Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 468: Bến Đỗ Tựa Chốn Bình Yên và Hợp Đồng Triệu Đô Trống Rỗng

Trần Hạo rời khỏi quán cà phê khi đồng hồ đã điểm hơn hai giờ sáng. Cái vị đắng chát của ly cà phê đen không đường vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở dai dẳng về những nuối tiếc không thể gọi thành tên. Anh không biết mình đã ngồi đó bao lâu, chỉ biết khi bước ra ngoài, không khí đã lạnh hơn rất nhiều, một làn gió đêm se sắt thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trên vỉa hè lát đá. Ánh đèn đường vẫn vàng vọt, nhưng thành phố đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn lại vài chiếc xe thưa thớt lướt qua. Anh lững thững bước về phía chiếc xe của mình, đôi chân nặng trĩu như mang theo cả một tảng đá vô hình. Đầu óc anh quay cuồng với những mảnh ký ức về Lê An, về thị trấn ven sông, về một quá khứ mà anh đã từng cho là mình có thể dễ dàng bỏ lại phía sau. Nhưng giờ đây, những mảnh ghép ấy lại dồn dập ùa về, sắc nét hơn bao giờ hết, khoét sâu vào tâm hồn anh một lỗ hổng không gì có thể lấp đầy.

Anh mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp da bọc. Ánh đèn pha của chiếc xe cắt ngang màn đêm, soi rọi con đường vắng vẻ. Anh đã nghĩ, sau đêm nay, anh sẽ lại lao đầu vào công việc, cố gắng vùi mình vào những con số, những dự án lớn để quên đi cảm giác cồn cào này. Anh sẽ lại đi tìm những thành công mới, những đỉnh cao mới, như một cách để chứng minh rằng anh đã chọn đúng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết, mọi thứ chỉ là vô nghĩa. Anh biết, nỗi hoài niệm và sự day dứt này sẽ ngày càng mạnh mẽ, và anh không biết mình sẽ làm gì để thoát khỏi nó. Có lẽ, anh sẽ lại lao đầu vào công việc, cố gắng quên đi. Hoặc có lẽ, một lúc nào đó, anh sẽ vô thức tìm kiếm, tìm kiếm về những gì đã mất, về người con gái mà anh đã "lỡ" chỉ vì "chậm một nhịp".

***

Buổi chiều hôm sau, khi ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa sổ, rải đều trên sàn gỗ ấm cúng, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi cạnh nhau trong phòng khách nhà cô. Không gian ngập tràn mùi hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ và thoang thoảng hương hoa nhài từ chậu cây nhỏ đặt trên ban công. Một bản nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa Bluetooth, hòa cùng tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tạo nên một bầu không khí thật đỗi an lành và thân mật. Họ đang cùng nhau lật giở vài quyển sách du lịch cũ, trang nào trang nấy đều in hình những bãi biển xanh ngát hay những ngọn núi hùng vĩ, lên kế hoạch cho một chuyến đi ngắn ngày sắp tới. Lê An cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ cánh tay Huy khi anh chỉ vào một bức ảnh bãi biển hoang sơ trên trang sách.

“Em thích biển hay núi hơn, An?” Huy hỏi, giọng nói trầm ấm, ánh mắt đầy trìu mến nhìn cô. Anh đưa ngón tay lướt trên bản đồ nhỏ trong sách, vẻ mặt tập trung. “Anh thấy chỗ này có vẻ yên tĩnh, hợp với em. Biển ở đây còn khá hoang sơ, không quá đông đúc.”

Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cả sự mãn nguyện. Cô dựa nhẹ đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang mình, một cảm giác vững chãi và an toàn đến lạ. “Đâu cũng được, Huy ạ. Miễn là được đi cùng anh. Em chỉ muốn tìm một nơi bình yên, không quá xô bồ.” Cô nói, giọng nói dịu dàng như gió thoảng, ánh mắt mơ màng lướt qua những trang sách đầy màu sắc.

Huy nắm lấy bàn tay cô, đan nhẹ những ngón tay mình vào ngón tay cô. “Được thôi. Anh sẽ tìm một nơi thật yên tĩnh, chỉ có chúng ta và tiếng sóng biển rì rào, hoặc tiếng chim hót trong rừng.” Anh vuốt nhẹ mái tóc mềm của cô, hành động nhỏ bé nhưng đầy sự quan tâm và chiều chuộng. Lê An nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên hiếm có này.

Bình yên... đó là điều mà cô đã luôn tìm kiếm, một khao khát cháy bỏng sau những tháng ngày tuổi trẻ đầy bão tố và nuối tiếc. Cô đã từng nghĩ rằng bình yên là một điều gì đó xa vời, một giấc mơ khó chạm tới. Nhưng giờ đây, nó đang ở rất gần, hiện hữu trong từng cử chỉ nhỏ nhặt, từng lời nói ấm áp của Huy. Cô mở mắt, nhìn vào khuôn mặt điềm tĩnh của anh, cảm thấy một sự tin tưởng sâu sắc. Huy không phải là người lãng mạn theo kiểu sáo rỗng, anh không nói những lời đường mật hay hứa hẹn viển vông. Thay vào đó, anh thể hiện tình cảm bằng hành động, bằng sự quan tâm chân thành và sự hiện diện vững chãi. Anh luôn ở đó, lắng nghe cô, chia sẻ cùng cô, và giải quyết những vấn đề cô gặp phải một cách hiệu quả.

Lê An lật từng trang sách, cảm nhận sự gần gũi, ấm áp mà Huy mang lại. Cô bắt đầu hình dung về những khoảnh khắc giản dị của họ trong tương lai. Có thể là một buổi sáng thức dậy cùng nhau trên bờ biển, ngắm bình minh ló dạng trên mặt biển lấp lánh. Hoặc là một buổi chiều tà, cùng nhau leo núi, hít thở không khí trong lành và ngắm nhìn toàn cảnh thị trấn từ trên cao. Những hình ảnh ấy hiện lên trong tâm trí cô một cách rõ ràng, không còn là những giấc mơ xa vời mà là những kế hoạch cụ thể, có thể chạm tới. Cô không còn cảm thấy sự bấp bênh hay nỗi lo sợ hãi khi nghĩ về tương lai. Thay vào đó, là một cảm giác ổn định, một sự an toàn mà cô chưa từng có được trong những mối quan hệ trước đây.

Cô nhớ lại những ngày tháng chờ đợi Trần Hạo, chờ đợi một lời nói, một cử chỉ, một sự xác nhận cho tình cảm mà cô tin rằng cả hai đều có. Nhưng rồi, tất cả chỉ là sự im lặng, là "khoảng cách vô hình" dần dà lớn lên, nuốt chửng những hy vọng mỏng manh của cô. "Ngày đó... nếu anh ấy nói sớm hơn một chút...", câu nói ấy từng là nỗi ám ảnh, là vết sẹo không thể lành trong lòng cô. Nhưng giờ đây, khi nhìn Huy, khi cảm nhận sự hiện diện thực tế của anh, câu nói ấy dường như đã lùi sâu vào quá khứ, chỉ còn là một tiếng vọng mờ nhạt. Cô không còn muốn đắm chìm vào những "nếu như" không thể thay đổi. Điều quan trọng nhất bây giờ là hiện tại, và người đang ở bên cạnh cô.

Huy khẽ xoay người, đối mặt với Lê An, ánh mắt anh lấp lánh sự dịu dàng. “Thế nào? Đã chọn được chỗ nào chưa, cô gái của anh?” Anh trêu chọc, véo nhẹ mũi cô. Lê An bật cười khúc khích, vòng tay ôm nhẹ lấy eo anh. “Chưa đâu. Em muốn anh chọn. Anh luôn biết những gì tốt nhất cho em mà.” Lời nói của cô chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối, một sự giao phó bản thân mà cô từng rất khó khăn để làm được. Cô đã từng là một cô gái độc lập, mạnh mẽ, luôn tự mình giải quyết mọi chuyện. Nhưng bên Huy, cô cho phép mình được yếu mềm hơn một chút, được dựa dẫm hơn một chút, và quan trọng nhất là được bình yên.

Cả hai tiếp tục lật giở những trang sách, thỉnh thoảng lại trao đổi vài câu chuyện vui vẻ, tưởng tượng về chuyến đi sắp tới. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, hương hoa nhài vẫn thoang thoảng, và ánh nắng chiều vẫn dịu dàng bao phủ không gian. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An biết rằng mình đang đi đúng hướng. Cô đang xây dựng một cuộc sống mới, một tương lai mà cô có thể tự tin đặt niềm tin vào. Không có những kịch tính hay những lời thề non hẹn biển, chỉ có sự hiện diện chân thành, sự quan tâm chu đáo và một cảm giác bình yên sâu sắc. Cô nhìn Huy, ánh mắt cô lấp lánh một niềm hạnh phúc giản dị, không cần phô trương. Có lẽ, đây mới chính là bến đỗ mà cô cần.

***

Cùng lúc đó, tại một tòa nhà chọc trời giữa trung tâm thành phố, trên tầng cao nhất, ánh đèn từ phòng Tổng Giám đốc Trần Hạo vẫn sáng trưng. Ngoài cửa sổ, trời đã tối sẫm, nhiệt độ giảm sâu và một làn gió lạnh lẽo thổi qua những tòa nhà cao tầng, tạo nên một âm thanh rì rào như tiếng thì thầm của thành phố không ngủ. Trần Hạo ngồi trước chiếc bàn làm việc rộng lớn, mặt bàn làm từ gỗ mun bóng loáng, phản chiếu ánh sáng từ màn hình máy tính đang hiển thị những biểu đồ phức tạp và các điều khoản hợp đồng chi chít chữ. Những tập hồ sơ dày cộp, mang dấu ấn của những thương vụ triệu đô la, xếp chồng lên nhau gọn gàng bên cạnh, biểu tượng cho những thành công vang dội mà anh vừa đạt được. Anh vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến căng thẳng với đối tác nước ngoài, kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ. Mùi cà phê đậm đặc, đã nguội lạnh từ chiếc cốc đặt cạnh, hòa lẫn với mùi da thuộc cao cấp từ chiếc ghế bọc da và nội thất trong phòng, tạo nên một bầu không khí có phần ngột ngạt.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng. Trần Hạo nhấc máy, giọng nói trầm ấm nhưng pha chút mệt mỏi. “Alo, Anh Long.”

Đầu dây bên kia, giọng Anh Long vang lên đầy phấn khởi: “Chúc mừng cậu, Hạo. Một thương vụ lớn, cậu đã làm rất tốt. Đối tác rất hài lòng. Sắp tới chắc chắn sẽ còn nhiều cơ hội hợp tác nữa.”

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, dù biết rằng Anh Long không thể nhìn thấy. “Cảm ơn anh. Cũng nhờ sự hỗ trợ của đội ngũ.” Anh nói một cách khách sáo, giọng điệu gần như vô cảm. Anh Long tiếp tục nói về những kế hoạch mở rộng thị trường, những con số tăng trưởng ấn tượng, nhưng Trần Hạo dường như chỉ nghe một cách lơ đãng.

Anh tắt máy sau khi kết thúc cuộc trò chuyện. Tiếng “tút” dài của điện thoại vang lên trong không gian rộng lớn của căn phòng, như một tiếng vọng cô độc. Trần Hạo ngả lưng vào chiếc ghế xoay bọc da, nhắm mắt lại. Làm tốt? Vậy tại sao mình vẫn cảm thấy trống rỗng như vậy? Anh tự hỏi, câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh như một điệp khúc buồn. Những con số này, những thành công này... nó đáng giá bao nhiêu khi không có ai để chia sẻ?

Anh với tay lấy chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên bàn. Mặt đồng hồ sáng loáng, những chi tiết chạm khắc tinh xảo, chất liệu quý giá. Nó là biểu tượng của địa vị, của sự giàu có, của tất cả những gì anh đã nỗ lực để đạt được. Anh vuốt nhẹ lên mặt kính lạnh lẽo, cảm nhận sự cứng nhắc của kim loại. Nhưng cảm giác lạnh lẽo ấy lại không thể làm ấm trái tim đang hoài niệm của anh.

Những ký ức về con phố cũ kỹ, yên tĩnh, về những hàng cây cổ thụ gợi nhớ thị trấn ven sông, và đặc biệt là về Lê An từ đêm qua, bất chợt ùa về, làm lu mờ đi niềm vui chiến thắng. Anh nhớ về cái cảm giác ấm áp khi đạp xe cùng cô bé trên con đường làng rợp bóng cây, nhớ tiếng cười trong trẻo của cô. Anh nhớ những buổi chiều "bên bờ sông cũ", nơi họ chia sẻ những ước mơ ngây thơ, nơi anh đã từng muốn nói ra rất nhiều điều, nhưng rồi lại để chúng hóa thành "lời nói không thành". Anh nhớ ánh mắt trong veo của An, nụ cười dịu dàng của An... tất cả những điều đó, giờ đây, lại quý giá hơn bất kỳ hợp đồng triệu đô nào anh vừa ký kết.

Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ kính lớn, nhìn ra ngoài. Thành phố về đêm rực rỡ bởi hàng triệu ánh đèn, tạo nên một thảm lụa lấp lánh dưới chân anh. Những chiếc xe nhỏ bé như những đốm sáng di chuyển liên tục trên các tuyến đường. Đó là một khung cảnh tráng lệ, biểu tượng cho sự thịnh vượng và năng động. Nhưng đối với Trần Hạo, nó chỉ là một biển ánh sáng vô hồn, lạnh lẽo. Anh cảm thấy mình như một chấm nhỏ bé lạc lõng giữa biển ánh sáng ấy, dù anh đang đứng trên đỉnh cao của sự thành công.

Anh đã từng nghĩ, khi đạt được tất cả những điều này, anh sẽ cảm thấy hạnh phúc viên mãn. Anh đã từng tin rằng, sự nghiệp, tiền bạc và địa vị sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Càng thành công, anh lại càng cảm thấy cô đơn. Càng đạt được nhiều thứ, anh lại càng nhận ra mình đã đánh mất đi những điều quý giá nhất. Cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An, không chỉ là không gian địa lý, mà còn là khoảng cách của thời gian, của những lời nói không được thốt ra, của những cơ hội đã bị bỏ lỡ.

Anh day nhẹ thái dương, cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, gần như quên ăn quên ngủ, để đạt được những thành tựu này. Anh đã lao đầu vào công việc, một phần cũng là để quên đi những dằn vặt, những "nếu như ngày đó" cứ ám ảnh anh. Nhưng dường như, càng cố gắng quên, chúng lại càng hiện hữu rõ ràng hơn. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, vốn là niềm tự hào, giờ đây lại như một gánh nặng, nhắc nhở anh về cái giá phải trả cho sự thành công mà anh đang có. Cái giá đó, có lẽ là sự bình yên, là hạnh phúc giản dị mà anh đã bỏ lỡ, "chậm một nhịp" so với cuộc đời của Lê An.

Một nỗi trống rỗng mênh mông chiếm lấy tâm hồn anh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An, nhưng vô vọng. Nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong veo của cô vẫn hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm. Trần Hạo thở dài, một hơi thở nặng trĩu. Anh biết, anh không thể tiếp tục lẩn tránh mãi được. Nỗi trống rỗng này, sự cô đơn này, nó đang gặm nhấm anh từng chút một. Anh không biết mình sẽ phải làm gì để lấp đầy nó, hay liệu có thể lấp đầy nó được hay không. Có lẽ, đã đến lúc anh phải đối diện với quá khứ, với những điều anh đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay. Hoặc có lẽ, anh sẽ lại tìm cách lao đầu vào một dự án lớn hơn, một thử thách khó khăn hơn, để hy vọng rằng sự bận rộn sẽ giết chết đi những ký ức đang giày vò anh. Nhưng anh biết, đó chỉ là một sự trốn tránh tạm thời.

***

Đêm đã về khuya. Sau khi Huy ra về, mang theo những lời chúc ngủ ngon ấm áp, Lê An vẫn ngồi một mình bên cửa sổ phòng khách. Không gian giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng, thỉnh thoảng điểm xuyết bởi tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn. Ánh trăng mỏng manh rải một lớp bạc mờ ảo lên khoảng sân vắng lặng, nơi những bụi hoa giấy đang lay động nhẹ nhàng. Cô nhìn ra ngoài, cảm nhận sự bình yên bao trùm.

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn chút gượng gạo nào. Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim. Nó không còn xao động mãnh liệt như thuở đôi mươi, không còn thổn thức vì những lời hứa hẹn xa vời hay những giấc mơ hão huyền. Thay vào đó, là một nhịp đập trầm ổn, đầy sự an tâm. Cô nghĩ về những cuộc trò chuyện với Huy tối nay, về những kế hoạch nhỏ bé mà họ vừa vẽ ra cho chuyến đi sắp tới. Chỉ là một chuyến đi ngắn ngày, nhưng nó tượng trưng cho một tương lai dài hơn, một con đường mà cô và Huy sẽ cùng nhau bước đi.

Có lẽ đây mới chính là bến đỗ mà mình cần. Lê An nghĩ, lời nói nội tâm vang vọng rõ ràng trong tâm trí cô. Không cần những lời hứa hẹn xa vời, không cần những cuộc tình lãng mạn như trong phim ảnh, chỉ cần sự hiện diện, sự quan tâm chân thành này. Huy không phải là người đàn ông của những bất ngờ lớn lao, nhưng anh là người đàn ông của sự tin cậy, của sự ổn định. Anh mang đến cho cô một cảm giác an toàn mà cô đã khao khát bấy lâu.

Cô nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi lòng cô luôn đầy ắp những câu hỏi, những nỗi băn khoăn về tương lai. Liệu mình có tìm được hạnh phúc không? Liệu mình có thể tin tưởng ai đó một lần nữa không? Những vết sẹo từ quá khứ, từ cái "khoảng cách vô hình" đã chia cắt cô và Trần Hạo, đã khiến cô trở nên dè dặt hơn, thận trọng hơn trong tình yêu. Nhưng Huy đã từ từ, kiên nhẫn, gỡ bỏ những lớp phòng thủ ấy. Anh không vội vàng, không ép buộc. Anh chỉ đơn giản là ở đó, cho cô thấy sự chân thành của mình qua từng hành động nhỏ nhất.

Quyết định chấp nhận Huy, dù không có tình yêu sét đánh hay những cảm xúc bùng cháy như trong tiểu thuyết, đang dần mang lại cho cô sự an tâm mà cô hằng khao khát. Cô không còn cảm thấy nặng nề hay lo lắng như trước. Ngược lại, có một sự nhẹ nhõm lan tỏa, một cảm giác được giải thoát khỏi những gánh nặng của quá khứ. Cô đã chọn con đường bình yên, con đường của sự ổn định, và cô không hề hối hận về điều đó.

Ánh mắt Lê An xa xăm, nhìn vào khoảng không đêm tối. Cô không còn nghĩ về những "nếu như ngày đó" hay những "chậm một nhịp" của Trần Hạo. Giờ đây, tâm trí cô chỉ hướng về phía trước, về một tương lai giản dị nhưng chắc chắn bên cạnh người đàn ông đang mang lại cho cô sự bình yên. Cô biết, cuộc sống không phải lúc nào cũng là những câu chuyện cổ tích với tình yêu nồng cháy. Đôi khi, hạnh phúc lại nằm ở những điều nhỏ bé, ở sự đồng hành, ở sự thấu hiểu và ở một "bến đỗ" vững chãi.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm những tấm rèm cửa khẽ bay. Hương hoa nhài thoang thoảng bay vào phòng, dịu dàng và thanh khiết. Lê An khẽ nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Cô cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm, thanh thản. Có lẽ, cô đã tìm thấy điều mà cô luôn tìm kiếm. Một sự bình yên, một hạnh phúc giản dị, không quá lộng lẫy nhưng đủ để sưởi ấm trái tim cô, đủ để cô tin rằng, mình đã lựa chọn đúng. Mối quan hệ với Huy không phải là sự thay thế cho một tình yêu đã mất, mà là một khởi đầu mới, một chương mới trong cuộc đời cô, nơi cô có thể thực sự tìm thấy sự an toàn và hạnh phúc. Cô tin tưởng rằng, với Huy, cô có thể xây dựng một tương lai vững chắc, không còn "khoảng cách vô hình" hay những "lời nói không thành" nữa.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free