Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 467: Bến Đỗ An Nhiên và Vết Hằn Ký Ức

... Một tương lai không rực rỡ như pháo hoa, nhưng bền vững như dòng sông chảy, mang theo sự an yên mà cô luôn tìm kiếm.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, mang theo hơi se lạnh len lỏi qua từng kẽ lá, báo hiệu một đêm tĩnh mịch sắp bắt đầu. Tại căn nhà nhỏ quen thuộc nép mình bên con đường lát đá dẫn ra bờ sông, Lê An ngồi trước bàn ăn bằng gỗ sồi cũ kỹ, ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn chùm thả xuống, chiếu rõ chồng giấy tờ lộn xộn trước mặt. Vẻ mặt cô gái thường ngày vốn dịu dàng, nay lại thoáng chút cau có, một nếp nhăn mảnh mai hiện hữu giữa đôi lông mày thanh tú. Đó là những tờ giấy thủ tục hành chính phức tạp, liên quan đến dự án bảo tồn di sản văn hóa địa phương mà cô đang dốc lòng thực hiện. Dự án này không lớn lao, chỉ là một nỗ lực nhỏ để giữ lại nét hồn quê cho thị trấn ven sông yêu dấu, nhưng những rào cản quan liêu lại khiến cô cảm thấy bất lực.

Chiếc quạt trần quay đều đều, tạo ra luồng gió nhẹ nhưng không đủ xua đi sự bức bối trong lòng Lê An. Cô day trán, cố gắng tập trung đọc lại những điều khoản khô khan, những con chữ vô hồn nhảy múa trước mắt. Mùi hương của cơm chiều đã nguội lạnh phảng phất trong không gian, quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không khí trầm lắng. Lê An đã dành cả buổi chiều để nghiên cứu, thậm chí đã ghé qua cơ quan hành chính vài lần, nhưng mỗi lần đi là một lần nhận về thêm những yêu cầu mới, những biểu mẫu cần điền lại, những con dấu cần xác nhận. "Rắc rối quá đi mất...", cô lẩm bẩm, giọng nói nhẹ nhàng thường thấy nay pha chút mệt mỏi. Cô gạch chân bằng bút chì vào những dòng chữ khó hiểu, những quy định chồng chéo, nhưng càng gạch, càng cảm thấy mớ bòng bong này không thể nào gỡ ra được.

Nguyễn Thị Tư, mẹ của Lê An, từ trong bếp bước ra. Bà nhìn con gái với ánh mắt xót xa. Mái tóc đã điểm bạc của bà được búi gọn gàng, trên tay cầm một cốc trà hoa cúc ấm. "Con gái mẹ lại đang vò đầu bứt tóc với mấy tờ giấy này à?", bà hỏi, giọng nói hiền từ, mang theo sự ấm áp của người mẹ. Bà đặt cốc trà xuống bàn, nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của Lê An. "Mấy cái giấy tờ này rắc rối quá mẹ ạ, con đi mấy lần rồi mà vẫn chưa xong. Người ta cứ bảo thiếu cái này, chưa đủ cái kia... Con không hiểu sao lại phức tạp đến thế.", Lê An thở dài, ngẩng đầu nhìn mẹ, ánh mắt chất chứa sự nản lòng.

Bà Tư khẽ nhíu mày, hiểu được nỗi khó khăn của con. Bà vốn là người phụ nữ chân chất, cả đời gắn bó với đồng ruộng và công việc nhà, những chuyện giấy tờ quan liêu này đối với bà cũng xa lạ như một thế giới khác. "Con bé làm việc lớn, nhưng mấy thủ tục này đúng là phiền phức thật.", bà lắc đầu. "Giá mà có ai đó giúp con một tay... Con đừng cố quá, làm việc gì cũng cần có sự thong thả, nóng vội dễ hỏng việc." Lời khuyên của mẹ tuy giản dị nhưng lại chạm đúng vào sự sốt ruột của Lê An. Cô biết mẹ chỉ muốn tốt cho mình, nhưng dự án này là tâm huyết của cô, là điều cô muốn làm để giữ lại chút ký ức đẹp đẽ của thị trấn này, một nơi đang dần bị thời gian bào mòn.

Lê An cầm cốc trà hoa cúc lên nhấp một ngụm nhỏ. Hương thơm thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, phần nào làm dịu đi sự căng thẳng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền trời xanh thẫm. Trong tâm trí cô, những hình ảnh về khu di tích cổ kính, những ngôi nhà rêu phong đang cần được trùng tu, những câu chuyện lịch sử đang dần bị lãng quên cứ thế hiện lên. Cô cảm thấy một trách nhiệm nặng nề đè lên vai mình, không chỉ là trách nhiệm với công việc, mà còn là trách nhiệm với mảnh đất nơi cô đã lớn lên.

Cô đã quen với việc tự mình giải quyết mọi vấn đề. Từ khi còn là một cô bé, cô đã học cách tự lập, tự mình vượt qua những khó khăn. Những năm tháng xa Trần Hạo, cô cũng đã tự mình đứng vững, tự mình tìm kiếm bến đỗ an yên cho cuộc đời mình. Nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc yếu lòng, cô vẫn ước ao có một bờ vai để dựa, một bàn tay để nắm, một người có thể san sẻ gánh nặng. Lê An không phải là người phụ nữ yếu đuối, nhưng cũng không phải là một người phụ nữ sắt đá. Cô vẫn có những giới hạn của riêng mình, và những giấy tờ hành chính phức tạp này đang chạm đến giới hạn đó.

"Con sẽ cố gắng thêm lần nữa, mẹ ạ.", Lê An nói, giọng kiên quyết hơn một chút, dù ánh mắt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi. Cô biết, nếu không có sự giúp đỡ, có lẽ cô sẽ phải mất rất nhiều thời gian, thậm chí có thể phải từ bỏ dự án này. Một cảm giác bất lực nhẹ nhàng len lỏi trong lòng cô. Cô đã từng nghĩ, chỉ cần đủ sự chân thành và nhiệt huyết, mọi việc sẽ suôn sẻ. Nhưng cuộc sống không đơn giản như vậy. Đôi khi, sự chân thành thôi là chưa đủ, mà còn cần đến những mối quan hệ, những hiểu biết về luật lệ, những kinh nghiệm thực tế. Cô thở dài một lần nữa, đặt cốc trà xuống và vùi mình vào chồng giấy tờ, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng nào đó trong mớ hỗn độn ấy. Mùi trà hoa cúc phảng phất, nhưng không đủ để xua đi mùi mực in và sự ngột ngạt của những quy định hành chính.

***

Hoàng hôn dần tàn, nhường chỗ cho một buổi tối êm đềm tại công viên thị trấn. Ánh nắng vàng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những tán cây cổ thụ, nhuộm vàng cả không gian, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và yên bình. Tiếng chim hót líu lo, tiếng trẻ con cười đùa rộn rã từ khu vui chơi gần đó, và tiếng xào xạc của lá cây theo làn gió nhẹ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của đời sống thường nhật. Lê An bước đi thong thả trên con đường lát gạch quen thuộc, lòng cô vẫn còn vương vấn chút ưu tư về mớ giấy tờ dự án. Cô đã ra đây để tìm chút bình yên, chút không khí trong lành sau buổi chiều dài vật lộn với những con chữ.

Khi cô đang chìm đắm trong suy nghĩ, một bóng người cao lớn tiến lại gần. Nguyễn Hoàng Huy, với nụ cười ấm áp quen thuộc và ánh mắt tràn đầy sự tự tin, xuất hiện như một làn gió mát lành. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, ống tay áo xắn gọn gàng, toát lên vẻ ngoài lịch lãm nhưng cũng rất gần gũi. Mùi hương nước hoa nam tính nhẹ nhàng của anh thoang thoảng trong gió, mang đến cho Lê An một cảm giác an toàn, che chở. "An, em vẫn ở đây à? Anh đã giải quyết xong vấn đề của em rồi.", Huy nói, giọng nói rành mạch, rõ ràng, mang theo sự chắc chắn. Anh chìa ra một tập hồ sơ gọn gàng, trên đó có đầy đủ những con dấu và chữ ký cần thiết.

Lê An sững sờ, mắt mở to vì ngạc nhiên. "Thật sao? Sao anh lại... Nhanh vậy ạ?", cô lắp bắp, không giấu được sự bất ngờ và mừng rỡ. Cô vội vàng đón lấy tập hồ sơ, lật giở từng trang. Mọi thứ đều đã hoàn tất, không còn thiếu sót, không còn bất kỳ điều khoản rắc rối nào. Gánh nặng vô hình đã đè nặng lên cô suốt mấy ngày qua bỗng chốc tan biến. "Anh cảm ơn anh nhiều lắm, Huy. Em cứ tưởng phải mất cả tuần nữa, thậm chí còn không biết có giải quyết được không nữa...", Lê An nói, giọng nói đầy xúc động. Cô nhìn anh, ánh mắt cô đong đầy cảm xúc, không chỉ là sự biết ơn, mà còn là một niềm tin sâu sắc, một sự an tâm đến lạ lùng.

Huy nhẹ nhàng xoa đầu Lê An, cử chỉ ấy rất tự nhiên, như một người anh trai chăm sóc em gái, hoặc hơn thế nữa. "Không có gì đâu em. Chắc là do các giấy tờ còn thiếu một vài mục nhỏ thôi, với lại anh có quen một vài người ở đó, nên việc cũng thuận tiện hơn một chút.", anh giải thích một cách khiêm tốn. "Quan trọng là dự án của em có ý nghĩa rất lớn với thị trấn mình, nên ai cũng muốn tạo điều kiện tốt nhất thôi." Lời nói của anh không chỉ trấn an cô mà còn khích lệ tinh thần cô. Anh không khoe khoang về mối quan hệ của mình, mà chỉ nói đơn giản để cô hiểu rằng mọi việc đã ổn.

Lê An cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh trên tóc mình, một cảm giác bình yên đến lạ. Trong khoảnh khắc đó, cô tự hỏi, có lẽ đây chính là thứ cô luôn tìm kiếm. Một người đàn ông không nói nhiều lời hoa mỹ, không hứa hẹn viển vông, nhưng mỗi hành động của anh đều chất chứa sự quan tâm sâu sắc, sự chu đáo và khả năng gánh vác. Anh không phải là người mang đến những rung động mãnh liệt, những cảm xúc bồng bột như thuở ban đầu của tuổi trẻ, nhưng anh lại mang đến sự vững chãi, sự tin cậy, một bến đỗ an yên mà cô cần.

Cô nhớ lại những ngày tháng chờ đợi mỏi mòn Trần Hạo, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Cô nhớ cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, và cái "chậm một nhịp" đã khiến cô phải tự tìm kiếm con đường riêng. Trần Hạo đã từng là một giấc mơ đẹp, một cảm xúc trong trẻo, nhưng Huy lại là hiện thực, là điểm tựa vững chắc giữa cuộc đời đầy biến động. "Anh ấy không nói nhiều, nhưng anh ấy làm. Đó mới là điều quan trọng nhất...", cô lại tự nhủ, câu nói vang vọng trong tâm trí, giờ đây càng thêm sâu sắc.

Huy nhìn Lê An, ánh mắt anh dịu dàng, trìu mến. "Em cứ lo lắng quá. Có việc gì khó khăn, em cứ nói với anh.", anh nói, giọng nói đầy sự chân thành. "Đừng tự mình gánh vác hết mọi thứ." Lê An gật đầu, nở một nụ cười rạng rỡ. "Vâng, em biết rồi. Cảm ơn anh, Huy.", cô đáp, lòng tràn ngập sự biết ơn và một cảm giác an toàn chưa từng có. Cô biết, với Huy bên cạnh, cô không còn phải đối mặt một mình với những khó khăn trong cuộc sống. Anh là người sẽ cùng cô vững vàng bước đi trên mặt đất, xây dựng một tương lai bình dị nhưng đầy đủ. Cô cảm nhận được sự bình yên, được che chở, và ngày càng tin tưởng, biết ơn anh hơn bao giờ hết. Ánh nắng hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn đường và ánh trăng non, nhưng trong lòng Lê An, một tia sáng ấm áp vừa được thắp lên, rạng rỡ và bền vững.

***

Ánh đèn thành phố rực rỡ như một dải ngân hà nhân tạo, trải dài vô tận dưới nền trời đêm. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng người hối hả qua lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, huyên náo đặc trưng của đô thị. Trần Hạo, sau một ngày làm việc căng thẳng, mệt mỏi, nhưng cũng đầy thành công, đang lái chiếc xe sang trọng của mình trên đường. Vừa kết thúc một cuộc họp quan trọng, nơi anh đã chốt được một hợp đồng béo bở, mang về lợi nhuận khổng lồ cho công ty. Những lời chúc mừng, những cái bắt tay nồng nhiệt vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng trong lòng anh, một khoảng trống rỗng vô hình vẫn cứ tồn tại, gặm nhấm anh từ bên trong.

Anh vô thức rẽ vào một con phố cũ, ít người qua lại hơn những đại lộ sầm uất khác. Con phố này nằm khuất sau những tòa nhà chọc trời, với những hàng cây cổ thụ rợp bóng và những ngôi nhà kiến trúc Pháp cũ kỹ, mang một vẻ trầm mặc, hoài cổ. Mùi khói bụi, mùi xăng xe đặc trưng của thành phố vẫn còn đó, nhưng dường như được làm dịu đi bởi mùi lá cây ẩm ướt và hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố nào đó. Anh giảm tốc độ, để chiếc xe lướt nhẹ nhàng trên con đường vắng.

"Con đường này... sao lại quen thuộc đến thế?", Trần Hạo thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng. Anh không nhớ mình đã từng đi qua đây bao giờ, nhưng một cảm giác thân thuộc đến lạ kỳ ập đến, như thể anh đang quay ngược thời gian, trở về một nơi nào đó rất xa xôi trong ký ức. Từng ngọn đèn đường cổ kính, từng mái ngói rêu phong của những ngôi nhà, từng tán lá cây đung đưa trong gió, tất cả đều gợi cho anh một hình ảnh mơ hồ về thị trấn ven sông yên bình, nơi anh đã lớn lên.

Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Lê An thuở nhỏ bất chợt ùa về, rõ nét như một thước phim quay chậm. Cô bé Lê An với mái tóc đen dài xõa ngang vai, đôi mắt trong veo và nụ cười rạng rỡ, đang tung tăng chạy nhảy trên con đường đất ven sông. Cô bé Lê An với chiếc áo dài trắng tinh khôi, đứng nép mình dưới tán cây bàng già, chờ anh tan học. Cô bé Lê An với đôi bàn tay nhỏ nhắn khéo léo bện những vòng hoa dại tặng anh, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Những ký ức ấy, tưởng chừng đã bị vùi lấp bởi thời gian và những tham vọng nơi thành thị, nay lại hiện ra sống động, chân thực đến nao lòng.

Trần Hạo tấp xe vào lề đường, tìm một chỗ đỗ khuất dưới bóng cây. Anh tắt máy, để không gian tĩnh lặng bao trùm. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, nghe chừng yếu ớt và xa xăm, không đủ để phá vỡ bức tường ký ức đang bao phủ lấy anh. Anh nhìn ra ngoài cửa kính xe, nhìn những hàng cây xanh thẫm, cố gắng nắm bắt những mảnh ký ức vụt qua, như thể muốn níu giữ lại một điều gì đó đã mất.

"Cô ấy giờ này đang làm gì nhỉ? Chắc vẫn ở thị trấn, vẫn bình yên như ngày xưa...", anh tự hỏi, giọng nói nội tâm mang theo một nỗi day dứt khôn nguôi. Anh hình dung Lê An đang ngồi bên bờ sông, ngắm nhìn những con thuyền nhỏ trôi xuôi dòng, hoặc đang trò chuyện với mẹ trong căn bếp ấm cúng. Hình ảnh ấy, dù chỉ là tưởng tượng, cũng khiến trái tim anh thắt lại. Anh đã có tất cả những gì mình từng mơ ước: sự nghiệp thành công, địa vị xã hội, tiền bạc. Nhưng những thứ đó, lại không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn anh, không thể mang lại cho anh cái cảm giác bình yên, ấm áp như khi nghĩ về Lê An và thị trấn cũ.

Cái "nếu như ngày đó" lại hiện về, như một lời nguyền, gặm nhấm tâm hồn anh. Nếu như ngày đó anh không e dè, không im lặng, không để "khoảng cách vô hình" lớn dần, liệu mọi chuyện có khác? Liệu anh có đang ở một nơi khác, với một người khác, với một hạnh phúc khác? Anh vuốt nhẹ vô lăng, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Bên ngoài, những ánh đèn thành phố vẫn sáng trưng, nhưng trong lòng anh, chỉ có một màu xám xịt của sự tiếc nuối và cô đơn.

***

Không thể xua đi những ký ức đang bủa vây, Trần Hạo quyết định rời khỏi chiếc xe. Anh bước đi trên vỉa hè lát đá, ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng anh đổ dài. Anh tìm đến một quán cà phê nhỏ ven đường, nằm ẩn mình giữa những ngôi nhà cổ. Quán có vẻ ngoài giản dị, không quá hiện đại, nhưng lại toát lên vẻ ấm cúng, tĩnh lặng, khác hẳn với những quán cà phê sang trọng anh thường lui tới. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí se lạnh của đêm khuya, quyện với tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa cũ kỹ, tạo nên một không gian trầm mặc, lý tưởng cho những suy tư.

Anh chọn một góc khuất, ngồi xuống chiếc ghế bọc da đã sờn cũ, gọi một ly cà phê đen không đường. Vị đắng của cà phê lan tỏa trong khoang miệng, như chính vị đắng của những tiếc nuối đang gặm nhấm tâm hồn anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn sáng trưng, nhưng dường như không thể xua đi nỗi cô đơn đang bao trùm lấy anh. Mọi thứ xung quanh anh đều là biểu tượng của sự thành công: chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay, bộ vest phẳng phiu, chiếc ví da chất đầy thẻ tín dụng. Nhưng những thứ đó, lại không thể mang lại cho anh sự bình yên mà Lê An và thị trấn cũ đã từng mang lại.

Trong không gian tĩnh mịch của quán cà phê, những mảnh ký ức về Lê An cứ thế hiện lên rõ nét, chân thực đến nao lòng. Anh nhớ về những buổi chiều tan học, hai đứa đạp xe song song trên con đường làng rợp bóng cây, tiếng cười nói trong trẻo vang vọng cả một góc trời. Anh nhớ những lần cùng cô bé ra "bên bờ sông cũ", ngồi ngắm hoàng hôn buông xuống, chia sẻ những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò. Anh nhớ nụ cười dịu dàng của An, ánh mắt trong veo của An, và cả những lời hứa hão huyền mà anh đã vô tình thốt ra, rồi lại vô tình bỏ quên giữa bộn bề cuộc sống.

"Ngày đó... nếu mình nói ra sớm hơn...", Trần Hạo lẩm bẩm, giọng nói nội tâm khản đặc như bị chặn lại bởi một khối nghẹn. Câu nói ấy, đã trở thành một nỗi ám ảnh, một lời nguyền, gặm nhấm anh trong từng khoảnh khắc thành công. Anh đã từng nghĩ, thành công sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng giờ đây, anh lại nhận ra, thành công chỉ là một vỏ bọc hào nhoáng, bên trong là một khoảng trống lớn, một sự cô đơn mà tiền bạc và địa vị không thể nào lấp đầy.

Anh đưa tay lên chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo từ kim loại. Chiếc đồng hồ này là món quà tự thưởng cho bản thân sau một dự án lớn, biểu tượng cho sự thành đạt, cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh. Nhưng cảm giác lạnh lẽo ấy, lại không thể làm ấm trái tim đang hoài niệm. Nó nhắc nhở anh rằng, dù anh có đạt được bao nhiêu thành công vật chất đi chăng nữa, thì nỗi trống rỗng về những gì đã mất, về "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã chia cắt anh và Lê An, vẫn cứ tồn tại, dai dẳng và không thể nào chữa lành.

Nụ cười của An, ánh mắt của An... nó vẫn rõ ràng đến thế sao? Từng chi tiết nhỏ nhặt nhất về cô, về thị trấn cũ, về những kỷ niệm đã qua, cứ thế hiện lên, sắc nét đến mức anh có thể cảm nhận được hơi ấm của bàn tay cô, hương tóc cô bay trong gió, tiếng cười trong trẻo của cô. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh ấy, nhưng càng cố gắng, chúng lại càng rõ nét, càng ám ảnh. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn sáng trưng, rực rỡ, nhưng đối với anh, nó chỉ là một biển ánh sáng vô hồn, không thể mang lại cho anh sự ấm áp, sự an yên mà anh đang khao khát. Anh biết, nỗi hoài niệm và sự day dứt này sẽ ngày càng mạnh mẽ, và anh không biết mình sẽ làm gì để thoát khỏi nó. Có lẽ, anh sẽ lại lao đầu vào công việc, cố gắng quên đi. Hoặc có lẽ, một lúc nào đó, anh sẽ vô thức tìm kiếm, tìm kiếm về những gì đã mất, về người con gái mà anh đã "lỡ" chỉ vì "chậm một nhịp".

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free