Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 541: Bến Đỗ Hay Tình Yêu? Lựa Chọn Bình Yên
Màn đêm buông xuống thị trấn, tĩnh lặng đến nao lòng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc qua kẽ lá như một bản nhạc dạo dịu êm sau một ngày dài ồn ã. Trong căn phòng quen thuộc của mình, Lê An nằm thao thức, ánh trăng mờ nhạt lọt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền gạch hoa cũ kỹ. Ký ức về buổi tối sum vầy cùng gia đình và Nguyễn Hoàng Huy vẫn còn ấm áp, vương vấn trong tâm trí cô. Những lời chúc phúc, những ánh mắt tin tưởng của bố mẹ, và đặc biệt là lời cam kết kiên định của Huy: “Con sẽ luôn yêu thương và chăm sóc An thật tốt. Con sẽ không bao giờ để An phải buồn hay phải chịu thiệt thòi. Con sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho An.” Từng câu, từng chữ cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một lời nguyện ước, một lời hứa hẹn cho một tương lai bình yên.
Bình yên. Đó là hai tiếng đã trở thành kim chỉ nam cho cuộc đời Lê An sau những giông bão, những chờ đợi mỏi mòn của tuổi trẻ. Cô đã từng khao khát một tình yêu mãnh liệt, một sự thổ lộ bùng cháy, một mối tình thanh mai trúc mã được viết nên như cổ tích. Nhưng hiện thực đã tàn nhẫn dạy cho cô rằng, không phải lúc nào khao khát cũng đi đôi với sở hữu, và có những mối tình chỉ dừng lại ở “nếu như ngày đó” mà thôi. Giờ đây, khi đã trưởng thành hơn, Lê An hiểu rằng sự bình yên, sự ổn định mới là nền tảng vững chắc cho một cuộc đời. Và Huy đã mang đến cho cô điều đó. Anh không mang đến những lời nói hoa mỹ hay những cử chỉ lãng mạn cuồng nhiệt, nhưng anh mang đến sự an toàn, sự thấu hiểu, và một chỗ dựa vững chắc mà cô chưa bao giờ dám nghĩ mình sẽ tìm được.
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua khe cửa, đánh thức Lê An. Cô khẽ trở mình, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực. Ngồi dậy, cô bước đến bên cửa sổ, hé mở cánh cửa gỗ đã bạc màu theo thời gian. Một làn gió sớm mát lạnh mơn man da thịt, mang theo mùi hương của đất ẩm sau đêm sương và tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên cạnh. Thị trấn ven sông vẫn còn ngái ngủ, những mái nhà ngói đỏ thấp thoáng trong màu xanh của cây cối, dòng sông lấp lánh ánh bạc dưới nắng sớm như một dải lụa mềm mại vắt ngang qua bức tranh thủy mặc.
Lê An đưa tay chạm nhẹ vào mặt kính cửa sổ, cảm nhận sự lạnh lẽo lan truyền từ tấm kính vào đầu ngón tay. Lòng cô lại trỗi dậy một câu hỏi đã đeo bám cô suốt đêm qua, một câu hỏi mà cô chưa từng dám đối diện trực tiếp: liệu đây có phải là tình yêu đích thực mà cô hằng mong ước, hay chỉ là một bến đỗ an toàn, một lựa chọn lý trí được bao bọc bởi sự bình yên? Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí mình. Cảm giác ấm áp từ gia đình, sự chăm sóc ân cần của Huy, tất cả đều là những điều tuyệt vời. Nhưng liệu tình yêu có cần thêm một chút gì đó cháy bỏng, một chút gì đó mãnh liệt hơn không? Một chút gì đó mà tuổi trẻ của cô đã từng mơ mộng, đã từng cảm nhận được, dù chỉ là thoáng qua, trong những ánh mắt vụng về, những lời nói không thành của một người khác, bên bờ sông cũ ngày nào?
Cô mở mắt, nhìn ra xa xăm. Dòng sông vẫn chảy, lặng lẽ và kiên định, như cuộc đời cô vậy. Dòng nước mang theo bao kỷ niệm, bao ước mơ của những ngày thơ bé, những ngày mà cô và Trần Hạo từng ngồi bên bờ sông, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vu vơ, cùng nhau dệt nên những mộng tưởng tuổi học trò. Khoảng cách vô hình giữa họ ngày đó, sự chậm một nhịp trong lời thổ lộ của Trần Hạo, đã khiến mọi thứ trôi đi như dòng nước. Giờ đây, dòng sông vẫn ở đó, nhưng người ngồi bên bờ đã khác. Và lòng cô, cũng đã khác.
“Bình yên... nhưng liệu có phải là tất cả?” Lê An khẽ thì thầm, giọng nói tan vào không khí buổi sáng. Cô không còn cảm thấy sự dằn vặt hay tiếc nuối mãnh liệt như trước. Thay vào đó, là một sự chấp nhận nhẹ nhàng, pha lẫn chút hoài niệm xa xăm. Cô nhận ra, rằng khao khát về một tình yêu cuồng nhiệt, một tình yêu sét đánh có lẽ đã không còn phù hợp với mình nữa. Cuộc đời đã dạy cho cô bài học về sự thực tế, về giá trị của những điều giản dị, bền vững. Huy là hiện thân của sự bền vững ấy. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, anh chỉ hứa sẽ luôn ở bên cô, chăm sóc cô, làm chỗ dựa cho cô. Và đó, có lẽ, chính là điều cô cần nhất vào lúc này.
Cô đứng đó một lúc lâu, để cho ánh nắng sớm mơn man trên gương mặt, để cho làn gió nhẹ thổi bay đi những suy nghĩ còn vương vấn. Từng chút một, sự phân vân trong lòng cô dần lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác quyết đoán hơn. Cô sẽ tin vào sự bình yên mà Huy mang lại. Cô sẽ tin vào lựa chọn của lý trí, lựa chọn mà trái tim cô, sau bao nhiêu tổn thương, cũng đã dần chấp nhận và tìm thấy sự an toàn. Cô sẽ không để cái “nếu như ngày đó” hay bất cứ khoảng cách vô hình nào của quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai của mình nữa. Với một hơi thở dài, Lê An quay người, bắt đầu một ngày mới, với một quyết định đã được định hình rõ ràng hơn trong tâm khảm.
***
Buổi trưa, cái nắng oi ả của tháng sáu bao trùm lên thị trấn, khiến không khí trở nên đặc quánh và khó chịu. Lê An hẹn Chi Mai ở quán cà phê nhỏ quen thuộc nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Quán không quá đông khách vào giờ này, chỉ có tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ và tiếng lách cách của những viên đá va vào thành ly. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trầm hương thoang thoảng, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt khỏi sự oi bức bên ngoài.
Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ, đã ngồi đợi sẵn. Vừa nhìn thấy Lê An bước vào, cô bạn đã vẫy tay gọi. “An! Bên này!”
Lê An khẽ mỉm cười, bước đến chỗ Chi Mai, kéo ghế ngồi xuống đối diện. “Cậu đợi lâu chưa?”
“Mới thôi. Mà mặt bà cứ như có tâm sự gì ấy An. Có chuyện gì hả?” Chi Mai nhạy bén nhận ra vẻ trầm tư ẩn hiện trong đôi mắt của cô bạn thân. Chi Mai là người bạn đã cùng Lê An trải qua biết bao thăng trầm, là người đã chứng kiến những nỗi buồn thầm lặng, những chờ đợi mỏi mòn của Lê An trong quá khứ. Chính vì vậy, cô luôn có một sự thấu hiểu sâu sắc đối với những cảm xúc phức tạp của Lê An.
Lê An cầm ly cà phê đá nhân viên vừa mang ra, khuấy nhẹ những viên đá, tạo ra tiếng lách cách khe khẽ. Cô nhìn vào mặt ly cà phê đen sánh, như đang nhìn vào chính những suy nghĩ rối ren của mình. “Không có gì… Chỉ là, Mai này, liệu bình yên có phải là tất cả những gì mình cần trong tình yêu không?” Giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng một sự băn khoăn rất đỗi chân thành.
Chi Mai nhướn mày, đặt ly trà đào xuống bàn. “Ô hay! Tự dưng hỏi câu này? Bình yên không phải là tất cả thì bà còn mong gì nữa? Một người đàn ông yêu thương bà, hiểu bà, gia đình hai bên đều ưng thuận. Mẹ bà còn khen Huy hết lời, bảo anh ấy chu đáo, trách nhiệm. Thời buổi này tìm được người như Huy khó lắm đấy.” Chi Mai nói một cách thẳng thắn, nhưng trong giọng điệu lại đầy vẻ quan tâm và mong muốn điều tốt đẹp nhất cho bạn. Cô không hề hay biết về sự dằn vặt của Lê An, về những suy tư sâu kín mà cô bạn không dám bộc bạch rõ ràng.
Lê An khẽ thở dài, nhấp một ngụm cà phê, vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Em biết… chỉ là… đôi khi em tự hỏi.” Cô không muốn nói rõ ra những hình ảnh của quá khứ, của Trần Hạo, hay những cảm xúc đã từng mãnh liệt đến mức nào. Không phải vì cô còn vương vấn, mà vì cô hiểu rằng những điều đó đã thuộc về một “nếu như ngày đó” không thể quay lại. Cái cô băn khoăn không phải là Trần Hạo, mà là định nghĩa về tình yêu của chính mình. Liệu một tình yêu được xây dựng trên sự thấu hiểu, tôn trọng và bình yên có thực sự là một tình yêu trọn vẹn, hay nó chỉ là một bến đỗ an toàn mà lý trí đã lựa chọn sau bao nhiêu sóng gió?
Chi Mai nhìn Lê An một lúc lâu, ánh mắt dịu lại. Cô hiểu rằng Lê An không dễ dàng mở lòng về những điều sâu kín nhất. “Này An, bà đã trải qua nhiều rồi. Bà đã từng chờ đợi, từng hi vọng vào những điều lãng mạn, vào những thứ tình cảm mãnh liệt mà rồi cuối cùng chỉ nhận lại sự im lặng và một khoảng cách vô hình. Giờ đây, bà có một người đàn ông thực sự ở bên, quan tâm bà từng chút một, được cả gia đình bà yêu quý. Đó chẳng phải là hạnh phúc sao? Hạnh phúc không phải lúc nào cũng là những ngọn lửa bùng cháy, đôi khi nó là một ngọn lửa ấm áp, cháy âm ỉ mà bền bỉ. Bà không cần phải so sánh tình cảm của mình với bất kỳ ai, hay với bất kỳ định nghĩa nào.”
Những lời nói của Chi Mai như một làn gió mát xua đi cái nóng bức trong lòng Lê An. Cô ngước nhìn bạn, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn. “Cảm ơn Mai.”
“Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi!” Chi Mai nói đùa, nhưng rồi cô lại đặt bàn tay ấm áp của mình lên tay Lê An, vỗ nhẹ. “Chỉ cần bà thấy hạnh phúc là được. Đừng suy nghĩ phức tạp quá. Cuộc sống này vốn đã đủ phức tạp rồi.”
Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười chân thành hơn. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Chi Mai, và cả sự chân thành trong lời khuyên của cô bạn. Có lẽ Chi Mai nói đúng. Cô đã quá mải mê đi tìm một định nghĩa hoàn hảo cho tình yêu, mà quên đi rằng tình yêu có rất nhiều hình thái. Và với cô, ở thời điểm hiện tại, sự bình yên, sự an toàn mà Huy mang lại chính là điều quý giá nhất. Nó không phải là một tình yêu cuồng nhiệt như thuở đôi mươi, nhưng nó là một tình yêu vững chãi, trưởng thành, có thể cùng cô đi qua những tháng năm còn lại của cuộc đời.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn, tiếng nhạc dìu dặt. Mọi băn khoăn trong lòng cô dần tan biến, nhường chỗ cho một sự chấp nhận bình thản. Cô đã chọn tin vào sự bình yên này, chọn tin vào những điều thực tế mà Huy đã và đang mang lại. Cái “nếu như ngày đó” đã khép lại, và cô đã sẵn sàng cho một tương lai mới, một tương lai mà cô tự mình lựa chọn, không còn bóng dáng của những tiếc nuối hay hoài niệm.
***
Chiều tà, ánh nắng vàng nhạt trải dài trên những con đường nhỏ lát gạch của công viên thị trấn, nhuộm vàng cả những tán cây cổ thụ và thảm cỏ xanh mướt. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương cỏ cây dịu mát và tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang chơi đùa. Lê An và Nguyễn Hoàng Huy cùng nhau đi dạo, bước chân chậm rãi, hòa vào khung cảnh yên bình của buổi chiều muộn.
Huy không phải là người nói nhiều. Anh luôn kiệm lời, nhưng những cử chỉ c���a anh thì lại nói lên tất cả. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, truyền cho cô một cảm giác an toàn đến lạ. Thỉnh thoảng, anh lại quay sang hỏi cô những câu chuyện nhỏ nhặt trong ngày, về công việc, về những điều cô thích hay không thích. Anh lắng nghe cô nói một cách chăm chú, ánh mắt luôn hướng về cô, không một chút xao nhãng. Chính những điều giản dị ấy, sự hiện diện vững chãi và sự quan tâm thầm lặng của Huy, đã khiến Lê An cảm thấy ấm lòng đến lạ.
Họ đi ngang qua một băng ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây cổ thụ. Huy khẽ dừng lại, kéo Lê An ngồi xuống. Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô khi thấy cô đang trầm tư nhìn về phía xa xăm, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, vẽ nên những vệt màu rực rỡ trên nền trời.
“Em có vẻ suy nghĩ nhiều,” Huy khẽ nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, như muốn xoa dịu những ưu tư trong lòng cô. “Có chuyện gì cứ kể anh nghe.”
Lê An quay sang nhìn anh, ánh mắt cô dịu dàng. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh, sự kiên nhẫn vô bờ bến mà anh dành cho cô. Không cần phải giải thích quá nhiều, không cần phải tìm kiếm những từ ngữ hoa mỹ, cô chỉ muốn nói lên cảm xúc thật của mình lúc này. “Không có gì đâu anh. Chỉ là… em thấy rất bình yên khi ở bên anh.”
Huy mỉm cười, một nụ cười hiền hậu và ấm áp. Anh khẽ siết chặt tay cô hơn một chút. “Anh chỉ muốn em luôn được bình yên và hạnh phúc.” Lời nói của anh không phải là một lời hứa hẹn sáo rỗng, mà là một cam kết được thể hiện qua từng hành động nhỏ nhặt mỗi ngày, qua sự quan tâm không ngừng nghỉ mà anh dành cho cô.
Lê An tựa nhẹ đầu vào vai Huy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc từ áo anh, mùi của nắng, của gió và một chút gì đó thật mộc mạc, chân thành. Cô cảm thấy sự vững chãi từ anh, như một cái cây cổ thụ kiên cường giữa bao phong ba bão táp. Không còn những hoài niệm về “nếu như ngày đó” hay những tiếc nuối về một tình yêu “chậm một nhịp”. Không còn cảm giác về một khoảng cách vô hình nào nữa giữa cô và thực tại. Tất cả đã tan biến, nhường chỗ cho một sự chấp nhận ngọt ngào, một niềm tin mãnh liệt vào lựa chọn của mình.
Cô biết rằng, đây không phải là một tình yêu cuồng nhiệt như trong phim ảnh hay tiểu thuyết. Nó là một tình yêu được xây dựng trên sự thấu hiểu, tôn trọng, và quan trọng nhất, là sự bình yên mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là những cảm xúc bùng cháy, những khao khát không ngừng. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, tình yêu còn có thể là sự an toàn, là sự ổn định, là một bến đỗ vững chắc mà cô có thể tin tưởng hoàn toàn.
Trong khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời, Lê An nhắm mắt lại, tận hưởng sự ấm áp từ Huy và cảm giác bình yên đang bao trùm lấy cô. Cô đã chọn. Cô chọn tin vào sự bình yên này. Cô chọn tin vào Huy. Và cô biết, mình đã sẵn sàng cho một tương lai rạng rỡ, một tương lai không còn bóng dáng của quá khứ, mà chỉ còn là sự hiện diện của một tình yêu trưởng thành, một bến đỗ không mộng mị, nhưng đủ ấm áp để cô có thể neo đậu cả cuộc đời.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.