Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 538: Góc Yên Bình Của Lựa Chọn
Ánh nắng chiều bảng lảng như rót mật qua khung cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm của quán cà phê 'Góc Yên Bình', vẽ thành những vệt sáng vàng óng trên mặt bàn gỗ sẫm màu. Lê An ngồi một mình, khẽ khàng nhấp một ngụm trà hoa cúc ấm nóng, cảm nhận vị thanh nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi và hương thơm dịu mát xoa dịu những suy tư đang trỗi dậy trong lòng. Quán cà phê này, vốn là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ với bức tường gạch trần, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng và vô số chậu cây xanh nhỏ đặt khắp nơi. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, và cả những tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách vãng lai, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm, khiến không gian nơi đây trở nên thư thái đến lạ. Thoảng trong không khí là mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi bánh ngọt mới ra lò quyện với chút hương gỗ cũ mộc mạc và mùi hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, đôi khi lại trầm mặc đến nao lòng.
Cô lật dở vài trang sách cũ trên tay, nhưng tâm trí lại không thể nào tập trung được vào những con chữ. Từng câu, từng chữ của Huy tối qua vẫn vẹn nguyên trong tâm trí cô, rõ ràng và chân thực đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh khi anh chỉ vào những bản vẽ thô sơ về ngôi nhà mơ ước. Ngôi nhà nhỏ với mái ngói đỏ tươi, ban công hướng ra sông, khu vườn xanh mướt với những luống rau và hàng rào hoa hồng. Tất cả hiện lên sống động như một cuốn phim quay chậm. Những con số chi phí được ghi cẩn thận, từng nét bút đầy tâm huyết, sự chu đáo mà Huy dành cho tương lai của họ, nó không chỉ là lời nói suông mà là một lời hứa cụ thể, một kế hoạch vững chãi. Lê An nhắm mắt lại, khẽ thở dài. Đã bao lâu rồi cô không cảm thấy bình yên đến thế? Một sự bình yên không gợn sóng, không đi kèm với bất cứ nỗi lo âu hay sự mơ hồ nào.
Ngày đó, cô đã từng chờ đợi một lời khẳng định như thế từ Trần Hạo. Một lời hứa không chỉ nằm trong gió, không chỉ là những tin nhắn thưa thớt hay cuộc gọi ngắn ngủi. Cô đã từng khao khát một bến đỗ vững chắc, một bàn tay nắm chặt không rời, một đôi mắt nhìn thẳng vào tương lai của cả hai mà không chút e dè. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn, và những "lời nói không thành" chôn chặt trong lòng người. Trần Hạo đã mang đến cho cô những rung động đầu đời, những ký ức thanh xuân đẹp đẽ như một giấc mộng, nhưng anh lại không thể hiện thực hóa giấc mộng ấy thành một cuộc sống. Anh cứ mãi chần chừ, mãi để tình yêu "chậm một nhịp", để rồi cô phải mỏi mòn chờ đợi trong vô vọng.
Giờ đây, khi ngồi giữa không gian yên bình này, Lê An nhận ra một cách rõ ràng rằng những gì Huy mang lại hoàn toàn khác biệt. Anh không nói nhiều về tình yêu nồng cháy hay những cảm xúc mãnh liệt. Thay vào đó, anh vẽ ra một bức tranh cuộc sống, một tổ ấm cụ thể, chi tiết đến từng viên gạch, từng cành hoa. Anh không để cô phải tự hỏi về vị trí của mình trong lòng anh, cũng không để cô phải mệt mỏi với những suy đoán về tương lai. Anh hành động, anh lên kế hoạch, anh thể hiện sự nghiêm túc và trách nhiệm bằng tất cả những gì anh có. Đó không phải là một tình yêu ồn ào, bão tố, mà là một dòng chảy êm đềm, một sự an toàn mà cô hằng mong mỏi. Cô cảm nhận được sự vững chãi, sự chân thành trong từng ánh mắt, từng cử chỉ của Huy, và điều đó khiến trái tim cô hoàn toàn được xoa dịu. Không còn "nếu như ngày đó", không còn những tiếc nuối không tên. Hiện tại, với Huy, là một thực tại đáng để trân trọng và tin tưởng. Lê An khẽ mỉm cười, đặt cuốn sách xuống và đưa mắt nhìn ra con hẻm nhỏ, nơi những tia nắng cuối cùng đang vương vấn trên những tán cây xanh. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ.
Đúng lúc đó, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa ra vào, mái tóc ngắn cá tính, gương mặt rạng rỡ với nụ cười thường trực. Chi Mai, cô bạn thân chí cốt của Lê An, vẫy tay chào cô đầy năng động. "Bà xem, cái mặt bà cứ tươi roi rói thế này là tôi biết có chuyện vui rồi!" Chi Mai vừa nói vừa đi nhanh đến bàn, vòng tay ôm chầm lấy Lê An. Hơi ấm và sự nhiệt tình của Chi Mai lập tức xua tan đi sự trầm mặc còn vương vấn trong lòng Lê An. Cô cũng nở nụ cười thật tươi, vỗ nhẹ lưng bạn. "Đúng là có chuyện thật."
Chi Mai kéo ghế ngồi đối diện, nháy mắt trêu chọc. "Nói nghe coi, hay là lão Huy cầu hôn rồi?" Cô bạn tinh nghịch nhướn mày, ánh mắt tràn đầy sự tò mò và vui vẻ. Lê An khẽ đỏ mặt, lắc đầu. "Chưa đến mức đó, nhưng cũng gần rồi." Cô bắt đầu kể cho Chi Mai nghe về cuộc trò chuyện tối qua với Huy, giọng nói pha lẫn chút ngượng ngùng và niềm hạnh phúc không giấu được. "Huy... anh ấy vừa nói chuyện về tương lai của tụi mình. Anh ấy muốn xây nhà, muốn có một gia đình nhỏ với mình." Lê An không giấu được sự xúc động khi kể lại chi tiết về những bản vẽ tay thô sơ mà Huy đã chuẩn bị. "Anh ấy đã phác thảo sẵn một ngôi nhà nhỏ một tầng, có mái ngói đỏ tươi, có ban công nhỏ hướng ra sông, và cả một khu vườn xanh mướt với hàng rào hoa hồng. Thậm chí, anh ấy còn ghi chú cẩn thận về dự trù kinh phí, chi phí nội thất, và cả một khoản nhỏ để trang trí sân vườn nữa."
Chi Mai lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại gật gù ra chiều suy nghĩ. Khi Lê An kể đến đoạn Huy nói về mong muốn có những đứa trẻ, có tiếng cười chạy khắp khu vườn, Chi Mai không khỏi mỉm cười. "Nghe có vẻ vững chãi nhỉ, khác hẳn với 'đợi anh về' của ai kia ngày xưa." Lời nói của Chi Mai tuy có chút bông đùa, nhưng lại chạm đúng vào mạch cảm xúc của Lê An. Cô khẽ gật đầu, đồng tình. "Đúng vậy. Anh ấy không chỉ nói suông. Anh ấy cho mình thấy một tương lai rất cụ thể, rất rõ ràng. Không còn mơ hồ, không còn những 'khoảng cách vô hình' nữa." Lê An cảm nhận được sự nhẹ nhõm khi chia sẻ những điều này với Chi Mai, như thể những niềm vui khi được nói ra sẽ càng trở nên trọn vẹn hơn. Chi Mai cầm lấy tách trà hoa cúc của Lê An, khẽ hít hà. "Mùi hoa lài quen thuộc của bà đấy." Cô nhìn thẳng vào mắt bạn. "Vậy là bà đã tìm được bến đỗ thật sự rồi, phải không?"
Lê An khẽ thở phào, ánh mắt cô đong đầy sự bình yên. "Ban đầu tôi cũng không tin lắm, Mai à. Tôi cứ nghĩ, có lẽ mình đã quá quen với việc chờ đợi, quá quen với những 'lời nói không thành' rồi. Tôi từng hoài nghi liệu có phải mình đang tự lừa dối bản thân, liệu đây có phải chỉ là một sự thay thế, một sự chấp nhận tạm thời. Nhưng... Huy anh ấy làm mọi thứ trở nên thật rõ ràng, không còn mơ hồ nữa." Cô nhớ lại ánh mắt kiên định của Huy tối qua, cách anh siết chặt tay cô và nói về ngôi nhà, về gia đình. Đó không phải là lời hứa hẹn viển vông, mà là một kế hoạch cụ thể, một lộ trình được vạch ra rõ ràng. Anh không ép buộc, anh không vội vã, nhưng sự chân thành và hiện diện của anh đã lấp đầy những khoảng trống mà Lê An từng cảm thấy trống rỗng.
Chi Mai đặt tách trà xuống, nắm lấy bàn tay của Lê An, siết nhẹ. Ánh mắt cô bạn thân đầy sự thấu hiểu và ủng hộ. "Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Ai mà cứ để bà chờ mòn mỏi như thằng Hạo ngày xưa thì đáng đời nó. Bà đã chịu đựng đủ rồi. Huy là bến đỗ an toàn thật sự của bà đấy, đừng hoài nghi gì nữa." Giọng Chi Mai tuy thẳng thắn, có chút gay gắt khi nhắc đến quá khứ, nhưng lại tràn đầy sự quan tâm và tình yêu thương dành cho bạn. "Nhìn cái cách anh ấy nói về tương lai của hai người, nhìn cái cách anh ấy chuẩn bị mọi thứ, tôi biết anh ấy nghiêm túc. Tình yêu không chỉ là những lời mật ngọt hay những cảm xúc bùng cháy, An à. Tình yêu còn là sự hiện diện, là trách nhiệm, là những kế hoạch cụ thể cho một tương lai chung. Và Huy, anh ấy đã làm được điều đó. Anh ấy đã không để tình yêu 'chậm một nhịp' như ai kia."
Lê An nghe những lời Chi Mai nói, lòng cô như được gỡ bỏ một nút thắt. Nụ cười thanh thản hiện rõ trên môi, không còn chút gợn ưu tư nào. "Cảm ơn Mai. Cậu nói đúng. Tôi thấy bình yên lắm." Cô khẽ thở phào một tiếng, cảm nhận sự vững chắc từ bàn tay Chi Mai. Không gian quán cà phê vẫn êm đềm như vậy, tiếng nhạc acoustic vẫn vang vọng nhẹ nhàng, mùi cà phê vẫn thoang thoảng. Nhưng trong lòng Lê An, mọi thứ đã trở nên sáng rõ. Cô đã từng sợ hãi việc phải đưa ra một lựa chọn cuối cùng, sợ hãi việc phải hoàn toàn gác lại quá khứ để bước tiếp. Nhưng giờ đây, cô biết mình đã chọn đúng. Sự lựa chọn này không phải là một sự thỏa hiệp, mà là một sự tìm thấy. Tìm thấy một người đàn ông không chỉ yêu cô bằng trái tim, mà còn yêu cô bằng cả hành động và trách nhiệm.
Nắng chiều đã dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn lồng dịu nhẹ trong quán. Gió đêm bắt đầu thổi nhẹ qua tán cây ngoài cửa sổ, mang theo chút hương hoa lài ngọt ngào. Lê An nhìn Chi Mai, ánh mắt cô đầy sự biết ơn. "Huy đã cho tôi thấy rằng, một tương lai bình yên, một bến đỗ vững chắc không phải là giấc mơ xa vời. Anh ấy đã biến nó thành hiện thực." Cô hoàn toàn chấp nhận thực tại và tương lai với Huy, không còn bất kỳ "nếu như ngày đó" nào có thể lay chuyển cô. Mối quan hệ này, sự bình yên này, chính là điều cô đã tìm kiếm bấy lâu. Và cô biết, đây chính là khởi đầu cho một chương mới, một hành trình được sẻ chia cùng người đàn ông mà cô tin tưởng tuyệt đối, không một chút gợn lăn tăn. Cuộc đời cô, từ giờ phút này, sẽ là một dòng chảy êm đềm, một hạnh phúc giản dị mà cô đã lựa chọn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.