Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 463: Buổi Hẹn Hò Bất Ngờ và Trái Tim Lặng Câm
Đêm thành phố vẫn rực rỡ, nhưng đối với Trần Hạo, nó chỉ là một bức tranh tĩnh lặng, lạnh lẽo, phản chiếu sự cô đơn tột cùng trong tâm hồn anh. Từ "nếu" ấy, cái "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp", vẫn còn vương vấn trong không khí, nặng nề như một lời nguyền. Anh đứng đó, giữa căn hộ xa hoa, nơi tiếng vang của chính anh cũng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch. Ánh đèn đường hắt qua ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng, càng làm nổi bật sự trống trải của không gian. Anh không bật đèn, muốn chìm đắm trong thứ ánh sáng mờ ảo, để nỗi buồn có thể tự do lan tỏa mà không bị bất kỳ sự soi xét nào.
Tiếng chuông điện thoại chợt réo rắt phá tan sự yên lặng, kéo anh khỏi dòng suy nghĩ miên man về những điều đã mất. Anh nhìn màn hình, là số của Hải Yến. Chần chừ một lúc, anh mới đưa tay nhấc máy. "Anh Hạo, anh còn ở công ty không? Em vừa hoàn thành báo cáo quý, muốn hỏi anh về một vài chi tiết..." Giọng Hải Yến vang lên, rành mạch, rõ ràng, mang theo chút sự nhiệt huyết và chuyên nghiệp thường thấy. Anh trả lời ngắn gọn, lịch sự, nhưng cảm thấy một sự mệt mỏi vô hình đang kéo anh xuống. Anh biết Hải Yến gọi không chỉ vì công việc. Anh luôn cảm nhận được ánh mắt của cô ấy, những cử chỉ quan tâm vượt quá mức đồng nghiệp, và cả những câu hỏi thăm dò khéo léo về cuộc sống riêng tư của anh. Cô ấy xinh đẹp, thông minh, tài giỏi, là hình mẫu lý tưởng của biết bao người đàn ông trong giới kinh doanh. Nhưng với anh, tất cả những điều đó dường như chẳng còn ý nghĩa gì. Trái tim anh, sau bao nhiêu năm, vẫn là một vùng đất hoang tàn, không thể vun trồng bất kỳ mầm sống mới nào. Anh hứa sẽ xem báo cáo vào sáng mai, và kết thúc cuộc gọi một cách nhanh chóng, sợ rằng nếu kéo dài thêm một chút, anh sẽ không thể giữ được vẻ điềm tĩnh đang cố gắng duy trì.
Sáng hôm sau, mùi cà phê rang xay thoảng nhẹ trong không khí của quán "Góc Yên Bình", một quán cà phê nhỏ nhưng tinh tế nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh ở trung tâm thành phố. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cây cổ thụ trước cửa, đổ bóng những mảng sáng tối lên nền gạch men họa tiết cổ điển. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy tràn không gian, như một dòng suối nhỏ xoa dịu những tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên giữa phố thị ồn ào. Trần Hạo ngồi đối diện Hải Yến, ly cà phê đen sánh đặc trên bàn, hơi ấm tỏa ra nhè nhẹ. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm, điềm đạm. Khuôn mặt anh, dù đã qua một đêm dài trằn trọc, vẫn giữ được sự tĩnh tại, chỉ có đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi buồn khó gọi tên.
Hải Yến, như thường lệ, xuất hiện thật chỉnh tề và cuốn hút. Cô chọn một chiếc váy màu kem thanh lịch, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên vai, tôn lên vẻ đẹp sắc sảo và tự tin của người phụ nữ thành đạt. Cô cười, nụ cười rạng rỡ, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ rõ một chút hồi hộp, một chút mong chờ. Họ đã nói về dự án mới, về những chiến lược kinh doanh sắp tới, nhưng mỗi lời nói ra dường như chỉ là vỏ bọc cho một ý định sâu xa hơn đang chực chờ được bày tỏ.
"Anh Hạo," Hải Yến khẽ gọi tên anh, giọng cô bỗng trở nên dịu dàng hơn, khác hẳn với vẻ chuyên nghiệp thường ngày. Cô đặt ly latte xuống bàn, hai tay đan vào nhau, ánh mắt không rời khỏi anh. "Em biết có thể anh sẽ bất ngờ... nhưng em thật sự thích anh. Em đã thích anh từ lâu rồi." Lời tỏ tình bất ngờ nhưng không nằm ngoài dự đoán của Trần Hạo. Anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác khó tả: vừa có chút áy náy, vừa có chút trống rỗng đến cùng cực. Anh đã quá quen với những lời tỏ tình như thế này, từ những cô gái trẻ tuổi, xinh đẹp, tài năng. Nhưng lần nào cũng vậy, trái tim anh vẫn không thể rung động. Nó như một tảng đá lạnh lẽo, không thể cảm nhận được hơi ấm của bất kỳ ai.
Anh thở dài một cách rất khẽ, gần như không thể nghe thấy, rồi chậm rãi lên tiếng, giọng trầm ấm, nhưng đầy sự dứt khoát. "Yến, anh rất trân trọng tình cảm của em. Em là một cô gái tốt, tài năng, và anh biết em xứng đáng với một người đàn ông có thể yêu em trọn vẹn." Anh nhìn thẳng vào mắt cô, không né tránh. Anh biết, sự thành thật đôi khi là tàn nhẫn nhất, nhưng anh không muốn cho cô bất kỳ hy vọng hão huyền nào.
Ánh mắt Hải Yến chợt vụt tắt, nụ cười trên môi cô cứng lại. Nhưng cô không dễ dàng bỏ cuộc. "Vậy thì tại sao...? Anh có thể cho em một cơ hội không? Em tin mình có thể làm anh hạnh phúc." Cô đưa tay qua bàn, chạm nhẹ vào mu bàn tay Trần Hạo, ánh mắt cô đầy hy vọng, như thể muốn níu giữ một sợi tơ mong manh. Hơi ấm từ tay cô truyền sang, nhưng anh chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo khó hiểu từ chính bên trong mình.
Trần Hạo khẽ rụt tay lại, một cử chỉ vô cùng tinh tế, nhưng đủ để Hải Yến hiểu được. Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những chiếc xe cộ hối hả lướt qua, nơi dòng người vẫn tấp nập ngược xuôi. Ánh mắt anh nhìn xa xăm, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô định giữa dòng đời hối hả, một khoảng không mà không ai có thể chạm tới. "Anh xin lỗi, Yến," anh nói, giọng anh trầm hơn, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm. "Anh không thể. Trái tim anh... nó đã không còn chỗ cho bất kỳ ai nữa rồi."
Anh không nói rõ, nhưng Hải Yến hiểu. Cô nhìn vào ánh mắt trống rỗng của anh, nhìn vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ của người đàn ông trước mặt, và cô nhận ra một sự thật đau lòng: trái tim anh đã bị chiếm giữ, hoặc đã chết lặng từ rất lâu rồi. Nỗi kiêu hãnh của cô bị tổn thương, nhưng hơn hết, là một nỗi thất vọng sâu sắc. Cô đã cố gắng rất nhiều, đã dõi theo anh bấy lâu nay, nhưng tất cả đều vô ích. Cô cúi mặt, cố gắng che giấu cảm xúc đang dâng trào. Tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng trôi, nhưng đối với Hải Yến, nó như đang tấu lên một khúc bi ca cho tình yêu không được đáp lại của cô. "Em hiểu rồi," cô thì thầm, giọng nói nghẹn ngào. Cô biết, dù cô có tài giỏi đến mấy, có xinh đẹp đến mấy, cô cũng không thể thay thế được cái bóng hình đã ngự trị trong trái tim anh. Đó là một khoảng cách vô hình mà cô không thể nào vượt qua.
Trong khi đó, cách xa thành phố huyên náo hàng trăm cây số, tại thị trấn ven sông yên bình, Lê An đang trải qua một buổi chiều tuyệt đẹp, tràn ngập sự bất ngờ và hạnh phúc. Mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc công viên thị trấn. Những cơn gió nhẹ mang theo hơi mát lành từ sông, thổi xào xạc qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của thiên nhiên. Lê An đang đi dạo cùng Nguyễn Hoàng Huy, tâm trạng cô thư thái và nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Huy đã đưa cô đến một góc khuất trong công viên, nơi ít người qua lại, được bao bọc bởi những hàng cây xanh mướt và một thảm cỏ non trải rộng.
Lê An bước theo Huy, tò mò không biết anh sẽ đưa cô đi đâu. Khi họ đến nơi, một khung cảnh lãng mạn hiện ra trước mắt cô, khiến cô không khỏi ngỡ ngàng. Trên thảm cỏ xanh mướt, một tấm thảm dệt họa tiết thổ cẩm đã được trải sẵn, bên trên đặt một chiếc giỏ mây xinh xắn. Xung quanh, những ngọn nến nhỏ li ti được đặt trong những chiếc bình thủy tinh đủ màu sắc, lung linh tỏa sáng, tạo nên một không gian huyền ảo và ấm cúng. Mùi hương dịu nhẹ của hoa dại quanh đó hòa quyện với mùi cỏ non, tạo nên một bầu không khí vô cùng dễ chịu.
"Anh đã chuẩn bị những điều này từ bao giờ vậy? Em... em thật sự bất ngờ," Lê An thốt lên, giọng cô đầy vẻ ngạc nhiên và xúc động. Cô nhìn Huy, ánh mắt long lanh, nụ cười rạng rỡ như ánh hoàng hôn đang dần buông. Chưa bao giờ có ai dành cho cô một sự bất ngờ tinh tế và chu đáo đến vậy.
Huy cười hiền, nụ cười ấm áp, rạng rỡ dưới ánh chiều tà. Anh nhẹ nhàng đỡ Lê An ngồi xuống tấm thảm, rồi ngồi đối diện cô. "Anh chỉ muốn em được vui vẻ. Anh để ý em thích sự yên tĩnh, thích những điều giản dị mà ấm áp như thế này. Anh nhớ em từng nói muốn có một buổi dã ngoại nhỏ mà chưa có dịp thực hiện." Anh mở giỏ mây, bên trong là những món ăn nhẹ mà Lê An yêu thích: những chiếc bánh sandwich kẹp thịt nguội và phô mai, vài lát trái cây tươi mọng, và một chai nước ép cam tự làm. Mỗi chi tiết đều thể hiện sự quan tâm tỉ mỉ, chu đáo của anh.
Lê An cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm. Cô nhìn anh, rồi nhìn khung cảnh xung quanh, một cảm giác bình yên, an toàn bao trùm lấy cô. "Cảm ơn anh, Huy. Em chưa bao giờ nghĩ sẽ có một buổi tối như thế này." Lời nói của cô chân thành, không chút giả dối. Nó khác hẳn với những cảm xúc bùng cháy, mãnh liệt của tuổi trẻ, mà thay vào đó là một sự trân trọng sâu sắc, một niềm tin vào hạnh phúc giản dị mà anh đang mang lại.
Họ cùng nhau ăn uống, trò chuyện. Huy lắng nghe cô nói về công việc, về những dự định nhỏ bé của cô, thi thoảng anh lại đưa ra những câu hỏi tinh tế, khuyến khích cô chia sẻ cảm xúc, suy nghĩ của mình. Anh không vồ vập, không áp đặt, chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe và thấu hiểu. Lê An cảm thấy được thấu hiểu sâu sắc, như thể mọi ngóc ngách trong tâm hồn cô đều được anh nhẹ nhàng chạm tới. Anh không cần phải là một người nói nhiều, nhưng sự hiện diện và cách anh quan tâm đã nói lên tất cả.
Khi hoàng hôn dần buông hẳn, những ngọn nến trong bình thủy tinh càng thêm rực rỡ, hắt ánh sáng lung linh lên khuôn mặt Lê An. Huy nhẹ nhàng đặt tay lên tay Lê An khi cô đang cười, kể về một kỷ niệm tuổi thơ. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi. Lê An không rút tay lại, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt anh, có chút bối rối nhưng cũng đầy tin tưởng. Cô nhìn thấy sự chân thành, sự kiên định trong ánh mắt anh. Một cảm giác an yên lạ lùng lan tỏa trong lòng cô. Cô biết, đây chính là "bến đỗ an yên" mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, không phải một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng, mà là một sự ổn định, một sự quan tâm chân thành, một người đàn ông có thể thấu hiểu và che chở cho cô. Khoảnh khắc ấy, Lê An nhận ra, mình đang dần vun đắp một tình cảm sâu sắc, không ồn ào nhưng vững chắc, một tình cảm mà cô tin rằng có thể kéo dài đến trọn đời.
Sau khi trở về căn hộ sang trọng của mình, Trần Hạo rót một ly rượu vang đỏ, vị chát đắng của rượu lan tỏa trong miệng, giống như chính tâm trạng anh. Anh đứng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn. Những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa màn đêm, ánh sáng từ hàng triệu bóng đèn vẽ nên một bức tranh huyền ảo, rực rỡ. Nhưng sự rực rỡ ấy không thể xua tan đi cảm giác trống rỗng đang gặm nhấm tâm hồn anh. Sự thành công anh có được thật lớn lao, những hợp đồng bạc tỷ, những dự án mang tầm vóc quốc tế, tất cả đều nằm trong tầm tay anh. Anh đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, là niềm mơ ước của biết bao người. Nhưng nó có ý nghĩa gì khi anh không thể chia sẻ nó với bất cứ ai, không thể cảm nhận được niềm hạnh phúc trọn vẹn?
Lời tỏ tình của Hải Yến cứ vang vọng trong đầu anh. "Anh Hạo, anh có bao giờ nghĩ đến em không?" Cô đã từng hỏi anh câu này, không phải chỉ một lần. Và anh, chưa bao giờ có thể cho cô một câu trả lời khác ngoài sự từ chối lịch thiệp. Trái tim anh, nó đã không còn chỗ cho bất kỳ ai. Hay nó đã chết lặng từ rất lâu rồi... với hình bóng của một người? Anh tự hỏi, tại sao mình lại không thể? Tại sao anh không thể mở lòng với Hải Yến, một cô gái tốt đến vậy? Anh biết cô ấy có thể mang lại cho anh một cuộc sống ổn định, một người đồng hành trên con đường sự nghiệp. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc phải cùng cô ấy xây dựng một tương lai, trái tim anh lại co thắt lại, một cảm giác tội lỗi và trống rỗng đến lạ lùng.
Anh đặt ly rượu xuống bệ cửa sổ, tay nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh nhìn vào khoảng không vô định ngoài kia, nơi những ánh đèn đường kéo dài đến tận chân trời. Hình ảnh Lê An, dù đã mờ nhạt theo thời gian, vẫn là một bóng hình không thể thay thế trong tâm trí anh. Không phải là một tình yêu cháy bỏng như ngày đầu, mà là một sự tiếc nuối âm ỉ, một nỗi day dứt không ngừng về những gì đã không thể xảy ra. Cô ấy là thước đo cho tất cả những cảm xúc anh từng có, và sau cô ấy, mọi thứ đều trở nên nhạt nhòa, vô vị. Anh tự hỏi, liệu có bao giờ anh có thể tìm lại được cảm xúc đã mất? Liệu có bao giờ trái tim anh có thể rung động trở lại, hay tất cả đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một nỗi hối hận không bao giờ nguôi ngoai về "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp"?
Cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An, giữa anh và chính bản thân mình, giờ đây lớn hơn bao giờ hết. Sự bình yên và tin tưởng mà Lê An đang tìm thấy bên người khác, dù anh không biết, lại càng khiến nỗi trống rỗng trong anh trở nên rõ ràng và ám ảnh. Anh biết, anh không thể tiếp tục mãi với cuộc sống này, với những mối quan hệ hời hợt và sự cô độc đến tận cùng. Hình ảnh Lê An, dù chỉ là một thoáng qua trong ký ức, đã đánh thức trong anh một khao khát cháy bỏng về những giá trị đã bị lãng quên, về một cuộc sống có ý nghĩa hơn, về một tình yêu chân thành, giản dị. Nhưng khao khát ấy, liệu có còn cơ hội nào để được hiện thực hóa, hay chỉ mãi là một ảo ảnh xa vời, một lời nói không thành, vĩnh viễn mắc kẹt trong miền ký ức? Đêm khuya, thành phố vẫn chìm trong ánh đèn, nhưng tâm hồn Trần Hạo lại chìm trong bóng tối của sự dằn vặt và nỗi cô đơn không lối thoát, tựa như một con thuyền lênh đênh giữa biển cả mênh mông, chẳng tìm thấy bến bờ.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.