Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 469: Lời Hứa Không Thành Và Hình Bóng Từ Quá Khứ
Đêm đã về khuya. Sau khi Huy ra về, mang theo những lời chúc ngủ ngon ấm áp, Lê An vẫn ngồi một mình bên cửa sổ phòng khách. Không gian giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng, thỉnh thoảng điểm xuyết bởi tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn. Ánh trăng mỏng manh rải một lớp bạc mờ ảo lên khoảng sân vắng lặng, nơi những bụi hoa giấy đang lay động nhẹ nhàng. Cô nhìn ra ngoài, cảm nhận sự bình yên bao trùm.
Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn chút gượng gạo nào. Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim. Nó không còn xao động mãnh liệt như thuở đôi mươi, không còn thổn thức vì những lời hứa hẹn xa vời hay những giấc mơ hão huyền. Thay vào đó, là một nhịp đập trầm ổn, đầy sự an tâm. Cô nghĩ về những cuộc trò chuyện với Huy tối nay, về những kế hoạch nhỏ bé mà họ vừa vẽ ra cho chuyến đi sắp tới. Chỉ là một chuyến đi ngắn ngày, nhưng nó tượng trưng cho một tương lai dài hơn, một con đường mà cô và Huy sẽ cùng nhau bước đi.
Có lẽ đây mới chính là bến đỗ mà mình cần. Lê An nghĩ, lời nói nội tâm vang vọng rõ ràng trong tâm trí cô. Không cần những lời hứa hẹn xa vời, không cần những cuộc tình lãng mạn như trong phim ảnh, chỉ cần sự hiện diện, sự quan tâm chân thành này. Huy không phải là người đàn ông của những bất ngờ lớn lao, nhưng anh là người đàn ông của sự tin cậy, của sự ổn định. Anh mang đến cho cô một cảm giác an toàn mà cô đã khao khát bấy lâu.
Cô nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi lòng cô luôn đầy ắp những câu hỏi, những nỗi băn khoăn về tương lai. Liệu mình có tìm được hạnh phúc không? Liệu mình có thể tin tưởng ai đó một lần nữa không? Những vết sẹo từ quá khứ, từ cái "khoảng cách vô hình" đã chia cắt cô và Trần Hạo, đã khiến cô trở nên dè dặt hơn, thận trọng hơn trong tình yêu. Nhưng Huy đã từ từ, kiên nhẫn, gỡ bỏ những lớp phòng thủ ấy. Anh không vội vàng, không ép buộc. Anh chỉ đơn giản là ở đó, cho cô thấy sự chân thành của mình qua từng hành động nhỏ nhất.
Quyết định chấp nhận Huy, dù không có tình yêu sét đánh hay những cảm xúc bùng cháy như trong tiểu thuyết, đang dần mang lại cho cô sự an tâm mà cô hằng khao khát. Cô không còn cảm thấy nặng nề hay lo lắng như trước. Ngược lại, có một sự nhẹ nhõm lan tỏa, một cảm giác được giải thoát khỏi những gánh nặng của quá khứ. Cô đã chọn con đường bình yên, con đường của sự ổn định, và cô không hề hối hận về điều đó.
Ánh mắt Lê An xa xăm, nhìn vào khoảng không đêm tối. Cô không còn nghĩ về những "nếu như ngày đó" hay những "chậm một nhịp" của Trần Hạo. Giờ đây, tâm trí cô chỉ hướng về phía trước, về một tương lai giản dị nhưng chắc chắn bên cạnh người đàn ông đang mang lại cho cô sự bình yên. Cô biết, cuộc sống không phải lúc nào cũng là những câu chuyện cổ tích với tình yêu nồng cháy. Đôi khi, hạnh phúc lại nằm ở những điều nhỏ bé, ở sự đồng hành, ở sự thấu hiểu và ở một "bến đỗ" vững chãi.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm những tấm rèm cửa khẽ bay. Hương hoa nhài thoang thoảng bay vào phòng, dịu dàng và thanh khiết. Lê An khẽ nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Cô cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm, thanh thản. Có lẽ, cô đã tìm thấy điều mà cô luôn tìm kiếm. Một sự bình yên, một hạnh phúc giản dị, không quá lộng lẫy nhưng đủ để sưởi ấm trái tim cô, đủ để cô tin rằng, mình đã lựa chọn đúng. Mối quan hệ với Huy không phải là sự thay thế cho một tình yêu đã mất, mà là một khởi đầu mới, một chương mới trong cuộc đời cô, nơi cô có thể thực sự tìm thấy sự an toàn và hạnh phúc. Cô tin tưởng rằng, với Huy, cô có thể xây dựng một tương lai vững chắc, không còn "khoảng cách vô hình" hay những "lời nói không thành" nữa.
***
Chiều tối hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những tán lá ngoài cửa sổ phòng khách nhà Lê An, nhuộm căn phòng một màu hổ phách ấm áp. Gió nhẹ lùa vào, mang theo chút hương đất ẩm sau cơn mưa chiều và tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vườn. Lê An đang sắp xếp lại những cuốn sách trên giá, tâm trí vẫn còn vương vấn về chuyến đi ngắn ngày vừa qua, và cả những suy nghĩ về tương lai. Cánh cửa khẽ mở, Nguyễn Hoàng Huy bước vào, mang theo một bó hoa hồng trắng tinh khôi và nụ cười rạng rỡ.
"An à, anh đến rồi đây," giọng anh trầm ấm, xua tan sự tĩnh lặng trong căn phòng. Anh đặt bó hoa lên bàn trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa.
Lê An quay lại, nụ cười nhẹ nhàng đáp lại. "Huy, anh đến sớm vậy. Cứ tưởng anh còn bận công việc chứ."
Huy tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện cô. Ánh mắt anh đầy chân thành và kiên định, nhìn sâu vào mắt cô. "Anh muốn dành thời gian này cho em. Sau chuyến đi vừa rồi, anh có rất nhiều điều muốn nói." Anh khẽ nắm lấy bàn tay cô, những ngón tay anh ấm áp và vững chãi bao bọc lấy tay cô. Lần này, Lê An không rút tay lại, cô cảm nhận sự tin cậy từ cái chạm nhẹ nhàng đó.
"Anh muốn chúng ta không chỉ dừng lại ở đây, An à," Huy nói, giọng anh khẽ run lên vì xúc động nhưng ánh mắt vẫn không hề nao núng. "Anh muốn cùng em xây dựng một gia đình, một cuộc sống thật sự nghiêm túc và lâu dài. Anh biết em đã trải qua nhiều điều, và anh muốn là người mang lại sự bình yên, hạnh phúc vĩnh viễn cho em."
Lê An lắng nghe từng lời Huy nói, trái tim cô khẽ thắt lại. "Nghiêm túc... lâu dài... Cam kết." Những từ ngữ này vang vọng trong tâm trí cô, mang theo một sức nặng khó tả. Đó là điều cô hằng khao khát, một bến đỗ an toàn, một mái ấm. Nhưng đồng thời, cũng có một chút gì đó nặng nề, một gánh nặng của trách nhiệm và sự lựa chọn cuối cùng. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt, để lại khoảng không gian mờ ảo, nửa sáng nửa tối.
"Anh biết em cần thời gian để suy nghĩ, và anh sẵn lòng chờ đợi," Huy tiếp lời, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô, như muốn truyền cho cô tất cả sự kiên nhẫn và chân thành của mình. "Anh chỉ muốn em biết, anh nghiêm túc với em, An. Rất nghiêm túc."
Sự kiên định trong lời nói của Huy làm Lê An cảm thấy vừa ấm lòng, vừa bối rối. Cô đã chọn Huy bằng lý trí, bằng khao khát một sự ổn định sau bao nhiêu năm chông chênh. Cô biết ơn anh vì sự kiên nhẫn, sự quan tâm chu đáo mà anh dành cho cô. Nhưng tình yêu, cái thứ tình yêu "sét đánh" mà người ta vẫn thường nhắc đến, nó có tồn tại trong mối quan hệ này không? Hay chỉ là một thứ tình cảm nhẹ nhàng, từ tốn như dòng sông chảy qua thị trấn quê cô, êm đềm nhưng không có những con sóng dữ dội?
Cô nhớ lại những lời Trần Hạo đã từng nói, "Thích thì không đủ." Phải chăng, giờ đây, cô cũng đang đứng trước một lựa chọn tương tự? Tình cảm của cô dành cho Huy là sự tin tưởng, sự bình yên, sự trân trọng. Nhưng nó có đủ để gọi là tình yêu, tình yêu đủ lớn để cùng nhau đi đến cuối cuộc đời, cùng nhau vượt qua mọi sóng gió, cùng nhau xây dựng một gia đình?
Lê An khẽ gỡ tay ra khỏi Huy, không phải vì từ chối, mà vì cô cần không gian để suy nghĩ. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng lặng, nơi những bụi hoa giấy vẫn lay động nhẹ nhàng trong gió. "Huy à," cô nói, giọng khẽ khàng, "Em biết anh chân thành với em. Và em cũng... rất trân trọng anh." Cô dừng lại, tìm kiếm những từ ngữ phù hợp để diễn tả cảm xúc phức tạp trong lòng. "Nhưng cam kết... là một điều rất lớn. Em cần thời gian để thực sự chắc chắn."
Cô cảm thấy sự kỳ vọng từ Huy, như một sợi chỉ vô hình đang kéo cô về phía một tương lai đã được định sẵn. Một tương lai mà cô đã từng mơ ước khi còn là cô bé hồn nhiên bên bờ sông cũ, nhưng giờ đây, sau bao nhiêu biến cố, nó lại mang một ý nghĩa khác. Không còn là sự bay bổng, lãng mạn, mà là sự vững chãi, bình yên, nhưng đôi khi lại thiếu đi một chút gì đó mãnh liệt, một chút gì đó khiến trái tim cô rung động đến tận cùng.
"Anh hiểu," Huy nói, giọng anh vẫn nhẹ nhàng nhưng Lê An có thể cảm nhận được một chút thất vọng trong đó. "Anh sẽ chờ đợi em. Nhưng anh mong em biết rằng, anh sẽ luôn ở đây, luôn sẵn lòng cùng em đi qua mọi điều."
Lê An quay lại nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa sự biết ơn và cả một nỗi băn khoăn thầm kín. Cô gật đầu nhẹ. Cô biết, mình đã tìm thấy một người đàn ông tốt, một bến đỗ an toàn. Nhưng liệu sự an toàn đó có đủ để lấp đầy mọi khoảng trống trong trái tim cô, hay những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" từ quá khứ vẫn còn đó, âm ỉ cháy, nhắc nhở cô về một "nếu như ngày đó" đã mãi mãi trôi qua? Cô tin rằng mình đã lựa chọn đúng, lựa chọn con đường của lý trí và sự bình yên. Nhưng đôi khi, lý trí và bình yên lại là những điều nặng nề nhất để mang vác.
***
Tối đó, tại nhà hàng Pháp ‘Le Rêve’ sang trọng bậc nhất thành phố, ánh đèn vàng dịu hắt lên những bức tường được trang trí cầu kỳ, tạo nên một không gian lãng mạn và đẳng cấp. Tiếng nhạc cổ điển du dương lẩn khuất trong tiếng chén đĩa va vào nhau khe khẽ và những cuộc trò chuyện thì thầm. Trần Hạo, trong bộ vest đen lịch lãm, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh đèn, đang ngồi đối diện với Thanh Tùng. Thanh Tùng, bạn cũ từ thị trấn, vẫn giữ nét hồn nhiên, vô tư dù đã có chút phong trần của người trưởng thành. Anh vừa có chuyến công tác lên thành phố, và Trần Hạo đã mời anh dùng bữa để ôn lại chuyện cũ.
Mùi rượu vang đỏ thoảng nhẹ trong không khí, hòa cùng hương thơm tinh tế của món ăn Pháp. Trần Hạo nhấp một ngụm vang, lắng nghe Thanh Tùng thao thao bất tuyệt về cuộc sống ở thị trấn, những thay đổi nhỏ nhặt của con người và cảnh vật. Anh gật gù, đôi khi đáp lời bằng vài câu ngắn gọn, súc tích. Dù đã rời xa thị trấn nhiều năm, nhưng những câu chuyện của Thanh Tùng vẫn gợi lên trong anh một chút hoài niệm về những ngày tháng đã qua, về tuổi thơ êm đềm bên bờ sông cũ.
"Mà này Hạo," Thanh Tùng đột nhiên đổi chủ đề, giọng anh vô tư như thể đang kể một câu chuyện hết sức bình thường. "Bữa trước tao về thị trấn, thấy con An nó… trông có vẻ hạnh phúc lắm. Đi với thằng Huy kia."
Ly rượu trên tay Trần Hạo khẽ khàng dừng lại giữa không trung. Một tia điện giật chạy dọc sống lưng, nhưng anh nhanh chóng che giấu bằng một vẻ mặt bình thản, đến mức khó tin. Anh đặt ly rượu xuống bàn một cách nhẹ nhàng, tay anh vẫn giữ chặt lấy thân ly, những ngón tay siết lại một cách vô thức. "À... vậy sao," anh đáp, giọng anh trầm và đều, không để lộ chút cảm xúc nào.
Thanh Tùng không hề nhận ra sự thay đổi nhỏ nhất trong ánh mắt hay cử chỉ của bạn mình. Anh tiếp tục câu chuyện, hồn nhiên như không có gì. "Đúng rồi. Tao thấy nó cười tươi lắm. Mà thằng Huy đó cũng được đó chứ. Nghe nói làm ăn cũng khá, lại hiền lành, chu đáo. Cứ tối tối là lại qua nhà đón An đi dạo, đi ăn. Mấy bà hàng xóm cứ tấm tắc khen suốt." Thanh Tùng uống một ngụm bia, rồi nói thêm, "Cũng phải thôi, nó cũng đến tuổi rồi. Thằng Huy cũng được, nghe nói chuẩn bị làm nhà cưới."
"Làm nhà cưới."
Ba từ ấy như một nhước dao sắc lạnh, đâm thẳng vào trái tim Trần Hạo. Nó không tạo ra một vết thương lớn, mà là một vết cắt nhỏ, âm ỉ và sâu hoắm, khiến anh đau đến tận xương tủy. Anh cảm thấy một cảm giác trống rỗng tột cùng lan tỏa trong lồng ngực. Hạnh phúc... làm nhà cưới... những điều mình đã từng nghĩ sẽ dành cho cô ấy, giờ lại dành cho người khác. Những viễn cảnh mà anh đã từng vẽ ra trong tâm trí mình, dù chỉ là thoáng qua, dù chưa bao giờ dám thốt thành lời, giờ đây lại được hiện thực hóa bởi một người đàn ông khác.
Trần Hạo cố gắng hít thở sâu, nén lại cảm xúc đang trỗi dậy mạnh mẽ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ lớn của nhà hàng. Bên ngoài, thành phố về đêm lung linh ánh đèn, rực rỡ và xa hoa. Nhưng trong mắt anh, tất cả chỉ là một mảng mờ nhạt, vô nghĩa. Sự thành công mà anh đang có, những hợp đồng triệu đô anh vừa ký kết, vị thế xã hội mà anh đã gầy dựng... tất cả bỗng chốc trở nên vô vị, như một ly rượu hảo hạng nhưng thiếu đi hương vị.
"Vậy à," anh khẽ nói, gần như là một tiếng thở dài. Anh cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm, để vị chát của vang đỏ lan tỏa trong khoang miệng, cố gắng che lấp vị đắng chát trong lòng.
Thanh Tùng vẫn tiếp tục, không hay biết gì về cơn bão cảm xúc đang càn quét trong lòng bạn mình. "Mà con An nó cũng xứng đáng được hạnh phúc mà. Nó hiền lành, chịu khó. Tao nhớ ngày xưa mày với nó cứ quấn quýt nhau như sam. Ai cũng nghĩ hai đứa sẽ là của nhau. Ai dè..." Anh ngừng lại, như chợt nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng đổi chủ đề, "À mà thôi, chuyện cũ rồi. Giờ mày cũng thành công rực rỡ thế này, còn lo gì không có người tốt hơn."
Lời nói vô tư của Thanh Tùng càng làm Trần Hạo thêm day dứt. "Chuyện cũ rồi." Nhưng với anh, nó chưa bao giờ là cũ. Nó là một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn, là một nỗi tiếc nuối không thể nào nguôi ngoai. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh đã dành cho Lê An. Anh nhớ lời hứa "không quên em" của mình, một lời hứa mà chính anh cũng không thể giữ trọn vẹn, để rồi tạo nên cái "khoảng cách vô hình" đã chia cắt họ.
"Nếu như ngày đó... anh nói sớm hơn một chút..." Câu nói đó lại vang vọng trong đầu anh, đầy ám ảnh. Anh đã từng có cơ hội, anh đã từng có thời gian. Nhưng chính sự e dè, sự không dám bày tỏ của anh, và cả sự "chậm một nhịp" của anh đã khiến anh đánh mất tất cả. Giờ đây, khi anh đã có tất cả mọi thứ về vật chất, thứ duy nhất anh khao khát lại là một điều đã vuột khỏi tầm tay, mãi mãi.
Trần Hạo nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, mặt kính sáng bóng phản chiếu ánh đèn lung linh của nhà hàng. Thời gian vẫn trôi, không ngừng nghỉ. Và anh, dù có cố gắng đến đâu, cũng không thể quay ngược thời gian để sửa chữa sai lầm của mình. Anh cảm thấy lạnh lẽo, dù đang ngồi trong một nhà hàng ấm cúng, sang trọng. Cái lạnh đó không đến từ không khí, mà từ sâu thẳm trong tâm hồn anh, từ nỗi cô đơn, trống rỗng không thể lấp đầy.
Anh biết, những lời Thanh Tùng nói chỉ là sự thật. Lê An đã tìm được hạnh phúc, một bến đỗ an toàn mà cô hằng mong muốn. Và anh, Trần Hạo, đã mãi mãi "lỡ cả một đời" với cô. Cái khoảnh khắc định mệnh bên bờ sông cũ, khi anh thốt ra lời thổ lộ muộn màng, Lê An chỉ mỉm cười bình thản: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giờ đây, anh hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói đó. Tình yêu không chỉ cần sự thích, mà cần cả sự dũng cảm, sự chủ động, và quan trọng nhất, là đúng thời điểm.
Trần Hạo khẽ nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí anh: Lê An mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, nắm tay một người đàn ông khác, không phải anh. Anh siết chặt ly rượu đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh đã rất thành công, nhưng nội tâm anh thì trống rỗng hơn bao giờ hết. Anh đã để những "lời nói không thành" chôn vùi mối tình đầu của mình. Và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự im lặng đó. Anh tự hỏi, liệu anh có thể tiếp tục lãng tránh những cảm xúc này, hay đã đến lúc anh phải đối mặt với quá khứ, dù chỉ là trong tâm trí, một lần nữa?
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.