Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 542: Bình Yên Này, Anh Không Dám Phá

Buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn vàng ruộm dần tắt trên những con đường lát gạch ở thị trấn ven sông, nhuộm đỏ cả bầu trời như một bức tranh thủy mặc, Lê An đã chọn tin vào sự bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy mang lại. Cô tựa đầu vào vai anh, hít thật sâu mùi hương quen thuộc, cảm nhận sự vững chãi, an toàn mà bấy lâu nay cô khao khát. Không còn những hoài niệm mơ hồ về “nếu như ngày đó”, không còn tiếc nuối về một tình yêu “chậm một nhịp”. Mọi khoảng cách vô hình dường như đã tan biến, nhường chỗ cho một sự chấp nhận ngọt ngào, một niềm tin mãnh liệt vào lựa chọn của chính mình. Cô biết, đây là một bến đỗ, không mộng mị, nhưng đủ ấm áp để cô có thể neo đậu cả cuộc đời.

***

Cùng lúc ấy, tại một tòa nhà chọc trời giữa lòng thành phố náo nhiệt, Trần Hạo vừa kết thúc buổi thuyết trình dự án lớn nhất quý. Tiếng vỗ tay vang dội, những lời chúc mừng không ngớt từ các đối tác và đồng nghiệp bao trùm không gian phòng họp sang trọng. Anh đứng đó, dáng người cao ráo, vest phẳng phiu, gương mặt điển trai ẩn chứa vẻ mệt mỏi nhưng vẫn toát lên sự điềm đạm, tự tin. Anh khẽ gật đầu đáp lại những lời khen ngợi, tay lịch thiệp bắt tay từng người một, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười xã giao. Thành công là điều anh luôn theo đuổi, và đêm nay, nó một lần nữa nằm gọn trong tay anh, rõ ràng, hiển hiện.

Khi mọi người dần rời đi, Trần Hạo bước về phía cửa sổ lớn trong văn phòng, nơi có thể bao quát toàn cảnh thành phố đang dần lên đèn. Ánh điện từ những tòa nhà cao tầng bắt đầu nhấp nháy như vô vàn vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một tấm thảm ánh sáng rực rỡ nhưng cũng đầy xa lạ. Bầu trời ngoài kia xám xịt, những đám mây đen nặng trĩu vần vũ báo hiệu một cơn mưa sắp đến, hệt như những ưu tư đang giăng mắc trong lòng anh. Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, cảm nhận sự chật chội không chỉ ở chiếc cổ áo mà còn ở sâu thẳm tâm hồn. Thành công rực rỡ đến mấy cũng không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông ấy.

Tiếng gót giày khẽ khàng vang lên phía sau. Hải Yến, cô đồng nghiệp xinh đẹp và tài năng, người thường xuyên sát cánh cùng anh trong các dự án, bước vào để thu dọn tài liệu còn sót lại trên bàn. Mái tóc đen óng ả búi cao gọn gàng, bộ vest công sở màu xanh than tôn lên vóc dáng thanh mảnh, cô luôn toát lên vẻ chỉn chu và chuyên nghiệp.

“Anh Hạo, dự án thành công rực rỡ mà sao anh vẫn suy tư vậy?” Giọng Hải Yến cất lên tự nhiên, pha chút quan tâm. Cô đã quen với vẻ trầm mặc của Trần Hạo, nhưng hôm nay, dường như sự ưu tư ấy đậm đặc hơn mọi khi. Ánh mắt cô khẽ lướt qua tấm lưng rộng của anh, nơi anh đang đứng bất động trước khung cửa kính.

Trần Hạo không quay đầu lại, chỉ khẽ thở dài, hơi thở mang theo mùi cà phê nồng nàn còn vương vấn trong không khí lạnh của văn phòng. “Chỉ là… có chút mệt mỏi thôi.” Anh nói, giọng trầm ấm nhưng lại pha chút khàn đặc, nghe như một lời tự biện hộ hơn là giải thích. Anh không muốn kể lể, không muốn bộc lộ những góc khuất trong lòng mình. Với anh, đó là một phần của sự tự kiềm chế, một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt.

Hải Yến hiểu ý, không hỏi thêm. Cô biết Trần Hạo là người kín đáo. “Anh nên nghỉ ngơi một chút. Anh đã làm việc quá sức rồi.” Cô đặt tập tài liệu gọn gàng vào chiếc cặp da, ánh mắt không kìm được mà liếc nhìn anh thêm lần nữa. Đôi lúc, cô tự hỏi, người đàn ông tài giỏi, trầm tĩnh và đầy cuốn hút này, liệu có bao giờ thực sự mở lòng với ai đó, hay anh cứ mãi giữ lấy những điều bí mật trong riêng mình? Cô có cảm giác, dù anh đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, thành công lẫy lừng, nhưng vẫn có một nỗi cô đơn không thể gọi tên bao phủ lấy anh, như đám mây xám xịt ngoài kia đang bao trùm lấy thành phố.

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, tay anh vô thức siết chặt tập tài liệu đã trống không. Anh nhìn ra xa, về phía những ánh đèn lấp lánh như ảo ảnh. Nỗi mệt mỏi mà anh nói không chỉ đến từ công việc, mà còn đến từ sự trống rỗng, từ những ký ức dai dẳng như bóng ma, từ một trái tim luôn mang theo nỗi tiếc nuối về “nếu như ngày đó”. Hải Yến rời đi, để lại anh một mình trong không gian rộng lớn của văn phòng, giữa ánh đèn điện chói chang và bóng đêm đang dần nuốt chửng thành phố. Anh vẫn đứng đó, như một pho tượng tạc vào khung cảnh, cô độc giữa biển người.

***

Đèn giao thông vẫn nhấp nháy những vệt đỏ vàng xanh qua màn mưa bắt đầu nặng hạt. Chiếc xe sang trọng của Trần Hạo lướt đi êm ái trên đường phố ướt át. Anh về đến căn hộ cao cấp của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa tháp hiện đại. Cửa thang máy mở ra, dẫn anh vào một không gian rộng lớn, được thiết kế theo phong cách Bắc Âu tối giản, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo. Toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, giờ đây đã bị màn mưa phùn che khuất, khiến ánh đèn đường trở nên nhòe nhoẹt, mờ ảo như những giọt nước mắt lăn dài.

Căn hộ tiện nghi đến từng chi tiết nhỏ nhất, từ hệ thống chiếu sáng thông minh, quầy bar mini đầy đủ các loại rượu vang hảo hạng, cho đến phòng tập gym riêng. Nhưng sự sang trọng ấy lại càng khiến nó thêm phần trống trải và lạnh lẽo. Không có tiếng người, không có hơi ấm gia đình, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa chạy đều đều và tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài cửa kính, hòa vào một bản giao hưởng buồn bã.

Trần Hạo tháo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, đặt lên bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Anh thay bộ vest công sở bằng bộ đồ ở nhà thoải mái hơn, rồi đi đến quầy bar. Rót một ly rượu vang đỏ sóng sánh, anh ngồi xuống sofa bọc da sang trọng, ánh mắt dán vào màn hình điện thoại. Hơi lạnh từ ly rượu truyền qua đầu ngón tay, nhưng không thể làm dịu đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh.

Anh lướt qua những bức ảnh cũ trong thư viện điện thoại, những khoảnh khắc thanh xuân vô tư lự bên bờ sông cũ, những gương mặt thân quen thuở thiếu thời. Rồi ngón tay anh dừng lại, ở một tấm ảnh Lê An. Không phải là ảnh chụp chung, mà là một tấm ảnh cô đơn của riêng Lê An, được anh vô tình lưu lại từ một trang mạng xã hội nào đó. Trong ảnh, Lê An đang mỉm cười nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa, ánh mắt ánh lên vẻ bình yên, rạng rỡ. Có lẽ tấm ảnh này được chụp ở đâu đó gần nhà cô, hoặc trong một buổi đi chơi nào đó cùng bạn bè, hoặc… cùng với Nguyễn Hoàng Huy. Dù là ai, nụ cười ấy, ánh mắt ấy, đều toát lên một sự mãn nguyện mà anh chưa từng thấy ở cô.

Anh khẽ chạm vào màn hình, vuốt nhẹ lên gương mặt cô. “An… em có thật sự hạnh phúc không?” Giọng anh thầm thì, khàn đặc trong không gian tĩnh mịch. Anh biết câu hỏi này là vô nghĩa, bởi nhìn ánh mắt cô, nhìn nụ cười bình thản ấy, anh biết câu trả lời. Cô đã tìm thấy nó, cái bình yên mà anh đã không thể mang lại, cái bến đỗ mà anh đã lưỡng lự không dám trao.

Một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Anh nhớ lại những lời nói cuối cùng của Lê An, "Thích thì không đủ." Anh đã không đủ can đảm để vượt qua cái "thích" đó, để biến nó thành một lời nói yêu thương rõ ràng. Anh đã chậm một nhịp, chậm một bước, và giờ đây, anh phải trả giá bằng cả cuộc đời mình.

Trần Hạo mở ứng dụng nhắn tin. Ngón tay anh khẽ lướt trên danh bạ, dừng lại ở tên “Lê An”. Một khung chat trống hiện ra. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi rượu vang thoang thoảng trong không khí, mùi da mới của chiếc sofa và một chút mùi nước hoa nam tính còn vương trên áo. Mọi giác quan dường như tập trung vào khoảnh khắc này, vào quyết định sắp sửa được đưa ra.

Ngón tay anh bắt đầu lướt trên bàn phím, soạn từng câu chữ. Anh muốn hỏi cô dạo này có khỏe không, công việc thế nào, cuộc sống ra sao. Anh muốn nói lời xin lỗi, nói lời chúc phúc, nói rằng anh vẫn luôn dõi theo cô. Hoặc có lẽ, anh chỉ muốn nói một câu đơn giản: “Anh nhớ em.” Một lời nói không thành, bị nghẹn lại trong cổ họng từ rất lâu rồi. Anh nhìn vào tấm ảnh Lê An trên màn hình điện thoại, ánh mắt đong đầy sự dằn vặt, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra dữ dội.

***

Đêm đã khuya, màn mưa phùn bên ngoài cửa sổ vẫn không ngừng rơi, gió lạnh rít qua khe cửa tạo nên những âm thanh u uẩn. Trần Hạo vẫn ngồi bất động trên sofa, ly rượu đã vơi đi một nửa, nhưng nỗi dằn vặt trong lòng anh thì vẫn nguyên vẹn, thậm chí còn dữ dội hơn. Màn hình điện thoại vẫn hiển thị khung chat trống và tấm ảnh Lê An mỉm cười bình yên.

Anh nhớ lại những gì mình đã thấy, đã nghe được về Lê An qua những người bạn chung. Cô ấy đang rất hạnh phúc, đang được yêu thương, được chăm sóc bởi một người đàn ông chu đáo. Mối quan hệ của cô với Nguyễn Hoàng Huy đang tiến triển rất tốt đẹp, được gia đình và bạn bè ủng hộ. Anh hình dung cảnh Lê An ngồi bên Huy, ánh mắt rạng rỡ, nụ cười dịu dàng. Anh hình dung sự bình yên mà cô đã nói với Chi Mai, sự an toàn mà cô đã tìm thấy. Đó không phải là một tình yêu cuồng nhiệt như thuở thanh xuân, mà là một bến đỗ vững chãi, một sự lựa chọn lý trí, trưởng thành.

Và anh, Trần Hạo, với tất cả những hối tiếc và tình cảm chưa bao giờ được bày tỏ trọn vẹn, có quyền gì để phá vỡ sự bình yên ấy? Có quyền gì để gieo rắc thêm những băn khoăn, những hoài niệm vào cuộc sống đã ổn định của cô? Anh đã từng bỏ lỡ cô một lần, vì sự e dè, vì những lời nói không thành, vì một khoảng cách vô hình mà chính anh đã tạo ra. Giờ đây, khi cô đã tìm thấy bến bờ của riêng mình, anh không thể, và không dám, làm điều đó lần thứ hai.

Ngón tay anh lướt trên bàn phím, những dòng chữ đã soạn sẵn hiện lên: “Anh hy vọng em luôn hạnh phúc.” Một lời chúc phúc chân thành, nhưng cũng chất chứa bao nhiêu cay đắng. Anh ngập ngừng. Lẽ nào, chỉ một lời chúc cũng có thể làm xao động trái tim cô? Lẽ nào, sự xuất hiện của anh, dù chỉ là một tin nhắn, cũng có thể gợi lại những ký ức không vui, làm vẩn đục sự bình yên mà cô đang có? Anh không biết. Nhưng anh không dám đánh cược.

Anh nhớ đến đêm trước đám cưới của cô, anh đã đứng lặng lẽ trước cửa nhà, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ. Và giờ đây, giữa căn hộ lạnh lẽo này, anh lại đối mặt với một lựa chọn tương tự. Liệu có nên gửi đi tin nhắn này, hay để nó mãi mãi là một lời nói không thành, chôn vùi cùng những tiếc nuối của riêng anh?

Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, hòa vào tiếng mưa rơi buồn bã. Anh gục mặt vào hai lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc nhẫn cưới mà anh đã từng mơ ước được trao cho cô, giờ đây đã không còn là của anh. Tiếng mưa rơi ngoài cửa s�� như hòa cùng tiếng lòng anh, từng giọt, từng giọt, gột rửa đi những hy vọng cuối cùng còn sót lại.

“Không… mình không thể.” Giọng anh khàn đặc, như tiếng ai đó đang bóp nghẹt lấy cổ họng. “Cô ấy xứng đáng có được bình yên… một cuộc đời không còn bóng dáng của những tiếc nuối và hoài niệm.” Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi trống rỗng mênh mông đang bao trùm lấy mình. Trống rỗng đến mức, dường như cả căn phòng rộng lớn này cũng đang hút cạn đi hơi thở của anh.

Ngón tay anh run rẩy, rồi dứt khoát nhấn nút “Xóa”. Toàn bộ tin nhắn đã soạn, cùng với những hy vọng mong manh cuối cùng, tan biến vào hư vô. Màn hình điện thoại trở lại trạng thái ban đầu, chỉ còn tấm ảnh Lê An mỉm cười bình yên, như một lời nhắc nhở khắc nghiệt về sự thật nghiệt ngã.

Trần Hạo đặt điện thoại xuống bàn, cảm giác nặng trĩu. Anh ngửa đầu ra sau, nhìn lên trần nhà trống trải. Anh đã buông bỏ. Không phải vì hết yêu, mà vì anh muốn cô được hạnh phúc trọn vẹn. Bình yên này, anh không dám phá. Anh đã tự tay phá hủy cơ hội của mình từ rất lâu rồi, bằng sự im lặng, bằng những lời nói không thành. Giờ đây, anh chỉ có thể đứng từ xa, nhìn cô đi về phía chân trời mà không có anh.

Nước mắt anh không rơi, nhưng trái tim anh thì đang khóc ròng. Tiếng mưa bên ngoài vẫn dai dẳng, kéo dài như nỗi cô đơn không dứt của anh. Anh thành công, anh có tất cả, nhưng anh lại đánh mất điều quan trọng nhất. Cái giá của sự chậm một nhịp, của “nếu như ngày đó”, là một cuộc đời vĩnh viễn mang theo nỗi tiếc nuối, một khoảng cách vô hình không thể nào san lấp. Và đêm nay, giữa căn hộ sang trọng nhưng lạnh lẽo, Trần Hạo biết, anh sẽ phải sống với nỗi cô đơn ấy, mãi mãi.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free