốt. Mỗi lời nói, mỗi con số đều được trình bày một cách rành mạch, rõ ràng, thể hiện sự am hiểu sâu sắc và tầm nhìn chiến lược của anh. Ánh mắt anh quét qua từng gương mặt trong phòng họp, thỉnh thoảng dừng lại ở Anh Long – vị giám đốc điều hành đang ngồi ở vị trí chủ tọa, với vẻ mặt hài lòng hiện rõ.

Anh Long, người đàn ông cao ráo, lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, gật gù liên tục. Ông đã theo dõi Trần Hạo từ những ngày đầu anh gia nhập công ty, và luôn đặt niềm tin vào tài năng của chàng trai trẻ này. Bên cạnh ông, Hải Yến, cô thư ký xinh đẹp và thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu, nhìn Trần Hạo với ánh mắt ngưỡng mộ không che giấu. Cô ghi chép liên tục, thỉnh thoảng lại ngước nhìn anh, như thể muốn nuốt trọn từng lời anh nói. Các đồng nghiệp khác cũng đều tập trung cao độ, có người trầm trồ, có người suy tư, nhưng tất cả đều nhận ra rằng đây là một dự án mang tính đột phá, hứa hẹn sẽ mang lại lợi nhuận khổng lồ cho công ty.

Sau gần hai tiếng đồng hồ thuyết trình và trả lời chất vấn, Trần Hạo kết thúc bài nói của mình bằng một nụ cười nhẹ, đầy tự tin. Ngay lập tức, những tràng pháo tay vang lên rào rào, kéo dài không ngớt.

“Hạo, cậu đã làm rất tốt. Dự án này sẽ là một bước tiến lớn cho công ty,” Anh Long đứng dậy, vỗ vai Trần Hạo đầy tự hào. “Tài năng và sự cống hiến của cậu luôn là điều khiến tôi ấn tượng nhất.”

“Cảm ơn Anh Long,” Trần Hạo đáp lại, giọng nói vẫn điềm tĩnh, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Anh chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười xã giao hơn là niềm vui thực sự.

Hải Yến bước đến, ánh mắt lấp lánh. “Anh Hạo đúng là thiên tài! Em không thể tin được anh lại có thể nghĩ ra một ý tưởng táo bạo như vậy.” Cô nhìn anh đầy ngưỡng mộ, có một chút gì đó hơn cả sự tôn trọng nghề nghiệp.

Trần Hạo chỉ gật đầu nhẹ, cảm ơn cô. Anh thu dọn tài liệu một cách chậm rãi, gọn gàng. Những lời khen ngợi, những tràng pháo tay dường như không chạm tới được anh. Trong lòng anh, một suy nghĩ chợt lóe lên, lạnh lẽo và trống rỗng: *Thành công... chỉ là một con số.* Phải, nó chỉ là một con số, một danh hiệu, một cột mốc trên con đường sự nghiệp mà anh đã dày công xây dựng. Nhưng nó có thật sự mang lại niềm vui, sự thỏa mãn mà anh hằng tìm kiếm không? Câu trả lời dường như bị nuốt chửng bởi tiếng ồn ào của sự chúc mừng. Thành phố này không ngủ, cơ hội cũng vậy. Anh đã nắm bắt được cơ hội, anh đã đạt được thành công. Nhưng rồi sao? Một cảm giác trống rỗng quen thuộc lại dâng lên, như một dòng nước ngầm lạnh lẽo chảy qua những thành tựu rực rỡ của anh.

Anh Long vẫn đang trò chuyện với một vài đối tác, ông liếc nhìn Trần Hạo đang thu dọn đồ đạc. “Hạo này, tối nay có muốn đi ăn mừng không? Tôi mời.”

Trần Hạo lắc đầu nhẹ nhàng. “Em xin phép ạ. Em có chút việc riêng cần giải quyết.” Anh không nói rõ là việc gì, chỉ là một cái cớ để thoát khỏi những buổi tiệc tùng xã giao mà anh đã quá chán ngấy. Anh chỉ muốn trở về căn hộ của mình, đối mặt với sự tĩnh mịch quen thuộc, nơi anh có thể thật sự lắng nghe tiếng lòng mình. Sự thành công vật chất, danh vọng rực rỡ dường như không thể lấp đầy khoảng trống tình cảm đang ngày một lớn dần trong anh. Nó là nỗi tiếc nuối về “nếu như ngày đó”, là sự day dứt về “chậm một nhịp”, là nỗi đau âm ỉ về những “lời nói không thành” đã để lại một “khoảng cách vô hình” không thể nào xóa bỏ.

***

Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy thành phố bằng một tấm màn đen tuyền điểm xuyết vô vàn ánh sáng lấp lánh. Từ căn hộ cao cấp của Trần Hạo, nằm trên tầng ba mươi mấy của một tòa nhà chọc trời, quang cảnh thành phố về đêm hiện ra như một bức tranh sống động và xa hoa. Không có tiếng ồn ào từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, như một nỗ lực yếu ớt để xua đi sự cô đơn đang bao trùm. Tiếng điều hòa không khí chạy đều đều, tạo nên một âm thanh nền mơ hồ. Mùi hương gỗ thoang thoảng từ nội thất cao cấp, hòa cùng chút mùi không khí khô lạnh của máy điều hòa, tạo nên một không gian có phần lạnh lẽo.

Trần Hạo trở về căn hộ. Anh cởi áo khoác ngoài, vắt gọn gàng lên chiếc ghế tựa bọc da sang trọng. Anh không bật đèn chính, chỉ để lại ánh sáng dịu nhẹ từ đèn sàn, đủ để soi rõ con đường vào quầy bar mini. Anh tự tay rót một ly rượu vang đỏ, hương thơm nồng nàn của rượu lan tỏa trong không khí. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh đèn, mặt kính sapphire phản chiếu ánh sáng, dây da cá sấu sang trọng ôm lấy cổ tay anh như một biểu tượng của sự thành công mà anh đã dày công xây dựng.

Anh đứng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn. Những con đường dưới kia rực rỡ đèn xe, tạo thành những dải lụa ánh sáng uốn lượn không ngừng. Trên tầng cao này, mọi âm thanh đều bị nuốt chửng, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Anh khẽ chạm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay mình, cảm nhận từng chi tiết tinh xảo của nó. Chiếc đồng hồ này, cùng với căn hộ xa hoa, chiếc xe hơi đắt tiền, và danh vọng hiện tại, là minh chứng cho sự thành đạt tột bậc của anh.

Nhưng trong lòng anh, một nỗi trống rỗng lớn dần, không chút vui vẻ nào từ thành công ban ngày. Anh cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo, một sự thiếu hụt mà không tiền bạc, danh vọng nào có thể lấp đầy.

*Đây là tất cả những gì mình muốn sao?* Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm trầm thấp, lạc lõng trong căn phòng rộng lớn. *Tại sao lại thấy trống rỗng đến vậy?*

Anh đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa, nhưng không thể xua đi cái vị đắng chát trong lòng anh. Một thoáng hình ảnh Lê An, nụ cười hồn nhiên của cô bé ngày xưa, rồi đến hình ảnh Lê An của những năm tháng trưởng thành, dịu dàng và đầy suy tư, lướt qua tâm trí anh. Anh nhớ đến những buổi chiều hai đứa đạp xe dọc con đường đất ven sông, tiếng gió thổi lồng lộng, tiếng cười giòn tan của cô. Anh nhớ đến ánh mắt cô nhìn anh, chất chứa bao hy vọng, bao chờ đợi. Và anh, đã để cô chờ đợi quá lâu, để rồi “chậm một nhịp” mà lỡ mất cả một đời.

*Nếu... nếu có em ở đây... liệu mọi thứ có khác không?* Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một lưỡi dao sắc lẹm cứa vào vết thương lòng chưa bao giờ lành lặn. Anh biết, nếu ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu anh chịu nói ra “lời nói không thành” ấy sớm hơn, có lẽ giờ đây anh đã không cô độc đứng giữa đỉnh cao của sự nghiệp mà lòng vẫn trống rỗng đến vậy. Cái “khoảng cách vô hình” ấy, anh đã tự mình tạo ra, và giờ đây, nó trở thành vực sâu ngăn cách anh với hạnh phúc.

Ánh đèn thành phố lấp lánh bên ngoài như những vì sao xa xăm, nhưng không vì thế mà anh cảm thấy bớt cô đơn. Nỗi nhớ mơ hồ vẫn vương vấn, như một bóng ma của quá khứ, nhắc nhở anh về những gì đã mất. Anh vẫn còn đó những ước mơ về một mái nhà ấm cúng, về một bàn tay để nắm, nhưng những điều ấy dường như đã bị chôn vùi dưới lớp đất đá của những tham vọng và sự im lặng của chính anh. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh vẫn tích tắc đếm thời gian, nhưng thời gian đã trôi qua, và những gì đã mất, không thể nào lấy lại được.

Trần Hạo đứng lặng lẽ bên cửa sổ, tay cầm ly rượu, ánh mắt xa xăm. Anh không biết, ở một nơi cách xa anh hàng trăm cây số, Lê An đang khẽ siết lấy bàn tay của một người đàn ông khác, bắt đầu một chương mới của cuộc đời mình, tìm thấy bến đỗ bình yên bên một người đàn ông biết trân trọng cô. Sự bình yên và ổn định mà Lê An tìm thấy bên Huy, dù không phải tình yêu sét đánh, đang dần định hình con đường tương lai của cô, củng cố quyết định rời xa hoàn toàn quá khứ. Còn anh, Trần Hạo, vẫn đứng đó, giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố không ngủ, thành công rực rỡ nhưng trái tim lại lạnh lẽo và trống rỗng, như một hòn đảo cô độc giữa đại dương bao la. Nỗi trống rỗng và cô đơn của anh, dù đạt đỉnh cao sự nghiệp, báo hiệu rằng anh sẽ ngày càng cảm thấy bất an và có thể tìm kiếm cách lấp đầy khoảng trống đó, hoặc đối mặt với sự mất mát của mình trong tương lai.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free