Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 457: Dấu Chân Bình Yên và Làn Sóng Quá Khứ

Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh bên ngoài như những vì sao xa xăm, nhưng không vì thế mà Trần Hạo cảm thấy bớt cô đơn. Nỗi nhớ mơ hồ vẫn vương vấn, như một bóng ma của quá khứ, nhắc nhở anh về những gì đã mất. Anh vẫn còn đó những ước mơ về một mái nhà ấm cúng, về một bàn tay để nắm, nhưng những điều ấy dường như đã bị chôn vùi dưới lớp đất đá của những tham vọng và sự im lặng của chính anh. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh vẫn tích tắc đếm thời gian, nhưng thời gian đã trôi qua, và những gì đã mất, không thể nào lấy lại được. Trần Hạo đứng lặng lẽ bên cửa sổ, tay cầm ly rượu, ánh mắt xa xăm, mờ mịt trong màn đêm của thành phố không ngủ. Anh không biết, ở một nơi cách xa anh hàng trăm cây số, Lê An đang khẽ siết lấy bàn tay của một người đàn ông khác, bắt đầu một chương mới của cuộc đời mình, tìm thấy bến đỗ bình yên bên một người đàn ông biết trân trọng cô. Sự bình yên và ổn định mà Lê An tìm thấy bên Huy, dù không phải tình yêu sét đánh, đang dần định hình con đường tương lai của cô, củng cố quyết định rời xa hoàn toàn quá khứ. Còn anh, Trần Hạo, vẫn đứng đó, giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố không ngủ, thành công rực rỡ nhưng trái tim lại lạnh lẽo và trống rỗng, như một hòn đảo cô độc giữa đại dương bao la. Nỗi trống rỗng và cô đơn của anh, dù đạt đỉnh cao sự nghiệp, báo hiệu rằng anh sẽ ngày càng cảm thấy bất an và có thể tìm kiếm cách lấp đầy khoảng trống đó, hoặc đối mặt với sự mất mát của mình trong tương lai.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ cũ kỹ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng ấm áp, Lê An khẽ cựa mình trên chiếc giường quen thuộc. Không còn là căn phòng lạnh lẽo của căn hộ cao cấp nào đó, đây là phòng ngủ của cô, tại ngôi nhà nhỏ ven sông mà cô đã lớn lên. Giấc ngủ của cô đêm qua thật sâu và bình yên, khác hẳn những đêm trằn trọc của những tháng ngày trước. Một mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ, không phải mùi nước hoa hay tinh dầu xa xỉ, mà là mùi cà phê rang xay cùng bánh mì nướng thơm lừng, len lỏi vào khứu giác, đánh thức cô dậy. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, xen lẫn tiếng nước chảy đều đều từ con sông gần đó, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của buổi sớm mai.

Lê An mở mắt, nhìn trần nhà quen thuộc, rồi khẽ mỉm cười. Cô ngồi dậy, vén tấm rèm cửa sổ. Ánh nắng ban mai như rót mật xuống khu vườn nhỏ, đậu trên những bông hoa mười giờ còn đọng sương đêm, làm chúng trở nên lung linh lạ thường. Cô cảm nhận được một sự nhẹ nhõm, một niềm vui thầm lặng đang lớn dần trong lồng ngực. Không phải niềm vui rực rỡ, bùng cháy như ngọn lửa tuổi trẻ, mà là niềm vui của sự an yên, của một bến đỗ mà bấy lâu nay cô vẫn ngỡ mình sẽ chẳng bao giờ tìm thấy.

Cô bước xuống giường, chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Vừa mở cửa phòng, mùi hương bữa sáng đã ùa vào mạnh mẽ hơn, dẫn lối cô đến căn bếp nhỏ. Ở đó, Nguyễn Hoàng Huy đang cặm cụi, lưng quay về phía cô. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn rỏi. Anh đang cẩn thận đổ cà phê đã pha vào hai chiếc cốc sứ, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Bên cạnh, chiếc bánh mì nướng đã vàng ruộm, và trên bếp, tiếng trứng ốp la xèo xèo nhỏ nhẹ. Anh còn chu đáo đặt một lọ hoa nhỏ cắm mấy bông cúc dại vừa hái trong vườn lên giữa bàn ăn, điểm xuyết thêm chút sắc màu tươi tắn cho không gian đơn giản.

Lê An đứng lặng tựa cửa, ngắm nhìn bóng lưng anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một sự thân thuộc đến lạ. Dù Huy không phải là người đàn ông cô đã lớn lên cùng, không phải là người gắn liền với những ký ức tuổi thơ lãng mạn bên bờ sông cũ, nhưng sự hiện diện của anh lại mang đến một cảm giác an toàn và ổn định mà cô chưa từng có.

Huy khẽ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt cô. Anh mỉm cười, nụ cười ấm áp và chân thành, không chút che giấu. “Em dậy rồi à? Cà phê của em đây, vừa pha xong.” Anh đặt cốc cà phê xuống bàn, hương thơm nồng nàn lan tỏa. “Hôm nay anh làm món trứng ốp la em thích đấy.” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, như tiếng gió thoảng qua những tán cây.

Lê An mỉm cười đáp lại, một nụ cười nhẹ nhàng, pha chút ngượng ngùng nhưng cũng đầy mãn nguyện. “Cảm ơn anh. Anh chu đáo quá.” Cô bước đến, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã nhuốm màu thời gian. Hơi ấm từ tách cà phê tỏa ra, làm ấm đôi tay cô. Trong lòng cô, một suy nghĩ chợt dấy lên: *Sự quan tâm này... thật khác biệt. Nó lấp đầy khoảng trống mà mình không ngờ tới.* Cô nhớ lại những buổi sáng vội vã, trống trải trước đây, khi cô thường tự pha cho mình một ly cà phê nguội ngắt và ăn vội chiếc bánh mì mua sẵn, rồi lại chìm vào công việc, vào những suy tư không tên. Chẳng ai từng dành cho cô một buổi sáng yên bình, được chuẩn bị tươm tất đến thế.

Nguyễn Hoàng Huy kéo ghế ngồi đối diện cô, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng khi nhìn cô. “Có gì đâu, anh thích chăm sóc cho người mình thương mà.” Anh nói, rồi tự tay gắp một miếng trứng ốp la vàng ươm đặt vào đĩa của cô. Cử chỉ nhỏ nhặt ấy, chẳng hề phô trương, lại khiến trái tim Lê An rung lên một nhịp. Cô nhận ra, đây không phải là những lời nói hoa mỹ hay những hành động bất chợt để gây ấn tượng. Đó là sự chân thành, là sự quan tâm xuất phát từ tận đáy lòng của một người đàn ông.

Lê An hít một hơi thật sâu mùi cà phê, rồi nhấp một ngụm. Vị đắng nhẹ của cà phê hòa quyện với vị ngọt thanh của sữa, tạo nên một dư vị ấm áp. Ánh mắt cô nhìn xa xăm ra cửa sổ, nơi những tia nắng nhảy múa trên tán lá xanh. *Có lẽ, đây mới là điều mình thực sự cần. Một bến đỗ, một bàn tay luôn ở đó, không biến mất.* Cô không còn kiếm tìm những xúc cảm mãnh liệt, những lời hứa hẹn xa vời. Cô chỉ cần một sự hiện diện, một sự ổn định, một người đàn ông biết trân trọng những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của cô. Sự xuất hiện của Huy trong cuộc đời cô như một dòng chảy êm đềm, xoa dịu những vết xước của quá khứ, lấp đầy những khoảng trống mà chính cô cũng không biết mình đang mang. Cuộc sống của cô, từ khi có Huy, không còn là chuỗi ngày chỉ biết làm việc và chờ đợi, mà đã có thêm những sắc màu của sự quan tâm, của niềm tin vào một tương lai bình dị nhưng vững chắc.

Cô không còn nghĩ đến "nếu như ngày đó" hay những "lời nói không thành" đã chìm vào quên lãng. Hiện tại, sự bình yên này, sự chu đáo này của Huy, là một thực tại mà cô muốn nắm giữ. Nó không phải tình yêu sét đánh, nhưng là một tình yêu được vun đắp từ sự quan tâm, sự thấu hiểu và sự trân trọng. Nó không dữ dội, nhưng bền bỉ, như dòng sông chảy qua thị trấn, tuy không ồn ào nhưng vẫn âm thầm bồi đắp phù sa. Lê An nhìn Nguyễn Hoàng Huy, anh đang mỉm cười nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng một sự kiên định, một lời hứa không cần thốt ra bằng lời. Cô biết, mình đã chọn đúng. Cuộc đời cô, từ giờ, sẽ có một bến đỗ bình yên, không mộng mị.

***

Cùng lúc đó, tại một quán cà phê sang trọng ở trung tâm thành phố, cách thị trấn ven sông hàng trăm cây số, Trần Hạo đang ngồi trong một góc khuất, bàn bạc công việc với đối tác. Không gian quán được thiết kế hiện đại, tinh tế với những bức tường kính lớn nhìn ra phố phường tấp nập. Tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và tiếng trò chuyện khe khẽ của khách hàng tạo nên một bầu không khí ồn ào nhưng vẫn đủ riêng tư. Mùi cà phê rang xay đậm đặc hòa quyện với chút hương nước hoa thoang thoảng từ những người qua lại. Bên ngoài, ánh nắng buổi trưa gay gắt đổ xuống những tòa nhà cao tầng, phản chiếu lấp lánh trên mặt kính, tạo nên một khung cảnh rực rỡ nhưng cũng đầy ngột ngạt.

Trần Hạo, trong bộ vest lịch lãm, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Anh lắng nghe đối tác trình bày, thỉnh thoảng đưa ra những câu hỏi sắc bén, thể hiện sự chuyên nghiệp và quyết đoán. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, với mặt kính sapphire sáng loáng, lấp lánh dưới ánh đèn, như một tuyên ngôn về vị thế và sự thành đạt. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong, anh cảm thấy một sự trống rỗng quen thuộc, một cảm giác thiếu vắng mà không cuộc họp, không dự án thành công nào có thể lấp đầy. Thành công, đối với anh, giờ đây chỉ như một chiếc áo khoác đẹp đẽ, che đi phần linh hồn đang dần hóa đá.

Buổi gặp kết thúc, đối tác vui vẻ bắt tay Trần Hạo và rời đi. Anh định đứng dậy, chuẩn bị quay trở lại văn phòng để tiếp tục guồng quay công việc không ngừng nghỉ, thì một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên từ bàn gần đó.

“Hạo! Cậu đây rồi! Lâu lắm không gặp, dạo này cậu thế nào?”

Trần Hạo giật mình quay lại. Một người đàn ông cao ráo, hơi gầy, với nụ cười hiền hậu đang đứng trước mặt anh. Mái tóc đã điểm vài sợi bạc, nhưng ánh mắt vẫn tinh nghịch như ngày nào. Đó là Thanh Tùng, người bạn thân từ thuở nhỏ ở thị trấn, người mà anh đã không gặp mặt trực tiếp từ rất lâu.

Anh nở một nụ cười hiếm hoi, vội vàng đứng dậy bắt tay Thanh Tùng. “Tùng à! Bất ngờ thật đấy. Mình vẫn ổn, công việc bận rộn thôi. Cậu lên thành phố khi nào?” Tay anh vô thức siết nhẹ chiếc đồng hồ trên cổ tay, một thói quen mỗi khi anh cảm thấy có chút xao động.

Thanh Tùng cười hì hì, vỗ vai anh. “Mình mới lên công tác mấy ngày. Nghe tin cậu làm ăn lớn ở đây, giỏi thật đấy! Nhìn cậu thành đạt thế này, người ở thị trấn ai cũng tấm tắc khen. Nhưng mà… nhìn cậu có vẻ gầy hơn thì phải.” Thanh Tùng không ngần ngại ngồi xuống chiếc ghế vừa trống bên cạnh Trần Hạo, ánh mắt vẫn giữ vẻ vô tư, hồn nhiên của người miền quê.

Trần Hạo khẽ nhíu mày, nhưng không trả lời thẳng vào câu hỏi về cân nặng. “Công việc nhiều thôi. Cậu vẫn ở thị trấn à? Dạo này thị trấn có gì mới không?” Anh cố gắng chuyển hướng câu chuyện, một phần vì không muốn bạn bè lo lắng, một phần vì những câu chuyện từ thị trấn luôn gợi lên trong anh những ký ức mà anh đã cố gắng chôn chặt.

Thanh Tùng gật đầu lia lịa, vẻ mặt hớn hở. “Vẫn vậy, vẫn yên bình như ngày nào. Mà này, cậu còn nhớ Lê An không? Con bé dạo này hạnh phúc lắm, nghe nói sắp… À mà thôi, chuyện của người ta rồi.” Thanh Tùng bỗng nhiên ngừng lại giữa chừng, như chợt nhận ra mình đã lỡ lời, hoặc đơn giản chỉ là theo thói quen buôn chuyện rồi chợt nhớ đến giới hạn. “Nhưng mà trông nó bình yên lắm, khác hẳn hồi xưa.” Anh ta cười xòa, vội vàng chuyển sang một chủ đề khác.

Những lời nói của Thanh Tùng như một luồng điện xẹt qua tâm trí Trần Hạo. *Lê An… hạnh phúc? Sắp… gì? Bình yên?* Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, cố giữ vẻ bình thản bên ngoài, nhưng trong lòng đã dấy lên một làn sóng khó tả. Đó là sự bàng hoàng, là nỗi tiếc nuối, và cả một chút ghen tỵ vô cớ. Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Ánh mắt anh thoáng vẻ bàng hoàng, nhưng rất nhanh sau đó lại trở về sự điềm tĩnh thường thấy. Anh không dám nhìn thẳng vào Thanh Tùng, sợ rằng bạn sẽ đọc được sự hỗn loạn trong ánh mắt mình.

Thanh Tùng vẫn vô tư kể về những chuyện nhỏ nhặt ở thị trấn, về những người bạn cũ, về những thay đổi không đáng kể. Nhưng tai Trần Hạo giờ đây chỉ còn nghe thấy tiếng vang của hai chữ "Lê An" và "hạnh phúc". *Sắp gì? Sắp kết hôn? Hay sắp có gia đình?* Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một mũi khoan vô hình. Anh nhớ lại đêm trước đám cưới của Lê An, anh đã đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, những lời nói vu vơ của Thanh Tùng như một lời nhắc nhở phũ phàng về quyết định ấy. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra, giờ đây lại càng thêm sâu rộng, càng thêm kiên cố.

Thanh Tùng tiếp tục nói, "Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!" Câu nói ấy như một tia sáng nhỏ nhoi lóe lên trong bóng tối, nhưng rồi lại vụt tắt ngay lập tức. *Hỏi về mình ư? Với tư cách nào?* Trần Hạo tự cười mỉa trong lòng. Mọi thứ đã quá muộn. "Chậm một nhịp", anh đã chậm một nhịp quá lâu, để rồi mất đi cơ hội để nói ra "lời nói không thành" ấy. Giờ đây, khi anh đã có tất cả những gì thế gian gọi là thành công, anh lại nhận ra mình đã đánh mất điều quan trọng nhất.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những chiếc xe cộ vẫn hối hả trôi qua. Thành phố vẫn rực rỡ, nhưng lòng anh lại chìm trong một sự trống rỗng đến cùng cực. Nỗi tiếc nuối cuộn trào, đau đớn hơn bất kỳ sự thất bại nào trong công việc. Anh đã có thể có được sự bình yên như Lê An, nếu như ngày đó, anh dũng cảm hơn một chút, nếu anh chịu nắm giữ lấy cô. Nhưng không, anh đã chọn con đường của sự im lặng, của tham vọng, của những "khoảng cách vô hình".

Thanh Tùng cuối cùng cũng đứng dậy. “Thôi, mình phải đi rồi, có hẹn với đối tác. Lần sau về thị trấn nhớ ghé qua nhà mình nhé, anh em mình hàn huyên. Cậu An nó cũng sẽ mừng lắm.” Thanh Tùng vỗ vai anh thêm lần nữa, rồi quay đi, mang theo sự vô tư và những tin tức về một cuộc sống bình yên mà Trần Hạo giờ đây chỉ có thể mơ ước.

Trần Hạo vẫn ngồi đó, trong góc quán cà phê, ly cà phê đã nguội lạnh. Ánh nắng gắt gao bên ngoài càng làm nổi bật sự lạnh lẽo trong lòng anh. Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay, cảm nhận từng chi tiết tinh xảo của nó, nhưng không còn thấy niềm vui hay sự tự hào. Chỉ còn lại một nỗi đau nhói, một sự hối hận đang gặm nhấm. Anh đã xây dựng một đế chế thành công cho riêng mình, nhưng lại bỏ quên mất một mái nhà, một trái tim để yêu thương. Lê An, cô gái dịu dàng bên bờ sông cũ, giờ đây đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, một bến đỗ bình yên mà Trần Hạo đã từng có cơ hội mang lại, nhưng lại để vuột mất.

Nỗi trống rỗng và cô đơn của anh, dù đạt đỉnh cao sự nghiệp, giờ đây lại càng trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết. Tin tức về Lê An đã không còn là một ký ức xa xăm, mà là một nhát dao cứa thẳng vào trái tim anh, nhắc nhở anh về những gì anh đã đánh mất. Anh biết, anh không thể tiếp tục phớt lờ cảm xúc của mình. Làn sóng tiếc nuối trong lòng Trần Hạo khi nghe tin về Lê An báo hiệu rằng anh sẽ không thể tiếp tục phớt lờ cảm xúc của mình và có thể sẽ có những hành động để tìm hiểu hoặc đối mặt với quá khứ. Nhưng liệu có còn kịp không? Liệu anh có còn cơ hội nào để sửa chữa những sai lầm đã qua, để lấp đầy "khoảng cách vô hình" đã tồn tại quá lâu giữa anh và cô? Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ, lơ lửng trong không khí đặc quánh mùi cà phê và những suy tư nặng nề.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free