Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 546: Bình Minh Mới, Bóng Cũ Chưa Tan

Bình minh tháng sáu trải những sợi nắng mỏng manh qua khung cửa sổ, vẽ lên bức tường vôi trắng những vệt sáng lấp lánh như bụi vàng. Lê An nằm nghiêng trên giường, ánh mắt vô định dõi theo từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Sáng nay, mọi thứ đều như cũ, nhưng lại có gì đó rất khác. Tay cô khẽ đưa lên, ngón áp út bên trái lấp lánh một vòng kim loại trắng bạc. Chiếc nhẫn cưới. Nó nằm yên vị trên ngón tay cô, lạnh buốt nhưng cũng mang theo một sức nặng vô hình, như thể đang níu giữ cô lại với thực tại.

“Đã chấp nhận rồi sao…” cô thì thầm, giọng nói tựa tiếng gió thoảng, lạc đi giữa không gian tĩnh mịch của căn phòng. Âm thanh ấy nhỏ đến nỗi chính cô cũng không chắc mình có thực sự nói ra hay không. Mùi hương của cỏ non và hơi đất ẩm từ khu vườn nhỏ vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi vải vóc sạch sẽ từ chiếc chăn bông. Nó làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong lồng ngực cô, nhưng không thể xua tan đi những suy nghĩ ngổn ngang đang cuộn xoáy.

Đêm qua, sau lời đồng ý dứt khoát của cô, Nguyễn Hoàng Huy đã ôm cô thật chặt, vùi mặt vào tóc cô và thì thầm những lời yêu thương không đầu không cuối. Anh hạnh phúc đến tột cùng, và sự hạnh phúc ấy tỏa ra từ anh, bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy ấm áp, được che chở. Nhưng trong vòng tay ấy, dù bình yên, Lê An vẫn không thể ngăn mình nhìn về phía xa xăm, nơi dòng sông vẫn êm đềm chảy xuôi, nơi những tia nắng bình minh đang nhảy múa trên mặt nước. “Khoảng trống khó gọi tên” vẫn còn đó, âm ỉ như một vết bỏng cũ.

Cô chạm nhẹ vào chiếc nhẫn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Nó là biểu tượng cho một lời hứa, một sự khởi đầu mới, một dấu chấm hết cho những “nếu như ngày đó” và những “khoảng cách vô hình” đã từng ám ảnh cô. Nó là một bến đỗ an toàn, vững chãi. Nhưng liệu một bến đỗ an toàn có phải là tất cả những gì cô thực sự khao khát? Hay nó chỉ là một lựa chọn lý trí, một sự chấp nhận số phận sau bao nhiêu năm chờ đợi mỏi mòn?

Những ký ức về buổi sáng hôm qua ùa về, rõ mồn một từng chi tiết. Ánh mắt chân thành của Huy khi anh quỳ xuống, chiếc hộp nhẫn mở ra lấp lánh, lời cầu hôn giản dị nhưng chất chứa tất cả tình yêu và sự tin tưởng của anh. Cô đã nhìn thấy sự sợ hãi, sự hồi hộp trong ánh mắt ấy, và cô biết mình không thể làm anh thất vọng. Cô đã chờ đợi quá lâu, và anh cũng đã chờ đợi cô quá lâu. Cô không thể để anh phải chờ đợi thêm nữa.

Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng tràn khí trời trong lành của buổi sáng. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, như một bản hòa ca chào ngày mới. Cô chậm rãi ngồi dậy, chiếc nhẫn vẫn lấp lánh dưới ánh nắng. Cô bước đến cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm voan mỏng, để ánh sáng tràn vào căn phòng. Thị trấn ven sông vẫn yên bình như mọi ngày. Những mái nhà ngói đỏ rêu phong, những con đường đất nhỏ quanh co, những hàng cây xanh mướt trải dài. Tất cả đều quen thuộc, thân thương.

Cô ngắm nhìn khung cảnh ấy, cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong chính mình. “Đó là một bến đỗ an toàn, nhưng liệu có phải là tất cả?” Câu hỏi ấy vẫn lởn vởn trong tâm trí cô, như một bóng ma dai dẳng. Cô đã lựa chọn một cuộc sống không mộng mị, một cuộc đời êm đềm, không sóng gió. Lý trí đã chiến thắng, hay đúng hơn, lý trí đã xoa dịu trái tim mệt mỏi của cô. Cô không còn muốn chờ đợi, không còn muốn hy vọng vào những điều xa vời. Nguyễn Hoàng Huy mang đến sự ổn định, sự quan tâm mà cô hằng khao khát trong những năm tháng cô đơn. Anh không phải là Trần Hạo, không phải là mối tình thanh mai trúc mã đã khắc sâu vào ký ức cô, nhưng anh là người đàn ông hiện hữu, ở bên cô, sẵn sàng nắm lấy tay cô.

Lê An đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mình, cảm nhận sự mềm mại của tóc mai lướt qua gò má. Cô tự nhủ, đây là một khởi đầu mới. Cô cần phải mạnh mẽ, cần phải học cách yêu thương người đàn ông đã chọn cô, đã kiên nhẫn chờ đợi cô. Cô đã hứa, đã chấp nhận. Và cô sẽ sống trọn vẹn với quyết định của mình. Nhưng trong sâu thẳm, một góc nhỏ trong trái tim cô vẫn còn giữ lại hình bóng của một người, một kỷ niệm về “nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút…”, về một tình yêu đã “chậm một nhịp”. Bóng cũ chưa tan, dù bình minh mới đã lên.

***

Quán cà phê "Góc Yên Bình" buổi sáng muộn thường mang một vẻ đẹp rất riêng. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần, cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm. Ánh nắng tháng sáu dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá của những cây cổ thụ trước cửa, đổ bóng lốm đốm lên sàn nhà gỗ sẫm màu. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi hoa nhài từ vườn nhỏ bên hông, tạo nên một không gian vừa yên bình, vừa lãng mạn, đôi khi lại hơi trầm mặc.

Lê An ngồi đối diện Chi Mai, ly cà phê đen đá đặt trước mặt, những viên đá tan chảy chậm rãi. Chi Mai với mái tóc ngắn cá tính, đôi mắt sáng và nụ cười tươi tắn, khác hẳn vẻ trầm tư của Lê An.

“Bà An ơi, chúc mừng nha! Cuối cùng cũng yên bề gia thất rồi,” Chi Mai vui vẻ reo lên, gõ nhẹ chiếc thìa vào thành ly. “Tui đã bảo mà, anh Huy là người tốt, chân thành như vậy, bà không chọn thì tiếc cả đời.”

Lê An mỉm cười gượng gạo. Nụ cười không vươn tới khóe mắt, chỉ như một phản xạ có điều kiện. “Ừm… Cảm ơn bà.” Giọng cô nhỏ nhẹ, có chút gì đó cam chịu, thản nhiên.

Chi Mai nhạy cảm nhận ra điều bất thường. Cô bạn thân đã quá quen thuộc với mọi biểu cảm, mọi sắc thái trong đôi mắt của Lê An. “Sao trông bà cứ mơ màng thế? Hay là hạnh phúc quá nên bị ‘sốc’ à?” Chi Mai hỏi, ánh mắt thăm dò. “Hay là đêm qua anh Huy làm gì khiến bà mất ngủ hả? Kể tui nghe coi!” Cô cố tình chọc ghẹo, muốn phá tan bầu không khí có chút gượng gạo.

Lê An lắc đầu nhẹ. “Không có gì đâu, chỉ là… hơi nhiều cảm xúc một chút.” Cô khuấy nhẹ ly cà phê, những viên đá va vào thành ly kêu lách cách. Cô đưa mắt nhìn quanh quán, nhìn những cặp đôi đang hạnh phúc bên nhau, tay trong tay, thì thầm to nhỏ. Có một cặp đôi trẻ đang cười đùa, cô gái tựa đầu vào vai chàng trai, ánh mắt rạng rỡ. Có một cặp vợ chồng trung niên đang đọc báo, thỉnh thoảng lại trao nhau những cái nhìn trìu mến. Họ đều có vẻ mãn nguyện, bình yên. Liệu cô có thể có được sự mãn nguyện ấy không?

“Nhiều cảm xúc là sao? Là cảm xúc của cô dâu sắp về nhà chồng hay cảm xúc của người vừa trúng số độc đắc?” Chi Mai vẫn không bỏ cuộc, nhưng giọng cô đã bớt phần trêu chọc, thay vào đó là sự quan tâm chân thành. Cô với tay qua bàn, nắm lấy bàn tay còn lại của Lê An. “Bà đừng giấu tui. Có chuyện gì hả?”

Lê An thoáng giật mình, nhưng không rút tay lại. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ lòng bàn tay Chi Mai. “Chỉ là… cảm thấy mọi thứ diễn ra quá nhanh. Một bước ngoặt quá lớn.” Cô nói khẽ, ánh mắt vẫn xa xăm, như đang tìm kiếm điều gì đó trong ký ức. Cô không thể giải thích cho Chi Mai về “khoảng trống khó gọi tên” trong lòng mình, về những hoài niệm dai dẳng về một bóng hình đã xa. Chi Mai là bạn thân, nhưng có những góc khuất trong tâm hồn mà cô không thể chia sẻ cùng ai, ngay cả người thân cận nhất. Những “khoảng cách vô hình” ấy đôi khi không chỉ tồn tại giữa những người yêu nhau, mà còn cả giữa những người bạn.

“Nhanh cái gì mà nhanh. Anh Huy chờ bà mấy năm rồi chứ có ít đâu. Bà cũng ba mươi rồi chứ còn trẻ trung gì nữa đâu mà kén cá chọn canh,” Chi Mai nói, giọng có chút trách móc nhẹ nhàng. “Tui thấy anh Huy rất tốt, rất yêu bà. Bà may mắn lắm đó An.”

Lê An biết điều đó. Cô biết mình may mắn. Nguyễn Hoàng Huy là một người đàn ông hoàn hảo để làm chồng, làm cha. Anh chu đáo, chân thành, có công việc ổn định, yêu thương cô hết mực. Anh là bến đỗ mà bao cô gái mơ ước. Nhưng cô lại cảm thấy có lỗi, vì tình yêu cô dành cho anh không phải là thứ tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng như trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Nó là một sự chấp nhận, một sự biết ơn, một sự tin tưởng. Nó không phải là tình yêu sét đánh, mà là một dòng chảy êm đềm, hiền hòa. Cô đã lựa chọn một cuộc sống không mộng mị, một cuộc đời êm đềm. Nhưng liệu sự êm đềm ấy có đủ để lấp đầy khoảng trống?

“Ừm…” Lê An chỉ đáp lại một tiếng khẽ. Cô nhìn xuống chiếc nhẫn trên ngón tay mình. Nó lấp lánh dưới ánh đèn lồng dịu nhẹ của quán, như một lời nhắc nhở không thể chối cãi về quyết định của cô. “Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi!” Câu nói đặc trưng của Chi Mai chợt vang lên trong đầu cô, nhưng giờ đây, có lẽ đã quá muộn để nói “không yêu”. Cô đã nói “đồng ý”.

“Tui chỉ hy vọng bà sẽ thật sự hạnh phúc,” Chi Mai nói, giọng nhỏ hơn, ánh mắt trở nên dịu dàng. Cô cảm nhận được sự trầm mặc bất thường của bạn mình, dù Lê An đã cố gắng che giấu. Có lẽ, có những điều mà tình bạn thân thiết đến mấy cũng không thể thấu hiểu được hết. Có lẽ, những cảm xúc phức tạp ấy chỉ có thể gói gọn trong lòng Lê An. “Dù sao thì, tui vẫn luôn ở bên bà.”

Lê An khẽ nắm chặt tay Chi Mai, nở một nụ cười thật tâm hơn một chút. “Cảm ơn bà, Mai.” Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, kể một câu chuyện tình yêu buồn. Lê An cảm thấy một nỗi buồn man mác dâng lên, như mùi hương thoang thoảng của những trang sách cũ trong kệ sách nhỏ kia. Có lẽ, hạnh phúc không phải lúc nào cũng là sự vỡ òa, mà đôi khi, nó là một sự chấp nhận bình yên. Nhưng sự bình yên ấy, lại không thể xoa dịu hoàn toàn những hoài niệm đang trỗi dậy mạnh mẽ.

***

Hoàng hôn buông xuống thị trấn ven sông, nhuộm đỏ cả bầu trời và dòng nước phù sa. Những tia nắng cuối cùng của ngày luồn qua hàng tre già, vẽ nên những vệt sáng cam đỏ lên bức tường nhà Lê An. Không khí dịu mát, mang theo hơi nước từ dòng sông và mùi hương của hoa hoàng lan từ góc vườn nhà hàng xóm. Lê An trở về nhà, cảm giác mệt mỏi bao trùm lấy cô, không chỉ là mệt mỏi thể chất mà còn là sự kiệt sức của tâm hồn.

Cô tìm đến một góc yên tĩnh trong căn phòng nhỏ của mình, nơi có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ và một kệ sách đơn giản. Ngón tay cô khẽ lướt trên những gáy sách quen thuộc, rồi dừng lại ở một cuốn sổ bìa da màu nâu đã bạc màu theo thời gian. Đó là cuốn sổ nhật ký cũ, nơi cô đã cẩn thận ghi lại những dòng chữ viết vội vã, những cảm xúc non nớt của tuổi thanh xuân. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai màu xộc vào cánh mũi cô, đánh thức những ký ức ngủ vùi.

Cô chậm rãi lật từng trang. Mỗi trang giấy ố vàng là một cánh cửa mở ra những miền ký ức xa xăm, sống động như thể mới chỉ xảy ra ngày hôm qua. Những nét chữ nguệch ngoạc của cô gái mười sáu, mười bảy tuổi hiện ra, kể về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo. Cô đọc lại những dòng viết về nỗi nhớ nhung khi anh lên thành phố học, về những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Cô đọc lại những câu hỏi chất chứa hy vọng, rồi dần chuyển thành sự mệt mỏi, thất vọng.

“Ngày đó… anh đã rất thích em.” Lời thổ lộ muộn màng của Trần Hạo bên bờ sông, trong cái đêm định mệnh ấy, lại vang vọng trong đầu cô. Cô đã mỉm cười bình thản: “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” Giờ đây, khi đọc lại những dòng nhật ký này, cô bỗng thấy cay đắng. Có phải “thích thì không đủ” hay chính “lời nói không thành” và sự e dè của anh đã tạo nên “khoảng cách vô hình” giữa hai người? Có phải sự chờ đợi mỏi mòn của cô đã biến tình yêu thành một gánh nặng, khiến cô phải tìm kiếm một bến đỗ an yên khác?

Ngón tay Lê An run rẩy chạm vào một dòng chữ viết vội vàng: “Giá như anh nói sớm hơn một chút… giá như anh đừng im lặng…” Nước mắt khẽ lăn dài trên gò má cô, nóng hổi. Đó không phải là nước mắt của sự hối hận cho quyết định vừa rồi, mà là nước mắt của sự tiếc nuối vô hạn cho những gì đã mất, những gì đã không thể xảy ra. Trần Hạo đã từng là tất cả của cô, là cả một bầu trời thanh xuân rực rỡ, dù bầu trời ấy chưa bao giờ được anh chính thức gọi tên.

Cô nhắm mắt lại, hình dung lại khuôn mặt Trần Hạo, nụ cười e dè của anh. Cô nhớ những ánh mắt anh dành cho cô, những lần anh che chở cô dưới trời mưa, những đêm anh cùng cô ngồi bên bờ sông, chia sẻ những ước mơ ngây thơ. Anh là một phần không thể tách rời của tuổi trẻ cô, là một vết sẹo âm ỉ trong trái tim. Vết sẹo ấy không đau nhói, nhưng luôn hiện hữu, nhắc nhở cô về một “nếu như ngày đó”, về một tình yêu đã “chậm một nhịp”.

Lê An mở mắt, nhìn vào trang nhật ký cuối cùng mà cô đã viết về Trần Hạo, trước khi anh rời đi và mọi thứ bắt đầu phai nhạt. “Anh đã từng là tất cả… Vậy mà, giờ đây, em lại ở đây, với một lựa chọn khác. Liệu em có hối hận không?” Câu hỏi ấy không phải là một câu hỏi tu từ. Cô biết mình không hối hận về việc chấp nhận Nguyễn Hoàng Huy. Anh là sự bình yên, là sự ổn định mà cô cần. Nhưng cô có hối hận về việc đã không thể giữ lấy Trần Hạo, đã không thể vượt qua “khoảng cách vô hình” ấy, đã không thể thay đổi “một bước” sai lầm của cả hai? Có chứ. Nỗi tiếc nuối ấy, dù không làm cô gục ngã, nhưng sẽ mãi mãi là một phần của cô.

Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô, dưới ánh đèn vàng dịu của căn phòng, vẫn lấp lánh. Nó là biểu tượng của một cam kết, một tương lai. Nhưng cuốn sổ nhật ký cũ, với những trang giấy ố vàng và những dòng chữ đã phai, lại là biểu tượng của một quá khứ không thể xóa nhòa, của một tình yêu mãi mãi là “lời nói không thành”. Lê An khép cuốn sổ lại, tựa đầu vào tường, cảm nhận sự lạnh lẽo của vôi vữa. Cô đã chọn bến đỗ an toàn, nhưng liệu “khoảng trống khó gọi tên” kia có bao giờ thực sự biến mất không? Liệu cô có bao giờ ngừng hoài niệm về “nếu như ngày đó”, về một tình yêu đã “chậm một nhịp”? Hoàng hôn đã tắt hẳn, và màn đêm buông xuống, mang theo những suy tư không lời, chìm vào tĩnh lặng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free