Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 543: Bình Minh Của Một Lời Hứa

Tiếng mưa ngoài cửa sổ đã dứt tự bao giờ, nhường chỗ cho một bình minh trong trẻo, rạng ngời. Ánh nắng tháng mười hai, tuy còn vương chút se lạnh, nhưng đã đủ sức len lỏi qua ô cửa kính, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng ánh. Không khí trong căn nhà của Nguyễn Hoàng Huy không còn cái âm u, nặng nề của đêm qua, thay vào đó là mùi hương thoang thoảng của trà mới pha và bánh mì nướng, cùng với chút hương trầm dịu nhẹ từ lư hương đặt trên bàn thờ tổ tiên – một nét truyền thống mà gia đình anh luôn giữ gìn.

Huy ngồi đối diện với bố mẹ trong gian bếp ấm cúng, nơi ánh nắng sớm đang nhảy múa trên những chiếc bát đĩa sứ trắng. Anh đặt tách trà nóng hổi xuống bàn, hai tay đan vào nhau, ánh mắt vừa nghiêm túc vừa ánh lên sự hồi hộp không thể che giấu. Cha anh, ông Phúc, với dáng vẻ gầy gò nhưng đôi mắt hiền từ, đang chậm rãi nhấp ngụm trà. Mẹ anh, bà Hiền, với khuôn mặt phúc hậu và nụ cười luôn thường trực, đang gắp thêm một miếng bánh cho anh. Cả hai đều đã ngấp nghé tuổi lục tuần, mái tóc đã điểm bạc nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tinh anh, thấu hiểu.

“Mẹ biết con có chuyện muốn nói từ tối qua rồi,” bà Hiền mở lời, giọng nói nhẹ nhàng như suối chảy. “Nhìn con cứ đi đi lại lại trong phòng khách, rồi lại ngồi thẫn thờ nhìn ra vườn. Có phải con bé An có chuyện gì không?”

Huy ngẩng đầu lên, khẽ cười. “Không phải chuyện không hay đâu ạ. Con… con muốn cầu hôn An.” Anh nói ra hai chữ “cầu hôn” mà như trút được gánh nặng, nhưng đồng thời lại cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Đó là một quyết định đã ấp ủ từ lâu, nhưng khi nói ra thành lời, nó vẫn mang một sức nặng khác biệt, một lời hứa mà anh biết mình phải gánh vác cả đời.

Bà Hiền chợt ngừng đũa, đôi mắt bà sáng lên. “Thật sao con? Ôi, mẹ mừng quá!” Bà vội vàng đặt đũa xuống, nắm lấy bàn tay Huy, xoa nhẹ. Lòng bàn tay bà ấm áp, như truyền cho anh thêm sức mạnh. “Con bé An nó hiền lành, hiểu chuyện. Mẹ mong con được hạnh phúc. Con phải biết trân trọng nhé, Huy. Cô ấy là một cô gái tốt, mẹ nhìn là biết.” Bà Hiền quay sang nhìn chồng, ánh mắt đầy ý cười. Ông Phúc chỉ khẽ gật đầu, môi mím lại thành một nụ cười kín đáo, nhưng trong ánh mắt ông cũng ánh lên sự tự hào và mãn nguyện.

Huy cảm nhận được sự ủng hộ vô điều kiện từ gia đình, một nguồn động lực lớn lao. Anh hít một hơi thật sâu. “Con biết ạ. Con muốn chuẩn bị thật chu đáo, thật đặc biệt cho An. Con muốn mọi thứ thật hoàn hảo.” Anh không chỉ muốn một lời cầu hôn lãng mạn, anh muốn nó phải là một lời khẳng định, một sự đảm bảo cho An rằng cô sẽ có một bến đỗ bình yên thật sự, không còn phải băn khoăn về bất cứ điều gì nữa.

Ông Phúc, từ nãy đến giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ mới chậm rãi đặt tách trà xuống. Giọng ông trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng nước chảy qua những ghềnh đá. “Cầu hôn là một lời hứa, không chỉ với An mà còn với cả gia đình con bé. Phải thật lòng và chu đáo. Không cần phải quá phô trương, nhưng phải đủ để cô ấy cảm nhận được tấm lòng của con, sự nghiêm túc của con.” Ông Phúc nhìn thẳng vào mắt con trai, ánh mắt tuy nghiêm nghị nhưng đầy tin tưởng. “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm. Con đã xây được cái nhà vững chãi cho mình rồi, giờ thì đến lượt con dựng lên một tổ ấm. Mà cái nền móng của tổ ấm ấy, chính là sự chân thành và trách nhiệm.”

Huy gật đầu lia lịa, ghi nhớ từng lời dặn dò của cha. Anh rót thêm trà cho ông Phúc, hơi nóng từ ấm trà bốc lên, làm ấm không khí. “Con hiểu rồi ạ. Con sẽ cố gắng hết sức.” Anh nhớ lại lời Chi Mai từng nói về An, rằng cô ấy không thích sự rầm rộ, mà trân trọng những điều giản dị, chân thành. Lời khuyên của cha anh càng củng cố thêm suy nghĩ đó. Anh muốn An cảm thấy mình được yêu thương, được trân trọng, chứ không phải bị choáng ngợp bởi những màn trình diễn hào nhoáng.

Bà Hiền lại tiếp lời, giọng bà đầy hân hoan. “Mà con đã nghĩ đến địa điểm chưa? Hay là con định mời bạn bè, họ hàng đến chứng kiến? À, mà nhẫn thì sao? Con đã chọn nhẫn chưa?” Bà hỏi dồn dập, sự háo hức hiện rõ trên khuôn mặt phúc hậu. Mùi hương của trà hoa nhài từ tách của bà lan tỏa, dịu nhẹ và thanh khiết.

Huy mỉm cười. “Con cũng đang lên kế hoạch đây ạ. Con muốn tham khảo ý kiến của Chi Mai, bạn thân của An, để biết rõ hơn về sở thích của cô ấy. Còn về nhẫn… con đã chuẩn bị rồi ạ.” Anh khẽ chạm tay vào túi áo ngực, nơi chiếc hộp nhẫn được cất giữ cẩn thận, cảm nhận sự nhẵn mịn của lớp nhung bọc bên ngoài. Viên kim cương lấp lánh bên trong, ẩn mình chờ đợi khoảnh khắc được tỏa sáng.

Ông Phúc gật gù. “Đúng đó, hỏi bạn bè của An cũng là một cách hay. Họ sẽ biết rõ tâm ý của cô ấy hơn. Nhưng dù sao đi nữa, Huy này,” ông Phúc ngừng lại, nhìn con trai một lần nữa, “tình yêu không phải lúc nào cũng là những lời nói hoa mỹ hay những món quà đắt tiền. Tình yêu là sự quan tâm, là sự thấu hiểu, là sự kiên nhẫn. Con bé An đã trải qua nhiều chuyện, con phải thật lòng, thật sự bao dung. Đừng để nó phải bận lòng thêm nữa.”

Lời của ông Phúc như chạm đến một góc sâu kín trong lòng Huy. Anh biết Lê An có quá khứ, biết cô ấy đã từng có một mối tình thanh mai trúc mã, một câu chuyện dang dở mà dù Lê An không bao giờ nhắc đến, anh vẫn cảm nhận được sự tồn tại của nó, như một nốt trầm buồn trong bản nhạc cuộc đời cô. Nhưng anh không e ngại. Anh tin vào tình yêu và sự kiên trì của mình. Anh muốn trở thành điểm tựa vững chãi, nơi Lê An có thể gác lại mọi hoài niệm, mọi tiếc nuối để bắt đầu một chương mới thật sự bình yên.

“Con sẽ làm được, bố ạ,” Huy nói, giọng anh chắc nịch, không còn chút hồi hộp nào. “Con sẽ làm cho An hạnh phúc.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn, trải khắp khu vườn nhỏ. Một khởi đầu mới đang chờ đợi, và anh, Nguyễn Hoàng Huy, đã sẵn sàng để nắm lấy nó. Sự ấm áp từ gia đình, từ những lời dặn dò chân thành của bố mẹ, đã gột rửa đi mọi lo lắng, chỉ còn lại sự quyết tâm sắt đá và tình yêu đong đầy trong trái tim anh.

***

Buổi chiều hôm đó, một luồng không khí khác hẳn bao trùm Nguyễn Hoàng Huy. Anh đến quán cà phê “Góc Yên Bình”, nơi Lê An thường hẹn hò với Chi Mai, nơi mà anh biết mang đậm dấu ấn của cô. Ngôi nhà cũ kỹ được cải tạo thành quán cà phê vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ với bức tường gạch trần, điểm xuyết bởi những khung cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm đã bạc màu theo thời gian. Bên trong, không gian là sự pha trộn tinh tế giữa nét vintage và hiện đại, với những bộ bàn ghế gỗ sẫm màu được chạm khắc tỉ mỉ, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng tạo ánh sáng dịu nhẹ, và vô số chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết trên các kệ sách cũ, mang đến một bầu không khí yên bình, thư thái.

Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót lảnh lót từ những tán cây xanh bên ngoài cửa sổ lọt vào, càng làm tăng thêm vẻ thanh tĩnh của quán. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương hoa nhài từ vườn nhỏ phía sau, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương vừa quen thuộc vừa dễ chịu.

Chi Mai đã ngồi đợi sẵn ở một góc khuất, mái tóc ngắn cá tính lấp lánh dưới ánh đèn lồng, đôi mắt tinh nghịch lướt qua trang sách trên tay. Cô mặc một chiếc áo thun đơn giản, năng động, nụ cười tươi tắn thường trực trên môi. Vừa thấy Huy bước vào, cô đã vẫy tay ra hiệu.

“Chào Chi Mai,” Huy tiến đến, vẻ mặt lịch thiệp. Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cảm nhận được sự êm ái của lớp đệm vải.

“Chào anh Huy,” Chi Mai khẽ nhếch mép cười, ánh mắt cô liếc nhanh sang chiếc điện thoại của Huy đang đặt trên bàn, dường như đã đoán được phần nào mục đích của cuộc gặp. “Nghe An kể anh bận lắm mà, sao nay rảnh rỗi ghê vậy?” Giọng cô có chút trêu chọc, nhưng ánh mắt lại rất chân thành.

Huy khẽ cười. “Anh có chuyện quan trọng muốn hỏi em, Mai ạ. Chuyện liên quan đến An.” Anh đi thẳng vào vấn đề, không muốn vòng vo.

Chi Mai lập tức nghiêm túc hơn, đóng cuốn sách lại, đặt nó sang một bên. “Chuyện gì mà căng thẳng vậy anh? An có làm gì anh giận à?”

“Không, không phải vậy.” Huy vội xua tay. “Anh… anh muốn cầu hôn An.” Anh nói, ánh mắt lộ rõ sự sốt sắng, hồi hộp.

Chi Mai tròn mắt ngạc nhiên, rồi bật cười khúc khích. “Ồ, thì ra là chuyện này! Mừng cho An quá. Cuối cùng thì bà ấy cũng tìm được bến đỗ rồi.” Cô nhìn Huy với ánh mắt đánh giá, rồi gật gù hài lòng. “Thế anh muốn hỏi gì? Về sở thích của bà ấy hả? Đảm bảo tôi biết rõ hơn cả bà ấy tự biết mình đấy.”

Huy cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều khi nhận được phản ứng tích cực từ Chi Mai. “Đúng vậy. Anh muốn mọi thứ thật đặc biệt, nhưng cũng phải đúng ý cô ấy. Em biết đấy, An không phải là người thích sự phô trương. Anh muốn một lời cầu hôn ý nghĩa, một khoảnh khắc mà cô ấy sẽ nhớ mãi, nhưng không quá ồn ào.”

Chi Mai chống cằm, đôi mắt cô nhìn xa xăm, như đang lục tìm trong ký ức về người bạn thân của mình. “Bà An á? Bà ấy thích sự chân thành hơn là mấy cái chiêu trò. Đừng có làm rùm beng quá, bà ấy ngại đấy.” Cô nói, giọng có vẻ dứt khoát. “Hồi xưa có người từng định làm một cái gì đó hoành tráng lắm, nhưng cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu. An không thích những lời nói suông, hay những lời hứa hẹn không thành hiện thực.” Có một thoáng buồn bã lướt qua trong giọng Chi Mai, như gợi nhắc về một câu chuyện cũ, một "nếu như ngày đó" đã không bao giờ xảy ra. "An thích sự bình yên, anh Huy à. Thích sự ổn định, thích một người luôn ở bên cạnh, không phải xa cách vì những khoảng cách vô hình, hay những lời nói không thành."

Huy lắng nghe chăm chú, từng lời của Chi Mai như một mảnh ghép quan trọng giúp anh hiểu rõ hơn về tâm hồn Lê An. Anh lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ghi chú. “Vậy theo em, điều gì sẽ khiến An cảm động nhất? Một địa điểm ý nghĩa? Một lời nói từ trái tim?”

Chi Mai mỉm cười. “Cả hai. Địa điểm thì có thể là nơi nào đó gắn liền với kỷ niệm của hai người. Còn lời nói… quan trọng là anh phải cho bà ấy thấy anh yêu bà ấy nhiều thế nào, và anh sẽ luôn ở bên cạnh. An cần sự kiên định. Cô ấy cần một bến đỗ, một nơi mà cô ấy biết mình sẽ không bao giờ bị bỏ lại, không bao giờ phải chờ đợi trong vô vọng nữa.” Cô nhấn mạnh cụm từ “luôn ở bên cạnh” như một lời nhắn nhủ sâu sắc, một sự đối lập rõ rệt với những gì Lê An đã từng trải qua trong quá khứ.

“Anh hiểu rồi.” Huy ghi ch��p cẩn thận, từng nét chữ ngay ngắn trên màn hình điện thoại. Anh ngẩng đầu lên nhìn Chi Mai, ánh mắt đầy sự biết ơn. “Cảm ơn em rất nhiều, Mai. Những lời khuyên của em rất hữu ích.” Anh gọi thêm hai ly cà phê nữa, mùi hương ấm nồng lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại của chiều đông.

Chi Mai nhấp một ngụm cà phê, rồi lại nhìn Huy với ánh mắt tinh nghịch. “Nhưng mà anh này, dù An có vẻ ngoài dịu dàng, dễ tính, nhưng sâu bên trong bà ấy cũng là người có cá tính đấy nhé. Đừng có nghĩ là dễ dàng quá. Anh phải kiên nhẫn, và phải thật sự yêu thương bà ấy. Tình yêu không phải lúc nào cũng là những nụ hôn cuồng nhiệt, mà là những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt mỗi ngày, là sự thấu hiểu và sẻ chia.”

Huy gật đầu, môi khẽ mỉm cười. “Anh sẽ làm được. Anh tin là anh sẽ làm cho An hạnh phúc.” Anh cảm nhận được sự tin tưởng từ Chi Mai, và điều đó càng làm anh thêm quyết tâm. Anh biết rằng, mình đang đi đúng hướng, đang xây dựng một tương lai vững chắc cho Lê An, một tương lai không còn những lời nói không thành, không còn những khoảng cách vô hình, và không còn một nhịp chậm nào nữa. Anh sẽ là bến đỗ của cô, mãi mãi.

***

Đêm khuya buông xuống, mang theo hơi lạnh se sắt len lỏi qua từng khe cửa sổ. Trở về căn hộ của mình sau một ngày bận rộn với công việc và những cuộc gặp gỡ, Nguyễn Hoàng Huy ngồi một mình trong phòng làm việc. Ánh đèn vàng dịu hắt lên bàn gỗ, nơi đặt một chiếc hộp nhẫn nhỏ bằng nhung màu xanh đậm. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, tạo nên một âm thanh u uẩn, mơ hồ. Mùi gỗ thoang thoảng từ giá sách, cùng với mùi giấy cũ từ những cuốn sách anh thường đọc, tạo nên một bầu không khí đậm chất riêng tư, tập trung.

Huy chậm rãi mở chiếc hộp. Viên kim cương lấp lánh dưới ánh đèn, phản chiếu những tia sáng nhỏ bé, như một ngôi sao cô đơn nhưng rực rỡ. Anh ngắm nhìn nó thật lâu, trong đầu mường tượng ra khoảnh khắc mình sẽ quỳ gối trước Lê An, trao cho cô lời hứa trọn đời. Một cảm giác hồi hộp dâng trào, xen lẫn chút lo lắng. Liệu An có bất ngờ không? Liệu cô có hạnh phúc không? Liệu anh có thể diễn đạt hết những gì anh muốn nói, những gì anh muốn dành cho cô?

Anh mở cuốn sổ tay nhỏ, lướt qua những ghi chú đã được sắp xếp tỉ mỉ: địa điểm, thời gian, những lời muốn nói, thậm chí cả danh sách những người anh muốn mời đến chứng kiến. Anh đã suy nghĩ rất kỹ, đã cân nhắc từng chi tiết nhỏ nhất để đảm bảo rằng mọi thứ sẽ hoàn hảo, đúng như lời anh đã hứa với bố mẹ. Anh nhớ lại lời Chi Mai, “Quan trọng là anh phải cho bà ấy thấy anh yêu bà ấy nhiều thế nào, và anh sẽ luôn ở bên cạnh.” Câu nói đó cứ vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh của anh trong cuộc đời Lê An. Anh không chỉ muốn cầu hôn, anh muốn trấn an cô, muốn xóa đi mọi vết sẹo của quá khứ, muốn cho cô thấy rằng cô sẽ không bao giờ phải một mình nữa.

Huy khép hờ mắt, hình dung khuôn mặt Lê An khi anh trao chiếc nhẫn. Nụ cười dịu dàng của cô, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Đó là hình ảnh mà anh đã nuôi dưỡng trong tâm trí suốt thời gian qua. Một chút lo lắng len lỏi, một chút sợ hãi về việc liệu mọi thứ có đi đúng như kế hoạch, liệu anh có đủ sức mạnh để giữ vững lời hứa của mình. Nhưng sự quyết tâm và tình yêu dành cho Lê An lớn hơn tất cả. Anh tin rằng, tình yêu của anh đủ mạnh mẽ để xoa dịu mọi vết thương, đủ bền bỉ để xây dựng một tương lai vững chắc.

Anh đặt chiếc nhẫn cẩn thận trở lại hộp, rồi từ từ đóng nắp. Tiếng “cạch” khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một dấu mốc, một sự chuẩn bị cuối cùng. Huy kiểm tra lại điện thoại, đảm bảo rằng tất cả các liên lạc và sắp xếp đã được xác nhận. Mọi thứ đã sẵn sàng. Anh thở dài một tiếng, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự hồi hộp đang dâng trào, một cảm giác mong đợi ngọt ngào như một dòng suối chảy xiết trong lồng ngực.

Anh ngả người ra sau ghế, nhìn lên trần nhà trống trải. Anh đã buông bỏ mọi do dự, mọi băn khoăn. Anh đã chọn Lê An, và anh sẽ làm mọi thứ để cô ấy hạnh phúc. Anh sẽ là bến đỗ bình yên mà cô ấy hằng mong ước, một nơi không còn “nếu như ngày đó”, không còn “lời nói không thành”, và không còn “khoảng cách vô hình” nào nữa. Anh sẽ là người cùng cô viết tiếp câu chuyện cuộc đời, một câu chuyện không có tiếc nuối, chỉ có tình yêu và sự vĩnh cửu.

Chiếc hộp nhẫn được đặt cẩn thận vào túi áo ngực của anh, sát với trái tim đang đập mạnh. Hơi lạnh từ đêm muộn vẫn phả vào căn phòng, nhưng trong lòng Huy, một ngọn lửa ấm áp của tình yêu và hy vọng đang bùng cháy rực rỡ. Bình minh của một lời hứa, một cuộc đời mới, đang chờ đợi anh và Lê An ở phía trước.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free