Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 464: Lời Khuyên Từ Chi Mai Và Giấc Mơ Về Dĩ Vãng

Gió chiều len lỏi qua những tán cây bàng cổ thụ trước quán cà phê, mang theo hơi thở dịu mát của con sông gần đó, quyện lẫn mùi hương cà phê rang xay thoang thoảng. Nắng đã ngả vàng cam, trải một lớp màu mật ngọt lên những con đường nhỏ lát gạch và những mái ngói rêu phong. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, không lời, vang vọng từ loa cũ kỹ, như một dòng suối êm đềm chảy qua không gian. Lê An và Chi Mai ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn gỗ nhỏ, bên cạnh cửa sổ mở rộng. Lê An khẽ khuấy ly cà phê đá của mình, những viên đá va vào thành ly kêu lách cách, tạo nên âm thanh nhỏ bé nhưng rõ ràng trong không khí tĩnh lặng. Gương mặt cô đăm chiêu, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không bên ngoài cửa sổ, nơi những đứa trẻ đang nô đùa.

“Thế nào rồi, bà? Thằng Huy nó có làm bà rung động không đấy?” Chi Mai hỏi, giọng điệu thẳng thắn nhưng đầy quan tâm, mái tóc ngắn cá tính của cô lay động nhẹ theo từng cử động. Cô đưa ly trà đào lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt tinh anh chăm chú nhìn bạn mình.

Lê An thở dài một hơi thật khẽ, dường như để trút bỏ một gánh nặng vô hình. “Tao cũng không biết nữa, Mai ạ. Tao cảm thấy bình yên khi ở bên anh Huy, anh ấy rất chu đáo, rất quan tâm đến tao. Anh ấy nhớ cả những điều nhỏ nhặt nhất mà tao thích hay không thích. Nhưng đôi khi… tao không biết đó có phải là tình yêu như mình từng mơ không.” Cô ngẩng đầu nhìn Chi Mai, ánh mắt có chút bối rối, có chút tìm kiếm sự xác nhận. “Nó không giống như những gì tao từng nghĩ về tình yêu khi còn trẻ, cái sự bùng cháy, cái cảm giác như cả thế giới chỉ xoay quanh một người ấy.”

Chi Mai đặt ly trà xuống, khẽ nhíu mày. “Thôi đi bà! Tình yêu đâu phải lúc nào cũng là bão tố, bà ơi. Bà đã trải qua cái bão tố rồi đấy, còn gì? Nó có mang lại cho bà hạnh phúc không? Hay chỉ là những tiếc nuối âm ỉ, những lời nói không thành, và một khoảng cách vô hình không thể vượt qua?” Cô nói, giọng có chút gay gắt nhưng ánh mắt lại chứa chan sự thấu hiểu. “Quan trọng là ai mang lại cho bà sự an toàn và hạnh phúc thật sự. Thằng Huy nó chân thành với bà, đó là điều quý giá nhất. Bà thử nghĩ xem, cái cảm giác bùng cháy mà bà nói, nó giữ được bao lâu? Hay nó chỉ để lại tro tàn và sự hụt hẫng?”

Lê An lắng nghe, bàn tay vẫn không ngừng khuấy nhẹ ly cà phê. Những lời của Chi Mai như chạm đúng vào những nỗi niềm sâu kín mà cô vẫn luôn giấu kín. Ký ức về mối tình thanh mai trúc mã, về Trần Hạo, về những năm tháng chờ đợi mỏi mòn, về cái "nếu như ngày đó" cứ hiện về. Nó không còn đau nhói như xưa, nhưng vẫn là một vết sẹo mờ ám trong tim cô, một thước đo cho mọi cảm xúc sau này. Cô đã từng khao khát một tình yêu mãnh liệt, một người đàn ông có thể đọc thấu tâm can cô chỉ qua ánh mắt. Nhưng rồi cô nhận ra, cái khao khát ấy có khi chỉ là ảo ảnh của tuổi trẻ, là sự non nớt chưa hiểu đời.

“Anh Huy khác lắm, Mai ạ,” Lê An tiếp tục, giọng nhỏ dần như tự sự. “Anh ấy không nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng những gì anh ấy làm thì rất thật. Anh ấy luôn lắng nghe tao nói, dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất. Anh ấy hỏi han về công việc, về gia đình tao, về những giấc mơ của tao. Anh ấy không vội vàng, không thúc ép. Anh ấy kiên nhẫn.” Cô kể về buổi hẹn hò gần nhất, về cách Huy đã chuẩn bị mọi thứ chu đáo đến bất ngờ, về cách anh ấy đã tìm hiểu sở thích của cô một cách tỉ mỉ. “Tao cảm thấy được trân trọng, được quan tâm. Và quan trọng hơn, tao cảm thấy tin tưởng. Một sự tin tưởng rất vững chắc, không cần phải lo sợ bất cứ điều gì.”

Chi Mai gật đầu, đôi môi khẽ mỉm cười. “Đấy, bà thấy chưa? Đó mới là điều quan trọng nhất trong một mối quan hệ lâu dài. Tình yêu không phải lúc nào cũng là những lời thề non hẹn biển hay những hành động lãng mạn tột bậc. Đôi khi, nó chỉ là sự hiện diện, sự thấu hiểu, sự tin cậy. Là cái cảm giác an toàn khi biết rằng có một người luôn ở đó vì mình, bất kể mọi chuyện xảy ra. Là một bến đỗ an yên, đúng như bà vẫn luôn tìm kiếm.” Cô nói, giọng điệu mềm mại hơn, nhưng vẫn giữ được sự cương quyết. “Bà đã từng chờ đợi một người quá lâu, chờ đợi một lời nói không thành, và rồi đánh mất cả thanh xuân. Giờ thì bà đã có một người đàn ông đặt cả trái tim mình vào bà, muốn xây dựng một tương lai cùng bà. Bà còn băn khoăn điều gì nữa?”

Ánh mắt Lê An dần sáng lên. Những lời Chi Mai nói như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa trong tâm hồn cô. Cô đã từng mơ về một tình yêu cổ tích, một người hùng sẽ đến giải cứu cô khỏi sự cô đơn. Nhưng cuộc sống không phải là cổ tích, và cô cũng không còn là cô gái trẻ mộng mơ ngày nào. Cô đã học được rằng, hạnh phúc không phải là tìm thấy một người hoàn hảo, mà là tìm thấy một người phù hợp, một người khiến cô cảm thấy trọn vẹn và an toàn.

“Có lẽ… bà nói đúng,” Lê An thì thầm, bàn tay thôi khuấy ly cà phê, thay vào đó cô đặt nhẹ lên bàn. “Cái cảm giác bình yên này… có lẽ nó quý giá hơn tất thảy. Tao không muốn lặp lại sai lầm của ngày xưa, không muốn lại vì những mộng mơ hão huyền mà bỏ lỡ một cơ hội thực sự. Anh Huy… anh ấy là một người tốt, và anh ấy yêu tao thật lòng.”

Chi Mai nhìn Lê An, ánh mắt đầy trìu mến. “Chỉ cần bà cảm thấy hạnh phúc và bình yên, đó đã là tất cả rồi. Đừng để những ám ảnh của quá khứ, những cái 'nếu như ngày đó' cứ mãi đeo bám bà. Hãy sống cho hiện tại và cho tương lai của bà. Thằng Huy nó xứng đáng với tình cảm của bà, và bà cũng xứng đáng có được hạnh phúc viên mãn. Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Nhưng rõ ràng, bà đang dần yêu anh ấy rồi, đúng không?” Chi Mai nở một nụ cười rạng rỡ, khiến không khí trở nên tươi sáng hơn.

Lê An cũng mỉm cười, nụ cười lần này thanh thoát hơn, không còn chút gợn ưu tư nào. Ánh nắng cuối chiều hắt vào gương mặt cô, làm đôi mắt cô lấp lánh như vừa tìm thấy một điều gì đó rất quan trọng. Cô cảm thấy một gánh nặng đã được trút bỏ, một sự bình yên thật sự lan tỏa trong lòng. Đúng vậy, cô không còn là cô gái của những mơ mộng viển vông nữa. Cô là một người phụ nữ trưởng thành, biết rõ mình cần gì và muốn gì. Và Nguyễn Hoàng Huy, chính là câu trả lời cho những băn khoăn bấy lâu của cô. Cô biết, mối quan hệ này không chỉ là sự chấp nhận mà còn là một tình cảm sâu sắc đang dần nảy nở, một tình cảm mà cô tin rằng có thể cùng cô đi qua cả một đời.

***

Trong căn hộ penthouse sang trọng trải rộng trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, đêm khuya tĩnh mịch bao trùm mọi ngóc ngách. Ánh sáng lờ mờ từ thành phố vẫn xuyên qua lớp rèm cửa dày, vẽ nên những vệt sáng trắng bạc, lạnh lẽo trên sàn gỗ bóng loáng. Mùi gỗ quý và da thuộc thoang thoảng trong không khí, một mùi hương của sự xa hoa nhưng cũng đầy cô độc. Trần Hạo nằm trên chiếc giường kingsize rộng lớn, chìm sâu vào giấc ngủ mệt mỏi sau một ngày dài làm việc và những suy tư triền miên. Giấc ngủ của anh không hề yên bình, mà ngược lại, nó là một cuộc hành trình quay ngược thời gian, trở về miền ký ức đã bị anh chôn vùi quá lâu.

Anh thấy mình đứng bên bờ sông cũ, nơi tuổi thơ của anh và Lê An đã được dệt nên từ những buổi chiều tắm mát, những đêm cùng nhau ngắm sao và trò chuyện vu vơ. Dòng sông vẫn chảy êm đềm, ánh trăng vắt ngang qua mặt nước như một dải lụa bạc. Tiếng ve kêu râm ran từ những hàng cây cổ thụ ven sông, mùi hoa sữa nồng nàn lan tỏa trong không khí, tất cả đều chân thực đến kỳ lạ. Anh thấy Lê An, cô gái với mái tóc đen dài, ánh mắt trong veo như mặt nước hồ thu, đang ngồi bên cạnh anh, hai chân buông thõng xuống mép nước.

“Hạo, anh hứa sẽ không quên em nhé?” Giọng Lê An trong giấc mơ vẫn trong trẻo, nhẹ nhàng như ngày nào, nhưng ẩn chứa một nỗi lo sợ mơ hồ. Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt chất chứa biết bao điều chưa nói.

Trần Hạo trong mơ mỉm cười, một nụ cười hồn nhiên của tuổi trẻ, không chút vướng bận. Anh muốn nắm lấy tay cô, muốn nói rằng anh sẽ không bao giờ quên, sẽ mãi mãi ở bên cô. Anh muốn thốt ra những lời yêu thương, những lời hứa hẹn mà anh đã luôn giữ kín trong lòng. Anh muốn nói rằng anh thích cô, rất thích, thích đến mức chỉ cần nhìn thấy cô cười là đủ để cả thế giới anh bừng sáng. Nhưng rồi, những lời nói ấy cứ tắc nghẹn lại ở cổ họng, không thể thốt ra thành tiếng. Anh chỉ có thể cười khúc khích, rồi lảng tránh ánh mắt cô, nhìn xuống mặt sông lấp lánh ánh trăng. Đó là cái "lời nói không thành" mà anh đã mang theo suốt những năm tháng sau này, một gánh nặng vô hình đè nén tâm can anh.

Cảnh vật thay đổi. Anh thấy mình cùng Lê An đạp xe dọc con đường làng quen thuộc, tiếng cười giòn tan của cô hòa vào tiếng gió. Anh thấy những buổi chiều học thêm, anh luôn cố tình ngồi cạnh cô, chỉ để được ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô, chỉ để được lén nhìn nụ cười của cô khi cô giải được một bài toán khó. Anh thấy những đêm trốn ngủ, hai đứa ngồi trên mái nhà cũ kỹ, cùng nhau chỉ trỏ những vì sao trên bầu trời. Mọi thứ đều rõ ràng, sống động như thể anh đang thực sự sống lại những khoảnh khắc đó. Những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh, ánh mắt e dè của cô, cái "khoảng cách vô hình" mà cả hai không ai dám phá vỡ. Đó là tất cả những gì anh đã từng có, những gì anh đã từng giữ gìn cẩn thận trong một góc khuất của trái tim.

Nhưng rồi, giấc mơ bắt đầu chuyển biến. Anh thấy mình vội vã rời thị trấn, vali hành lý trên tay, ánh mắt vội vã ngoái nhìn lại. Lê An đứng đó, ở cổng làng, ánh mắt buồn bã dõi theo anh. Cô không khóc, nhưng vẻ mặt cô chất chứa một nỗi thất vọng sâu sắc. Anh muốn chạy lại, muốn ôm cô vào lòng, muốn nói rằng anh sẽ quay về, sẽ không để cô phải chờ đợi. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh, không thể cử động. Rồi những tin nhắn thưa thớt dần, những cuộc gọi ngắn lại. Hình ảnh cô dần mờ nhạt trong tâm trí anh, bị thay thế bởi ánh đèn thành phố, bởi những tham vọng và áp lực mới. Anh thấy mình lao đầu vào công việc, vào những dự án lớn, vào những cuộc họp triền miên. Nhưng mỗi khi đêm về, hình bóng cô lại hiện về, như một nỗi day dứt không ngừng, một lời nhắc nhở về cái "chậm một nhịp" đã đánh mất tất cả.

Giấc mơ trở nên hỗn loạn. Anh thấy Lê An cười, rồi lại thấy cô buồn. Anh thấy cô đứng bên một người đàn ông khác, anh ta nắm lấy tay cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Anh muốn gọi tên cô, nhưng giọng anh nghẹn lại. Một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm lấy anh. Anh sợ mất cô, sợ rằng mình đã thực sự để cô tuột khỏi tầm tay. Anh sợ rằng cái "nếu như ngày đó" đã không còn cơ hội để sửa chữa. Giấc mơ quay cuồng, những hình ảnh cũ và mới đan xen vào nhau, tạo thành một cơn lốc cảm xúc dữ dội.

***

Trần Hạo giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh thở hổn hển, cố gắng định thần. Căn phòng rộng lớn chìm trong sự tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự sống động, hỗn loạn của giấc mơ vừa rồi. Không một tiếng động nào ngoài tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ treo tường. Anh nhìn trân trân lên trần nhà, cảm giác hụt hẫng dâng trào, như thể một phần nào đó của anh vừa bị xé toạc ra và bỏ lại trong thế giới hư ảo của giấc mơ.

“Lại là em…” Anh thở dài một hơi thật nặng nề, giọng nói khàn đặc, yếu ớt trong không gian rộng lớn. Hình ảnh Lê An trong giấc mơ vẫn ám ảnh anh, từng nụ cười, từng ánh mắt, từng lời nói đều hiện rõ mồn một trong tâm trí. Nó chân thực đến mức anh có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô, mùi hương quen thuộc từ mái tóc cô. Nhưng khi tỉnh dậy, tất cả chỉ còn là một khoảng trống vô tận.

Anh ngồi dậy, tấm chăn lụa mềm mại trượt xuống chân giường. Anh bước xuống giường, cảm nhận sự lạnh lẽo của sàn gỗ dưới chân mình. Cái lạnh thấm qua từng thớ thịt, lan tỏa khắp cơ thể, giống như chính tâm hồn anh lúc này. Anh đi thẳng ra ban công, kéo tấm rèm cửa dày sang một bên. Sáng sớm se lạnh, ánh sáng ban mai nhợt nhạt đang dần xua đi màn đêm, nhưng không thể xua tan đi sự trống rỗng trong lòng anh.

Thành phố đang dần tỉnh giấc. Những tòa nhà cao tầng vẫn sừng sững, những con đường bắt đầu đông đúc xe cộ. Anh nhìn xuống dòng người hối hả bên dưới, những con người đang bắt đầu một ngày mới với bao kế hoạch và mục tiêu. Còn anh, đứng đây, trên đỉnh cao của sự thành công, nhưng lại cảm thấy lạc lõng hơn bao giờ hết. Thành công này, sự giàu có này, rốt cuộc có ý nghĩa gì khi anh không thể chia sẻ nó với người mà anh hằng mong ước?

Anh nhớ lại những lời từ chối Hải Yến đêm qua. Trái tim anh, nó đã chết lặng từ rất lâu rồi… với hình bóng của một người. Không phải là một tình yêu cháy bỏng mãnh liệt, mà là một sự tiếc nuối âm ỉ, một nỗi day dứt không ngừng về những gì đã không thể xảy ra. Lê An, cô là thước đo cho tất cả những cảm xúc anh từng có. Sau cô, mọi thứ đều trở nên nhạt nhòa, vô vị. Giấc mơ vừa rồi càng khắc sâu thêm nỗi đau đó, nỗi đau của một "khoảng cách vô hình" đã biến thành vực thẳm không thể nào vượt qua.

Anh đặt tay lên lan can ban công lạnh buốt, nắm chặt lại. Những khớp ngón tay trắng bệch. Anh tự hỏi, liệu có bao giờ anh có thể tìm lại được cảm xúc đã mất? Liệu có bao giờ trái tim anh có thể rung động trở lại, hay tất cả đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một nỗi hối hận không bao giờ nguôi ngoai về "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp"?

Cái khao khát cháy bỏng về những giá trị đã bị lãng quên, về một cuộc sống có ý nghĩa hơn, về một tình yêu chân thành, giản dị, lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhưng khao khát ấy, liệu có còn cơ hội nào để được hiện thực hóa, hay chỉ mãi là một ảo ảnh xa vời, một lời nói không thành, vĩnh viễn mắc kẹt trong miền ký ức? Giấc mơ về Lê An đã không chỉ là một giấc mơ, mà là một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì anh đã đánh mất, về cuộc sống mà lẽ ra anh đã có thể có. Anh vẫn đứng đó, bất động, giữa sự xa hoa lạnh lẽo của căn hộ và sự ồn ào vội vã của thành phố bên dưới, cảm giác cô đơn bủa vây, tựa như một con thuyền lênh đênh giữa biển cả mênh mông, chẳng tìm thấy bến bờ, và có lẽ, sẽ mãi mãi không tìm thấy.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free