Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 470: Bến Đỗ An Nhiên và Thành Phố Cô Đơn
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam dịu ngọt lên những mái nhà rêu phong của thị trấn ven sông, rồi len lỏi qua từng tán cây cổ thụ trong công viên. Tiếng chim líu lo đâu đó trong vòm lá, hòa cùng tiếng nước chảy nhẹ từ con suối nhỏ uốn lượn, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi chiều tà. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và hương cỏ cây tươi mát, mơn man trên da thịt, khiến Lê An cảm thấy lòng mình thanh thản đến lạ. Cô và Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc, nơi cô từng ngồi hàng trăm lần, ngắm nhìn dòng sông lững lờ trôi, nhưng cảm giác hôm nay lại rất khác.
Huy ngồi cạnh cô, tựa lưng vào thành ghế đá, dáng vẻ điềm đạm và vững chãi. Anh nhẹ nhàng kể về công việc, về những dự định nhỏ anh đang ấp ủ, thỉnh thoảng quay sang nhìn cô bằng ánh mắt ân cần, hỏi han. “Em thấy dạo này công việc thế nào? Có gì vất vả cứ nói anh biết,” anh nói, giọng nói rành mạch, rõ ràng nhưng không kém phần ấm áp, như một dòng nước mát xoa dịu những ưu tư trong lòng cô. Lê An lắng nghe, đôi mắt dõi theo những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, nhưng tâm trí cô lại đang đắm chìm trong sự bình yên mà những lời nói của anh mang lại. Cô không cần phải cố gắng gồng mình, không cần phải đoán định những suy nghĩ ẩn giấu, không cần phải chờ đợi một điều gì đó mơ hồ. Ở bên Huy, mọi thứ đều rõ ràng, chân thực như ánh nắng cuối ngày đang bao phủ lấy họ.
“Em ổn mà, mọi thứ đều suôn sẻ, anh ạ,” Lê An đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, đúng như bản chất của cô. “Em thích cái cảm giác bình yên này.” Cô không nói dối. Thật sự là cô đang thích nghi với một cuộc sống chậm rãi, ổn định, nơi mà mỗi ngày trôi qua đều là một niềm vui nho nhỏ, không có những bất an, không có những nỗi niềm day dứt. Cái cảm giác bình yên ấy, từ bao giờ đã trở thành thứ quý giá nhất đối với cô, sau bao nhiêu năm tháng chìm trong những mong chờ không thành, những “lời nói không thành” và một “khoảng cách vô hình” đầy đau khổ.
Huy mỉm cười, nụ cười hiền lành và chân thật, ánh mắt anh lấp lánh như chứa đựng cả vầng thái dương nhỏ. Anh đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô. Lòng bàn tay anh ấm áp, to lớn, bao trọn lấy tay cô một cách tự nhiên. Lê An không rút tay về, mà ngược lại, cô khẽ siết nhẹ lại, như một lời đáp không lời cho sự chân thành của anh. Cảm giác này, sự kết nối giản dị nhưng vững chắc này, đã lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được. Nó không phải là một cơn lốc tình cảm mãnh liệt cuốn phăng mọi thứ, mà là một dòng chảy êm đềm, chậm rãi, nhưng đủ sức lấp đầy những khoảng trống mà thời gian và những tổn thương cũ đã để lại.
“Anh chỉ muốn em được vui vẻ, an yên. Anh sẽ luôn ở đây, bên cạnh em,” Huy nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự kiên định khiến lòng Lê An càng thêm vững chãi. Những lời nói ấy, dù đơn giản, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu những vết sẹo cũ trong tâm hồn cô. Cô nhìn vào ánh mắt anh, thấy ở đó sự tin cậy, sự chở che mà cô đã từng khao khát đến mỏi mòn. Không có sự e dè, không có sự lảng tránh, chỉ có sự hiện diện trọn vẹn. Cô cảm thấy những gánh nặng vô hình từ quá khứ đang dần tan biến, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm, một niềm tin vào hiện tại và tương lai.
Đúng lúc đó, bà Mai, người hàng xóm thân thuộc với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, đang đi bộ tập thể dục ngang qua. Bà mặc chiếc áo bà ba truyền thống, dáng vẻ khoan thai. Khi nhìn thấy Lê An và Huy, bà dừng lại, nở một nụ cười rạng rỡ. “Chào hai đứa, lại ra công viên hóng mát à?” bà cất tiếng, giọng nói tự nhiên, chất phác. “Con bé An nhà mình dạo này trông rạng rỡ hẳn lên đấy nhé, có da có thịt hơn rồi.” Bà Mai liếc nhìn hai bàn tay đang nắm chặt của họ, ánh mắt bà ánh lên sự thấu hiểu và hài lòng. “Chà, thế này thì chắc sắp có tin vui rồi đây.”
Lê An khẽ đỏ mặt, nhưng không né tránh. Cô chỉ mỉm cười nhẹ nhàng. Huy thì lịch sự đáp lời bà Mai, giọng nói anh chứa chan niềm hạnh phúc không giấu giếm. Bà Mai không nói thêm gì nhiều, chỉ vẫy tay chào tạm biệt rồi tiếp tục bước đi, nhưng cái nhìn cuối cùng của bà đầy ý nghĩa, như một lời chúc phúc thầm lặng. Lê An nhìn theo bóng bà Mai, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Bà Mai là người đã chứng kiến cô lớn lên, chứng kiến những tháng ngày cô lặng lẽ chờ đợi, và giờ đây, bà cũng đang chứng kiến cô tìm thấy một bến đỗ bình yên. Sự chấp nhận, sự bình an mà cô đang cảm nhận, không chỉ là của riêng cô, mà dường như còn được cả thị trấn nhỏ này chứng giám. Cô tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận hơi ấm từ anh lan tỏa, và một lần nữa, cô biết rằng, có lẽ, đây chính là nơi cô thuộc về, một nơi không cần phải vội vã, không cần phải tiếc nuối, chỉ cần bình yên và đủ đầy. Cái cảm giác ấm áp từ bàn tay anh, từ bờ vai vững chãi, từ những lời nói chân thành, đã dần xoa dịu những tổn thương cũ, lấp đầy khoảng trống mà cô từng nghĩ sẽ không bao giờ lành lặn. Cô hít một hơi thật sâu, để mùi hương của đất, của cỏ cây, của hoàng hôn len lỏi vào từng tế bào, mang theo một sự an nhiên hiếm có.
***
Đêm dần buông, mang theo một sự mát mẻ dễ chịu sau một ngày nắng ấm. Lê An ngồi một mình bên cửa sổ phòng ngủ, nhìn ra khoảng sân vắng lặng của mình. Chiếc đèn lồng nhỏ treo ở hiên nhà tỏa ra ánh sáng vàng dịu, chiếu xuống những chậu hoa dạ yến thảo đang khoe sắc. Tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ vườn tược xung quanh, tạo nên một bản nhạc đêm tĩnh lặng, quen thuộc của thị trấn. Cô không bật đèn phòng, chỉ để ánh trăng bạc và chút ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài len lỏi vào căn phòng, tạo nên một không gian riêng tư, trầm lắng.
Cô nhớ lại những lời của Huy, giọng nói anh vẫn văng vẳng bên tai, ấm áp và kiên định. “Anh chỉ muốn em được vui vẻ, an yên. Anh sẽ luôn ở đây, bên cạnh em.” Những lời ấy, không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng lại chân thật đến lạ. Chúng khác hẳn với những “lời nói không thành” mà cô đã từng mòn mỏi chờ đợi, khác hẳn với những lời hứa hẹn bâng quơ rồi nhạt nhòa theo thời gian. Huy không hứa hẹn những điều xa vời, anh chỉ thể hiện sự hiện diện, sự quan tâm một cách đều đặn, bền bỉ. Sự kiên nhẫn của anh, sự chân thành anh dành cho cô, giống như một dòng nước mát lành tưới tắm cho một mảnh đất khô cằn. Dần dần, những vết nứt trên mảnh đất ấy đang khép lại, những mầm non của niềm tin và hy vọng đang từ từ nảy nở.
Lê An khẽ chạm tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Một nhịp đập đều đặn, không còn hỗn loạn như trước, không còn những cơn thắt nghẹn vì nỗi nhớ hay sự dằn vặt vì những câu hỏi không lời đáp. Những tổn thương cũ, những vết sẹo từ quá khứ, chúng vẫn ở đó, như một phần của câu chuyện đời cô, nhưng dường như chúng đang dần mờ đi, không còn nhức nhối như trước. Chúng không còn là vết thương hở miệng, mà đã trở thành những dấu vết lặng câm của một hành trình đã qua. Và Huy, bằng sự quan tâm hiện hữu của mình, đang nhẹ nhàng lấp đầy những khoảng trống mà những kỷ niệm ấy đã để lại.
Cô tự hỏi, đây có phải là bến đỗ mà mình luôn tìm kiếm? Không phải một tình yêu cháy bỏng, cuồng nhiệt như trong phim ảnh, mà là một sự ổn định, một mái ấm nhỏ, một người đàn ông sẵn sàng ở bên cô, sẻ chia những buồn vui thường nhật. Cô đã từng có những giấc mơ màu hồng về một tình yêu định mệnh, một người thanh mai trúc mã sẽ nắm tay cô đi đến cuối cuộc đời. Nhưng cuộc đời đã dạy cô rằng, “thích thì không đủ.” Tình yêu cần nhiều hơn thế, cần sự dũng cảm để bày tỏ, sự kiên định để duy trì, và quan trọng nhất, là sự hiện diện đúng lúc. Trần Hạo đã có sự “thích,” nhưng anh lại “chậm một nhịp,” và sự e dè, không dám bày tỏ của anh đã tạo nên một “khoảng cách vô hình” không thể nào san lấp.
Bây giờ, khi nhìn lại, Lê An không còn cảm thấy oán trách hay đau khổ như trước. Thay vào đó, là một sự chấp nhận bình thản. Cô đã cho đi, đã chờ đợi, đã hy vọng, và khi tất cả những điều đó không mang lại kết quả, cô đã học cách buông bỏ. Buông bỏ không phải là từ bỏ, mà là mở lòng đón nhận những điều tốt đẹp khác. Và Huy chính là điều tốt đẹp đó. Anh không bắt cô phải quên đi quá khứ, anh chỉ nhẹ nhàng dẫn dắt cô đến một tương lai mà ở đó, cô được yêu thương, được trân trọng một cách trọn vẹn.
Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít thở làn khí đêm trong lành. Ánh trăng đổ xuống sân, biến mọi vật thành những bức tranh thủy mặc huyền ảo. Lê An cảm thấy một niềm tin vững chắc đang lớn dần trong lòng. Cô đã tìm thấy sự bình yên, và cô sẵn sàng đón nhận nó, trọn vẹn và không do dự. Cuộc đời có lẽ không phải lúc nào cũng mang đến cho ta điều ta khao khát nhất, nhưng nó sẽ ban tặng ta điều ta cần nhất. Và có lẽ, đối với Lê An, sự bình yên và ổn định bên Huy chính là điều cô cần nhất vào lúc này.
***
Cùng lúc đó, cách đó hàng trăm cây số, tại một căn hộ penthouse sang trọng bậc nhất thành phố, Trần Hạo đang đứng bên cửa sổ kính lớn, ly rượu vang đỏ sóng sánh trong tay. Ánh đèn của thành phố trải dài vô tận bên dưới, rực rỡ và xa hoa, như một tấm thảm kim cương được trải đến tận chân trời. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo vang lên từ hệ thống âm thanh hiện đại, càng làm tăng thêm cái không khí tĩnh mịch và cô độc trong căn phòng rộng lớn. Mùi gỗ quý và da sang trọng từ nội thất đắt tiền thoang thoảng trong không khí, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang xâm chiếm lấy anh.
Thành công sự nghiệp đang ở đỉnh cao. Những hợp đồng triệu đô vừa được ký kết, vị thế của anh trong công ty đã được củng cố vững chắc. Anh có tất cả mọi thứ mà một người đàn ông có thể khao khát: tiền tài, danh vọng, quyền lực. Nhưng trái tim anh lại cảm thấy một khoảng trống rỗng khó tả, một sự cô đơn đến thấu xương. Nó không phải là cái lạnh đến từ thời tiết hay điều hòa nhiệt độ, mà là cái lạnh từ sâu thẳm tâm hồn, từ một nơi mà không tiền bạc, không thành công nào có thể lấp đầy.
“Thành công này... là để làm gì? Để đổi lấy sự cô độc này sao?” Trần Hạo thầm hỏi, giọng nói anh chỉ là một tiếng thở dài, lạc lõng trong không gian rộng lớn. Anh nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới, mỗi chiếc xe là một câu chuyện, mỗi ánh đèn là một cuộc đời. Nhưng anh lại cảm thấy mình hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới ấy, như một người ngoài cuộc đang quan sát mọi thứ từ một vị trí quá cao. Những lời của Thanh Tùng từ đêm qua vẫn ám ảnh anh: “Lê An nó sắp làm nhà cưới.” Ba từ đơn giản ấy, như một nhát dao nhỏ, cứa sâu vào vết thương cũ chưa bao giờ lành.
Anh đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm. Vị chát của vang đỏ lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể át đi vị đắng chát trong lòng. Anh nhớ về thị trấn ven sông yên bình, nơi tuổi thơ anh được dệt nên từ những buổi chiều tan học chung đường với Lê An, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, nơi tiếng chim hót líu lo và mùi đất ẩm sau mưa là những hương vị thân thuộc. Anh nhớ những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh đã dành cho cô, những khoảnh khắc mà anh đã từng nghĩ là vĩnh cửu.
“Thị trấn... An... Em bây giờ thế nào?” Anh lại thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy nỗi hoài niệm. Anh tự hỏi, liệu cô có đang hạnh phúc như cái cách mà Thanh Tùng đã miêu tả? Liệu nụ cười của cô có còn rạng rỡ như ngày xưa, hay đã thêm vào đó một chút bình yên của người phụ nữ trưởng thành? Anh đã “chậm một nhịp,” đã để những “lời nói không thành” chôn vùi mối tình đầu của mình. “Nếu như ngày đó... anh nói sớm hơn một chút...” Câu nói ấy lại vang vọng trong đầu anh, đầy ám ảnh, như một lời nguyền không thể phá giải.
Trần Hạo đặt ly rượu xuống bàn kính, tiếng thủy tinh chạm vào mặt bàn tạo ra một âm thanh vang vọng, cô độc. Anh bước đến bàn làm việc, nơi màn hình máy tính đang hiển thị những biểu đồ tăng trưởng doanh thu ấn tượng, những con số khổng lồ chứng minh cho tài năng và nỗ lực của anh. Nhưng ánh mắt anh lại vô định, lạc lõng, không hề tập trung vào những con số ấy. Chúng bỗng chốc trở nên vô nghĩa, như những mảnh ghép lấp lánh nhưng không thể tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Anh đưa tay day day thái dương, cảm thấy mệt mỏi. Một sự mệt mỏi không đến từ công việc, mà từ sâu thẳm tâm hồn. Anh đã cố gắng vùi mình vào công việc, vào những mối quan hệ xã giao hời hợt, vào những cuộc vui chóng vánh để quên đi cảm giác thiếu hụt. Nhưng không có gì có thể lấp đầy cái khoảng trống mang tên Lê An. Cái “khoảng cách vô hình” mà anh đã tạo ra giữa hai người từ ngày đó, giờ đây lại trở thành một vực thẳm không thể vượt qua, nuốt chửng mọi niềm vui và ý nghĩa trong cuộc sống của anh.
Anh nhớ lại khoảnh khắc định mệnh bên bờ sông cũ, khi anh cuối cùng cũng thốt ra lời thổ lộ muộn màng, và Lê An chỉ mỉm cười bình thản: “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” Giờ đây, anh hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói đó. Tình yêu không chỉ cần sự thích, mà cần cả sự dũng cảm, sự chủ động, và quan trọng nhất, là đúng thời điểm. Anh đã có tất cả, trừ thứ quan trọng nhất. Và cái giá của sự “chậm một nhịp” ấy, anh phải trả bằng cả một đời cô đơn, một đời nuối tiếc. Thành công vật chất mà anh đang nắm giữ, dưới ánh đèn rực rỡ của thành phố, chỉ càng làm nổi bật thêm sự trống rỗng và lạc lõng trong tâm hồn anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn nhộn nhịp, vẫn hối hả, nhưng anh lại cảm thấy mình đang đứng ngoài rìa của mọi thứ, mãi mãi bị mắc kẹt trong nỗi hoài niệm về một điều đã mất, mãi mãi lỡ cả một đời.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.