Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 539: Vinh Quang Giữa Khoảng Trống
Nắng chiều đã dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn lồng dịu nhẹ trong quán. Gió đêm bắt đầu thổi nhẹ qua tán cây ngoài cửa sổ, mang theo chút hương hoa lài ngọt ngào. Lê An nhìn Chi Mai, ánh mắt cô đầy sự biết ơn. "Huy đã cho tôi thấy rằng, một tương lai bình yên, một bến đỗ vững chắc không phải là giấc mơ xa vời. Anh ấy đã biến nó thành hiện thực." Cô hoàn toàn chấp nhận thực tại và tương lai với Huy, không còn bất kỳ "nếu như ngày đó" nào có thể lay chuyển cô. Mối quan hệ này, sự bình yên này, chính là điều cô đã tìm kiếm bấy lâu. Và cô biết, đây chính là khởi đầu cho một chương mới, một hành trình được sẻ chia cùng người đàn ông mà cô tin tưởng tuyệt đối, không một chút gợn lăn tăn. Cuộc đời cô, từ giờ phút này, sẽ là một dòng chảy êm đềm, một hạnh phúc giản dị mà cô đã lựa chọn.
***
Trong khi Lê An tìm thấy sự bình yên giản dị bên tách trà hoa cúc, Trần Hạo lại đang đứng giữa ánh đèn lấp lánh của một căn phòng họp hình oval lớn, vinh quang và những tràng pháo tay giòn giã bao quanh. Bàn họp dài bằng gỗ óc chó bóng loáng phản chiếu ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED âm trần, khiến không gian vốn đã trang trọng càng thêm phần lạnh lẽo. Những chiếc ghế da cao cấp bọc quanh chiếc bàn tưởng chừng êm ái, nhưng sự căng thẳng và chuyên nghiệp vẫn giăng mắc trong không khí. Phía sau Trần Hạo là một màn hình chiếu lớn, vẫn còn hiển thị những biểu đồ phức tạp và số liệu tăng trưởng ấn tượng, minh chứng cho một thành công vang dội mà anh vừa mang lại cho tập đoàn Trần Thịnh.
Mùi cà phê đậm đặc, pha lẫn với hương nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp và mùi giấy mới từ những tập tài liệu dày cộp, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của giới thượng lưu, của những người đang nắm giữ quyền lực trong tay. Trần Hạo, với bộ vest xám lịch lãm, cà vạt thắt chỉnh tề, đứng thẳng tắp trước những ánh mắt ngưỡng mộ và có phần nể trọng. Giọng nói của anh, trầm ấm và rõ ràng, vừa kết thúc bài thuyết trình về dự án mang lại lợi nhuận kỷ lục. Một tràng vỗ tay vang dội như sấm, không ngớt, kéo dài hơn hẳn những lần trước. Anh có thể cảm nhận được những tia mắt ghen tỵ lẫn khâm phục đổ dồn về phía mình.
Anh Long, cấp trên trực tiếp của Trần Hạo, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, bước tới vỗ mạnh vào vai anh. Lực vỗ tay ấm áp, chân thành, mang theo sự tự hào rõ rệt. "Hạo, cậu đã làm rất tốt! Đây là một thành công lớn cho tập đoàn chúng ta! Tôi đã nói mà, cậu là thiên tài bẩm sinh cho những dự án lớn như thế này." Giọng anh Long sang sảng, tràn đầy phấn khởi. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Cậu đã nắm bắt nó một cách hoàn hảo."
Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười xã giao đã trở thành bản năng thứ hai của anh nơi thương trường. Anh gật đầu, đáp lại những lời chúc mừng. Vô số đồng nghiệp vây quanh, mỗi người một lời khen, một ánh mắt thán phục. Hải Yến, cô đồng nghiệp xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu, người mà ai cũng biết có tình cảm đặc biệt với anh, len qua đám đông, tiến lại gần. Ánh mắt cô long lanh, pha lẫn một chút thất vọng vì anh dường như không bao giờ để ý đến mình. "Chúc mừng anh, Hạo. Anh lúc nào cũng khiến mọi người phải ngạc nhiên. Em thực sự ngưỡng mộ anh." Giọng cô nhẹ nhàng, ánh mắt không giấu nổi sự trìu mến. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, "Cảm ơn em, Hải Yến. Mọi người đều đã cố gắng." Một câu nói chung chung, lịch thiệp, nhưng đủ để giữ một khoảng cách vô hình.
Hà Minh, một đồng nghiệp khác, cũng là bạn học cũ của Trần Hạo, với vẻ ngoài bảnh bao và phong thái tự tin, tiến đến, khoanh tay đứng cạnh anh. Ánh mắt anh ta có một chút phức tạp, vừa ngưỡng mộ vừa ẩn chứa sự cạnh tranh ngầm. "Lại là cậu thắng rồi, Hạo. Vẫn phong độ như ngày nào." Hà Minh nói, giọng điệu có chút mỉa mai nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần khâm phục. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn." Trần Hạo vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt, không phản ứng gì nhiều. Anh biết, Hà Minh luôn muốn vượt qua mình, nhưng dường như chưa bao giờ thành công.
Nhìn quanh căn phòng, nhìn những gương mặt hân hoan, những cái bắt tay chúc mừng, Trần Hạo cảm thấy một sự trống rỗng lạ lùng xâm chiếm. Tiếng vỗ tay vẫn còn vang vọng trong tai anh, nhưng dường như nó không chạm đến được trái tim. Vinh quang này, thành công này, nó có ý nghĩa gì đây? Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, có tiền tài, địa vị, sự ngưỡng mộ từ vô số người. Nhưng tại sao, trong sâu thẳm, anh vẫn thấy một khoảng trống không gì lấp đầy? Cảm giác cô đơn vẫn bám riết lấy anh, một nỗi cô đơn mà càng thành công nó lại càng trở nên rõ rệt hơn, sắc lạnh hơn. Như một người lữ hành đã chinh phục được đỉnh núi cao nhất, nhưng khi đứng trên đỉnh, lại nhận ra mình chỉ có một mình, xung quanh là gió lạnh và mây mù. Anh đã có mọi thứ mà người đời khao khát, nhưng lại thiếu đi thứ giản dị nhất, thứ mà tiền bạc không thể mua được. Đó là sự hiện diện của một người, là một bến đỗ bình yên, một mái ấm.
Anh Long tiếp tục nói về những dự án tiếp theo, về những cơ hội mới, nhưng lời anh ta nói cứ lướt qua tai Trần Hạo. Anh gật đầu, ra vẻ lắng nghe, nhưng tâm trí anh đã trôi dạt về một nơi xa xôi nào đó, nơi có con sông nhỏ êm đềm và một cô gái với nụ cười hiền dịu. Thành công này, sự nghiệp này, liệu có thể đổi lấy một ánh mắt thân thuộc, một cái nắm tay ấm áp, một cuộc đời không còn "nếu như ngày đó" không? Câu hỏi đó lẩn quẩn trong đầu anh, day dứt như một vết thương không bao giờ lành. Mùi cà phê nguội dần trong không khí, cũng giống như nhiệt huyết của anh đối với những thành tựu này. Anh đã đạt được mọi thứ, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời thành phố. Trần Hạo trở về văn phòng riêng của mình, nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thịnh. Căn phòng rộng lớn, với ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, giờ đây phản chiếu ánh sáng vàng cam của buổi chiều tà, biến cả không gian thành một bức tranh siêu thực. Nội thất tối giản nhưng cực kỳ sang trọng: chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó sẫm màu, chiếc ghế da cao cấp êm ái, nơi anh thường ngồi hàng giờ liền để đối mặt với những con số và chiến lược. Một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại treo trên tường, những đường nét trừu tượng lạnh lẽo, cùng với giá sách lớn chứa đầy tài liệu và sách chuyên ngành, tất cả đều toát lên vẻ uy nghiêm và trí tuệ.
Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của thư ký từ phòng ngoài vọng vào, thỉnh thoảng là tiếng chuông điện thoại nội bộ rè rè, nhưng tất cả đều không thể phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm lấy Trần Hạo. Anh không bật đèn, để ánh sáng tự nhiên của hoàng hôn tràn ngập căn phòng, mang theo một chút ấm áp giả tạo trước khi màn đêm buông xuống. Anh thả mình xuống chiếc ghế da, cảm nhận sự êm ái của chất liệu cao cấp, nhưng không tìm thấy sự thoải mái. Ánh mắt anh vô định nhìn ra khung cửa sổ lớn. Từ đây, anh có thể thấy toàn cảnh thành phố, những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những con đường tấp nập xe cộ như những dòng chảy ánh sáng. Một khung cảnh tráng lệ, biểu tượng cho quyền lực và sự giàu có, nhưng trong mắt anh, nó chỉ là một bức tranh vô hồn.
Anh lấy chiếc điện thoại di động từ túi áo, vẻ mặt mệt mỏi. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng, qua các tin tức kinh tế, những bài báo ca ngợi thành công của dự án, những lời chúc mừng trên các nền tảng mạng xã hội. Anh đọc, nhưng không cảm nhận được gì nhiều. Chúng như những lời khen rỗng tuếch, những tiếng vỗ tay xa vời. Anh dừng lại ở một trang tin tức địa phương, nơi có những hình ảnh về một sự kiện cộng đồng ở thị trấn ven sông. Và rồi, một hình ảnh đập mạnh vào mắt anh, khiến trái tim anh như bị một bàn tay vô hình siết chặt.
Đó là Lê An. Cô đang cười. Một nụ cười rạng rỡ, không chút gợn ưu tư, đúng như cái cách cô từng cười ngày xưa bên bờ sông cũ. Cô mặc một chiếc váy màu kem giản dị nhưng thanh lịch, mái tóc dài buông xõa, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Bên cạnh cô, Nguyễn Hoàng Huy đứng cạnh, tay khẽ đặt lên eo cô một cách dịu dàng và tự nhiên. Anh ta cũng cười, một nụ cười ấm áp, mãn nguyện. Họ đang cùng nhau trồng một cây xanh trong một công viên mới của thị trấn, khung cảnh tràn đầy sự bình yên và hy vọng. Không khí xung quanh họ dường như ngưng đọng bởi sự gắn kết, bởi sự an yên mà họ đang cùng nhau xây dựng.
Trái tim Trần Hạo nhói lên một tiếng. Một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp lồng ngực. Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh, như thể muốn xuyên qua màn hình để chạm vào nụ cười ấy. Nụ cười mà anh đã từng nghĩ là của riêng anh, nụ cười mà anh đã từng có thể nhìn thấy mỗi ngày. Nhưng giờ đây, nó thuộc về một người khác, thuộc về một cuộc đời khác, một bến đỗ mà anh đã không thể trở thành.
"An..." anh thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đã đánh mất đi tất cả sức lực. "Cô ấy thực sự đã tìm được bến đỗ rồi. Bình yên đến thế..."
Sự bình yên đó, nó đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và trống rỗng trong tâm hồn anh. Sự hạnh phúc giản dị của Lê An bên Huy như một nhát dao sắc lẹm cứa vào vết thương lòng của Trần Hạo. Vết thương mà anh đã cố gắng chôn vùi dưới những thành công, dưới những con số và danh vọng. Nhưng chỉ cần một hình ảnh, một khoảnh khắc, tất cả đều vỡ vụn. Anh nhớ lại những lời Chi Mai đã nói với Lê An trong chương trước, rằng Huy là bến đỗ an toàn, rằng tình yêu không chỉ là những lời mật ngọt mà là sự hiện diện, trách nhiệm, những kế hoạch cụ thể. Anh đã thiếu tất cả những điều đó. Anh đã để tình yêu "chậm một nhịp".
Hoàng hôn đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, biến thành phố thành một dải ngân hà nhân tạo. Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động, ánh mắt dán chặt vào bức ảnh. Cái cảm giác mất mát, cái sự hối hận bấy lâu nay cứ lẩn khuất, giờ đây bỗng bùng lên dữ dội, thiêu đốt anh từ bên trong. Anh đã có tất cả, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất: một phần của chính mình, một phần của quá khứ mà anh đã không dám níu giữ.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, trị giá bằng cả một gia tài, lấp lánh dưới ánh đèn đường hắt vào, nhưng nó không thể đo đếm được thời gian đã trôi qua, hay những cơ hội đã vụt mất. Anh đã từng nghĩ, thành công sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng hóa ra, nó chỉ làm cho khoảng trống ấy càng trở nên mênh mông, lạnh lẽo hơn mà thôi.
***
Tối muộn, gió mạnh và se lạnh, Trần Hạo bước lên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh. Không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt, với hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực, khiến anh có cảm giác như đang đứng trên đỉnh của thế giới. Tiếng gió rít qua tai anh, mang theo âm thanh trầm đục của thành phố từ xa vọng lên – tiếng còi xe, tiếng động cơ, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng xa lạ. Mùi không khí cao, mùi kim loại của kết cấu tòa nhà, pha lẫn chút khói bụi mịt mờ từ thành phố, khiến lồng ngực anh se lại.
Anh đứng tựa vào lan can kính, phóng tầm mắt ra xa. Ánh đèn của hàng triệu ngôi nhà, hàng triệu chiếc xe, lấp lánh như vô số vì sao dưới chân anh. Một khung cảnh choáng ngợp, biểu tượng cho sự phồn hoa và hối hả không ngừng nghỉ. Nhưng tất cả những ánh sáng ấy không thể xua đi bóng tối trong lòng anh, một bóng tối sâu thẳm và lạnh lẽo hơn cả màn đêm buông xuống.
Trong giây phút này, vinh quang và thành công mà anh vừa đạt được bỗng trở nên vô nghĩa. Nó giống như một chiếc áo giáp lộng lẫy, nhưng bên trong là một trái tim trống rỗng và đầy thương tích. Anh nhớ lại những ngày tháng cũ, những buổi chiều tan học cùng Lê An trên con đường làng. Nhớ những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, nơi những lời nói không thành cứ lẩn quẩn trong tâm trí anh. Anh nhớ ánh mắt mong chờ của cô, nhớ sự im lặng đầy ẩn ý của chính mình.
"Nếu... nếu như ngày đó mình đã nói ra..." anh khẽ thở dài, âm thanh yếu ớt lạc vào trong gió. Câu nói đó, cụm từ "nếu như ngày đó" cứ day dứt anh không ngừng, như một lời nguyền rủa. Nếu anh đã dũng cảm hơn một chút, nếu anh đã không e dè, không sợ hãi đánh mất tình bạn để đổi lấy tình yêu. Nếu anh đã không để "khoảng cách vô hình" giữa họ lớn dần theo năm tháng. Nếu anh đã không để tình yêu "chậm một nhịp".
Nhưng tất cả đều chỉ là "nếu như". Và giờ đây, cái giá phải trả là sự trống rỗng, là nỗi hối hận gặm nhấm từng tế bào. Anh đã chọn sự nghiệp, đã chọn thành công. Anh đã có nó, vượt xa mọi mong đợi. Nhưng khi đứng trên đỉnh cao này, nhìn xuống thế giới, anh nhận ra mình chỉ có một mình. Không có Lê An để chia sẻ niềm vui, không có Lê An để xoa dịu những mệt mỏi. Không có Lê An để cùng anh xây dựng một "bến đỗ" bình yên.
Anh nhớ lại hình ảnh Lê An rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, sự bình yên ấy. Đó là tất cả những gì anh từng khao khát được nhìn thấy ở cô, và anh đã để tuột mất. Anh đã từng nghĩ, thời gian sẽ chữa lành tất cả. Thành công sẽ lấp đầy. Nhưng thời gian chỉ làm cho vết sẹo trở nên sâu hơn, và thành công chỉ làm cho nỗi cô đơn trở nên rõ rệt hơn.
Gió lạnh quất vào mặt anh, mang theo hơi sương và một chút mùi của kim loại. Trần Hạo nắm chặt tay vào lan can kính, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào da thịt. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những kỷ niệm đang gào thét trong tâm trí. Nhưng càng cố gắng, chúng càng hiện rõ ràng hơn.
"Thành công này, vinh quang này... có là gì khi không có cô ấy ở bên?" Anh tự hỏi chính mình, giọng nói đầy chua xót. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể mơ ước. Nhưng anh đã đánh đổi nó bằng cái giá quá đắt: hạnh phúc của chính mình, và cả cơ hội được ở bên người con gái anh yêu.
Anh mở mắt ra, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn đèn của thị trấn ven sông có lẽ đang lập lòe. Đó là nơi Lê An đang sống, đang tìm thấy hạnh phúc của mình. Một hạnh phúc giản dị mà anh đã từng coi thường, đã từng gác lại để theo đuổi những tham vọng lớn lao. Giờ đây, những tham vọng ấy đã được thỏa mãn, nhưng trái tim anh vẫn còn nguyên nỗi day dứt, vẫn còn nguyên nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Đây chính là khoảng cách vô hình lớn nhất, không phải là khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách của những lựa chọn, của những cơ hội đã vụt mất. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.