Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 466: Hành Động Của Yêu Thương và Hồi Chuông Của Thành Công

Ánh sáng cuối ngày đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, ôm trọn lấy thành phố trong vòng tay lấp lánh của những ngọn đèn đường và những ô cửa sổ sáng trưng. Trần Hạo vẫn ngồi bất động bên khung cửa sổ, ly rượu vang đỏ giờ đã cạn một nửa. Sự trống rỗng trong anh không hề vơi đi mà dường như càng lúc càng đậm đặc, đặc quánh như màn đêm đang bao phủ bên ngoài. Anh đã cố gắng tìm kiếm một câu trả lời cho câu hỏi day dứt về ý nghĩa của thành công, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đến đáng sợ của chính mình. Nỗi cô đơn ấy không phải là sự thiếu vắng người, mà là sự thiếu vắng một kết nối sâu sắc, một tiếng lòng đồng điệu. Anh tựa đầu vào tấm kính lạnh buốt, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào tận tâm can, như một lời nhắc nhở không ngừng về cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra, không chỉ với Lê An mà còn với chính hạnh phúc của mình.

***

Trong khi Trần Hạo đang vật lộn với những suy tư nặng nề nơi thành phố xa hoa, thì ở một thị trấn nhỏ ven sông, một ngày mới đang bừng lên trong sự yên bình và tĩnh lặng. Lê An thức dậy khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè luồn qua khe cửa sổ, vẽ lên bức tường màu kem những vệt sáng dịu dàng. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ một nơi nào đó, tạo nên một bản giao hưởng buổi sáng đầy thư thái. Lê An vươn vai, hít thở thật sâu làn không khí trong lành, cảm nhận một sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn.

Cô rời giường, mái tóc dài buông xõa trên vai, và bước vào bếp để chuẩn bị bữa sáng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp nhỏ ấm cúng. Khi cô với tay bật vòi nước để rửa rau, một chi tiết nhỏ đã khiến cô khựng lại. Chiếc vòi nước ở bồn rửa bát, cái vòi mà cô đã than phiền về việc nó rỉ nước liên tục suốt mấy tuần nay, giờ đây đã được thay mới tinh. Không còn tiếng tí tách khó chịu, không còn dòng nước nhỏ giọt làm ướt sàn. Nó sáng bóng và hoạt động trơn tru.

Lê An đưa tay chạm nhẹ vào chiếc vòi kim loại mát lạnh, một nụ cười nhẹ nhàng khẽ nở trên môi. Cô nhớ lại tối hôm qua, khi Huy đến chơi và cô đã lơ đãng nhắc đến chuyện chiếc vòi nước rỉ. Anh chỉ ậm ừ, không nói nhiều, nhưng sáng nay, mọi thứ đã đâu vào đấy. Đây không phải là lần đầu tiên anh làm vậy. Nhiều lần trước đó, chiếc bóng đèn bị hỏng, cái bản lề cửa kêu cọt kẹt, hay thậm chí là bộ ấm trà cũ cô thích bỗng dưng được thay bằng một bộ mới tinh tế hơn, tất cả đều được anh lặng lẽ sửa chữa hoặc thay thế mà không cần cô phải nói ra hay yêu cầu. Anh không bao giờ khoe khoang, cũng chẳng mong chờ lời cảm ơn. Anh chỉ đơn giản là làm.

"Anh Huy...", Lê An khẽ thốt lên, giọng nói ấm áp mang theo một chút ngạc nhiên và vô vàn sự trân trọng. Cô pha cà phê, ngồi xuống bàn ăn nhỏ bên cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai chiếu rọi, làm ấm cả không gian. Cầm trên tay cốc cà phê nóng hổi, cô trầm tư nhìn ra khu vườn xanh mướt.

Sự quan tâm của Huy không giống như những lời nói hoa mỹ hay những cử chỉ lãng mạn thường thấy trong phim ảnh. Nó là sự quan tâm được thể hiện qua hành động, qua những chi tiết nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống hàng ngày, những điều mà đôi khi chính cô còn không để ý. Anh không nói "Anh sẽ lo cho em", anh chỉ lặng lẽ sửa chữa những thứ hỏng hóc, đảm bảo rằng cuộc sống của cô được tiện nghi và thoải mái nhất có thể. Anh không nói "Em là tất cả của anh", anh chỉ dành thời gian lắng nghe những câu chuyện vụn vặt của cô, chia sẻ những lo lắng nhỏ nhặt, và luôn có mặt khi cô cần một bờ vai.

Lê An nhớ lại những tháng ngày tuổi trẻ, những năm tháng dài đằng đẵng cô chờ đợi một lời nói, một cử chỉ rõ ràng từ Trần Hạo. Hồi ấy, cô ngây thơ tin rằng tình yêu phải là những lời thề non hẹn biển, phải là những lời thổ lộ ngọt ngào. Cô đã từng nghĩ rằng "thích" là đủ, nhưng "thích" của Trần Hạo lại chỉ là một cảm xúc không trọn vẹn, một lời nói không thành. Nó đã không đủ để anh vượt qua sự e dè của bản thân, không đủ để anh níu giữ cô khi khoảng cách vô hình bắt đầu hình thành giữa họ.

"Thích thì không đủ," Lê An tự nhủ, giọng nói nhẹ như gió thoảng qua kẽ lá, nhưng ẩn chứa một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Cần là được quan tâm, được lo lắng cho những điều nhỏ nhặt nhất..." Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ hòa cùng vị ngọt của đường tan chảy, giống như cuộc đời cô vậy, có những nốt trầm, nhưng giờ đây đã tìm thấy sự cân bằng. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là có một người cùng cô vượt qua những con sóng nhỏ, để cuộc sống không còn chông chênh.

Nụ cười trên môi Lê An không rạng rỡ như ánh mặt trời, mà dịu dàng như ánh trăng. Đó là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy sự an yên, đã học cách trân trọng những giá trị thực tế. Cô không còn mơ mộng về những điều xa vời, những cảm xúc mãnh liệt mà thiếu đi sự ổn định. Thay vào đó, cô chọn một bến đỗ vững vàng, nơi cô được yêu thương và chăm sóc bằng những hành động cụ thể, chân thành. Cô biết ơn sự hiện diện của Huy, biết ơn vì anh đã mang đến cho cô một cuộc sống không mộng mị, nhưng đầy ắp sự ấm áp và tin cậy.

Ánh nắng đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ khắp căn bếp. Lê An đứng dậy, đặt cốc cà phê xuống. Cô nhìn chiếc vòi nước mới, rồi nhìn ra khung cảnh thị trấn đang dần thức giấc bên ngoài. Mọi thứ thật đơn giản, thật bình dị, nhưng lại đủ đầy. Và trong khoảnh khắc ấy, Lê An nhận ra, đây chính là điều mà trái tim cô đã mỏi mòn tìm kiếm bấy lâu nay. Một sự quan tâm không cần lời nói, một tình yêu được vun đắp từ những điều nhỏ bé, chân thực nhất.

***

Trong khi Lê An đang tận hưởng sự bình yên trong từng hành động quan tâm của người đàn ông bên cạnh, thì cách đó hàng trăm cây số, tại thành phố ồn ào và náo nhiệt, Trần Hạo vừa kết thúc một cuộc họp căng thẳng. Tiếng máy tính gõ lách cách vẫn vang vọng trong hành lang, tiếng điện thoại reo liên tục từ phòng thư ký, tất cả tạo nên một bản hòa tấu hối hả của công việc và tham vọng. Anh Long, đối tác và cũng là cấp trên của Trần Hạo trong dự án lần này, vỗ vai anh đầy tự hào khi họ bước ra khỏi phòng họp.

"Lần này cậu lại dẫn đầu rồi, Hạo. Dự án này thành công rực rỡ!", Anh Long nói, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, pha chút ngưỡng mộ. Ông Long là một người đàn ông thành đạt, luôn ăn mặc lịch sự, toát lên vẻ chuyên nghiệp và tự tin. "Doanh thu vượt chỉ tiêu gần ba mươi phần trăm. Khách hàng cực kỳ hài lòng. Thật không hổ danh Trần Hạo của chúng ta."

Trần Hạo chỉ gật đầu nhẹ, nở một nụ cười xã giao. "Cũng nhờ mọi người hỗ trợ, Anh Long. Không có sự hợp tác của cả đội thì không thể đạt được kết quả này." Giọng anh trầm và chậm rãi, như mọi khi, ẩn chứa một sự điềm tĩnh đến lạnh lùng. Anh biết Anh Long không chỉ khen ngợi, mà còn đánh giá cao năng lực của anh. Mấy năm qua, Trần Hạo đã gây dựng được tên tuổi vững chắc trong giới kinh doanh, trở thành một ngôi sao sáng giá trong lĩnh vực công nghệ.

Anh trở về văn phòng riêng, căn phòng rộng lớn với thiết kế tối giản nhưng sang trọng, nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời. Ánh nắng chiều muộn vẫn còn gay gắt, xuyên qua lớp kính cường lực, nhuộm vàng cả không gian. Nhiệt độ trong phòng luôn được duy trì ở mức mát lạnh nhờ hệ thống điều hòa hiện đại, nhưng Trần Hạo vẫn cảm thấy một sự oi bức, không phải từ bên ngoài, mà từ chính nội tâm mình.

Anh buông mình xuống chiếc ghế da êm ái, day day thái dương. Mặc dù vừa đạt được một thành công vang dội, nhận được vô số lời khen ngợi và sự ngưỡng mộ, nhưng anh lại không cảm thấy một chút niềm vui trọn vẹn nào. Thay vào đó là một nỗi trống rỗng quen thuộc, một sự hụt hẫng khó gọi thành tên. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố rộng lớn trải dài dưới chân, những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh như những ngón tay khổng lồ. Xe cộ tấp nập, dòng người hối hả, tất cả đều đang chạy đua với thời gian, với tham vọng.

Anh Long đã nói: "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy." Đúng vậy, anh đã nắm bắt mọi cơ hội, đã không ngừng nỗ lực, không ngừng vươn lên. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, có trong tay tất cả những gì anh từng khao khát về vật chất và địa vị. Trên cổ tay anh là chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sáng loáng, những kim loại sáng bóng phản chiếu ánh đèn. Nó là biểu tượng của sự thành công, của một đẳng cấp mà không ít người mơ ước. Anh vô thức lướt ngón tay qua mặt chiếc đồng hồ, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại.

"Thành công... rực rỡ?", Trần Hạo tự nhủ, giọng nói khàn đặc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của văn phòng. "Vậy tại sao lại trống rỗng đến thế này?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, dội ngược lại những suy nghĩ từ đêm qua. Anh có mọi thứ, nhưng lại không có gì. Anh chiến thắng, nhưng lại cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.

Ánh mắt anh vô tình dừng lại ở một bức ảnh nhỏ trên bàn làm việc, được đặt trong một khung ảnh bạc đơn giản. Đó là một bức ảnh phong cảnh thị trấn ven sông, chụp từ trên cao, với con sông uốn lượn hiền hòa và những mái nhà ngói đỏ thấp thoáng dưới hàng cây xanh. Một bức ảnh không rõ ràng về Lê An, nhưng nó đủ để gợi lên một ký ức thoáng qua về những ngày tháng vô tư lự. Thời niên thiếu ấy, anh chưa có gì trong tay, nhưng lại có cô, có tiếng cười giòn tan bên bờ sông cũ, có những buổi chiều đạp xe về chung.

Anh nhớ lại cảm giác khi ấy, một thứ hạnh phúc giản dị, trong trẻo mà giờ đây, dù đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh cũng không thể tìm lại được. Thành công này, sự giàu có này, có chăng chỉ là sự bù đắp cho một điều gì đó đã mất? Một khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra khi "chậm một nhịp", khi lời nói không thành, khi anh để "khoảng cách vô hình" giữa mình và Lê An trở thành một vực thẳm không thể nào san lấp. Cái "nếu như ngày đó" không còn là một câu hỏi, mà là một lời nguyền, gặm nhấm tâm hồn anh trong từng khoảnh khắc thành công.

Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An, xua đi ký ức về thị trấn cũ. Nhưng càng cố gắng, những hình ảnh ấy lại càng rõ nét, càng ám ảnh. Anh cảm thấy mệt mỏi, không phải vì công việc, mà vì gánh nặng của sự tiếc nuối và nỗi cô đơn bủa vây. Anh mở mắt, nhìn ra thành phố đang dần chìm vào màn đêm, những ánh đèn bắt đầu thắp sáng, tạo nên một biển ánh sáng rực rỡ. Nhưng trong biển ánh sáng ấy, anh vẫn cảm thấy mình lạc lõng, như một con thuyền không bến, cứ thế lênh đênh giữa đại dương mênh mông của sự thành công, nhưng không tìm thấy đích đến của hạnh phúc.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời thị trấn ven sông. Không khí buổi chiều dịu mát, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa nhỏ ban trưa và hương thơm thoang thoảng của cỏ cây. Lê An quyết định ra công viên gần nhà để đi dạo một mình. Tiếng trẻ con cười đùa rộn rã từ khu vui chơi, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự hối hả của thành phố nơi Trần Hạo đang chìm đắm.

Cô bước đi thong thả trên con đường lát gạch, cảm nhận làn gió nhẹ ve vuốt mái tóc. Trong tâm trí cô, hình ảnh chiếc vòi nước mới tinh vẫn hiện rõ. Lê An không phải là một người phụ nữ đòi hỏi những điều xa xỉ, cô chỉ cần sự chân thành và một cuộc sống ổn định. Và Huy, anh đã cho cô chính xác điều đó. Anh không nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng mỗi hành động của anh đều chất chứa sự quan tâm sâu sắc. Anh không hứa hẹn tương lai viển vông, nhưng anh xây dựng nó từng chút một, bằng sự hiện diện vững chắc và những cử chỉ thiết thực.

"Anh ấy không nói nhiều, nhưng anh ấy làm. Đó mới là điều quan trọng nhất...", Lê An tự nhủ, bước chân cô chậm lại, mắt dõi theo những đứa trẻ đang chạy nhảy tung tăng. Có lẽ, tuổi trẻ cô đã quá chú trọng vào những điều phù phiếm, những cảm xúc bồng bột mà quên đi giá trị của sự ổn định và tin cậy. Cô đã từng muốn một người đàn ông có thể cùng cô bay cao, nhưng giờ đây, cô chỉ cần một người có thể cùng cô vững vàng bước đi trên mặt đất, xây dựng một tổ ấm bình dị.

Trong quá khứ, Trần Hạo có thể đã mang đến cho cô những rung động mạnh mẽ, những cảm xúc đầu đời khó quên. Nhưng những rung động ấy, cuối cùng lại biến thành nỗi chờ đợi mỏi mòn, biến thành sự hụt hẫng khi anh không thể biến "thích" thành hành động cụ thể, thành một lời cam kết rõ ràng. Cái "chậm một nhịp" của anh đã khiến cô phải tự tìm kiếm một bến đỗ an yên cho riêng mình. Và Huy, anh đã xuất hiện đúng lúc, không phải với những lời nói đường mật, mà với sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và những hành động chu đáo, âm thầm.

Lê An rút chiếc điện thoại di động ra khỏi túi xách. Đó là một chiếc điện thoại không quá hiện đại, nhưng đủ để cô giữ liên lạc với thế giới bên ngoài. Cô tìm số của Huy và nhấn gọi. Tiếng chuông điện thoại vang lên vài hồi rồi có người nhấc máy.

"Anh đang làm gì đó?", Lê An hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, nụ cười dịu dàng vẫn vương trên môi. "Em đang ở công viên..." Cô lắng nghe Huy trả lời, tiếng anh trầm ấm qua điện thoại, mang đến cho cô một cảm giác an toàn quen thuộc. Không cần phải nói những lời yêu thương nồng nàn, chỉ cần biết rằng anh ở đó, vẫn luôn ở đó, là đủ.

Cô nhìn ngắm những chiếc lá vàng đang rơi lả tả theo làn gió, nhìn lũ trẻ chơi đùa vô tư dưới ánh hoàng hôn. Lòng cô thanh thản và vững vàng hơn bao giờ hết, như thể cô đã tìm thấy bến đỗ thực sự của cuộc đời mình. Không có những nỗi day dứt, không có những tiếc nuối về "nếu như ngày đó". Chỉ có hiện tại, một hiện tại bình yên, được trân trọng và đầy đủ. Cô biết rằng, với Huy, cuộc sống của cô sẽ tiếp tục là những chuỗi ngày êm đềm, không mộng mị, nhưng tràn ngập sự ấm áp và tin cậy. Một tương lai không rực rỡ như pháo hoa, nhưng bền vững như dòng sông chảy, mang theo sự an yên mà cô luôn tìm kiếm.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free