Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 545: Lời Hứa Giữa Bình Minh: Bước Ngoặt Định Mệnh

Gió đêm vẫn còn vương vấn trên tóc Lê An, mang theo chút se lạnh của buổi cuối xuân. Cô nắm chặt tay Nguyễn Hoàng Huy, cảm nhận từng nhịp đập nơi lòng bàn tay anh, truyền sang cô một sự xáo động khó tả. Ánh trăng vẫn còn lơ lửng trên đỉnh đầu, như một tấm gương bạc phản chiếu vạn vật, nhưng đã bắt đầu ngả vàng, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Lê An ngước nhìn bầu trời đêm đang dần nhạt màu, những vì sao thưa thớt hơn, nhường chỗ cho rạng đông sắp bừng sáng. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lắng nghe tiếng lòng mình giữa dòng chảy hối hả của những dự cảm và lo âu.

“An à…” Nguyễn Hoàng Huy lại bắt đầu, giọng anh vẫn khẽ run, như sợ làm vỡ tan khoảnh khắc tĩnh lặng này. Anh không nói hết câu, chỉ dừng lại, như thể đang tìm kiếm những từ ngữ đủ trọng lượng, đủ chân thành để diễn đạt điều anh muốn nói. Ánh mắt anh không rời khỏi cô, một ánh mắt đầy trìu mến, yêu thương, và cả một sự khẩn cầu thầm lặng. Lê An cảm nhận được sức nặng của ánh nhìn ấy, tựa như một gánh nặng vô hình đặt lên đôi vai cô. Cô biết, anh đang rất lo lắng, rất hồi hộp. Và cô cũng vậy. Dù đã có những dự cảm mãnh liệt về buổi tối hôm qua, về những hành động lén lút của anh, về bó hoa hồng lớn mà Minh Anh đã nhắc đến, nhưng khi khoảnh khắc này thực sự đến gần, cô vẫn không khỏi xao động, vẫn cảm thấy trái tim mình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cô nhìn lại đôi bàn tay đang nắm lấy nhau, bàn tay anh mạnh mẽ, ấm áp, là bến đỗ an yên mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Từ khi Trần Hạo rời đi, cô đã luôn tự nhủ rằng mình cần một bờ vai vững chãi, một người đàn ông có thể mang lại cho cô sự bình yên, không phải là những ngọn lửa tình yêu bùng cháy rồi vụt tắt, mà là một ngọn lửa ấm áp, cháy đều đặn qua năm tháng. Nguyễn Hoàng Huy đã làm rất tốt điều đó. Anh chu đáo, chân thành, và luôn đặt cô lên hàng đầu. Anh là hiện tại, là tương lai mà cô đã chọn, hoặc ít nhất, cô đã tự thuyết phục mình rằng đó là sự lựa chọn đúng đắn.

Nhưng sâu thẳm trong trái tim cô, vẫn còn một khoảng trống khó gọi tên, một nỗi hoài niệm mơ hồ về một quá khứ không thể thay đổi, một “nếu như ngày đó” mà mãi mãi không thể trở thành hiện thực. Cái “nếu như” ấy cứ chập chờn như một bóng ma, không đủ mạnh để kéo cô lùi lại, nhưng cũng đủ dai dẳng để khiến cô day dứt. Cô đã chọn sống với hiện tại, chọn chấp nhận lý trí, chọn sự ổn định. Cô đã tự nhủ rằng tình yêu không nhất thiết phải là những cơn sóng dữ dội, mà có thể là một dòng sông êm đềm chảy mãi không ngừng. Nhưng liệu sự chấp nhận đó có đủ để lấp đầy mọi khoảng trống, để mang lại một hạnh phúc trọn vẹn, không một chút gợn lăn tăn nào?

Lê An quay sang nhìn Nguyễn Hoàng Huy, ánh mắt cô chất chứa bao nhiêu là suy nghĩ. Ánh sáng của bình minh đã bắt đầu hé rạng từ phía đông, chiếu rọi những tia nắng đầu tiên lên gương mặt anh, khiến những đường nét lo lắng hiện rõ hơn. Cô biết, anh là người đàn ông tốt, người yêu cô thật lòng. Cô biết, anh sẽ là bến đỗ vững chắc cho cô, một nơi mà cô có thể đặt niềm tin mà không sợ bị bỏ lại phía sau, không sợ những "lời nói không thành" hay những "khoảng cách vô hình" một lần nữa. Cô cảm nhận được sự chân thành từ ánh mắt anh, từ cái siết tay nhẹ nhàng. Anh không phải là Trần Hạo, anh không có những lời hứa hão huyền, không có những khoảng lặng chết chóc. Anh là Nguyễn Hoàng Huy, là người của hiện tại, người đã kiên nhẫn chờ đợi và yêu thương cô bằng tất cả những gì anh có.

Anh nhẹ nhàng đặt tay lên má cô, ngón cái khẽ vuốt ve. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang da thịt cô, xua đi chút lạnh của gió sớm. “Anh có chuyện muốn nói với em.” Giọng anh thì thầm, hòa lẫn trong tiếng gió đêm, mang theo một sự nghiêm túc và quyết tâm rõ rệt. Giọng nói ấy không còn vẻ gượng gạo như đêm qua, mà đã pha chút kiên định, như thể anh đã tự nhủ với bản thân rằng không thể chần chừ thêm nữa.

Lê An khẽ gật đầu, trái tim cô đập rộn ràng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô biết, ngày hôm nay sẽ không còn là một ngày bình thường, và cô đang đứng trước ngưỡng cửa của một quyết định lớn. Một quyết định sẽ định hình phần còn lại của cuộc đời cô, một quyết định sẽ kết thúc những dự cảm mơ hồ và mở ra một chương mới. Nhưng trong khoảnh khắc đó, dưới ánh trăng bạc đã dần phai và làn gió se lạnh mang theo mùi đất ẩm, Lê An vẫn cảm thấy một sự đan xen phức tạp của bình yên và trống rỗng, của hiện tại và quá khứ, của sự chấp nhận và một chút vấn vương khôn nguôi. Cô biết, cô sẽ đưa ra lựa chọn của mình, nhưng liệu lựa chọn ấy có thực sự mang lại một cuộc đời không còn “khoảng cách vô hình” nào nữa, không còn một “nhịp chậm” nào nữa? Chỉ thời gian mới có thể trả lời.

Cô vẫn giữ im lặng, chờ đợi. Nguyễn Hoàng Huy dẫn cô đi thêm một đoạn, rẽ vào một lối nhỏ rợp bóng cây. Nơi đây là một khoảng sân nhỏ, được bao quanh bởi những tán bàng cổ thụ, nơi có một ghế đá cong cong hướng ra phía sông. Bình minh đã thực sự bừng sáng, nhuộm hồng cả một góc trời phía đông. Những tia nắng đầu tiên lướt qua mặt nước sông, tạo nên những dải lụa vàng óng ả. Tiếng chim hót líu lo trên cành, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu. Không khí dịu mát, trong lành, mang theo mùi hương thoang thoảng của cỏ dại và sương đêm. Tất cả tạo nên một khung cảnh lãng mạn, như được sắp đặt riêng cho khoảnh khắc này.

Nguyễn Hoàng Huy dừng lại, quay người đối mặt với Lê An. Bàn tay anh vẫn nắm chặt tay cô, nhưng đã hơi run lên. Anh hít một hơi sâu, như thể đang dồn nén tất cả sự can đảm và tình cảm vào lồng ngực. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào Lê An, ngập tràn tình cảm, sự quyết tâm và một chút lo lắng. Ánh nắng bình minh chiếu thẳng vào đôi mắt anh, khiến chúng lấp lánh như có nước. Lê An cũng nhìn thẳng vào anh, cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng cô, hàng ngàn suy nghĩ đang cuộn xoáy. Cô có thể nghe rõ tiếng tim mình đập dồn dập, cùng với tiếng chim hót và tiếng lá xào xạc trong gió.

“Lê An…” Giọng Nguyễn Hoàng Huy khẽ run, nhưng lần này không phải vì gượng gạo, mà vì xúc động. “Anh biết em là một cô gái dịu dàng, nhạy cảm. Em đã trải qua nhiều điều, và anh biết em xứng đáng có được sự bình yên.” Anh dừng lại một chút, nuốt khan, như thể đang tìm kiếm những từ ngữ phù hợp nhất để diễn đạt tất cả những gì anh muốn nói. “Anh không dám hứa những điều lớn lao, những lời nói hoa mỹ mà cuộc đời này thường vẽ ra trong những câu chuyện cổ tích.” Anh khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ pha chút tự ti. “Anh chỉ là một người đàn ông bình thường, với một trái tim chân thành.”

Anh lại nhìn cô, ánh mắt kiên định hơn. “Nhưng anh hứa sẽ luôn là người ở bên cạnh em, che chở cho em, mang lại cho em một cuộc sống bình yên, không sóng gió.” Anh nhấn mạnh từng lời, như muốn khắc sâu vào tâm trí cô. “Anh sẽ không bao giờ để em phải chờ đợi hay cô đơn nữa, An à. Anh sẽ không bao giờ để em phải cảm thấy có một ‘khoảng cách vô hình’ nào giữa chúng ta, hay một ‘nhịp chậm’ nào khiến em phải dằn vặt.” Anh buông tay cô ra, rồi từ từ quỳ xuống một chân, trước sự ngỡ ngàng của Lê An.

Khoảnh khắc đó, thời gian dường như ngưng đọng. Lê An sững sờ, đôi tay ôm lấy miệng, đôi mắt mở to ngập tràn cảm xúc bất ngờ và bối rối. Cô đã đoán trước được, nhưng khi điều đó thực sự xảy ra, nó vẫn vượt quá sức chịu đựng của cô. Nguyễn Hoàng Huy từ từ rút ra một chiếc hộp nhung đỏ nhỏ từ túi áo vest của mình. Chiếc hộp được mở ra, để lộ một chiếc nhẫn bạch kim với viên kim cương nhỏ lấp lánh ở giữa. Ánh nắng bình minh chiếu vào, khiến viên đá phát ra thứ ánh sáng rực rỡ, như một ngôi sao nhỏ vừa rơi xuống lòng bàn tay anh.

“Em có đồng ý làm vợ anh không, An?” Nguyễn Hoàng Huy ngước nhìn Lê An, đôi mắt anh đầy hy vọng, xen lẫn một chút sợ hãi. Giọng anh tuy nhỏ, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi sáng sớm, rõ ràng đến từng câu chữ. Tay anh hơi run khi giữ chiếc hộp nhẫn, chờ đợi câu trả lời từ cô. Mùi hương của hoa hồng thoang thoảng đâu đó trong không khí, có lẽ từ bó hoa mà anh đã chuẩn bị từ Cửa Hàng Hoa 'Floral Dreams', hay chỉ là một ảo giác từ sự căng thẳng của cô. Lê An cảm thấy như có một gánh nặng vô hình đang đè lên lồng ngực mình.

Thời gian dường như ngưng đọng. Trong tâm trí Lê An, hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy quỳ gối, chiếc nhẫn lấp lánh, lời hứa về một tương lai ổn định hòa lẫn với những ký ức xa xăm về một hình bóng khác. Hình ảnh Trần Hạo hiện lên thoáng qua, đứng bên bờ sông cũ, với nụ cười e dè và lời nói không thành. "Nếu như ngày đó..." câu nói ấy lại vang vọng trong đầu cô, như một điệp khúc buồn. Nhưng "ngày đó" đã qua rồi. "Ngày đó" đã không có một lời nói nào được thốt ra, chỉ có sự im lặng và những "khoảng cách vô hình" dần lớn lên.

Cô cảm nhận rõ "khoảng trống khó gọi tên" từ đêm qua, một sự thiếu hụt mà cô đã cố gắng lấp đầy bằng lý trí. Lý trí mách bảo cô đây là lựa chọn đúng đắn cho sự bình yên, cho một cuộc sống không còn những đợi chờ mỏi mòn, không còn những day dứt về một tình yêu "chậm một nhịp". Nguyễn Hoàng Huy không phải là người cô yêu say đắm như những thước phim ngôn tình, nhưng anh là người cô tin tưởng, người mang lại cho cô cảm giác an toàn. Anh là bến đỗ. Và có lẽ, sau tất cả những sóng gió, bến đỗ chính là tất cả những gì cô cần.

Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ non và đất ẩm xộc vào cánh mũi, làm dịu đi chút căng thẳng trong lồng ngực. Cô nhìn xuống Nguyễn Hoàng Huy, nhìn vào ánh mắt chân thành của anh. Anh đang chờ đợi, với tất cả sự kiên nhẫn và hy vọng. Cô không thể làm anh thất vọng. Cô không thể để anh phải chờ đợi thêm nữa. Đã quá đủ những lần chờ đợi trong cuộc đời cô rồi.

“Bình yên… ổn định… một bến đỗ.” Cô thầm nhủ trong lòng, như đang tự thuyết phục chính mình. “Có lẽ, đó là tất cả những gì mình cần lúc này. Mình đã chờ đợi quá lâu rồi.” Cô cảm nhận được sự ấm áp từ những tia nắng bình minh đang bao trùm lấy cô, như một lời chúc phúc cho quyết định này. Tiếng chim hót líu lo ngoài xa, như đang reo vui cùng cô.

Lê An từ từ hạ tay xuống, nở một nụ cười nhẹ, pha chút nghẹn ngào nhưng ánh mắt cô đã kiên định hơn. Cô nhìn thẳng vào Nguyễn Hoàng Huy, và giọng nói cô tuy nhỏ, nhưng rõ ràng và dứt khoát: “Vâng… Em đồng ý.”

Nguyễn Hoàng Huy như vỡ òa. Một nụ cười rạng rỡ bừng sáng trên khuôn mặt anh, xua tan mọi nét lo lắng và hồi hộp. Anh gần như bật dậy, nhưng vẫn nhớ để cầm lấy bàn tay trái của Lê An. Ngón tay anh khẽ run, nhưng đầy nâng niu khi anh từ từ đeo chiếc nhẫn bạch kim lấp lánh vào ngón áp út của cô. Chiếc nhẫn vừa vặn, ánh kim loại lạnh buốt chạm vào da thịt cô, một cảm giác vừa xa lạ, vừa thân quen. Nó là biểu tượng cho một lời hứa, một sự khởi đầu mới, một dấu chấm hết cho những “nếu như ngày đó” và những “khoảng cách vô hình” đã từng ám ảnh cô.

Nguyễn Hoàng Huy đứng dậy, và ngay lập tức, anh ôm chặt lấy Lê An vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể anh bao trùm lấy cô, cảm giác nhẹ nhõm và hạnh phúc vỡ òa trong tim anh. Anh vùi mặt vào tóc cô, hít lấy mùi hương quen thuộc, và khẽ thì thầm những lời yêu thương không đầu không cuối. Lê An cũng vòng tay ôm lấy anh, tựa đầu vào bờ vai vững chãi của anh. Cô cảm nhận được sự bình yên, sự an toàn mà anh mang lại.

Nhưng trong vòng tay ấm áp đó, ánh mắt Lê An vẫn thoáng chút suy tư, nhìn về phía xa xăm, nơi dòng sông vẫn êm đềm chảy xuôi, nơi những tia nắng bình minh đang nhảy múa trên mặt nước. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô lấp lánh dưới ánh nắng, như một lời khẳng định không thể chối cãi. Cô đã chọn. Cô đã bước một bước dứt khoát vào tương lai với Nguyễn Hoàng Huy. Cô đã chấp nhận một bến đỗ an toàn, một cuộc đời không mộng mị. Nhưng liệu “khoảng trống khó gọi tên” kia có bao giờ thực sự biến mất không? Liệu cô có bao giờ ngừng hoài niệm về “nếu như ngày đó”, về một tình yêu đã “chậm một nhịp”? Câu trả lời vẫn còn nằm lại phía sau, trôi theo dòng sông và tan vào làn gió sớm.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free