Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 465: Bến Đỗ Hiện Tại và Khoảng Trống Thành Công
Trần Hạo giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh thở hổn hển, cố gắng định thần. Căn phòng rộng lớn chìm trong sự tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự sống động, hỗn loạn của giấc mơ vừa rồi. Không một tiếng động nào ngoài tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ treo tường. Anh nhìn trân trân lên trần nhà, cảm giác hụt hẫng dâng trào, như thể một phần nào đó của anh vừa bị xé toạc ra và bỏ lại trong thế giới hư ảo của giấc mơ.
“Lại là em…” Anh thở dài một hơi thật nặng nề, giọng nói khàn đặc, yếu ớt trong không gian rộng lớn. Hình ảnh Lê An trong giấc mơ vẫn ám ảnh anh, từng nụ cười, từng ánh mắt, từng lời nói đều hiện rõ mồn một trong tâm trí. Nó chân thực đến mức anh có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô, mùi hương quen thuộc từ mái tóc cô. Nhưng khi tỉnh dậy, tất cả chỉ còn là một khoảng trống vô tận.
Anh ngồi dậy, tấm chăn lụa mềm mại trượt xuống chân giường. Anh bước xuống giường, cảm nhận sự lạnh lẽo của sàn gỗ dưới chân mình. Cái lạnh thấm qua từng thớ thịt, lan tỏa khắp cơ thể, giống như chính tâm hồn anh lúc này. Anh đi thẳng ra ban công, kéo tấm rèm cửa dày sang một bên. Sáng sớm se lạnh, ánh sáng ban mai nhợt nhạt đang dần xua đi màn đêm, nhưng không thể xua tan đi sự trống rỗng trong lòng anh.
Thành phố đang dần tỉnh giấc. Những tòa nhà cao tầng vẫn sừng sững, những con đường bắt đầu đông đúc xe cộ. Anh nhìn xuống dòng người hối hả bên dưới, những con người đang bắt đầu một ngày mới với bao kế hoạch và mục tiêu. Còn anh, đứng đây, trên đỉnh cao của sự thành công, nhưng lại cảm thấy lạc lõng hơn bao giờ hết. Thành công này, sự giàu có này, rốt cuộc có ý nghĩa gì khi anh không thể chia sẻ nó với người mà anh hằng mong ước?
Anh nhớ lại những lời từ chối Hải Yến đêm qua. Trái tim anh, nó đã chết lặng từ rất lâu rồi… với hình bóng của một người. Không phải là một tình yêu cháy bỏng mãnh liệt, mà là một sự tiếc nuối âm ỉ, một nỗi day dứt không ngừng về những gì đã không thể xảy ra. Lê An, cô là thước đo cho tất cả những cảm xúc anh từng có. Sau cô, mọi thứ đều trở nên nhạt nhòa, vô vị. Giấc mơ vừa rồi càng khắc sâu thêm nỗi đau đó, nỗi đau của một "khoảng cách vô hình" đã biến thành vực thẳm không thể nào vượt qua.
Anh đặt tay lên lan can ban công lạnh buốt, nắm chặt lại. Những khớp ngón tay trắng bệch. Anh tự hỏi, liệu có bao giờ anh có thể tìm lại được cảm xúc đã mất? Liệu có bao giờ trái tim anh có thể rung động trở lại, hay tất cả đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một nỗi hối hận không bao giờ nguôi ngoai về "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp"?
Cái khao khát cháy bỏng về những giá trị đã bị lãng quên, về một cuộc sống có ý nghĩa hơn, về một tình yêu chân thành, giản dị, lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhưng khao khát ấy, liệu có còn cơ hội nào để được hiện thực hóa, hay chỉ mãi là một ảo ảnh xa vời, một lời nói không thành, vĩnh viễn mắc kẹt trong miền ký ức? Giấc mơ về Lê An đã không chỉ là một giấc mơ, mà là một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì anh đã đánh mất, về cuộc sống mà lẽ ra anh đã có thể có. Anh vẫn đứng đó, bất động, giữa sự xa hoa lạnh lẽo của căn hộ và sự ồn ào vội vã của thành phố bên dưới, cảm giác cô đơn bủa vây, tựa như một con thuyền lênh đênh giữa biển cả mênh mông, chẳng tìm thấy bến bờ, và có lẽ, sẽ mãi mãi không tìm thấy.
***
Sáng hôm đó, mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng ả qua khung cửa sổ nhỏ của căn nhà Lê An. Nắng xuyên qua những tán lá xanh non của cây mai chiếu thủy trồng trước sân, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo từ vườn nhà ai đó vọng lại, hòa cùng tiếng gió xào xạc nhẹ qua rèm cửa, mang theo mùi hương thoang thoảng của đất ẩm và cây cỏ sau một đêm sương. Bầu không khí trong lành, dịu mát, ôm ấp lấy căn phòng nhỏ nơi Lê An đang ngồi.
Cô khẽ nhấp một ngụm trà hoa cúc nóng hổi, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Chiếc bàn làm việc nhỏ đặt sát cửa sổ, nơi cô có thể phóng tầm mắt ra khu vườn và con đường làng quen thuộc. Trên bàn, những tập tài liệu, những bản phác thảo và ghi chú được sắp xếp gọn gàng. Lê An đang tập trung xem xét lại một dự án cộng đồng nhỏ mà cô ấp ủ bấy lâu – một ý tưởng về việc tổ chức các lớp học thủ công truyền thống cho trẻ em trong thị trấn, nhằm giữ gìn nét văn hóa và tạo thêm sân chơi cho các bé. Cô say sưa gạch xóa, thêm thắt, đôi khi lại khẽ nhíu mày suy tư, vẻ mặt toát lên sự tận tâm và niềm đam mê.
Tiếng chuông cửa vang lên nhẹ nhàng, không quá dồn dập nhưng đủ để kéo Lê An ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô nhìn đồng hồ, khẽ mỉm cười. Đúng như dự đoán. Mở cửa, nụ cười tươi tắn của Nguyễn Hoàng Huy hiện ra. Anh đứng đó, tay xách một túi đồ ăn sáng nóng hổi, mái tóc hơi rối bởi gió sớm nhưng ánh mắt thì rạng rỡ, tràn đầy năng lượng. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản và quần jean, vẻ ngoài thân thiện, gần gũi.
“Anh vừa ghé qua tiệm bánh quen của em, mua được mấy cái bánh mì kẹp thịt còn nóng hổi đây,” Huy vừa nói, vừa đưa túi bánh cho Lê An, “Với cả, anh có mua thêm ly cà phê sữa nóng cho em nữa.”
Lê An nhận lấy, cảm giác ấm áp không chỉ từ ly cà phê mà còn từ sự quan tâm chu đáo của anh. “Anh vào đi. Cảm ơn anh nhé, Huy. Anh chu đáo quá.”
Huy bước vào, đôi mắt anh lướt qua bàn làm việc của Lê An. “Em lại đang làm việc rồi à? Hay là để anh hâm nóng lại bữa sáng rồi mình cùng ăn đã nhé. Em đừng để bụng đói.”
Lê An lắc đầu, “Em ăn sáng rồi, anh cứ tự nhiên đi. Em đang xem lại mấy cái phác thảo cho dự án thôi.”
Huy đặt bữa sáng lên bàn ăn nhỏ trong bếp, sau đó quay lại, tiến gần bàn làm việc của Lê An. Anh cúi xuống, ánh mắt lướt qua những trang giấy chi chít chữ viết tay và hình vẽ nguệch ngoạc. Mùi mực mới và mùi giấy thoang thoảng bay lên. “Anh có đọc qua mấy ý tưởng em nói hôm trước rồi. Anh thấy cái này rất tiềm năng, nhưng có lẽ cần thêm một chút… về cách tiếp cận ban đầu ấy. Mình có thể bắt đầu với những khóa học nhỏ, tập trung vào một hoặc hai nghề thủ công đặc trưng của vùng mình trước, sau đó mới mở rộng dần.”
Lê An ngước lên, đôi mắt mở to. “Thật sao anh? Em cứ nghĩ nó hơi… mơ hồ. Em sợ là sẽ không thu hút được các phụ huynh và các bé.” Cô khẽ nói, giọng vẫn giữ sự nhẹ nhàng vốn có nhưng ẩn chứa chút lo lắng.
Huy mỉm cười trấn an. Anh đưa tay nhẹ nhàng vuốt lọn tóc mai lòa xòa trên trán cô, một cử chỉ tự nhiên, đầy tình cảm. “Không, chỉ cần mình tin tưởng và có kế hoạch rõ ràng thôi. Ý tưởng của em rất hay, rất ý nghĩa. Anh sẽ giúp em tìm hiểu thêm về thị trường nếu em muốn, về cách thức quảng bá, về việc tìm kiếm nguồn tài trợ nhỏ ban đầu chẳng hạn. Anh có vài mối quan hệ bên tổ chức phi chính phủ, có thể họ sẽ quan tâm đến một dự án như thế này.”
Anh tỉ mỉ xem xét từng ghi chú của Lê An, chỉ ra những điểm mạnh và đưa ra lời khuyên thiết thực. Anh không chỉ khen ngợi mà còn phân tích, gợi ý những hướng đi cụ thể, những giải pháp khả thi. Lê An lắng nghe, đôi khi mỉm cười, đôi khi lại gật gù đồng tình. Cô cảm nhận rõ ràng sự quan tâm chân thành và nghiêm túc của Huy không chỉ dành cho cô mà còn cho cả những ước mơ, hoài bão của cô.
Trong lòng Lê An, một cảm giác bình yên lạ lùng dâng lên. Huy luôn như vậy, thực tế mà vẫn ủng hộ. Anh ấy không bao giờ để mình cảm thấy đơn độc, không bao giờ khiến cô phải chênh vênh giữa những ý tưởng của mình. Anh là một bến đỗ vững chãi, một bờ vai đáng tin cậy. Sự chu đáo và thấu hiểu của Huy khiến cô dần quên đi những nỗi niềm cũ, những ký ức mờ nhạt về một "nếu như ngày đó" đã không thành hiện thực. Cô không còn cảm thấy cần phải so sánh, phải tiếc nuối. Thay vào đó, cô cảm thấy được trân trọng, được lắng nghe, và quan trọng hơn cả, được an toàn. Niềm tin vào mối quan hệ này, vào người đàn ông đang ngồi cạnh cô, ngày một củng cố. Cô biết, mình đã chọn đúng. Không phải một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng, mà là một sự bình yên, một sự vững chãi mà cô luôn khao khát.
***
Trong khi Lê An tìm thấy sự bình yên giản dị, Trần Hạo lại đang ngụp lặn trong một thế giới khác – thế giới của những tòa nhà chọc trời, những cuộc họp căng thẳng và những con số triệu đô. Giữa trưa, ánh nắng gay gắt từ bên ngoài hắt qua tấm cửa kính lớn của phòng họp, tạo thành những vệt sáng chói chang trên mặt bàn đá cẩm thạch đen bóng. Tiếng điều hòa không khí chạy đều đều, cùng với tiếng gõ bàn phím lách cách từ một vài nhân viên, tạo nên một bản giao hưởng khô khan, lạnh lẽo của sự chuyên nghiệp. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng cùng mùi giấy mới và chút hương gỗ từ nội thất cao cấp, tất cả hòa quyện vào nhau, đặc trưng cho một không gian làm việc hiện đại.
Trần Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, chiếc ghế da đen sang trọng ôm lấy dáng người cao ráo của anh. Anh mặc bộ vest xám than lịch lãm, chiếc cà vạt lụa màu xanh navy thắt gọn gàng. Ánh mắt anh sắc bén, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nhưng phần lớn thời gian đều tập trung vào màn hình chiếu đang hiển thị biểu đồ tăng trưởng doanh thu ấn tượng của công ty. Trần Hạo đã thành lập công ty riêng của mình chỉ trong vài năm, và giờ đây, nó đã trở thành một thế lực đáng gờm trong ngành công nghệ.
“Chúc mừng Hạo nhé, công ty mới của cậu đã có bước khởi đầu quá ấn tượng rồi. Dự án này chắc chắn sẽ thành công lớn,” Anh Long, một đối tác lớn và cũng là người đã chứng kiến Trần Hạo từ những ngày đầu khởi nghiệp, nói với giọng điệu đầy thán phục. Anh Long, với vẻ ngoài cao ráo, ăn mặc lịch sự và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, luôn dành sự tôn trọng đặc biệt cho tài năng của Trần Hạo.
Trần Hạo khẽ gật đầu, môi mỏng mím chặt, một nụ cười nhạt thoáng qua. “Cảm ơn anh. Vẫn còn nhiều việc phải làm, nhưng tôi tin vào đội ngũ của mình.” Giọng anh trầm, rành mạch, toát lên sự tự tin tuyệt đối. Anh không khoe khoang, mà chỉ đơn thuần khẳng định.
Chị Nguyệt, thư ký của Trần Hạo, một cô gái xinh đẹp, thanh lịch, luôn trang điểm nhẹ nhàng và ăn mặc chuyên nghiệp, ngồi cạnh đó, ghi chép nhanh thoăn thoắt. Cô luôn hiệu quả và là cánh tay phải đắc lực của Trần Hạo. Cô ngẩng đầu lên, giọng nói đều đều nhưng rõ ràng: “Thưa sếp, đối tác bên A vừa gửi email xác nhận đã chuyển khoản đợt một. Phía bên B cũng đã đồng ý với điều khoản mới nhất sau khi nhận được bản sửa đổi của chúng ta.”
Trần Hạo chỉ khẽ nhướng mày, một dấu hiệu cho thấy anh đã nắm rõ thông tin. Anh đưa tay ra hiệu cho Chị Nguyệt đưa chồng tài liệu dày cộp cần ký duyệt. Anh cầm bút, nét bút dứt khoát trên từng trang hợp đồng. Mỗi chữ ký là một dấu mốc, một thành tựu mới. Thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy, như lời Anh Long từng nói. Trần Hạo đã tận dụng mọi cơ hội, biến tham vọng thành hiện thực. Anh lao đầu vào công việc, từng giờ, từng phút, từng ngày, như một cách để lấp đầy khoảng trống nào đó bên trong.
Từ góc nhìn của những người xung quanh, Trần Hạo là một hình mẫu lý tưởng. Trẻ tuổi, tài năng, thành công rực rỡ. Anh có tất cả: tiền bạc, quyền lực, sự ngưỡng mộ. Nhưng đối với bản thân anh, mỗi hợp đồng được ký, mỗi dự án thành công, chỉ mang lại một cảm giác thỏa mãn nhất thời, rồi sau đó lại là một khoảng trống rỗng quen thuộc. Anh có thể chỉ huy hàng trăm nhân viên, ra những quyết định trị giá hàng triệu đô, nhưng lại không thể điều khiển được trái tim mình, không thể xua tan đi cái cảm giác trống trải âm ỉ trong sâu thẳm. Thành công vật chất là một tấm áo giáp lấp lánh, nhưng bên trong nó, con người anh vẫn lạc lõng, vẫn cô đơn. Hình ảnh Lê An vẫn thỉnh thoảng vụt qua tâm trí anh, như một bóng ma của quá khứ, một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn không thể cất lên. Nó là một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của sự "chậm một nhịp", về một "khoảng cách vô hình" đã dần trở thành vực thẳm không thể nào vượt qua. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, chìm giữa tiếng ồn của những con số và tham vọng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời thành phố. Ánh nắng vàng cuối ngày hắt xiên qua khung cửa sổ kính lớn của căn hộ cao cấp, vẽ lên sàn nhà những vệt dài đổ bóng của nội thất hiện đại. Trần Hạo trở về sau một ngày làm việc dài, mệt mỏi nhưng cũng thấm đẫm cảm giác thành công. Anh cởi áo khoác ngoài, nới lỏng cà vạt, buông mình xuống chiếc ghế sofa da màu xám tro, cảm nhận sự mềm mại, êm ái của chất liệu cao cấp. Căn hộ rộng lớn, sang trọng, với tầm nhìn bao quát toàn bộ thành phố, vẫn chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Anh rót cho mình một ly rượu vang đỏ, chất lỏng sóng sánh trong ly pha lê, phản chiếu ánh đèn lấp lánh từ những tòa nhà cao tầng đang dần lên đèn. Mùi rượu nồng nàn lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi nước hoa nam tính phảng phất trên người anh. Anh ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn chằm chằm vào biển ánh sáng đang dần hiện ra bên dưới, từng chấm vàng, xanh, đỏ nhấp nháy, tạo thành một tấm thảm lung linh, huyền ảo.
Mọi thứ đều trong tầm tay, mọi mục tiêu đều đạt được. Anh đã xây dựng một đế chế từ hai bàn tay trắng, đã chứng minh được năng lực và giá trị của bản thân. Anh đã có tất cả những gì mà một người đàn ông có thể khao khát: sự nghiệp rực rỡ, tài chính vững vàng, địa vị xã hội. Nhưng… liệu đây có phải là tất cả những gì mình muốn? Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí Trần Hạo, mỗi lúc một rõ ràng hơn, mỗi lúc một day dứt hơn.
Anh đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ của rượu lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh nhớ lại giấc mơ đêm qua, nhớ lại hình ảnh Lê An cười, rồi buồn, rồi đứng bên một người đàn ông khác. Hình bóng cô mờ nhạt dần theo ánh hoàng hôn đang tắt, để lại một khoảng trống lạnh lẽo trong lòng anh. Anh có thể cảm nhận được nhịp đập chậm rãi, gần như vô cảm của trái tim mình.
Thành công này, sự giàu có này, tất cả đều lạnh lẽo. Anh không có ai để chia sẻ niềm vui, không có ai để tựa vào khi mỏi mệt. Những mối quan hệ xã giao, những đối tác làm ăn, những cuộc gặp gỡ chóng vánh… tất cả đều trống rỗng, vô vị. Anh nhớ lại những lời từ chối Hải Yến, nhớ lại cảm giác hụt hẫng khi nhận ra trái tim mình đã vĩnh viễn đóng băng.
“Có lẽ… thành công cũng chỉ là một dạng cô đơn khác,” Trần Hạo thầm thì, giọng nói khàn đặc, lạc lõng trong không gian rộng lớn. Anh đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim. Nó vẫn đập, vẫn hoạt động, nhưng dường như đã mất đi khả năng rung động, mất đi sự ấm áp của tình yêu. Lê An, cô là người duy nhất đã từng thắp lên ngọn lửa đó trong anh, và giờ đây, khi cô đã thuộc về một bến đỗ bình yên, thì ngọn lửa ấy cũng đã lụi tàn, chỉ còn lại tro tàn của sự tiếc nuối và hối hận.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh cô. Nhưng càng cố gắng, hình ảnh ấy lại càng rõ nét, càng ám ảnh. Cái "nếu như ngày đó" không chỉ là một câu hỏi, mà là một lời nguyền, đeo bám anh qua từng ngày, từng giờ. "Chậm một nhịp" đã khiến anh đánh mất tất cả, khiến anh đứng đây, giữa đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại cảm thấy lạc lõng hơn bao giờ hết, như một vị vua không vương miện, một người chiến thắng không có niềm vui trọn vẹn. Anh vẫn đứng đó, bất động, giữa sự xa hoa lạnh lẽo của căn hộ và sự ồn ào vội vã của thành phố bên dưới, cảm giác cô đơn bủa vây, tựa như một con thuyền lênh đênh giữa biển cả mênh mông, chẳng tìm thấy bến bờ, và có lẽ, sẽ mãi mãi không tìm thấy.
Trần Hạo mở mắt, nhìn ra ngoài. Anh thấy mình như một con chim đại bàng cô độc, bay lượn trên bầu trời cao, có thể nhìn thấy mọi thứ, nhưng không có nơi nào để hạ cánh, không có bạn đồng hành. Thành công này, rốt cuộc là phần thưởng, hay là một lời nguyền? Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, hòa vào màn đêm đang dần nuốt chửng thành phố. Dù anh có đạt được bao nhiêu thành tựu đi chăng nữa, cái "khoảng cách vô hình" đã tạo ra giữa anh và Lê An vẫn mãi là một vực thẳm không thể nào san lấp. Một nỗi đau âm ỉ, một sự trống rỗng không gì có thể lấp đầy, cứ thế gặm nhấm tâm hồn anh trong những đêm dài không ngủ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.