Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 544: Dấu Hiệu Của Một Bình Minh Khác

Bình minh của một lời hứa, một cuộc đời mới, đang chờ đợi anh và Lê An ở phía trước. Nguyễn Hoàng Huy đã sẵn sàng cho một khởi đầu, một chương mới không còn vướng bận những tiếc nuối của quá khứ. Nhưng liệu Lê An có cảm nhận được sự chuẩn bị kỹ lưỡng ấy, và liệu trái tim cô có hoàn toàn sẵn sàng đón nhận một tương lai được định sẵn, không một chút băn khoăn hay hoài niệm nào về những gì đã trôi qua?

***

Hoàng hôn đang dần buông xuống thị trấn ven sông, vẽ lên những mái nhà cổ kính một gam màu cam đỏ rực rỡ, rồi dịu dần thành tím than trầm mặc. Trong căn bếp nhỏ quen thuộc, Lê An đang loay hoay với bữa tối. Tiếng dao thớt lạch cạch vang lên đều đều, hòa cùng tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ vòi sen, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi chiều tà. Mùi hành phi thơm lừng bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp, đánh thức những giác quan đang chìm trong suy tư của cô.

Thế nhưng, tâm trí Lê An không hoàn toàn tập trung vào những món ăn cô đang chuẩn bị. Ánh mắt cô thường xuyên lướt qua khung cửa sổ, nơi những tia nắng cuối ngày đang yếu ớt vương trên tán lá bàng già. Trong vài ngày gần đây, có một điều gì đó đã len lỏi vào nhịp sống bình yên của cô, một sự thay đổi nhỏ bé nhưng đủ để khiến Lê An cảm thấy bồn chồn. Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông luôn chu đáo và rõ ràng trong mọi chuyện, bỗng trở nên bí ẩn lạ thường. Anh hay mỉm cười một mình khi xem điện thoại, nụ cười ấy thường mang theo một chút lén lút, một chút hưng phấn khó tả mà Lê An chưa từng thấy. Những cuộc điện thoại của anh trở nên kín đáo hơn, đôi khi anh sẽ tìm cớ ra ngoài ban công để nói chuyện, giọng nói thì thầm như sợ ai đó nghe thấy. Đặc biệt, ánh mắt anh dành cho cô, vẫn trìu mến như vậy, nhưng lại thêm vào đó một tia sáng lấp lánh, một ẩn ý nào đó mà Lê An không tài nào giải mã được.

Lê An đặt con dao xuống thớt, tiếng “cạch” khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cô nhìn xa xăm qua khung cửa sổ, nơi màn đêm đang dần nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn. Một cơn gió nhẹ mơn man qua mái tóc cô, mang theo hơi ẩm từ dòng sông gần đó, cùng mùi hương thoang thoảng của hoa sữa đã bắt đầu nở rộ. Cô khẽ thở dài, hơi thở mỏng manh tan vào không khí. Tay cô vô thức vuốt nhẹ mái tóc ngang vai, cảm nhận từng sợi tóc mềm mại lướt qua kẽ ngón tay. Lòng cô bồn chồn một cách khó hiểu. ‘Anh ấy dạo này lạ thật…’ cô độc thoại nội tâm, giọng thì thầm chỉ đủ mình cô nghe thấy. ‘Chắc là có chuyện gì vui? Hay là...’

Những câu hỏi cứ lởn vởn trong tâm trí, không lời giải đáp. Lê An đã quen với sự ổn định, sự rõ ràng, và trên hết là sự bình yên mà Huy mang lại. Cô không còn là cô gái của ngày xưa, người từng chờ đợi một lời nói không thành, người từng lạc lõng trong một khoảng cách vô hình. Cô đã chọn bến đỗ này, chọn sự an yên này. Thế nhưng, cái bồn chồn không tên này lại khiến cô nhớ về một cảm giác tương tự trong quá khứ, khi những điều không ngờ tới sắp sửa xảy ra. Đó là cái cảm giác của sự hồi hộp xen lẫn một chút lo lắng, như thể có một dòng chảy ngầm đang dịch chuyển bên dưới bề mặt tĩnh lặng của cuộc sống.

Cô quay lại với nồi canh đang sôi lăn tăn trên bếp. Hơi nước ấm áp phả vào mặt, làm mờ đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Lê An cố gắng gạt bỏ sự bồn chồn ấy, tự nhủ rằng có lẽ cô đang suy nghĩ quá nhiều. Có lẽ Huy chỉ đơn giản là đang bận rộn với công việc, hoặc anh đang chuẩn bị một điều gì đó bất ngờ cho cô, như anh vẫn thường làm trong những dịp đặc biệt. Nhưng những lần trước, Huy chưa bao giờ thể hiện sự lén lút đến vậy. Sự thay đổi trong thái độ của anh quá rõ ràng, đến mức một người vốn nhạy cảm như Lê An không thể nào không nhận ra. Nó giống như một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng quen thuộc, khiến cả bài ca trở nên khác lạ.

Cô múc canh ra bát, đặt lên bàn ăn nhỏ kê gần cửa sổ. Ánh đèn vàng ấm áp trong bếp hắt ra, khiến không gian trở nên ấm cúng hơn. Lê An ngồi xuống, nhìn ra màn đêm đã bao phủ hoàn toàn bên ngoài. Mùi hoa sữa từ vườn nhà hàng xóm thoảng đưa vào, gợi lên một chút hoài niệm xa xăm. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn mình, sự bình yên mà cô đã dày công gây dựng bấy lâu nay. Cô đã có một cuộc sống ổn định, một người đàn ông chu đáo bên cạnh, một tương lai rõ ràng. Vậy tại sao, trong sâu thẳm, vẫn còn một khoảng trống mơ hồ, một cảm giác không trọn vẹn, như thể có một mảnh ghép nào đó vẫn còn thiếu, mà cô không thể gọi tên?

Cái cảm giác trống rỗng ấy không phải là nỗi đau, cũng không phải là sự hối tiếc. Nó chỉ đơn giản là một sự vắng mặt, một khoảng lặng trong trái tim cô, mà đôi khi, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng nhất, nó lại hiện về, nhắc nhở cô về một "nếu như ngày đó", một "lời nói không thành" đã từng định hình cả một phần cuộc đời cô. Lê An mở mắt, nhìn vào đôi tay mình. Cô đã học cách chấp nhận, học cách bước tiếp. Và cô tin rằng, với Huy, cô sẽ tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc có thể không mãnh liệt như những giấc mơ tuổi trẻ, nhưng lại bền vững và an yên. Những dấu hiệu lạ của Huy, dù khó hiểu, nhưng cũng không làm cô cảm thấy bất an. Thay vào đó, chúng gợi lên một sự tò mò, một dự cảm về một bước ngoặt, một điều gì đó lớn lao sắp đến, sẽ định nghĩa lại mối quan hệ của cô và anh.

***

Buổi chiều muộn hôm sau, ánh nắng vàng dịu như rót mật xuống những con phố nhỏ của thị trấn, len lỏi qua từng tán cây xanh mướt. Gió thổi nhẹ, mang theo hơi mát từ những hàng cây cổ thụ và thoảng mùi hương của hoa sứ. Lê An bước vào quán cà phê ‘Góc Yên Bình’, nơi cô và Chi Mai thường hẹn hò. Tiếng chuông cửa leng keng chào đón, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng đang vang vọng trong không gian ấm cúng. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bầu không khí dễ chịu và thư thái.

Chi Mai đã ngồi ở bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, mái tóc ngắn cá tính lướt nhẹ theo từng cử động. Cô mỉm cười rạng rỡ khi thấy Lê An, vẫy tay gọi. “Này, bà tính để tôi chờ đến bao giờ nữa hả? Chờ đến khi Hoàng Huy rước bà về dinh luôn à?” Chi Mai trêu chọc, nụ cười tinh quái nở trên môi.

Lê An khẽ cười, ngồi xuống đối diện. “Bà này, cứ thích trêu tôi. Tôi có làm gì đâu mà cứ ghép đôi tôi với anh Huy mãi.” Cô gọi một ly bạc xỉu, nhấm nháp chút vị ngọt đắng quen thuộc.

Chi Mai chống cằm, ánh mắt tinh ranh nhìn Lê An dò xét. “Không ghép thì thôi. Mà nói thật, dạo này ông Hoàng Huy nhà bà có vẻ ‘tâm tư’ lắm đấy nhé! Chắc là sắp có tin vui gì rồi đây.” Giọng Chi Mai đầy ẩn ý, như muốn chọc ghẹo.

Lê An nhíu mày, bất giác nhớ lại những biểu hiện lạ của Huy. Cô kể cho Chi Mai nghe về những điều cô đã nhận thấy. “Vui gì chứ… Anh ấy cứ lén lút thế nào ấy. Cứ như đang giấu tôi chuyện gì ấy. Tôi hỏi thì anh ấy cứ ậm ừ cho qua, hoặc là cười trừ.” Cô khẽ nhấp ly cà phê, ánh mắt đăm chiêu, tựa hồ đang suy nghĩ rất nhiều. Bên ngoài cửa sổ, những chiếc lá vàng cuối mùa khẽ rơi, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch.

Chi Mai nghe xong thì phá lên cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong quán cà phê. “Thế thì càng đúng rồi còn gì! Đàn ông mà lén lút thì chỉ có hai chuyện: một là gây ra chuyện, hai là đang chuẩn bị ‘làm chuyện lớn’ thôi.” Cô nháy mắt với Lê An, vẻ mặt đầy tinh quái. “Mà theo tôi đoán, với cái tính của ông Hoàng Huy, thì khả năng là vế thứ hai cao hơn đấy. Bà cứ liệu mà chuẩn bị tinh thần đi.”

Những lời của Chi Mai như một làn sóng điện chạy dọc sống lưng Lê An. Cô biết Chi Mai là người bạn thân thiết nhất, người hiểu rõ cô nhất, và cũng là người luôn nhìn nhận mọi chuyện một cách trực diện. Lời nói của Chi Mai không chỉ là sự trêu chọc, mà còn là một sự khẳng định cho những dự cảm mơ hồ đang len lỏi trong lòng Lê An. “Bà đừng có nói quá lên thế chứ…” Lê An nói, nhưng giọng nói đã không còn vẻ bình thản như trước. Cô cảm thấy một sự bồn chồn, một nỗi hồi hộp dâng trào trong lồng ngực. Tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế bỗng trở nên rõ ràng hơn, như tiếng vọng của chính những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu cô.

“Quá gì mà quá. Tôi thấy là đúng rồi đấy. Nhìn cái cách anh ấy nhìn bà dạo gần đây, với cái vẻ mặt hớn hở nhưng lại cố che giấu, tôi cá là có chuyện gì to tát lắm.” Chi Mai nhún vai, vẻ mặt đầy tự tin. “Mà này, bà nghĩ xem, anh ấy chuẩn bị ‘chuyện lớn’ gì cho bà? Cầu hôn chăng?”

Từ “cầu hôn” thốt ra từ miệng Chi Mai khiến Lê An giật mình. Ly cà phê trên tay cô khẽ rung lên, một ít chất lỏng sánh màu nâu tràn ra mép cốc. Cô vội vàng đặt ly xuống, lấy khăn giấy lau đi. Khuôn mặt cô ửng hồng. Nắng chiều vẫn dịu dàng xuyên qua ô cửa kính, hắt lên làn da trắng mịn của cô. “Bà lại nói linh tinh rồi. Mới có mấy tháng thôi mà, làm gì mà vội vàng thế.”

“Vội gì mà vội. Tình yêu chín muồi thì người ta muốn về chung một nhà là chuyện đương nhiên.” Chi Mai cười rạng rỡ. “Mà này, tôi thấy bà với anh Huy cũng hợp nhau mà. Anh ấy chu đáo, quan tâm, lại rất yêu bà. Bà còn mong gì hơn?” Cô nhìn Lê An với ánh mắt chân thành. “Quan trọng là anh ấy phải cho bà thấy anh ấy yêu bà nhiều thế nào, và anh ấy sẽ luôn ở bên cạnh bà.” Lời nói của Chi Mai vô tình lặp lại một phần lời khuyên mà cô đã dành cho Huy ở chương trước, như một sự kết nối tinh tế giữa hai mảnh ghép của câu chuyện.

Lê An im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng đã bớt gay gắt, nhường chỗ cho một vẻ dịu dàng, lãng mạn. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ những lời nói của Chi Mai, và cả sự chân thành của Huy. Nhưng cái bóng của quá khứ, của một “nếu như ngày đó” vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí cô, dù chỉ là một thoáng chốc. Cô biết, mình đã chọn Huy, và cô sẽ cố gắng hết sức để xây dựng một hạnh phúc trọn vẹn bên anh. Cô gật đầu, khẽ nói. “Tôi biết rồi. Cảm ơn bà nhé.”

Chi Mai chỉ mỉm cười, không nói thêm gì. Cô biết Lê An là người nhạy cảm, và cô cần thời gian để tự mình sắp xếp lại mọi thứ. Nhưng một điều chắc chắn là, những lời nói của Chi Mai đã gieo vào lòng Lê An một hạt mầm của sự mong đợi và cả một chút bồn chồn, khiến cô không thể nào làm ngơ trước những dấu hiệu đang ngày càng rõ ràng. Rời quán cà phê, Lê An cảm thấy không khí se lạnh hơn một chút, như báo hiệu một sự thay đổi đang đến gần, một sự thay đổi không chỉ của thời tiết, mà còn của chính cuộc đời cô.

***

Sau khi chia tay Chi Mai, Lê An quyết định ghé qua cửa hàng hoa ‘Floral Dreams’ để mua một bó cúc họa mi. Cô yêu loài hoa giản dị ấy, với những cánh hoa trắng muốt và nhụy vàng tươi tắn, tựa như những vì sao nhỏ bé trên nền trời đêm. Ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong cửa hàng hắt ra, rọi sáng một góc phố nhỏ. Tiếng chuông cửa leng keng khi cô bước vào, kéo theo một làn hương hoa tươi nồng nàn, quyện lẫn mùi đất ẩm và cỏ cây, xoa dịu phần nào sự bồn chồn trong lòng Lê An.

Minh Anh, cô chủ tiệm hoa với mái tóc dài buông xõa và nụ cười tươi tắn, đang thoăn thoắt cắm hoa. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng chào đón Lê An. “Chào Lê An, hôm nay em muốn chọn hoa gì đây?” Giọng nói của Minh Anh nhẹ nhàng, ấm áp như chính mùi hương hoa trong cửa hàng.

“Em muốn một bó cúc họa mi, chị Minh Anh ạ.” Lê An mỉm cười đáp, đi đến khu vực trưng bày cúc họa mi. Những bông hoa nhỏ xinh, tinh khôi đang khoe sắc thắm, khiến tâm hồn cô trở nên thanh thản hơn đôi chút. Tiếng kéo cắt cành hoa lách tách từ Minh Anh, tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ bình tưới hoa, tất cả tạo nên một bản nhạc êm ái, thanh bình.

Khi Lê An đang tỉ mẩn chọn từng bông cúc, tai cô bỗng dỏng lên khi nghe thấy tiếng Minh Anh nói chuyện điện thoại. “Vâng, anh Huy cứ yên tâm. Bó hồng đó em sẽ chuẩn bị thật đẹp, đúng hẹn mai giao tận nơi ạ.” Giọng Minh Anh chuyên nghiệp và thân thiện, nhưng không hề hay biết rằng mình đang vô tình tiết lộ một bí mật.

“Huy sao?” Lê An giật mình. Bàn tay đang chọn hoa khẽ khựng lại giữa không trung. Cô giả vờ tiếp tục xem hoa, nhưng tai cô dỏng lên lắng nghe từng lời. ‘Hoa hồng… số lượng lớn?’ Một luồng suy nghĩ chạy xẹt qua đầu cô. Những mảnh ghép mà Chi Mai đã gợi ý, cùng với những biểu hiện lạ của Nguyễn Hoàng Huy, bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hoa hồng, số lượng lớn, giao tận nơi, và anh Huy. Tất cả như một lời khẳng định không thể chối cãi.

Minh Anh tiếp tục cuộc trò chuyện. “Dạ, em biết rồi ạ. Anh cứ yên tâm về chất lượng và độ tươi của hoa. Chắc chắn sẽ làm hài lòng ‘người ấy’ của anh.” Minh Anh cười khúc khích, giọng nói tràn đầy sự vui vẻ. “Tình yêu mà, mỗi bông hoa đều có một câu chuyện riêng. Em sẽ giúp anh kể câu chuyện đẹp nhất.” Câu nói đặc trưng của Minh Anh vang lên, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác đối với Lê An.

Lê An cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cô nắm chặt bó cúc họa mi vừa chọn, cảm nhận những cánh hoa mềm mại, mát lạnh trong lòng bàn tay. Một cảm giác hồi hộp dâng trào, xen lẫn một chút lo lắng. Cô biết, Minh Anh hoàn toàn vô tư, không hề biết mình đang tiết lộ một điều quan trọng. Nhưng với Lê An, đó không chỉ là một cuộc điện thoại bình thường. Đó là một dấu hiệu, một lời báo trước rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào.

Cô bước đến quầy tính tiền, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. “Của em hết bao nhiêu, chị Minh Anh?” Lê An hỏi, giọng nói hơi run nhẹ nhưng cô cố gắng che giấu.

Minh Anh quay lại, nở nụ cười tươi tắn. “À, của em hết… Lê An, em sao thế? Mặt em hơi đỏ đấy.” Minh Anh tinh ý nhận ra sự khác lạ trên khuôn mặt Lê An.

“À, không có gì ạ. Chắc tại em đi đường hơi nóng thôi.” Lê An vội vàng đáp, tay khẽ vuốt lên má. Cô nhanh chóng thanh toán và rời cửa hàng hoa, mang theo bó cúc họa mi và một trái tim đang đập loạn xạ.

Bước ra ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Gió đêm mát mẻ thổi qua, khiến Lê An cảm thấy tỉnh táo hơn đôi chút. Mùi hương của hoa hồng, dù không hiện hữu, nhưng lại ngập tràn trong tâm trí cô, như một lời hứa hẹn, một dự cảm về một sự kiện trọng đại sẽ diễn ra vào ngày mai. Cô nhìn bó cúc họa mi trên tay, những bông hoa trắng muốt giờ đây mang một ý nghĩa khác lạ. Chúng vẫn giản dị, vẫn đẹp, nhưng giờ đây chúng lại nằm trong một bối cảnh đầy những ẩn ý và sự chờ đợi.

Cô biết, ngày mai sẽ không còn là một ngày bình thường nữa. Những lời nói không thành, những khoảng cách vô hình của quá khứ, dường như đang được thay thế bằng một khởi đầu mới, một sự rõ ràng mà cô đã chờ đợi bấy lâu nay. Nhưng liệu cô có hoàn toàn sẵn sàng để đón nhận nó? Liệu bến đỗ an yên này có thực sự lấp đầy được mọi khoảng trống trong trái tim cô? Những câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí Lê An, khi cô bước đi trên con đường quen thuộc, dưới ánh đèn đường vàng vọt.

***

Tối muộn, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đêm, rải một màn bạc huyền ảo lên khắp công viên thị trấn. Dòng sông phía xa vẫn miệt mài chảy, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ nghe thật êm tai, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích và tiếng cười đùa vọng lại từ xa của vài đứa trẻ. Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang sánh bước bên nhau trên con đường đá cuội quen thuộc. Không khí se lạnh của đêm khuya mơn man qua da thịt, nhưng Lê An cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Huy đang nắm chặt tay cô.

Thế nhưng, Lê An cảm thấy có một sự căng thẳng lạ lùng đang bao trùm lấy Huy. Anh không còn vẻ thoải mái, vui vẻ như thường ngày. Thay vào đó, anh thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô với ánh mắt khó tả, vừa có vẻ hồi hộp, vừa có chút lo lắng, lại vừa như muốn thăm dò phản ứng của cô. Bờ vai anh hơi cứng lại, và những bước chân của anh cũng có phần nặng nề hơn. Lê An cảm nhận rất rõ sự hồi hộp từ anh, nó giống như một dòng điện nhỏ đang truyền qua bàn tay họ đang nắm lấy nhau.

“Em có lạnh không?” Nguyễn Hoàng Huy bất chợt lên tiếng, giọng nói có chút gượng gạo, không còn vẻ tự nhiên, rành mạch thường thấy. Anh khẽ siết chặt tay cô, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt Lê An. “Anh thấy em cứ trầm tư mãi.”

Lê An lắc đầu nhẹ. “Em không lạnh.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng đọc suy nghĩ sâu thẳm bên trong, nhưng ánh mắt anh quá phức tạp để cô có thể thấu hiểu hoàn toàn. “Chỉ là… em đang nghĩ vẩn vơ thôi.” Cô không muốn nói dối, nhưng cũng không biết phải diễn tả thế nào về những dự cảm đang cuộn xoáy trong lòng mình.

Huy mỉm cười nhẹ, nụ cười hơi méo mó, như thể anh đang cố gắng che giấu một điều gì đó rất quan trọng. Anh dừng lại dưới gốc cây bàng già cỗi, nơi họ thường ngồi ngắm sông mỗi khi có dịp. Gió đêm thổi qua tán lá xào xạc, tạo nên một âm thanh kỳ lạ, như một lời thì thầm của số phận. Lê An cũng dừng lại, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô biết, khoảnh khắc quyết định đã đến rất gần rồi.

Cô nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao lấp lánh như hàng ngàn viên kim cương nhỏ bé, và ánh trăng như một viên ngọc trai khổng lồ, rọi sáng con đường phía trước. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây và đất ẩm từ công viên. Sự bình yên của cảnh vật xung quanh đối lập hoàn toàn với sự bồn chồn đang khuấy động trong lòng cô.

“An à…” Huy bắt đầu, giọng anh khẽ run, rồi anh lại dừng lại, như thể đang tìm kiếm những từ ngữ phù hợp nhất để diễn đạt. Anh nhìn chằm chằm vào Lê An, ánh mắt đầy trìu mến và cả một sự khẩn cầu.

Lê An nắm chặt tay Huy, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ anh. Cô biết, anh đang rất lo lắng, rất hồi hộp. Và cô cũng vậy. Dù đã có những dự cảm, dù đã có những dấu hiệu, nhưng khi khoảnh khắc này thực sự đến gần, cô vẫn không khỏi xao động. Cô cảm thấy một khoảng cách vô hình nào đó giữa hai người, không phải là sự xa cách về mặt tình cảm, mà là sự ngăn cách của những suy tư riêng tư, của những gánh nặng mà mỗi người đang mang trong lòng.

Cô nhìn lại đôi bàn tay đang nắm lấy nhau. Bàn tay anh mạnh mẽ, ấm áp, là bến đỗ an yên mà cô đã tìm kiếm. Nhưng sâu thẳm trong trái tim cô, vẫn còn một khoảng trống khó gọi tên, một nỗi hoài niệm mơ hồ về một quá khứ không thể thay đổi, một “nếu như ngày đó” mà mãi mãi không thể trở thành hiện thực. Cô đã chọn sống với hiện tại, chọn chấp nhận lý trí, chọn sự ổn định. Nhưng liệu sự chấp nhận đó có đủ để lấp đầy mọi khoảng trống, để mang lại một hạnh phúc trọn vẹn, không một chút gợn lăn tăn nào?

Lê An quay sang nhìn Huy, ánh mắt cô chất chứa bao nhiêu là suy nghĩ. Cô biết, anh là người đàn ông tốt, người yêu cô thật lòng. Cô biết, anh sẽ là bến đỗ vững chắc cho cô. Nhưng cô tự hỏi, liệu cô có thực sự yêu anh bằng một tình yêu mãnh liệt, hay chỉ là sự cảm mến, sự tin tưởng và mong muốn tìm một nơi chốn bình yên?

Anh nhìn cô, ánh mắt dò xét, như muốn tìm kiếm câu trả lời trong đôi mắt cô. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên má cô, ngón cái khẽ vuốt ve. “Anh có chuyện muốn nói với em.” Giọng anh thì thầm, hòa lẫn trong tiếng gió đêm.

Lê An khẽ gật đầu, trái tim cô đập rộn ràng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô biết, ngày mai sẽ không còn là một ngày bình thường, và cô đang đứng trước ngưỡng cửa của một quyết định lớn. Một quyết định sẽ định hình phần còn lại của cuộc đời cô, một quyết định sẽ kết thúc những dự cảm mơ hồ và mở ra một chương mới. Nhưng trong khoảnh khắc đó, dưới ánh trăng bạc và làn gió se lạnh, Lê An vẫn cảm thấy một sự đan xen phức tạp của bình yên và trống rỗng, của hiện tại và quá khứ, của sự chấp nhận và một chút vấn vương khôn nguôi. Cô biết, cô sẽ đưa ra lựa chọn của mình, nhưng liệu lựa chọn ấy có thực sự mang lại một cuộc đời không còn “khoảng cách vô hình” nào nữa, không còn một “nhịp chậm” nào nữa? Chỉ thời gian mới có thể trả lời.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free