Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 462: Bình Yên Nơi Bến Đỗ, Dáng Hình Cũ Giữa Phố Thị
"khoảng cách vô hình" không chỉ tồn tại giữa anh và Hải Yến, hay giữa anh và những mối quan hệ xã giao hời hợt này, mà nó còn tồn tại ngay trong chính bản thân anh, một khoảng cách giữa con người thành công rực rỡ bên ngoài và tâm hồn cô đơn, trống rỗng bên trong. Anh đã “chậm một nhịp” quá lâu, để rồi giờ đây, anh đứng giữa đỉnh cao mà vẫn không sao tìm thấy được hạnh phúc. Nỗi cô đơn và trống rỗng của anh, dù đạt đỉnh cao sự nghiệp, giờ đây lại càng trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết, khiến anh khao khát một sự kết nối thật sự, một nơi chốn mà anh có thể gọi là nhà, một ánh sáng có thể sưởi ấm trái tim đang dần lạnh đi của mình. Anh biết, anh không thể tiếp tục mãi với những mối quan hệ vô nghĩa này, với những bữa tiệc xã giao giả tạo. Nhưng liệu anh có còn cơ hội để tìm lại điều đó, hay tất cả đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một nỗi hối hận không bao giờ nguôi ngoai về “nếu như ngày đó” anh đã không “chậm một nhịp”?
***
Trong khi Trần Hạo đang chìm đắm trong sự cô đơn giữa những ánh đèn thành phố xa hoa, Lê An lại đang thả mình vào sự bình yên thanh thản của một buổi chiều tà nơi thị trấn ven sông. Công viên 'Ký Ức Xanh', một cái tên giản dị nhưng hàm chứa cả một bầu trời hoài niệm, nằm yên mình bên dòng sông hiền hòa. Chiều tà, ánh nắng vàng óng như rót mật xuống những lối đi lát đá xanh rêu, len lỏi qua từng kẽ lá của những hàng cây cổ thụ. Gió nhẹ lay động tán cây, tạo nên những điệu nhạc xào xạc êm tai. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều thoáng qua, mùi cỏ cây xanh tươi và thoang thoảng hương hoa dại. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây rậm rạp, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước nhỏ trong góc công viên, và cả tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang chơi đùa ở khu vui chơi, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng dịu êm, ru lòng người.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đi dạo chậm rãi bên hồ nước trong xanh, mặt hồ lấp lánh phản chiếu vầng dương đang dần khuất bóng. Huy nắm tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, truyền cho cô một cảm giác an toàn lạ lùng. Anh không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt trìu mến luôn dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm trên gương mặt cô. Sự im lặng giữa họ không hề gượng gạo, mà lại là một thứ ngôn ngữ riêng, một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn.
“Em có thích công viên này không?” Huy nhẹ nhàng hỏi, giọng nói trầm ấm như tiếng gió thoảng qua. Anh xoay người, đối mặt với Lê An, ánh mắt dịu dàng như đang vẽ lại từng nét trên gương mặt cô.
Lê An mỉm cười, nụ cười thanh thản, không chút gợn ưu tư. “Em thích. Cảm giác nhẹ nhõm lắm.” Cô cảm nhận được sự bình yên hiếm có đang lan tỏa trong lồng ngực mình. Suốt bao năm qua, cô đã từng tìm kiếm những cảm xúc mãnh liệt, những rung động bùng cháy, những câu chuyện tình yêu như trong tiểu thuyết. Nhưng giờ đây, đứng cạnh Huy, cô nhận ra rằng sự nhẹ nhõm, sự an toàn và ổn định này mới chính là điều trái tim cô thực sự khao khát.
Huy đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài của cô, ánh mắt nhìn xa xăm về phía cây cầu gỗ bắc ngang hồ, nơi một cặp đôi trẻ đang tựa vào nhau ngắm hoàng hôn. “Anh chỉ mong sau này mình cũng có thể cùng nhau đi dạo như thế này mỗi chiều, em nhỉ?” Lời nói của anh không phải là một lời hứa hẹn hoa mỹ, mà là một ước nguyện giản dị, chân thành, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn Lê An.
Lê An khẽ tựa đầu vào vai Huy trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương nam tính thoang thoảng của anh. Đó là một cử chỉ rất đỗi tự nhiên, không chút toan tính, chỉ đơn thuần là sự tìm kiếm một bến đỗ an yên. Cô hít thở sâu, lấp đầy lồng ngực bằng không khí trong lành mang theo hương hoa cỏ, cảm nhận từng nhịp đập bình ổn của trái tim mình. Tâm trí cô dần chấp nhận một định nghĩa mới về tình yêu. Không cần bùng cháy như ngọn lửa thiêu đốt, không cần cuồng nhiệt như những cơn sóng dữ dội, chỉ cần ấm áp thế này là đủ, chỉ cần như dòng sông hiền hòa chảy mãi, nhẹ nhàng nhưng kiên định.
Năm tháng qua, cô đã từng mỏi mòn chờ đợi một lời nói, một cử chỉ dứt khoát từ một người, để rồi thất vọng khi nhận ra rằng, chỉ "thích" thôi là không đủ. Tình yêu không chỉ là những cảm xúc thăng hoa nhất thời, mà còn là sự sẻ chia, sự thấu hiểu, và quan trọng hơn cả, là sự hiện diện. Huy không phải là người đàn ông của những lời lẽ hoa mỹ hay những hành động lãng mạn bất ngờ, nhưng anh là người luôn ở đó, lắng nghe cô, quan tâm cô một cách chân thành và kiên nhẫn. Anh mang đến cho cô một sự bình yên mà trước đây cô chưa từng biết đến, một cảm giác thuộc về mà cô đã vô thức tìm kiếm bấy lâu.
Cô nhìn những đứa trẻ vô tư nô đùa, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp công viên. Những hình ảnh giản dị ấy khiến trái tim cô mềm lại. Có lẽ, hạnh phúc không phải là đuổi theo những giấc mộng xa vời, mà là biết trân trọng những gì đang có, ngay tại khoảnh khắc hiện tại. Cô đã từng là một cô gái mộng mơ, từng tin vào những câu chuyện cổ tích, vào những mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng như định mệnh. Nhưng cuộc sống đã dạy cô rằng, đôi khi, sự định mệnh lại nằm ở những lựa chọn thầm lặng, ở những người đến sau nhưng lại mang đến sự an ủi và chữa lành.
Bàn tay Huy vẫn nắm chặt tay cô, không quá mạnh mẽ nhưng đủ để cô cảm nhận sự hiện diện của anh. Anh không hỏi cô đang nghĩ gì, chỉ lặng lẽ đi bên cô, như thể anh hiểu rằng cô cần không gian để sắp xếp lại những cảm xúc của mình. Sự tinh tế ấy của Huy càng khiến Lê An tin tưởng hơn vào lựa chọn của mình. Có lẽ, đây chính là "bến đỗ không mộng mị" mà cuộc đời đã sắp đặt cho cô. Một bến đỗ không có những lời thề non hẹn biển rực rỡ, nhưng lại có sự ổn định, sự tin cậy và một tình yêu chân thành, không cần phải nói thành lời. Cô biết, mối quan hệ của họ sẽ không còn "chậm một nhịp" nữa. Thay vào đó, họ đang bước đi cùng nhau, từng bước vững chắc trên con đường bình yên mà cả hai đã chọn. Cô tin tưởng rằng, với Huy, cô sẽ không phải một lần nữa trải qua cảm giác hối tiếc về "nếu như ngày đó" cô đã làm khác đi. Mọi thứ đang diễn ra một cách tự nhiên, như dòng nước sông hiền hòa, chảy về phía biển lớn, mang theo hy vọng và niềm tin vào một tương lai an yên.
***
Cách đó hàng trăm cây số, trong lòng thành phố hoa lệ, sự bình yên của Lê An là một thứ xa xỉ mà Trần Hạo đã đánh mất từ lâu. Chiều muộn, giờ tan tầm, phố xá trung tâm thành phố như một con sông khổng lồ đang chảy xiết, cuốn theo hàng ngàn con người hối hả. Những tòa nhà cao tầng chọc trời vươn lên kiêu hãnh, các cửa hàng với biển hiệu quảng cáo rực rỡ nhấp nháy, ánh sáng neon bắt đầu thắp lên khi mặt trời dần tắt nắng. Vỉa hè rộng thênh thang nhưng vẫn chật kín người đi bộ, tất cả đều mang một vẻ vội vã, gấp gáp.
Âm thanh của thành phố là một bản giao hưởng hỗn loạn: tiếng xe cộ gầm rú, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào chen lẫn tiếng rao hàng, tiếng nhạc xập xình từ các quán cà phê. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố thơm lừng quyện với mùi nước hoa cao cấp từ những người lướt qua, tạo nên một thứ hỗn hợp khứu giác đặc trưng của đô thị. Tất cả tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, hối hả, năng động, nhưng cũng đầy xa lạ và lạnh lẽo đối với Trần Hạo.
Anh bước ra từ tòa nhà văn phòng hiện đại bằng kính và thép, nơi anh vừa trải qua một buổi họp căng thẳng kéo dài. Vẻ mặt anh vẫn giữ sự điềm đạm thường thấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một sự mệt mỏi khó che giấu. Anh là một phần của guồng quay hối hả này, một kiến trúc sư thành công, một doanh nhân được kính trọng. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh cảm thấy mình như một kẻ đứng ngoài cuộc, lạc lõng giữa dòng người. Anh đi bộ giữa đám đông, cảm giác xa lạ với tất cả mọi thứ xung quanh. Những gương mặt lướt qua anh, những câu chuyện phiếm anh vô tình nghe được, tất cả đều mờ nhạt, không để lại chút dấu ấn nào trong tâm trí anh.
Bất chợt, bước chân anh khựng lại. Ánh mắt anh dán chặt vào một bóng lưng phía trước, cách anh chừng vài mét. Một cô gái có mái tóc dài buông xõa, óng ả như dòng suối đen huyền, dáng người thanh mảnh, uyển chuyển. Cô đang đứng chờ đèn tín hiệu giao thông, nghiêng nhẹ đầu nhìn sang đường. Góc nghiêng khuôn mặt ấy, dù chỉ thoáng qua, lại gợi lên một hình ảnh quá đỗi quen thuộc, một hình ảnh đã nằm sâu trong ngăn kéo ký ức của anh.
Cả thế giới xung quanh Trần Hạo dường như ngừng lại. Tiếng còi xe, tiếng người ồn ào, tất cả đều tan biến, chỉ còn lại hình ảnh cô gái và nhịp đập dồn dập của trái tim anh. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như quay ngược, đưa anh trở về với những chiều hoàng hôn êm đềm bên bờ sông cũ, với một Lê An của những năm tháng tuổi thơ, của những ngày đầu thiếu niên. Mái tóc dài ấy, dáng người nhỏ bé ấy, và cả cái cách cô ấy nghiêng đầu, tất cả đều giống đến kỳ lạ.
Trần Hạo cố gắng hít thở, lồng ngực anh như bị thắt lại. Một cảm giác choáng váng, vừa đau đớn vừa ngọt ngào ùa đến. Anh muốn bước nhanh hơn, muốn gọi tên cô gái ấy, muốn xác nhận rằng đó không phải là một ảo ảnh do nỗi nhớ tạo nên. “...Lê An?” anh tự nhủ, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng trong tâm trí, không đủ để vượt qua bức tường âm thanh của thành phố.
Anh dõi theo từng cử động của cô gái, hy vọng cô sẽ quay đầu lại, hy vọng sẽ nhìn thấy gương mặt mà anh đã khắc sâu vào ký ức. Anh đã từng nghĩ mình đã quên, đã từng nghĩ thời gian sẽ chữa lành tất cả. Nhưng chỉ một dáng hình quen thuộc, một góc nghiêng khuôn mặt chợt hiện, đã đủ để đánh thức tất cả những gì anh đã cố gắng chôn vùi. Những ký ức ùa về mạnh mẽ như con lũ, cuốn phăng đi mọi sự điềm tĩnh mà anh đã gầy dựng bấy lâu. Anh nhớ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh đã dành cho cô. Anh nhớ cả sự e dè, không dám bày tỏ của chính mình, cái "lời nói không thành" đã tạo nên "khoảng cách vô hình" giữa hai người.
Đèn tín hiệu chuyển xanh. Dòng người bắt đầu di chuyển, cuốn theo cô gái ấy. Trần Hạo vội vàng bước theo, nhưng đám đông quá lớn, quá hối hả. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, bóng dáng mảnh mai ấy đã hòa vào dòng người, biến mất hút vào con phố đông đúc. Anh đứng lặng giữa dòng chảy của cuộc sống, tay nắm chặt chiếc điện thoại trong túi quần, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cảm giác hụt hẫng và tiếc nuối bao trùm lấy anh, nặng nề như một tảng đá đè nén lồng ngực. Một tiếng còi xe vang lên chói tai, phá vỡ sự tĩnh lặng ảo tưởng trong tâm trí anh, kéo Trần Hạo về thực tại phũ phàng. Cô gái ấy không phải Lê An. Hoặc có thể là Lê An, nhưng giờ đây, cô ấy đã không còn là của anh nữa. Dù là ai đi chăng nữa, cái dáng hình chợt hiện ấy chỉ càng khoét sâu thêm vào nỗi trống rỗng trong lòng anh. Anh đã "chậm một nhịp" quá lâu, để rồi giờ đây, ngay cả một bóng hình tương tự cũng chỉ còn là nỗi day dứt, là một sự nhắc nhở tàn nhẫn về những gì anh đã đánh mất, về "nếu như ngày đó" anh đã dũng cảm hơn một chút, đã nói ra lời yêu sớm hơn một chút.
Anh tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu. Sự hào nhoáng của thành phố, những tòa nhà chọc trời, những lời mời gọi của thành công, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh khao khát một sự kết nối thật sự, một nơi chốn mà anh có thể gọi là nhà, một ánh sáng có thể sưởi ấm trái tim đang dần lạnh đi của mình. Nhưng có vẻ như, con đường anh đang đi, dù rực rỡ đến mấy, cũng chỉ dẫn anh đến với sự cô độc.
***
Đêm buông xuống, thành phố lên đèn rực rỡ như một dải ngân hà khổng lồ. Trần Hạo trở về căn hộ của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, nơi có thể ngắm trọn vẹn vẻ đẹp lung linh của đô thị. Anh không bật đèn, để ánh sáng từ thành phố tràn vào căn phòng qua những bức tường kính. Căn hộ được thiết kế mở, tối giản và hiện đại, với nội thất theo phong cách Bắc Âu tông màu xám, trắng, đen, sử dụng chất liệu cao cấp như gỗ sồi và đá cẩm thạch. Một quầy bar mini đặt gọn gàng ở góc phòng, và phòng tập gym riêng ngay cạnh cửa sổ lớn. Gần như không có tiếng ồn từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa thổi đều và tiếng tủ lạnh hoạt động khe khẽ. Mùi gỗ mới, mùi da từ bộ sofa, mùi nước hoa nam tính của anh, và thoang thoảng mùi rượu vang từ những chai rượu đắt tiền trên quầy bar, tất cả tạo nên một bầu không khí sang trọng, hiện đại, nhưng cũng đầy lạnh lẽo và tĩnh mịch.
Trần Hạo cởi áo khoác ngoài, đặt nó lên lưng ghế một cách cẩn thận, như thể nó là một thứ đồ vật vô tri vô giác không đáng được đối xử bằng cảm xúc. Anh bước đến bên cửa sổ lớn, đứng lặng lẽ, ánh mắt vô định nhìn ra xa, về phía những chấm sáng li ti trải dài đến tận chân trời. Hình ảnh cô gái trên phố ban chiều vẫn ám ảnh tâm trí anh, như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại. Anh chạm nhẹ vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, một biểu tượng của thành công, của địa vị xã hội mà anh đã phải đánh đổi bằng rất nhiều thứ. Nhưng sự lạnh lẽo từ nó không thể nào xoa dịu được sự trống rỗng trong lòng anh.
Thành công, tiền bạc, danh vọng – tất cả đều hiện hữu xung quanh anh, như những vật trang trí đắt giá trong căn phòng xa hoa này. Anh đã đạt được mọi thứ mà nhiều người mơ ước, đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, được mọi người ngưỡng mộ và kính trọng. Nhưng trái tim anh vẫn trống rỗng, cô đơn, như một căn nhà lớn không có hơi ấm, không có tiếng cười. Nó giống như một chiếc ly pha lê tuyệt đẹp, nhưng bên trong lại chẳng chứa đựng gì ngoài một khoảng không vô tận.
Anh nhớ về những buổi chiều hoàng hôn bên Lê An ở thị trấn, nhớ về sự giản dị mà giờ đây anh không thể nào tìm lại được. Một tách trà nóng, một câu chuyện phiếm không đầu không cuối, một ánh mắt trao nhau bình yên dưới ráng chiều đỏ rực bên bờ sông cũ. Những điều nhỏ bé, tầm thường ấy, giờ đây lại trở thành những ký ức quý giá nhất, những mảnh ghép không thể thiếu trong bức tranh cuộc đời anh. Nhưng anh đã đánh mất tất cả. Anh đã "chậm một nhịp", để rồi khi nhận ra giá trị của những điều ấy, tất cả đã quá muộn.
Anh bước đến quầy bar, rót một ít rượu vang đỏ vào ly pha lê. Màu đỏ ruby của rượu lấp lánh dưới ánh đèn thành phố hắt vào, nhưng anh không uống. Anh chỉ cầm ly rượu trên tay, cảm nhận hơi lạnh từ thành ly truyền vào lòng bàn tay. Anh vuốt nhẹ lên mặt kính đồng hồ, ngón cái miết lên những con số la mã tinh xảo. Mỗi giây trôi qua, anh càng cảm thấy sự hối tiếc gặm nhấm tâm hồn mình. Nỗi nhớ về Lê An, về những gì anh đã không dám nói, không dám làm, giờ đây trở thành một gánh nặng vô hình, đè nén lên vai anh.
"Nếu..." anh thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu, lạc lõng trong không gian rộng lớn của căn hộ. Từ "nếu" ấy mang theo bao nhiêu là tiếc nuối, bao nhiêu là dằn vặt. Nếu anh đã không "chậm một nhịp" ngày đó. Nếu anh đã dũng cảm hơn để bày tỏ tình cảm của mình. Nếu anh đã không để Lê An một mình nơi thị trấn, một mình đối mặt với sự im lặng và chờ đợi. Nếu anh đã không đặt tham vọng và sự nghiệp lên trên tất cả. Nhưng tất cả những "nếu" ấy chỉ là những con dao vô hình, cứa vào trái tim anh, nhắc nhở anh về những sai lầm không thể cứu vãn.
Anh đứng đó, cô độc giữa sự xa hoa, giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố, nhưng trái tim anh lại chìm trong bóng tối. Anh đã có tất cả, nhưng lại không có điều quan trọng nhất: hạnh phúc và một người để chia sẻ. Cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An, giữa anh và chính bản thân mình, giờ đây lớn hơn bao giờ hết. Sự bình yên và tin tưởng mà Lê An đang tìm thấy bên người khác, lại càng khiến nỗi trống rỗng trong anh trở nên rõ ràng và ám ảnh. Anh biết, anh không thể tiếp tục mãi với cuộc sống này, với những mối quan hệ hời hợt và sự cô độc đến tận cùng. Hình ảnh Lê An, dù chỉ là một thoáng qua, đã đánh thức trong anh một khao khát cháy bỏng về những giá trị đã bị lãng quên. Nhưng liệu anh có còn cơ hội để tìm lại điều đó, hay tất cả đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một nỗi hối hận không bao giờ nguôi ngoai về "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp"? Ánh mắt anh vẫn vô định nhìn ra xa, chìm đắm trong nỗi buồn và sự hối tiếc. Đêm nay, thành phố vẫn rực rỡ, nhưng đối với Trần Hạo, nó chỉ là một bức tranh tĩnh lặng, lạnh lẽo, phản chiếu sự cô đơn tột cùng trong tâm hồn anh.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.