Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 459: Bến An Toàn và Tiệc Đêm Cô Đơn
Thành phố đã lên đèn, biến những tòa nhà chọc trời thành những khối ánh sáng lấp lánh trong màn đêm, Trần Hạo trở về căn hộ penthouse của mình. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố về đêm. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Gần như không có tiếng ồn từ bên ngoài, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa và tiếng tủ lạnh hoạt động khe khẽ. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính và mùi rượu vang thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí sang trọng, hiện đại, nhưng cũng đầy lạnh lẽo và tĩnh mịch.
Anh tháo chiếc áo vest, nới lỏng cà vạt, rồi bước đến quầy bar mini. Anh rót một ly rượu vang đỏ sóng sánh, mùi nho lên men nồng nàn lan tỏa. Cầm ly rượu trên tay, anh bước lại bên cửa sổ kính lớn, đứng lặng lẽ nhìn ra ngoài. Thành phố dưới chân anh là một biển ánh sáng rực rỡ, hàng triệu bóng đèn lung linh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Một khung cảnh tráng lệ, biểu tượng cho quyền lực và sự giàu có. Nhưng trong lòng anh, chỉ có một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ tan ra đầu lưỡi, rồi chảy xuống cổ họng, mang theo chút hơi ấm. Nhưng hơi ấm đó không thể xua tan đi cái lạnh lẽo đang bao trùm tâm hồn anh. Anh nhớ lại lời Thanh Tùng một lần nữa, về Lê An, về sự bình yên của cô. *Bình yên... liệu mình có bao giờ tìm thấy nó? Cô ấy đã tìm thấy, mình thì sao? Vẫn là công việc, vẫn là những con số vô tri...* Anh tự hỏi, liệu anh đã bỏ lỡ điều gì quan trọng hơn tất cả những thành công này. Liệu có phải anh đã đánh đổi quá nhiều để có được những thứ phù phiếm này? Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh đèn thành phố, phản chiếu những tia sáng nhỏ nhoi. Nó là biểu tượng của thành công, của địa vị, của một cuộc sống mà nhiều người mơ ước. Nhưng trong khoảnh khắc này, nó chỉ càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Anh đưa tay chạm vào mặt đồng hồ lạnh buốt, rồi thở dài. Tiếng thở dài hòa vào tiếng nhạc jazz du dương, lạc lõng trong không gian rộng lớn và tĩnh mịch của căn hộ. Anh đã từng có cơ hội để nắm giữ Lê An, để xây dựng một cuộc sống bình yên "bên bờ sông cũ" cùng cô. Nhưng anh đã e dè, đã im lặng, đã để những "lời nói không thành" chôn vùi trong lòng. Anh đã chọn con đường của tham vọng, của sự nghiệp, của những "khoảng cách vô hình". Và giờ đây, anh có tất cả, nhưng lại chẳng có gì. Anh cảm thấy một nỗi đau nhói, một sự hối hận đang gặm nhấm tâm can. Lê An đã tìm thấy bến đỗ an yên của riêng mình, trong khi anh vẫn bơi giữa biển thành công, nhưng lại cô độc. Nỗi trống rỗng và cô đơn của anh, dù đạt đỉnh cao sự nghiệp, giờ đây lại càng trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết. Tin tức về Lê An đã không còn là một ký ức xa xăm, mà là một nhát dao cứa thẳng vào trái tim anh, nhắc nhở anh về những gì anh đã đánh mất. Anh biết, anh không thể tiếp tục phớt lờ cảm xúc của mình. Làn sóng tiếc nuối trong lòng Trần Hạo khi nghe tin về Lê An báo hiệu rằng anh sẽ không thể tiếp tục phớt lờ cảm xúc của mình và có thể sẽ có những hành động để tìm hiểu hoặc đối mặt với quá khứ. Nhưng liệu có còn kịp không? Liệu anh có còn cơ hội nào để sửa chữa những sai lầm đã qua, để lấp đầy "khoảng cách vô hình" đã tồn tại quá lâu giữa anh và cô? Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ, lơ lửng trong không khí đặc quánh mùi rượu vang và những suy tư nặng nề. Lê An ngày càng vững tin vào Nguyễn Hoàng Huy, điều này sẽ dẫn đến những bước tiến lớn hơn trong mối quan hệ của họ. Còn nỗi cô đơn và trống rỗng của Trần Hạo sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm những mối quan hệ mới, dù chỉ là thoáng qua, để cố gắng lấp đầy khoảng trống cảm xúc, nhưng đều không mang lại sự thỏa mãn. Sự so sánh của Lê An về sự chủ động của Huy và sự im lặng của Hạo sẽ là yếu tố then chốt để cô đưa ra quyết định cuối cùng, không còn quay đầu lại. Anh biết, anh đã "chậm một nhịp" quá lâu, và cái giá phải trả giờ đây là cả một đời day dứt.
Trong khi Trần Hạo đang chìm đắm trong men rượu và nỗi day dứt của riêng mình nơi thành phố hoa lệ, thì ở thị trấn ven sông, một buổi chiều muộn tháng năm đang trôi qua thật bình yên. Ánh nắng vàng óng như mật ong trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt trong công viên trung tâm. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước lớn, nơi những đứa trẻ đang cười đùa, chạy nhảy. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hôm qua quyện với hương cỏ cây xanh tươi và mùi hoa sữa thoang thoảng từ những bụi cây bên đường, tạo nên một bầu không khí trong lành, dễ chịu. Những cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi mát của sông, vuốt ve mái tóc Lê An khi cô đạp xe chầm chậm trên con đường lát gạch. Cô vừa ghé qua nhà Chi Mai, giờ đang trở về nhà, lòng thư thái như chính cảnh vật quanh mình. Chiếc xe đạp cũ kỹ, người bạn đồng hành qua bao mùa mưa nắng, reo lên những tiếng lách cách quen thuộc. Lê An mỉm cười, đôi mắt dịu dàng khẽ nheo lại khi nhìn những đứa trẻ chơi đùa, ký ức tuổi thơ ùa về. Tựa như những buổi chiều "bên bờ sông cũ" ngày nào, cô và Trần Hạo cũng từng rong ruổi trên chiếc xe đạp cũ kỹ, cười nói vô tư. Nhưng giờ đây, những hình ảnh đó đã lùi về quá khứ, trở thành một phần của miền hoài niệm, không còn sức mạnh để lay động cô như trước.
Đang mải miết trong dòng suy nghĩ nhẹ nhàng, bỗng nhiên, một tiếng "xìiiiiii" khô khốc vang lên, theo sau là cảm giác xe bị lạng đi đột ngột. Lê An chưa kịp phản ứng đã thấy tay lái chao đảo, bánh xe trước bị kẹt vào một viên đá nhỏ nhô ra từ lề đường. Cô khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, cố gắng giữ thăng bằng nhưng vô vọng. Chiếc xe đổ nghiêng, và cô ngã nhào xuống đất, khuỵu gối lên lớp sỏi nhỏ. Một cảm giác đau rát lan tỏa từ đầu gối và lòng bàn tay. Cô thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút bất lực và phiền muộn. "Ôi không, lại hỏng lúc này chứ!" Giọng cô khẽ thốt lên, pha chút cam chịu. Cô ngồi bệt xuống, vén tà áo để nhìn vết trầy xước đỏ ửng trên đầu gối, rồi lúng túng nhìn chiếc xe đạp đang nằm nghiêng ngả, bánh trước cong vênh. Dù chỉ là một sự cố nhỏ, nhưng vào khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy một nỗi cô đơn và mệt mỏi chợt dâng lên. Cô ước có ai đó ở bên cạnh để giúp đỡ, để chia sẻ cái khoảnh khắc vụng về này.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm vang lên ngay phía sau cô, kéo cô ra khỏi mớ cảm xúc hỗn độn: "An! Em có sao không?" Lê An giật mình ngẩng đầu lên. Nguyễn Hoàng Huy đang đứng đó, với chiếc xe máy phân khối nhỏ dựng gọn gàng bên lề đường. Anh vừa đi làm về, tình cờ đi ngang qua con đường này. Ánh nắng chiều tà hắt lên vóc dáng cao ráo của anh, làm nổi bật đường nét rắn rỏi trên khuôn mặt. Đôi mắt anh ánh lên vẻ lo lắng chân thành khi nhìn thấy cô ngồi bệt dưới đất. Lê An cảm thấy một làn sóng ấm áp bất ngờ lan tỏa trong lòng. Sự xuất hiện của anh đúng lúc đến không ngờ, như một vị cứu tinh. "Em không sao, Huy. Chỉ là... cái xe của em..." Giọng cô nhỏ dần, ánh mắt đầy biết ơn hướng về anh. Huy nhanh chóng bước tới, quỳ xuống bên cạnh cô, kiểm tra vết trầy xước trên đầu gối cô một cách cẩn thận. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ người anh, mùi của nắng và gió, pha chút hương nước hoa nhẹ nhàng, khiến Lê An cảm thấy một sự an tâm lạ thường. "Có vẻ trầy xước nhẹ thôi. Em có đau lắm không?" Anh hỏi, giọng nói đầy sự quan tâm. Rồi anh quay sang nhìn chiếc xe đạp, nhíu mày. "Để anh xem nào." Anh đứng dậy, dựng chiếc xe đạp lên, kiểm tra bánh xe và tay lái. "Bánh xe bị kẹt vào đá, tay lái hơi lệch rồi. Để anh dắt về tiệm sửa, em cứ ngồi đây đợi anh một chút." Anh nói dứt khoát, ánh mắt thể hiện sự quyết đoán và bản lĩnh. Lê An chỉ biết nhìn anh, lòng rộn lên một cảm giác nhẹ nhõm đến khó tả. "Nhưng... em ngại quá..." Cô ngập ngừng. Huy mỉm cười hiền lành, nụ cười ấy khiến trái tim cô ấm lại. "Ngại gì chứ? Chuyện nhỏ mà. Em cứ ngồi nghỉ đi, đừng có cố đi bộ với vết trầy này. Anh sẽ quay lại đón em ngay." Anh nói, rồi không để cô kịp từ chối, anh dắt chiếc xe đạp cồng kềnh đi về phía con đường lớn, nơi có tiệm sửa xe gần đó.
Lê An nhìn theo bóng lưng anh, lòng đầy những cảm xúc mới lạ. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng, sự hiện diện của Huy không chỉ là một sự quan tâm hời hợt, mà là một chỗ dựa vững chắc, một bến đỗ an toàn. Anh không cần những lời nói hoa mỹ hay những lời hứa hẹn xa vời. Anh chỉ cần hành động, và những hành động của anh đã nói lên tất cả. Cảm giác được che chở, được quan tâm một cách chủ động và không cần đòi hỏi, đó là điều mà cô chưa từng cảm nhận rõ ràng đến thế. Cô nhớ lại Trần Hạo của ngày xưa, những khoảnh khắc anh đứng lặng lẽ nhìn cô từ xa, những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà cô phải tự mình cảm nhận, tự mình suy đoán. "Lời nói không thành" của anh đã tạo nên "khoảng cách vô hình" giữa họ, khiến cô luôn phải chờ đợi, phải tự hỏi. Giờ đây, Huy lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác. Anh rõ ràng, anh chủ động, anh không để cô phải bận lòng suy nghĩ. Sự khác biệt ấy rõ ràng như ánh nắng và bóng đêm, như tiếng chim hót và sự tĩnh lặng. Lê An khẽ chạm vào vết trầy xước trên đầu gối, không còn đau rát nữa, chỉ còn lại sự ấm áp trong lòng. Cô biết, cô đang dần vững tin vào lựa chọn của mình.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời thị trấn. Nguyễn Hoàng Huy quay trở lại với chiếc xe đạp đã được sửa chữa hoàn chỉnh. Anh đưa Lê An về đến nhà, cẩn thận đỡ cô xuống xe máy, rồi dựng chiếc xe đạp ngay ngắn trước hiên. Mùi hoa lài từ vườn nhà Lê An tỏa hương ngào ngạt, quyện với mùi thức ăn mẹ cô đang nấu từ trong bếp, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, bình yên đến lạ. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của gia đình vọng ra, tiếng lách cách của bát đũa, tất cả đều quen thuộc và thân thương. "Về đến nhà rồi, em nghỉ ngơi đi. Lần sau có gì cứ gọi anh." Huy nói, giọng vẫn trầm ấm và điềm tĩnh. Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như muốn xua tan mọi lo lắng. Lê An ngước nhìn anh, lòng cô tràn đầy sự biết ơn chân thành. "Cảm ơn anh nhiều lắm, Huy. Có anh thật tốt." Cô nói, không giấu nổi sự xúc động trong giọng nói. Đó không phải là một lời xã giao, mà là một lời nói xuất phát từ tận đáy lòng cô. Huy mỉm cười, nụ cười hiền lành và ấm áp, rồi anh khẽ gật đầu chào mẹ cô vừa bước ra cửa, rồi quay xe ra về. Tiếng động cơ xe máy dần nhỏ lại, rồi mất hút vào màn đêm.
Lê An đứng lặng lẽ trước hiên nhà, nhìn theo bóng Huy cho đến khi anh khuất dạng. Cô cảm thấy một sự bình yên thấm đẫm trong từng tế bào. Sự cố nhỏ vừa rồi, thay vì khiến cô lo lắng, lại càng củng cố thêm niềm tin của cô vào Nguyễn Hoàng Huy. Anh không phải là một người nói nhiều, nhưng hành động của anh luôn rõ ràng và kiên định. Anh không hứa hẹn về một tương lai xa vời, nhưng anh luôn hiện diện trong những khoảnh khắc cô cần nhất. Đó chính là điều cô đang tìm kiếm, một bến đỗ an yên, không sóng gió, không dằn vặt. Cô bước vào nhà, mùi thức ăn thơm lừng khiến dạ dày cô réo gọi. Mẹ cô đang lúi húi trong bếp, tiếng dao thớt lách cách vui tai. "Con về rồi à? Vào ăn cơm đi con." Giọng mẹ cô vang lên, nhẹ nhàng và thân thương. Lê An mỉm cười, lòng nhẹ nhõm.
Sau bữa cơm tối, khi màn đêm đã buông hẳn, Lê An ngồi trong phòng, cầm điện thoại lên và gọi cho Chi Mai. "Alo, Mai à." "Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Làm gì mà giờ này mới gọi tôi?" Giọng Chi Mai ở đầu dây bên kia vang lên đầy vẻ trêu chọc và năng động, đúng như tính cách tóc ngắn cá tính của cô. Lê An khẽ cười, kể lại sự cố xe đạp và cách Huy đã xuất hiện như một vị cứu tinh. "Sao rồi bà? Ông Huy có ga lăng không?" Chi Mai hỏi, giọng đầy tò mò. Lê An khẽ thở dài, nhưng lần này là một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. "Ừ, ga lăng lắm. Cảm giác được che chở thật sự rất khác." Cô nói, lời nói thốt ra đầy chân thật. "Thật sự rất khác. Anh ấy không để mình phải đoán, không để mình phải chờ đợi. Cứ như là... anh ấy luôn ở đó, đúng lúc mình cần." Chi Mai im lặng một lúc, rồi giọng cô trở nên nghiêm túc hơn. "Nghe bà nói thế là tôi yên tâm rồi. Phụ nữ mình, cuối cùng cũng cần một người đàn ông có thể khiến mình cảm thấy an toàn, đúng không? Kiểu người cứ lấp lửng, cứ để mình phải tự hiểu ý người ta, mệt mỏi lắm." Lê An khẽ gật đầu, dù biết Chi Mai không thể nhìn thấy. Lời của Chi Mai như chạm đúng vào những suy nghĩ sâu kín nhất của cô. Cô nhớ lại những năm tháng chờ đợi, những "lời nói không thành" của Trần Hạo đã khiến cô mệt mỏi đến nhường nào. Cô đã từng nghĩ tình yêu phải là những cảm xúc mãnh liệt, những dằn vặt khôn nguôi. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, sự bình yên và cảm giác được che chở mới là thứ quý giá nhất. "Ừ, đúng vậy. Có lẽ em đã tìm thấy bến đỗ của mình rồi, Mai ạ." Lê An nói, giọng cô tràn đầy sự chấp nhận và mãn nguyện. Cô biết, cô đang ngày càng vững vàng trong lựa chọn của mình, và dù quá khứ có đẹp đẽ đến mấy, nó cũng không thể sánh bằng sự hiện diện vững chãi của hiện tại. Sự cố nhỏ hôm nay đã củng cố niềm tin của Lê An vào Huy, báo hiệu những bước tiến xa hơn trong mối quan hệ của họ, có thể là lời cầu hôn hay một tương lai chung.
Cũng trong đêm đó, khi Lê An đang tìm thấy sự bình yên trong vòng tay của hiện tại, thì Trần Hạo lại đang đối mặt với sự trống rỗng đến cùng cực giữa một buổi tiệc xã giao rực rỡ và hào nhoáng. Nhà hàng Pháp 'Le Rêve', một trong những địa điểm sang trọng bậc nhất thành phố, được trang hoàng lộng lẫy. Trần cao, đèn chùm pha lê lấp lánh như những giọt nước mắt pha lê khổng lồ. Tường được trang trí bằng những bức tranh sơn dầu cổ điển và những tấm gương lớn phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của nến trên mỗi bàn ăn bọc vải nhung trắng tinh. Tiếng nhạc cổ điển du dương của một dàn nhạc sống hòa cùng tiếng ly cốc chạm vào nhau lách cách, tiếng dao dĩa khẽ khàng và những cuộc trò chuyện thì thầm, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, tinh tế và trang trọng. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang nồng nàn, mùi hoa hồng tươi trên bàn và mùi nước hoa cao cấp của những vị khách sang trọng quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của giới thượng lưu.
Trần Hạo đứng giữa không gian đó, lịch lãm trong bộ vest đen cắt may tinh xảo, tay cầm ly champagne lấp lánh. Anh di chuyển qua lại giữa các nhóm người, nở những nụ cười xã giao đã thành thói quen, cụng ly với các đối tác và đồng nghiệp. Anh Long, cấp trên của anh, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, vỗ vai anh. "Hạo, cậu làm tốt lắm. Dự án này thành công lớn, chúc mừng cậu." Anh Long nói, giọng vui vẻ và đầy ngưỡng mộ. "Cảm ơn anh, Long. Mọi người đã hỗ trợ rất nhiều." Trần Hạo đáp, nụ cười gượng gạo nở trên môi. Anh biết đó là lời khen chân thành, nhưng anh không cảm thấy vui sướng trọn vẹn. Những lời chúc mừng, những cái bắt tay, tất cả đều hời hợt như những bong bóng xà phòng, đẹp đẽ nhưng dễ vỡ.
Khi anh đang đứng một mình bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố về đêm lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, Hải Yến xuất hiện bên cạnh anh. Cô đồng nghiệp xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu, với mái tóc xoăn nhẹ và chiếc váy dạ hội ôm sát, tỏa ra mùi nước hoa nồng nàn. "Anh Hạo, anh có vẻ không vui lắm? Hay là chúng ta ra ngoài hóng gió một chút?" Giọng cô tự nhiên, pha chút nũng nịu. Cô thường xuyên tìm cách tiếp cận anh, nhưng anh luôn giữ một khoảng cách nhất định. "Không sao đâu, Yến. Anh chỉ hơi mệt một chút thôi." Trần Hạo đáp, giọng trầm và ít biểu cảm. Anh không nhìn cô mà vẫn hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố cứ nối tiếp nhau, không ngừng nghỉ. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy." Anh Long từng nói với anh câu đó. Nhưng trong mắt anh lúc này, thành phố không ngủ chỉ là một biểu tượng cho sự cô đơn không bao giờ dừng lại. Hải Yến khẽ nhíu mày, có chút kiêu ngạo vì bị phớt lờ, nhưng cô không bỏ cuộc. "Anh có bao giờ nghĩ đến em không, Hạo?" Cô hỏi, giọng nói mang theo chút thách thức và mong chờ. Trần Hạo quay lại nhìn cô, đôi mắt anh sâu thẳm và trống rỗng. "Yến, chúng ta là đồng nghiệp." Anh nói, giọng dứt khoát, không để lại bất kỳ khoảng trống nào cho sự hiểu lầm. Hải Yến hiểu, và cô khẽ thở dài, rồi lùi lại. Nụ cười trên môi cô cứng nhắc, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Cô sẽ không dễ dàng từ bỏ. Sự chủ động của Hải Yến cho thấy cô sẽ tiếp tục cố gắng tiếp cận Trần Hạo, nhưng có vẻ như sẽ không thành công trong việc lấp đầy khoảng trống của anh.
Buổi tiệc kết thúc, Trần Hạo lái xe trở về căn hộ penthouse của mình. Đêm đã khuya, thành phố dần chìm vào sự tĩnh lặng hơn, chỉ còn những ánh đèn vẫn miệt mài tỏa sáng. Căn hộ sang trọng, hiện đại, nhưng lại càng làm nổi bật sự cô đơn của anh. Anh cởi cà vạt, ném chiếc áo vest lên ghế sofa da, rồi bước đến quầy bar mini. Anh rót một ly rượu mạnh, màu hổ phách sóng sánh trong ly pha lê. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính và mùi rượu vang vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó lại càng thêm lạnh lẽo. Anh đứng bên cửa sổ kính lớn, nhìn ra biển ánh sáng vô tận của thành phố. "Những mối quan hệ này... chỉ là vỏ bọc. Không ai thật sự quan tâm, không ai thật sự hiểu." Anh tự độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh đã đạt được tất cả những gì anh từng mơ ước: sự nghiệp thành công rực rỡ, địa vị xã hội, tài sản kếch xù. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh là biểu tượng cho tất cả những điều đó. Nhưng anh cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Sự thành công vật chất hiện hữu xung quanh anh, nhưng không thể lấp đầy cái lỗ hổng trong tâm hồn anh.
Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện hời hợt tại buổi tiệc, những lời khen xã giao, những nụ cười giả tạo. Tất cả chỉ là một màn kịch, một vở diễn mà anh là một trong những diễn viên chính. Anh tự hỏi, liệu có ai trong số họ thật sự quan tâm đến anh, đến những gì anh nghĩ, những gì anh cảm nhận? Hay họ chỉ quan tâm đến Trần Hạo, giám đốc điều hành của Tập đoàn Trần Thịnh? Anh nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng xộc lên mũi, nhưng không thể xua đi cái cảm giác lạnh lẽo trong lòng. Anh vô thức so sánh cuộc sống hào nhoáng nhưng trống rỗng này với sự bình yên giản dị mà anh từng có, hay đúng hơn là anh từng có cơ hội có được, "bên bờ sông cũ" cùng Lê An. Anh đã bỏ lỡ nó, đã "chậm một nhịp" quá lâu. Giờ đây, Lê An đã tìm thấy bến đỗ an yên của riêng mình, một bến đỗ mà không cần đến những ánh đèn rực rỡ, những buổi tiệc xa hoa.
Trần Hạo nhìn ra ngoài, những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh trong màn đêm. Anh có thể chạm tới những vì sao, nhưng anh lại đánh mất ánh sáng của riêng mình. Sự nhận ra sự hời hợt trong các mối quan hệ của Trần Hạo sẽ khiến anh càng cô đơn hơn, và có thể sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm điều gì đó thật sự ý nghĩa, hoặc quay về với quá khứ. Anh biết, anh không thể tiếp tục mãi với những mối quan hệ vô nghĩa này. Nỗi cô đơn và trống rỗng của anh, dù đạt đỉnh cao sự nghiệp, giờ đây lại càng trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết. Anh đã có tất cả, nhưng lại chẳng có gì. Và trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một nỗi đau nhói, một sự hối hận đang gặm nhấm tâm can, sâu sắc hơn bao giờ hết, về những gì anh đã đánh mất, về "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp".
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.