Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 537: Bến Đỗ Hiện Hữu: Lời Hứa Về Một Tổ Ấm

Gió đêm vẫn miên man thổi, mang theo chút hơi ẩm lành lạnh của màn đêm tháng chín. Không phải cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông, mà là cái se se dịu nhẹ, đủ để người ta cảm thấy cần một hơi ấm, một sự sẻ chia. Trong căn hộ sang trọng nơi thành phố không ngủ, Trần Hạo đang đối mặt với nỗi cô đơn cùng cực, thì cách đó không xa, tại một thị trấn ven sông yên bình mà anh vẫn luôn hoài niệm, Lê An lại đang tìm thấy sự bình yên thực sự, một bình yên không mộng mị, không nuối tiếc.

**Cảnh 1:**

Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng treo trên trần nhà đổ xuống, bao trùm phòng khách nhỏ của nhà Lê An trong một thứ ánh sáng ấm áp, thân mật. Ngoài cửa sổ, tiếng gió hiu hiu lướt qua những tán cây bàng, quyện vào tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn sau nhà, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của đêm thu. Hương hoa lài từ chậu cây nhỏ đặt trên bệ cửa sổ thoảng nhẹ trong không khí, hòa cùng mùi trà nóng thơm dịu vừa được Lê An pha, mang đến một cảm giác tĩnh tại, an lành.

Lê An ngồi đối diện Nguyễn Hoàng Huy bên chiếc bàn trà gỗ mun, chiếc bàn mà cô đã cùng mẹ chọn lựa từ rất lâu rồi. Cô khoác trên mình bộ đồ pijama bằng lụa mềm mại, mái tóc dài buông xõa qua vai, gương mặt không trang điểm nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết. Đôi mắt cô, từng mang nặng nỗi chờ đợi và những ưu tư, giờ đây long lanh ánh cười, phản chiếu ánh sáng ấm áp từ ngọn đèn. Tim cô đập những nhịp đều đặn, không còn sự xáo động hay bất an như những tháng ngày xưa cũ. Mọi thứ xung quanh cô đều như được sắp đặt để nâng đỡ cho sự bình yên mà cô đang cảm nhận.

Nguyễn Hoàng Huy ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành bọc vải thổ cẩm, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng và kiên định nhìn Lê An. Gương mặt anh, vốn đã toát lên vẻ chững chạc và đáng tin cậy, giờ đây càng thêm phần nghiêm túc khi anh chuẩn bị nói ra điều gì đó quan trọng. Đôi tay anh, một cách tự nhiên, vươn qua bàn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Lê An. Bàn tay anh ấm áp, khô ráo, truyền cho cô một cảm giác an toàn đến lạ. Cô không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, để mặc anh siết nhẹ tay cô.

"An này," Huy bắt đầu, giọng anh trầm ấm và rõ ràng, "anh có chuyện muốn nói với em. Chuyện này anh đã suy nghĩ rất kỹ rồi."

Lê An khẽ gật đầu, đặt tách trà xuống bàn. Cô biết Huy là một người đàn ông chu đáo và có trách nhiệm. Mỗi lời anh nói ra đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không hề bốc đồng hay hời hợt. Điều đó khiến cô luôn tin tưởng anh một cách tuyệt đối.

"Em nghe đây, anh," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, như làn gió thu thoảng qua. Cô nghiêng đầu một chút, ánh mắt khuyến khích anh chia sẻ.

Huy hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh quét một vòng quanh căn phòng quen thuộc này, nơi đã chứng kiến bao nhiêu buổi tối ấm cúng của hai người. Anh như muốn tìm kiếm một điểm tựa, một sự khẳng định cho những gì anh sắp nói.

"Anh muốn xây một ngôi nhà, An à," anh nói, từng từ ngữ vang lên chắc nịch, như một lời cam kết không thể lay chuyển. "Không quá lớn, nhưng đủ ấm cúng cho hai chúng ta. Anh đã xem vài mảnh đất ở phía ngoại ô thị trấn, có view sông rất đẹp..."

Nghe đến "view sông", Lê An chợt thoáng qua một hình ảnh mơ hồ về những buổi chiều tà "bên bờ sông cũ" của tuổi thơ. Nhưng đó chỉ là một thoáng chốc, một sợi khói mỏng manh nhanh chóng tan biến trong làn gió bình yên của hiện tại. Cô không còn luyến tiếc hay day dứt về những điều đã qua. Dòng sông trong lời Huy nói không còn là dòng sông của những ký ức buồn bã, mà là dòng sông của một tương lai tươi sáng, nơi cô sẽ cùng anh xây dựng một tổ ấm.

Cô khẽ ngả đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang mình. Sự tin tưởng và cảm động dâng lên trong lòng cô, làm mắt cô hơi cay. Anh đã nghĩ xa đến thế, đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế cho một tương lai có cô. Không phải là những lời hứa hão huyền, không phải là những viễn cảnh xa vời, mà là những kế hoạch cụ thể, rõ ràng, chân thành.

"Có một mảnh đất anh rất ưng ý," Huy tiếp tục, giọng anh tràn đầy sự nhiệt huyết và nghiêm túc. "Nó nằm trên một con dốc nhỏ, nhìn thẳng ra sông. Phía sau là một khu vườn rộng, mình có thể trồng rau, trồng hoa. Em thích hoa lài đúng không? Mình sẽ trồng thật nhiều hoa lài ở đó."

Lê An mỉm cười. Mùi hoa lài thoảng trong không khí đêm như một lời khẳng định cho sự đồng điệu trong tâm hồn họ. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có một cuộc sống như vậy, một cuộc sống giản dị nhưng ấm áp, nơi có người đàn ông của mình tỉ mỉ vun đắp từng chi tiết nhỏ nhất. Cô nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ, khi cô chỉ biết chờ đợi, chỉ biết mơ mộng về một "lời nói không thành" từ một người khác. Cái "khoảng cách vô hình" khi ấy đã khiến cô vụt mất nhiều điều. Nhưng giờ đây, khoảng cách đó đã không còn, thay vào đó là sự gắn kết vững chắc, hiện hữu.

Huy tiếp tục mô tả, từng câu chữ như vẽ nên một bức tranh sống động trong tâm trí Lê An. Anh không chỉ nói về ngôi nhà, mà còn nói về cuộc sống bên trong ngôi nhà đó. Anh nói về những buổi sáng thức dậy cùng nhau, về những bữa cơm gia đình ấm cúng, về những tiếng cười trẻ thơ sẽ vang vọng khắp không gian. Anh nói về sự ổn định, về sự an toàn, về một cuộc đời mà cả hai sẽ cùng nhau vun đắp, không vội vàng, không bỏ lỡ "chậm một nhịp" nào nữa.

Lê An lắng nghe, trái tim cô như được sưởi ấm. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của Huy, sự kiên định trong ánh mắt anh. Anh không chỉ yêu cô, anh còn tôn trọng cô, muốn xây dựng một tương lai chung dựa trên sự thấu hiểu và sẻ chia. Đây không phải là một tình yêu bùng cháy dữ dội, mà là một dòng chảy êm đềm, bền bỉ, mang theo sự bình yên và tin tưởng tuyệt đối. Nó chính là điều mà cô gái dịu dàng ấy luôn tìm kiếm, là bến đỗ an yên mà cô đã từng khao khát đến mỏi mòn. Sự chờ đợi của cô, cuối cùng, đã được đền đáp bằng một tình yêu đích thực, một bến đỗ vững chãi.

**Cảnh 2:**

Huy ngừng lại một chút, khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Lê An khi cô vẫn tựa đầu vào vai anh. Tiếng gió đêm vẫn hiu hiu, nhưng giờ đây nó như một bản nhạc nền êm ái cho những lời tâm tình. Mùi trà nóng vẫn thoảng nhẹ, làm dịu đi sự hồi hộp trong lòng anh. Anh biết, đây là khoảnh khắc quan trọng, khoảnh khắc mà anh sẽ bày tỏ tất cả những gì anh đã ấp ủ bấy lâu.

Anh nhẹ nhàng kéo Lê An ngồi thẳng dậy, rồi rút từ túi quần một cuốn sổ nhỏ. Cuốn sổ cũ sờn gáy, bên trong chứa đựng không chỉ những con số và bản vẽ, mà còn là cả một giấc mơ, một lời hứa. Lê An nhìn cuốn sổ với ánh mắt tò mò.

"Anh đã phác thảo vài thứ," Huy nói, giọng anh có chút run run nhưng vẫn tràn đầy tự tin và chân thành. Anh mở cuốn sổ, để lộ những bản vẽ tay thô sơ về một ngôi nhà. Có nhà một tầng với mái ngói đỏ tươi, có ban công nhỏ hướng ra sông, có khu vườn xanh mướt với những luống rau và hàng rào hoa hồng. Bên cạnh những bản vẽ là những con số được ghi cẩn thận: dự trù kinh phí xây dựng, chi phí nội thất, thậm chí cả một khoản nhỏ dành cho việc trang trí sân vườn.

Lê An đặt tay lên những trang giấy đó, cảm nhận sự tâm huyết và nghiêm túc của anh. Từng nét bút, từng con số đều thể hiện sự chuẩn bị kỹ lưỡng, sự chu đáo mà Huy dành cho tương lai của họ. Cô không thể kìm được nước mắt. Những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má, nhưng đó không phải là những giọt nước mắt buồn bã, mà là những giọt nước mắt của sự cảm động, của niềm hạnh phúc vỡ òa. Trong khoảnh khắc ấy, mọi ảo mộng tuổi trẻ, mọi tiếc nuối về "nếu như ngày đó" đều tan biến như sương khói trước ánh mặt trời rực rỡ của hiện tại. Cô hoàn toàn chấp nhận thực tại và tương lai với Huy, không một chút gợn lăn tăn.

"...Anh muốn mình có một cuộc sống ổn định, An à," Huy tiếp tục, ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt ướt đẫm của cô. "Một nơi mà em luôn cảm thấy an toàn, được yêu thương và không phải lo lắng bất cứ điều gì. Anh muốn em là người phụ nữ duy nhất của đời anh, là mẹ của các con anh."

Lời nói của anh như một dòng nước mát lành xoa dịu mọi vết thương cũ trong lòng Lê An. Cô đã từng khao khát một lời khẳng định, một lời cam kết vững chắc đến nhường nào. Cô đã từng chờ đợi một người đàn ông đủ dũng cảm để nói ra những điều đó. Và giờ đây, Huy đã làm điều đó, một cách tự nhiên, chân thành và đầy yêu thương. Anh không để "khoảng cách vô hình" nào tồn tại giữa họ, không để thời gian "chậm một nhịp" khiến họ bỏ lỡ nhau.

"Anh biết em thích trẻ con," Huy nói thêm, khẽ lau nước mắt cho cô bằng ngón cái. "Chúng ta sẽ có một gia đình nhỏ, với tiếng cười của những đứa trẻ chạy khắp khu vườn. Anh sẽ dạy chúng câu cá, em sẽ dạy chúng trồng hoa. Một cuộc sống bình dị, nhưng tràn đầy yêu thương, em nghĩ sao?"

Lê An nhìn anh, gương mặt cô rạng rỡ trong nước mắt. Cô không cần một cuộc sống hào nhoáng hay xa hoa. Điều cô cần là sự bình yên, sự ổn định, và một tình yêu chân thành, có trách nhiệm. Và Huy, anh đã trao cho cô tất cả những điều đó.

"Em nghĩ sao? Em có sẵn lòng cùng anh xây dựng tổ ấm đó không?" Huy hỏi, giọng anh dịu dàng nhưng đầy kiên định, ánh mắt anh dò hỏi, như muốn tìm kiếm sự đồng thuận tuyệt đối từ cô.

Lê An không chần chừ một giây nào. Cô gật đầu, siết chặt bàn tay anh. Hơi ấm từ bàn tay anh lan tỏa khắp cơ thể cô, xua tan đi cái lạnh se se của đêm khuya.

"Huy... em... em sẵn lòng," cô nói, giọng nghẹn ngào, nhưng mỗi từ ngữ đều chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối và niềm hạnh phúc trọn vẹn. Cô tựa đầu vào vai anh một lần nữa, cảm nhận lồng ngực anh phập phồng nhẹ nhàng. Tiếng thở nhẹ của cô hòa vào hơi thở của anh, tạo nên một sự hòa điệu êm đềm. Cả căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng của hạnh phúc, chỉ còn tiếng gió hiu hiu ngoài cửa sổ và tiếng côn trùng rả rích như đang chúc phúc cho đôi tình nhân.

Trong tâm trí Lê An, hình ảnh ngôi nhà nhỏ bên sông, với khu vườn đầy hoa lài và tiếng cười của trẻ thơ, hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó không còn là một giấc mơ xa vời, mà là một tương lai hiện hữu, một bến đỗ vững chắc đang chờ đợi cô. Cô biết, mình đã chọn đúng. Cuộc đời cô, từ giờ phút này, sẽ không còn là những chuỗi ngày chờ đợi mỏi mòn, không còn là nỗi day dứt về những "lời nói không thành". Thay vào đó, nó sẽ là một dòng chảy bình yên, một hành trình được sẻ chia cùng người đàn ông mà cô tin tưởng tuyệt đối.

Nguyễn Hoàng Huy khẽ ôm lấy Lê An, cảm nhận sự mềm mại và tin tưởng của cô. Anh biết, khoảnh khắc này sẽ là khởi đầu cho một chương mới trong cuộc đời họ. Anh đã tìm thấy bến đỗ của mình, và anh sẽ làm tất cả để giữ cho bến đỗ ấy mãi bình yên. Những kế hoạch anh ấp ủ bấy lâu, giờ đây đã có thể bắt đầu hiện thực hóa. Anh sẽ không để bất cứ điều gì làm chệch hướng con thuyền hạnh phúc này. Tương lai của họ, rực rỡ và vững chắc, đang ở ngay trước mắt.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free