Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 540: Bữa Cơm Sum Vầy: Vị Trí Đã Định
Gió lạnh quất vào mặt Trần Hạo, mang theo hơi sương và một chút mùi kim loại. Anh nắm chặt tay vào lan can kính, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào da thịt. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những kỷ niệm đang gào thét trong tâm trí. Nhưng càng cố gắng, chúng càng hiện rõ ràng hơn. "Thành công này, vinh quang này... có là gì khi không có cô ấy ở bên?" Anh tự hỏi chính mình, giọng nói đầy chua xót. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể mơ ước. Nhưng anh đã đánh đổi nó bằng cái giá quá đắt: hạnh phúc của chính mình, và cả cơ hội được ở bên người con gái anh yêu. Anh mở mắt ra, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn đèn của thị trấn ven sông có lẽ đang lập lòe. Đó là nơi Lê An đang sống, đang tìm thấy hạnh phúc của mình. Một hạnh phúc giản dị mà anh đã từng coi thường, đã từng gác lại để theo đuổi những tham vọng lớn lao. Giờ đây, những tham vọng ấy đã được thỏa mãn, nhưng trái tim anh vẫn còn nguyên nỗi day dứt, vẫn còn nguyên nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Đây chính là khoảng cách vô hình lớn nhất, không phải là khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách của những lựa chọn, của những cơ hội đã vụt mất. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời.
***
Trong khi Trần Hạo đang vật lộn với những tiếng vọng của quá khứ trên đỉnh cao lộng gió của thành phố, thì tại một thị trấn ven sông yên bình, nơi nắng chiều tà vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong, cuộc sống của Lê An đang diễn ra với một nhịp điệu khác hẳn. Chiều muộn, cái se lạnh của những ngày cuối năm đã bắt đầu len lỏi vào không khí, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lê An, một hơi ấm áp đang dần lan tỏa.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy vừa đặt chân tới sân nhà, nơi ánh nắng vàng óng cuối ngày rọi xiên qua những tán cây bưởi, chiếu lên thảm cỏ xanh mướt và những chậu hoa mười giờ đang khoe sắc. Cánh cổng gỗ cũ kỹ mở rộng, đón chào họ bằng mùi hương quen thuộc của đất ẩm, của khói bếp và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn. Ngôi nhà cấp bốn mái ngói đỏ tươi, tường vôi vàng nhạt, vẫn giữ nguyên nét kiến trúc truyền thống của vùng quê Bắc Bộ. Bên hiên, vài chiếc ghế tre được kê ngay ngắn, chờ đón những buổi chuyện trò rôm rả. Tiếng gà cục tác đâu đó trong vườn, tiếng trẻ con cười giỡn vọng lại từ con hẻm nhỏ, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, xoa dịu mọi lo toan.
Lê An mỉm cười, cảm nhận sự thân thuộc len lỏi vào từng tế bào. Cô quay sang nhìn Huy, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Anh nắm tay cô thật chặt, nụ cười rạng rỡ trên môi, ánh mắt trìu mến nhìn cô và ngôi nhà. "Về đến nhà rồi, em yêu," anh thì thầm, siết nhẹ tay cô. Cảm giác ấm áp lan tỏa từ bàn tay anh, xua đi chút se lạnh của buổi chiều tà.
Vừa bước vào sân, tiếng Phan Thị Sáu, mẹ Lê An, đã vang lên từ trong bếp: "An đấy à con? Huy đấy à cháu? Vào đây mau, bố con đang dọn bàn ngoài sân đấy!" Giọng bà mẹ nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng pha chút hối hả. Mùi thức ăn truyền thống bắt đầu lan tỏa, mùi hành phi thơm lừng, mùi nước mắm chua ngọt, lẫn với hương gạo mới nấu, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác mời gọi.
Lê An vội vàng chạy vào bếp, ôm chầm lấy mẹ. "Mẹ ơi, con về rồi." Huy cũng theo sau, cúi chào Phan Thị Sáu lễ phép. "Cháu chào bác ạ. Cháu đến giúp bác được việc gì không ạ?" Anh vừa nói vừa nhanh nhẹn cởi chiếc áo khoác ngoài, xắn tay áo lên, tỏ rõ ý định muốn xắn tay vào làm việc.
Phan Thị Sáu cười hiền, vỗ nhẹ vào vai Huy. "Ôi dào, con cứ khách sáo làm gì. Cứ tự nhiên như ở nhà ấy. Bố con đang bê bàn ghế ra ngoài hiên rồi. Cháu ra giúp ông ấy một tay nhé."
Nguyễn Hoàng Huy lập tức nghe lời, bước ra sân. Lê Văn Năm, bố Lê An, đang loay hoay với chiếc bàn gỗ lớn, ông đã luống tuổi nên việc bê vác cũng không còn dễ dàng. Thấy Huy, ông Năm cười tươi, ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng. "Thằng Huy đấy à? May quá, chú đang cần người giúp đây."
Huy nhanh chóng tiến đến, không nói nhiều lời, anh khom lưng đỡ lấy một đầu bàn, cùng ông Năm di chuyển chiếc bàn ra vị trí trung tâm sân vườn. Sức vóc của một người đàn ông trưởng thành, lại thường xuyên tập luyện thể thao, giúp anh dễ dàng làm việc nặng. Ông Năm nhìn anh đầy vẻ mãn nguyện. "Khỏe thật đấy! Chú cứ tưởng phải đợi thằng Quân về mới khiêng nổi cái bàn này chứ."
Lê An đứng ở ngưỡng cửa bếp, vừa phụ mẹ nhặt rau, vừa ngắm nhìn cảnh tượng ấy. Lòng cô tràn ngập một cảm giác bình yên đến lạ. Từ khi quen Huy, cô ít khi phải lo lắng hay suy nghĩ quá nhiều. Anh luôn chủ động, chu đáo, và quan trọng nhất là anh luôn hiện hữu, luôn ở bên cạnh cô trong từng khoảnh khắc. Cái cách anh hòa nhập vào gia đình cô, cái cách anh nói chuyện với bố mẹ cô, tự nhiên và chân thành, khiến cô cảm thấy vô cùng an tâm. Nó hoàn toàn khác với những gì cô từng trải qua trong quá khứ, những khoảng cách vô hình, những lời nói không thành, những sự chờ đợi mỏi mòn. Với Huy, mọi thứ đều rõ ràng, minh bạch, ấm áp và gần gũi.
Trong bếp, Phan Thị Sáu vẫn luôn tay thái rau, nhưng ánh mắt bà không ngừng dõi theo con gái và chàng rể tương lai. "Huy khéo tay quá, chẳng mấy chốc mà An nhà mình có phúc rồi," bà nói nhỏ, giọng đầy ý tứ, vừa đủ để Lê An nghe thấy.
Lê An ửng hồng đôi má, khẽ bĩu môi. "Mẹ cứ nói quá. Con bé nào chẳng biết làm việc nhà." Nhưng trong lòng cô, lời nói của mẹ lại như một liều thuốc ngọt ngào. Cô biết mẹ cô đã ưng Huy lắm rồi.
Bên ngoài, Lê Văn Năm đã cùng Huy kê xong bàn ghế. Anh Quân, anh họ của Lê An, cũng vừa chạy xe máy về, chiếc xe phanh kít trước cổng. Anh Quân là một người đàn ông chân chất, làn da đen nhẻm vì nắng gió đồng ruộng, thân hình khỏe mạnh. Vừa thấy Huy, anh đã cười rạng rỡ, vỗ vai anh một cái thật mạnh. "Thằng Huy! Mày đến sớm thế! Tưởng phải đi đón mày chứ."
"Em đến giúp bác Năm với bác Sáu một tay anh ạ," Huy đáp, giọng nói tự nhiên, không chút khách sáo. "Anh mới về à?"
"Ờ, anh vừa đi thăm vườn về. Đang định ra phụ bố mẹ mày đây." Anh Quân nói rồi quay sang nhìn Lê An đang đứng ở cửa bếp. "An, sao cứ đứng đấy? Ra đây phụ anh hai thằng đàn ông khiêng đồ cái coi."
Lê An cười khúc khích, buông rổ rau rồi bước ra sân. "Anh cứ làm như con bé lắm việc lắm." Cô trêu lại Anh Quân, nhưng trong lòng lại cảm thấy vui vẻ. Không khí gia đình ấm cúng, rộn ràng như thế này đã lâu lắm rồi cô mới được tận hưởng. Mọi người đều yêu quý Huy, đều chấp nhận anh một cách tự nhiên như thể anh đã là một thành viên của gia đình từ bao giờ.
Lê Văn Năm gật gù, ánh mắt nhìn Huy đầy tin tưởng. "Thằng Huy được đấy, chịu khó, biết giúp đỡ người lớn. Không như mấy thằng thanh niên bây giờ, về nhà là chỉ biết cắm mặt vào điện thoại." Ông nói, giọng có vẻ pha chút trách móc nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự ưu ái dành cho Huy. "Thôi, xong xuôi rồi. Mấy đứa vào nghỉ ngơi đi. An, con ra phụ mẹ dọn nốt ít đồ trong bếp đi con."
Lê An cảm nhận một sự bình yên sâu sắc, một cảm giác được bảo vệ và thuộc về. Những suy nghĩ về quá khứ, về những điều "nếu như" của Trần Hạo, nếu có thoáng qua, cũng nhanh chóng tan biến như làn khói mờ. Hiện tại của cô là đây, ấm áp, chân thật, và đầy hứa hẹn. Cô tin rằng mình đã chọn đúng con đường, một con đường không có những bước sai lầm, không có những tiếc nuối khôn nguôi, mà chỉ có sự bình yên, hạnh phúc và một bến đỗ an yên mà cô hằng mong ước.
***
Khi màn đêm dần buông xuống, thay thế ánh nắng vàng bằng thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp của những bóng đèn điện trong nhà, bữa cơm sum vầy chính thức bắt đầu. Tiếng cười nói, tiếng bát đĩa lách cách, tiếng cụng ly vang lên rộn ràng khắp căn nhà nhỏ. Không chỉ có gia đình Lê An, mà còn có họ hàng thân thuộc từ các nơi lân cận, và cả những người hàng xóm thân thiết như bà Mai cũng được mời đến. Căn nhà vốn đã ấm cúng giờ lại càng trở nên chật chội nhưng cũng đầy ắp tình người. Mùi hương của các món ăn truyền thống như gà luộc lá chanh, nem rán giòn rụm, canh măng miến thơm lừng, và cả món cá kho riềng cay nồng, hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Lê An ngồi cạnh Nguyễn Hoàng Huy, trên chiếc ghế gỗ dài đã được chuẩn bị sẵn. Ánh đèn vàng hắt xuống, làm khuôn mặt cô trở nên hồng hào, rạng rỡ. Cô mặc một chiếc áo dài cách tân màu xanh ngọc bích, tôn lên vẻ dịu dàng, thanh thoát. Huy cũng rất bảnh bao trong chiếc áo sơ mi màu kem lịch sự. Ngay từ đầu bữa tiệc, Huy đã chứng tỏ sự khéo léo và tự tin của mình. Anh không chỉ chăm sóc Lê An từng chút một – gắp thức ăn vào bát cô, rót nước cho cô, mà còn giao tiếp rất tự nhiên, hài hước với tất cả mọi người. Anh biết cách lắng nghe những câu chuyện của các cụ, biết cách pha trò với các cô, các dì, và đặc biệt là rất biết cách lấy lòng bố mẹ Lê An.
Bà Mai, người hàng xóm tò mò nhưng cũng rất thân thiện, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, là người đầu tiên lên tiếng trêu chọc. Bà nhìn Huy, rồi lại nhìn Lê An, ánh mắt tinh quái. "An nhà mình có phước, tìm được chàng rể vừa hiền vừa giỏi giang thế này. Hôm nọ tôi thấy thằng Huy còn ra vườn phụ ông Năm tưới cây nữa đấy. Đâu phải ai cũng chịu khó thế này đâu."
Cả bàn ăn bật cười rộ lên. Lê An cảm thấy mặt mình nóng bừng, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả. Cô khẽ cấu nhẹ vào tay Huy dưới gầm bàn, ra hiệu anh đừng quá đắc ý. Nhưng Huy chỉ mỉm cười, ánh mắt đầy yêu chiều nhìn cô.
Một người dì họ của Lê An, một người phụ nữ vui tính và thẳng thắn, tiếp lời: "Năm nay chắc có tin vui rồi An nhỉ? Cưới xin xong là phải đẻ liền cho mẹ chồng bế cháu. Bác Sáu mong cháu lắm rồi đấy!" Lời nói của dì khiến cả bàn ăn lại được dịp cười vang.
Lê An đỏ mặt tía tai, không biết nói gì, chỉ biết cúi gằm mặt xuống bát cơm. Nhưng Huy thì khác. Anh không hề tỏ ra ngại ngùng, mà ngược lại, còn vui vẻ đáp lời một cách dõng dạc, tự tin. "Dạ, cháu cũng mong lắm ạ. Các bác cứ yên tâm, cháu sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mong mỏi của mọi người đâu ạ."
Câu trả lời của Huy khiến mọi người càng thêm thích thú. Phan Thị Sáu cười tươi rói, vỗ tay. Lê Văn Năm gật đầu liên tục, ánh mắt tự hào. Anh Quân cũng cười phá lên, vỗ vai Huy: "Thằng này được! Khéo ăn nói lắm!"
Lê An ngước lên nhìn Huy, ánh mắt vừa trách móc vừa đầy biết ơn. Cô biết anh đang cố gắng làm cô vui, và cũng muốn cho gia đình cô thấy sự nghiêm túc của anh. Cái cách anh đối diện với những lời trêu chọc một cách tự tin và chân thành như vậy, khiến cô cảm thấy vô cùng an toàn và được yêu thương. Những lời nói ấy, dù ch��� là trêu đùa, nhưng lại gieo vào lòng cô những hạt mầm hy vọng về một tương lai tươi sáng, một gia đình nhỏ của riêng mình.
Trong suốt bữa cơm, Huy không ngừng gắp thức ăn cho Lê An, hỏi han xem cô có thích món nào không. Anh còn chủ động kể những câu chuyện vui về công việc, về những chuyến đi, khiến không khí bàn ăn luôn rộn ràng. Lê An, ngồi bên cạnh anh, cảm thấy mình như một nàng công chúa đang được che chở. Cô không cần phải lo nghĩ gì nhiều, chỉ cần mỉm cười, lắng nghe và đáp lại những lời quan tâm của anh. Cô thấy mình thật may mắn khi có anh bên cạnh.
Sự hiện diện của Huy không chỉ mang lại niềm vui cho cô, mà còn mang lại sự yên tâm cho cả gia đình. Lê Văn Năm và Phan Thị Sáu, mỗi khi nhìn thấy Huy chăm sóc Lê An, ánh mắt họ lại rạng ngời niềm hạnh phúc. Họ đã chứng kiến con gái mình trải qua những năm tháng thanh xuân với bao nhiêu chờ đợi, bao nhiêu vương vấn. Giờ đây, khi thấy cô tìm được bến đỗ bình yên, họ không giấu nổi sự mãn nguyện.
Tiếng cụng ly vang lên, chúc mừng sức khỏe, chúc mừng hạnh phúc. Mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên hòa lẫn với mùi thức ăn, tạo nên một không gian linh thiêng mà ấm áp. Lê An nhìn quanh, từ khuôn mặt rạng rỡ của bố mẹ, đến nụ cười thân thiện của họ hàng, và ánh mắt trìu mến của Huy. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy đây chính là điều mà cô hằng khao khát – một gia đình, một tình yêu chân thành, một cuộc sống bình dị nhưng đầy ắp niềm vui. Mọi thứ dường như đã được định sẵn, mọi khoảng cách đã được lấp đầy, mọi nỗi chờ mong đã được đáp lại. Không có sự chậm một nhịp nào ở đây, chỉ có sự hòa quyện hoàn hảo của hai tâm hồn, được gia đình và xã hội đón nhận trọn vẹn.
***
Đêm dần khuya, những vị khách cuối cùng cũng ra về, tiếng xe máy nổ xa dần rồi tắt hẳn trong màn đêm yên tĩnh của thị trấn. Chỉ còn lại Lê An, Huy và bố mẹ cô trong sân nhà. Gió lạnh về đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi sương mờ ảo và mùi hương của hoa đêm. Ánh trăng mờ nhạt lẩn khuất sau những đám mây, chỉ đủ để soi rõ con đường lát gạch trong sân.
Phan Thị Sáu và Lê Văn Năm đứng cạnh chiếc bàn gỗ đã vơi đi nhiều thức ăn, ánh mắt nhìn Huy đầy trìu mến. Huy vẫn giữ vẻ nghiêm túc và lễ phép. Lê An đứng cạnh anh, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh đang nhẹ nhàng siết lấy tay cô. Cảm giác này thật thân thuộc, thật an toàn, như thể cô đã tìm thấy nơi mình thuộc về.
Lê Văn Năm hắng giọng, phá tan sự im lặng. "Huy này, chú có vài lời muốn nói với cháu." Giọng ông trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự trang trọng.
Huy lập tức đứng thẳng người hơn, ánh mắt thể hiện sự sẵn sàng lắng nghe. "Dạ, cháu xin nghe ạ."
"An là đứa hiền lành, tình cảm," ông Năm bắt đầu, giọng đầy tự hào về con gái mình. "Nó cũng đã trải qua nhiều chuyện, chú biết. Nhưng giờ thấy nó được hạnh phúc, chú với thím Sáu mừng lắm." Ông nhìn Lê An một thoáng, rồi lại quay sang Huy, ánh mắt đầy tin tưởng. "Chú tin tưởng giao nó cho con, Huy. Con là một chàng trai tốt, có trách nhiệm. Chú nhìn thấy điều đó."
Phan Thị Sáu cũng bước đến gần hơn, đặt bàn tay ấm áp lên vai Huy. "Mẹ chỉ mong con bé được hạnh phúc, có một tấm chồng biết yêu thương, chăm sóc. Mẹ biết con là người như thế. An nhà mình đã chọn đúng rồi." Giọng bà mẹ nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng tất cả tình yêu thương và sự kỳ vọng của một người mẹ. Bà nhìn Huy, ánh mắt thấu hiểu, như thể bà đã nhìn thấy cả tương lai bình yên của con gái mình trong ánh mắt anh.
Nguyễn Hoàng Huy nắm chặt tay Lê An hơn một chút, như một lời cam kết thầm lặng. Anh nhìn thẳng vào mắt Lê Văn Năm và Phan Thị Sáu, giọng nói kiên định, rõ ràng. "Dạ, con xin hứa với hai bác, con sẽ luôn yêu thương và chăm sóc An thật tốt. Con sẽ không bao giờ để An phải buồn hay phải chịu thiệt thòi. Con sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho An." Lời hứa của anh không chỉ là những lời nói suông, mà còn là sự chân thành toát ra từ tận đáy lòng, một cam kết vững chắc cho tương lai.
Lê An ngước nhìn Huy, ánh mắt cô lấp lánh như có nước. Không phải là nước mắt của sự buồn bã hay tiếc nuối, mà là nước mắt của sự cảm động và biết ơn. Cô khẽ thì thầm, giọng nói nghẹn ngào: "Cảm ơn anh." Cô không biết phải nói gì hơn. Tất cả những gì cô cảm nhận được lúc này là sự bình yên, sự an toàn tuyệt đối mà Huy mang lại. Anh đã lấp đầy mọi khoảng trống trong trái tim cô, đã xóa đi mọi nỗi sợ hãi về một tương lai mông lung.
Lê Văn Năm và Phan Thị Sáu mỉm cười mãn nguyện. Ông Năm vỗ vai Huy một cái thật nhẹ. "Được rồi, thế là chú yên tâm rồi." Bà Sáu cũng gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hạnh phúc. "Thôi, khuya rồi, mấy đứa vào nhà đi. Để bố mẹ dọn dẹp nốt."
Hai ông bà quay lưng, bước vào trong nhà. Lê An và Huy đứng lại một lúc, vẫn nắm tay nhau trong màn đêm se lạnh. Tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong vườn, tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, tất cả tạo nên một bản nhạc đêm dịu êm. Lê An tựa nhẹ đầu vào vai Huy, cảm nhận sự vững chãi từ anh. Hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc từ áo anh, tất cả bao bọc lấy cô, xoa dịu mọi giác quan.
"Em hạnh phúc lắm, Huy ạ," cô thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ như một lời nguyện ước.
Huy cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc cô. "Anh cũng vậy, An. Anh sẽ luôn làm em hạnh phúc."
Trong khoảnh khắc đó, Lê An cảm thấy một niềm tin mãnh liệt. Cô biết rằng, mình đã chọn đúng. Cái "nếu như ngày đó" của Trần Hạo đã vĩnh viễn nằm lại trong quá khứ, không còn khả năng làm lay động hiện tại của cô nữa. Cô không còn cảm thấy sự chậm một nhịp hay khoảng cách vô hình nào nữa. Cuộc đời cô đã tìm thấy bến đỗ an yên, một bến đỗ không mộng mị, không hoài niệm, mà là một thực tại ấm áp, được xây dựng bằng tình yêu thương và sự chân thành. Dưới ánh trăng mờ nhạt, hai người đứng lặng lẽ, cùng nhìn lên bầu trời đêm, nơi vô số vì sao đang lấp lánh, như những lời chúc phúc cho một tương lai rạng ngời.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.