Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 461: Bữa Cơm Gia Đình, Bữa Tiệc Cô Đơn

Tiếng “cứ như vậy mãi sao...” của Trần Hạo tan vào khoảng không tĩnh mịch của căn hộ, mang theo một nỗi cô đơn mà dù ánh đèn thành phố có rực rỡ đến mấy cũng không thể xua đi. Trong khi anh chìm đắm trong sự trống rỗng giữa đỉnh cao của danh vọng, cách đó không xa, tại một thị trấn ven sông yên bình, một cuộc sống khác đang được dệt nên bằng những sợi chỉ ấm áp của tình thân và sự chấp nhận.

***

Lê An khẽ nắm chặt vạt áo, trái tim cô đập nhẹ từng nhịp khi chiếc xe của Nguyễn Hoàng Huy lăn bánh chậm rãi vào con đường lát đá quen thuộc dẫn đến một ngôi nhà mái ngói đỏ tươi ẩn mình dưới tán cây cổ thụ. Chiều muộn, nắng đã dịu bớt, trải một lớp vàng óng lên hàng rào cây xanh được cắt tỉa gọn gàng. Gió mang theo hương hoa lài thoang thoảng từ vườn nhà ai đó, trộn lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo nên một bầu không khí trong lành và yên bình đến lạ. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho buổi gặp mặt này từ mấy ngày trước, dù Huy luôn trấn an rằng bố mẹ anh rất dễ tính và chắc chắn sẽ quý mến cô. Nhưng sự lo lắng cố hữu vẫn cứ bám riết lấy Lê An, như một cái bóng mờ nhạt của những kỳ vọng và những tổn thương cũ. Cô sợ sự dò xét, sợ những ánh mắt đánh giá, sợ lại một lần nữa cảm thấy mình không thuộc về.

Nguyễn Hoàng Huy dừng xe, quay sang mỉm cười trấn an cô, bàn tay ấm áp của anh khẽ đặt lên mu tay cô như một lời động viên không lời. "Đừng lo, An. Mẹ anh đã chuẩn bị rất nhiều món ngon đợi em rồi." Giọng anh rành mạch, rõ ràng và đầy tin cậy, như thể anh có thể đọc được những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng cô. Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng nở một nụ cười đáp lại, nhưng sự căng thẳng vẫn còn vương vấn trên khóe môi.

Cánh cổng gỗ sơn trắng vừa hé mở, một bóng người phụ nữ phúc hậu đã hiện ra, với nụ cười hiền lành như ánh nắng ban mai. Đó là Bà Hiền, mẹ của Nguyễn Hoàng Huy. Bà mặc một chiếc áo bà ba màu xanh nhạt, mái tóc bạc được búi gọn gàng sau gáy, và ánh mắt bà sáng lên một niềm vui khó tả khi nhìn thấy Lê An. “Ôi con An đấy à, vào nhà đi con, đường xa có mệt không?” Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, không hề có chút xa cách hay khách sáo nào. Bà bước nhanh ra cổng, không đợi Huy mở cửa xe đã kéo nhẹ tay Lê An, như thể cô là đứa con gái xa nhà lâu ngày mới trở về.

Cái chạm tay của Bà Hiền không chỉ là một cái chạm vật lý, mà nó còn là một luồng hơi ấm dịu dàng xoa dịu những lo lắng đang cồn cào trong lòng Lê An. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm bất ngờ, như thể một tảng đá vô hình vừa được gỡ bỏ khỏi lồng ngực. “Dạ con chào bác gái. Con không sao ạ.” Lê An đáp lời, giọng cô cũng tự nhiên và dịu dàng hơn hẳn.

Phía sau Bà Hiền, Ông Phúc, bố của Nguyễn Hoàng Huy, cũng xuất hiện. Ông gầy gò hơn bà, dáng vẻ chất phác, ít nói, nhưng ánh mắt ông lại rất ấm áp và đầy sự quan tâm. Ông không nói nhiều, chỉ gật đầu nhẹ và nở một nụ cười hiền từ, rồi bàn tay ông đặt nhẹ lên vai Lê An khi cô bước ngang qua ông vào sân. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy vững chãi ấy giống như một lời chào mừng không lời, một sự chấp thuận mà Lê An không hề ngờ tới. Cô chưa từng nghĩ rằng mình có thể được chào đón một cách tự nhiên và chân thành đến thế bởi một gia đình xa lạ. Cả một đời cô, những mối quan hệ thân tình luôn được xây dựng trên sự cẩn trọng, thăm dò, và thường đi kèm với những khoảng cách vô hình nhất định.

Ngôi nhà của gia đình Huy không quá lớn, nhưng được bài trí tinh tươm, ngăn nắp, phản ánh rõ nét sự chăm sóc chu đáo của chủ nhà. Mùi hương của cơm nước đang nấu trên bếp thoang thoảng bay ra, hòa quyện với mùi trầm hương dịu nhẹ từ bàn thờ tổ tiên. Trên chiếc bàn gỗ trong phòng khách, một bình hoa cúc vàng tươi tắn đang khoe sắc, mang đến một không khí ấm cúng, đầy sức sống. Lê An quan sát mọi thứ, từ những bức ảnh gia đình treo trên tường, những chậu cây cảnh xanh mướt đặt ở góc phòng, đến những bộ ấm chén cổ kính. Mỗi chi tiết nhỏ đều toát lên một sự bình yên giản dị, một cảm giác thuộc về mà cô đã khao khát từ rất lâu.

Bà Hiền dẫn Lê An vào phòng khách, không ngừng hỏi han. “Con An đi đường có mệt không? Mấy nay trời nắng nóng, con nhớ uống nhiều nước nhé. Công việc của con có bận lắm không?” Những câu hỏi ấy không phải là sự dò xét, mà là sự quan tâm chân thành, tự nhiên như hơi thở. Lê An cảm thấy lòng mình mềm mại hơn bao giờ hết. Cô kể về công việc, về cuộc sống của mình một cách cởi mở, không chút che giấu. Nguyễn Hoàng Huy ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại tiếp lời mẹ, hoặc khẽ chạm nhẹ vào tay Lê An khi cô đang nói, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, như thể anh muốn nói rằng anh luôn ở đây, cùng cô đối mặt với mọi thứ. Cảm giác an toàn, được chấp nhận và được che chở ấy bao trùm lấy cô, khiến cô hiểu rằng, đây chính là nơi mà cô có thể tạm gác lại những nỗi lo toan, những vết thương lòng từ quá khứ, và thực sự là chính mình.

***

Khi Lê An đang chìm đắm trong sự ấm áp của gia đình Huy, thì cách đó hàng trăm cây số, tại thành phố ồn ào và hoa lệ, Trần Hạo đang ngồi trong văn phòng tổng giám đốc của Tập đoàn Trần Thịnh. Buổi chiều, ánh nắng vẫn còn gay gắt, nhưng qua lớp kính cường lực chống tia UV, nó chỉ còn là những vệt sáng lạnh lẽo, vẽ nên những đường thẳng sắc nét trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Căn phòng rộng lớn, trang trọng và uy nghiêm, với nội thất gỗ mun và da thật đắt tiền, toát lên vẻ quyền lực và đẳng cấp. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng từ máy tính, tiếng điện thoại rung khe khẽ trên mặt bàn, và tiếng giấy tờ sột soạt là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của công việc. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi cà phê đậm đặc và một chút hương nước hoa nam tính cao cấp của anh vẫn vương vấn trong không khí, như một lời khẳng định về địa vị và phong thái của người chủ.

Trần Hạo vừa kết thúc một cuộc gọi quan trọng, chốt hạ một hợp đồng trị giá hàng triệu đô la cho công ty. Anh là người đàn ông quyền lực, thành đạt, là trung tâm của mọi sự chú ý. Trên cổ tay anh, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh, phản chiếu ánh sáng từ màn hình máy tính, như một biểu tượng không lời cho tất cả những gì anh đã đạt được. “Vâng, tôi đã xem xét kỹ rồi. Chúng ta sẽ chốt deal theo điều khoản mới. Rất tốt.” Giọng anh trầm khàn, đầy tự tin khi nói qua điện thoại. Anh cúp máy, lướt qua hàng loạt báo cáo tài chính và dự án mới trên màn hình. Ánh mắt anh sắc bén, đầy quyết đoán khi anh duyệt qua những con số, những biểu đồ phức tạp.

Thế nhưng, khi màn hình máy tính tắt đi, một khoảng lặng đột ngột bao trùm lấy không gian. Trần Hạo day day thái dương, cảm thấy một cơn đau nhẹ ở thái dương phải. Anh ngả người ra sau chiếc ghế da xoay, nhìn ra khung cửa sổ lớn. Thành phố nhộn nhịp bên dưới, những tòa nhà cao tầng chọc trời, những dòng xe cộ hối hả như những con kiến bé nhỏ. Cảnh tượng ấy, lẽ ra phải khiến anh tự hào về thành quả của mình, nhưng thay vào đó, một cảm giác trống rỗng quen thuộc lại chợt ùa về, gặm nhấm tâm can anh.

“Lại một thành công nữa. Vậy thì sao?” Anh tự hỏi mình, giọng nói câm lặng vang vọng trong tâm trí. Anh đã đạt được tất cả những gì anh từng mơ ước: sự nghiệp rực rỡ, địa vị xã hội đáng ngưỡng mộ, tài sản kếch xù. Anh đã lao đầu vào công việc, vào những cuộc đua không ngừng nghỉ, để rồi đứng trên đỉnh cao mà anh từng nghĩ sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng cái cảm giác đó, cái cảm giác của sự thỏa mãn tột độ, của niềm vui vỡ òa, chưa bao giờ đến. Thay vào đó là một sự trống rỗng, một lỗ hổng trong tâm hồn càng ngày càng trở nên lớn hơn, sâu hơn, mà không có bất kỳ thành công vật chất nào có thể lấp đầy.

Anh cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp kính cường lực, sự cô đơn của căn phòng rộng lớn. Tiếng chuông điện thoại nội bộ reo lên, kéo anh trở về thực tại. Anh lại tiếp tục công việc, lại tiếp tục khoác lên mình chiếc mặt nạ của một vị tổng giám đốc tài năng, lạnh lùng và quyết đoán. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh chỉ là một con người đang lạc lõng giữa biển cả của những con số và danh vọng, khao khát một điều gì đó thật sự ý nghĩa, một sự kết nối chân thật, một nơi chốn mà anh có thể gọi là nhà. Anh đã từng có nó, trong ký ức về “bên bờ sông cũ”, về những tiếng cười trong trẻo, về ánh mắt trong veo của một người con gái. Nhưng anh đã “chậm một nhịp”, để “lời nói không thành” và “khoảng cách vô hình” nhấn chìm tất cả. Giờ đây, chỉ còn lại sự hào nhoáng lạnh lẽo và một nỗi trống rỗng không bao giờ nguôi.

***

Bữa cơm tối diễn ra trong không khí đầm ấm tại nhà Nguyễn Hoàng Huy. Âm thanh lách cách của dao dĩa, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ và những tiếng cười giòn tan của Bà Hiền, xen lẫn với tiếng gió nhẹ lay qua rèm cửa, tạo nên một bản hòa tấu dịu êm. Mùi thức ăn thơm ngon từ các món ăn miền quê đặc trưng – canh cua đồng, cá kho tộ, rau luộc chấm kho quẹt – lan tỏa khắp phòng ăn, đánh thức mọi giác quan. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn trần rọi xuống, làm cho không gian càng thêm ấm cúng và thân mật. Lê An ngồi giữa Huy và Bà Hiền, cảm thấy mình được bao bọc trong một vòng tay ấm áp của tình thân.

Bà Hiền liên tục gắp thức ăn vào bát của Lê An, giọng nói tràn đầy sự quan tâm: “Con An ăn nhiều vào nhé, món này mẹ nấu riêng cho con đấy, canh cua giải nhiệt rất tốt. Con xem, gầy quá rồi.” Bà vừa nói vừa mỉm cười hiền hậu, ánh mắt trìu mến như nhìn con gái ruột. Lê An cảm thấy ấm lòng vô cùng. Cô chưa bao giờ được chăm sóc tận tình và chân thành đến thế, kể cả từ mẹ cô, người luôn bận rộn với công việc và ít khi biểu lộ tình cảm một cách trực tiếp. “Dạ, con cảm ơn bác gái. Món nào cũng ngon lắm ạ.” Lê An đáp lời, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Ông Phúc, dù trầm tính và ít nói, cũng thỉnh thoảng xen vào vài câu hỏi về công việc, về cuộc sống của Lê An, nhưng bằng một giọng điệu nhẹ nhàng, không hề áp đặt hay dò xét. “Cháu làm nghề gì mà bận rộn thế? Có vất vả lắm không?” Ông hỏi, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô, như muốn thấu hiểu. Lê An kể về công việc văn phòng, những áp lực và niềm vui nhỏ nhặt một cách thoải mái. Cô không cảm thấy cần phải nói dối hay tô vẽ gì cả. “Dạ không ạ, con thấy công việc cũng ổn định. Con cảm ơn bác ạ, con không vất vả đâu.”

Nguyễn Hoàng Huy ngồi cạnh, ánh mắt anh không rời khỏi Lê An. Anh mỉm cười nhẹ khi cô trò chuyện với bố mẹ anh, thỉnh thoảng lại gắp thêm thức ăn vào bát cô, hay rót thêm nước. “An nói chuyện với mẹ đi, để con gắp thêm canh cho An.” Anh thì thầm, bàn tay khẽ chạm vào lưng cô một cách động viên. Những cử chỉ nhỏ bé ấy, những lời nói ấm áp ấy, khiến Lê An cảm thấy hoàn toàn được chấp nhận, không có bất kỳ sự dò xét hay khoảng cách vô hình nào. Cô nhận ra rằng, đây không phải là một bữa ăn xã giao, mà là một bữa cơm gia đình thực sự, nơi cô được xem như một thành viên.

Lê An quan sát cách Huy tương tác với bố mẹ. Anh hiếu thảo, chu đáo, luôn quan tâm đến từng lời nói, cử chỉ của họ. Sự hiền lành, chân thành của anh không chỉ là vẻ bề ngoài, mà nó thấm đẫm vào cách anh đối xử với mọi người thân yêu. Cô cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa các thành viên trong gia đình này, một sự kết nối mà cô chưa từng có cơ hội trải nghiệm một cách trọn vẹn. Trong khoảnh khắc đó, những hình ảnh mờ nhạt về quá khứ, về một mối tình thanh mai trúc mã từng khiến cô day dứt, dường như lùi xa hơn. Thay vào đó là một cảm giác bình yên, một sự an tâm nhẹ nhõm. Cô không còn cần phải chờ đợi một lời nói không thành, hay lo sợ một khoảng cách vô hình nữa. Cô đã tìm thấy một bến đỗ an yên, một nơi chốn mà cô hằng mong ước, nơi cô có thể là chính mình, được yêu thương và chấp nhận. “Nếu như ngày đó...” câu nói ấy đã từng ám ảnh cô, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm. Hiện tại, cô chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc này, khoảnh khắc của sự bình yên và hạnh phúc giản dị.

***

Trong khi Lê An đang tận hưởng sự ấm áp của bữa cơm gia đình, Trần Hạo lại đang ngồi trong một không gian hoàn toàn đối lập. Nhà hàng Pháp 'Le Rêve', với kiến trúc cổ điển tráng lệ, trần cao vút treo những chùm đèn pha lê lấp lánh, tường được trang trí bằng những bức tranh sơn dầu và gương lớn mạ vàng, toát lên một vẻ đẹp xa hoa và tinh tế. Bàn ghế bọc vải nhung mềm mại, khăn trải bàn trắng tinh tươm, cùng với những ly rượu pha lê và dao dĩa bạc lấp lánh dưới ánh nến lung linh, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, nhưng cũng đầy trang trọng và có phần lạnh lùng. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng từ dàn nhạc sống, tiếng ly cốc chạm vào nhau khe khẽ, tiếng dao dĩa lách cách và những lời trò chuyện thì thầm của thực khách hòa quyện vào nhau, tạo nên một âm thanh nền êm dịu nhưng cũng đầy xa cách. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang hảo hạng, mùi hoa tươi trên bàn và mùi nước hoa cao cấp từ những vị khách xung quanh quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng khứu giác sang trọng.

Trần Hạo ngồi đối diện với Hải Yến, đồng nghiệp của anh, trong bữa tiệc chiêu đãi đối tác. Hải Yến, với vẻ ngoài xinh đẹp, thông minh và luôn ăn mặc chỉn chu, đang cố gắng hết sức để thu hút sự chú ý của anh. Cô khen ngợi thành công của anh, nói về những dự án mới, những kế hoạch tương lai của công ty với một giọng điệu đầy tự tin và nồng nhiệt. “Anh Hạo thật sự rất tài giỏi, dự án này chắc chắn sẽ mang lại lợi nhuận khổng lồ, đưa công ty lên một tầm cao mới.” Cô nói, ánh mắt lấp lánh nhìn anh, như thể muốn tìm kiếm một tia sáng đáp lại.

Trần Hạo lịch sự đáp lại những lời khen ngợi ấy, nhưng giọng anh đều đều, không chút cảm xúc thật sự: “Cảm ơn cô. Đó là công sức của cả đội.” Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ, vị chát nhẹ của nó lan tỏa trong khoang miệng. Anh nhìn những gương mặt rạng rỡ xung quanh, nghe những lời nói hoa mỹ về tiền bạc, địa vị, những câu chuyện về những thành công mới, những chuyến du lịch xa xỉ. Tất cả đều là những hình ảnh quen thuộc của thế giới mà anh đang sống, thế giới của những người thành đạt. Nhưng tất cả những điều đó đều không chạm đến anh. Chúng chỉ lướt qua tâm trí anh như những đám mây vô định, không để lại một dấu ấn nào sâu sắc.

Sâu thẳm bên trong, Trần Hạo cảm thấy mình như một diễn viên đang diễn một vai diễn hoàn hảo trên sân khấu cuộc đời. Anh phải cười, phải nói, phải biểu lộ sự hài lòng, sự hứng thú, nhưng tâm hồn anh lại hoàn toàn trống rỗng. Tiếng cười nói của mọi người, tiếng nhạc du dương, tất cả như một lớp màng ngăn cách vô hình, khiến anh càng cảm thấy cô độc giữa đám đông. Anh nhìn vào ly rượu của mình, ánh mắt vô cảm. Những lời khen ngợi từ Hải Yến hay bất kỳ ai khác, những lời chúc mừng về thành công, giờ đây chỉ nghe như những tiếng ồn trắng, vô nghĩa.

Anh nhớ lại câu hỏi mình đã tự vấn trong căn hộ lạnh lẽo: “Cứ như vậy mãi sao...”. Anh đã đạt được tất cả, nhưng lại đánh mất đi cái gì đó quan trọng hơn rất nhiều. Cái “khoảng cách vô hình” không chỉ tồn tại giữa anh và Hải Yến, hay giữa anh và những mối quan hệ xã giao hời hợt này, mà nó còn tồn tại ngay trong chính bản thân anh, một khoảng cách giữa con người thành công rực rỡ bên ngoài và tâm hồn cô đơn, trống rỗng bên trong. Anh đã “chậm một nhịp” quá lâu, để rồi giờ đây, anh đứng giữa đỉnh cao mà vẫn không sao tìm thấy được hạnh phúc. Nỗi cô đơn và trống rỗng của anh, dù đạt đỉnh cao sự nghiệp, giờ đây lại càng trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết, khiến anh khao khát một sự kết nối thật sự, một nơi chốn mà anh có thể gọi là nhà, một ánh sáng có thể sưởi ấm trái tim đang dần lạnh đi của mình. Anh biết, anh không thể tiếp tục mãi với những mối quan hệ vô nghĩa này, với những bữa tiệc xã giao giả tạo. Nhưng liệu anh có còn cơ hội để tìm lại điều đó, hay tất cả đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một nỗi hối hận không bao giờ nguôi ngoai về “nếu như ngày đó” anh đã không “chậm một nhịp”?

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free