Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 536: Thành Công Và Khoảng Trống Vô Hình

Khi đồng hồ điểm chín giờ đêm, Huy đứng dậy, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Lê An, nụ hôn ấm áp và dịu dàng. "Anh về nhé, mai gặp lại." Lê An gật đầu, lòng vẫn còn lâng lâng niềm hạnh phúc. Cô nhìn theo bóng anh khuất dần trong màn đêm tĩnh mịch, rồi quay vào nhà với một tâm trạng thanh thản chưa từng có. Mùi hoa nhài vẫn thoang thoảng, quyện với mùi hương quen thuộc của ngôi nhà, tạo nên một cảm giác ấm cúng đến lạ, như một vòng tay vô hình đang ôm ấp cô.

Cô bước vào nhà, ngắm nhìn căn phòng khách quen thuộc, nơi đã chứng kiến bao nhiêu buồn vui của cuộc đời mình. Mọi thứ vẫn vậy, nhưng tâm hồn cô đã khác. Cô không còn là cô gái ngây thơ, mộng mơ của "ngày đó", không còn là người con gái mòn mỏi chờ đợi một "lời nói không thành" từ "bên bờ sông cũ". Cô đã trưởng thành, đã chấp nhận rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng như những câu chuyện cổ tích, mà hạnh phúc có thể đến từ những điều giản dị, chân thành nhất. Lê An biết rằng, cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình. Đó là một hạnh phúc giản dị, chân thành, và bền vững. Không phải là những lời hứa hẹn xa vời, mà là sự hiện diện vững chãi, sự quan tâm chân thành, và khả năng giải quyết những vấn đề nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Đó là một bến đỗ không mộng mị, nhưng đầy đủ sự an yên và tin cậy. Cô đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của mình, với Huy, người đàn ông đã đến đúng lúc, không "chậm một nhịp" nào, để cùng cô đi qua những tháng năm còn lại. Ánh mắt cô lấp lánh hy vọng, không còn chút gợn buồn nào của quá khứ. Lê An đã thực sự bình yên.

***

Trong khi Lê An chìm đắm trong sự bình yên nơi thị trấn ven sông, thì tại một góc khác của thành phố hoa lệ, cuộc sống của Trần Hạo vẫn quay cuồng không ngừng nghỉ. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua đi màn sương mờ ảo của buổi sớm mùa thu, Trần Hạo đã có mặt tại Phòng Họp Chiến Lược của Trần Thịnh. Không gian nơi đây mang một vẻ uy nghi, lạnh lẽo đặc trưng của những tập đoàn lớn. Căn phòng hình oval rộng lớn, được ốp gỗ mun bóng loáng và tường kính một chiều nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh, tạo cảm giác về một thế giới tách biệt, nơi mọi quyết định đều mang tầm ảnh hưởng lớn. Bàn họp dài bằng gỗ sồi nguyên khối, được đánh bóng kỹ lưỡng, phản chiếu ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED âm trần, khiến mọi vật xung quanh dường như sắc nét đến tàn nhẫn. Ghế da cao cấp xếp ngay ngắn, chờ đợi những bộ óc kinh doanh hàng đầu. Mùi cà phê espresso đậm đặc, mới pha, hòa quyện với mùi giấy mới tinh từ những tập tài liệu được đặt sẵn và mùi nước hoa cao cấp thoang thoảng từ những người đã có mặt, tạo nên một không khí trang trọng và có phần ngột ngạt.

Trần Hạo đứng đầu bàn, trước một màn hình chiếu lớn đang hiển thị đồ thị tăng trưởng và biểu đồ phân tích thị trường phức tạp. Anh mặc một bộ suit màu xám than lịch lãm, cà vạt thắt chỉnh tề, khuôn mặt anh tuấn nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi khó nhận thấy dưới đôi mắt thâm quầng. Giọng nói của anh trầm ấm, rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng, xé tan sự tĩnh lặng buổi sớm.

"Chào buổi sáng, mọi người. Chúng ta sẽ bắt đầu với báo cáo thị trường quý này." Anh đưa chiếc laser pointer màu đỏ lên, chỉ vào một điểm trên biểu đồ, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt đang ngồi đối diện. "Phân tích dữ liệu cho thấy chúng ta cần tái cấu trúc lại kênh phân phối ở khu vực phía Nam. Tỷ lệ tăng trưởng đang có dấu hiệu chững lại, và biên lợi nhuận bắt đầu suy giảm."

Anh Long, cấp trên trực tiếp và cũng là đồng nghiệp thân thiết của Trần Hạo, ngồi đối diện anh, khẽ gật đầu tán thành. Ánh mắt ông sắc bén nhưng vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Trần Hạo. Ông biết, Trần Hạo là một trong những tài năng hiếm có của công ty, một người có khả năng nhìn thấu vấn đề và đưa ra giải pháp quyết đoán. Bên cạnh Anh Long, Hải Yến, đồng nghiệp cùng phòng dự án, ngồi thẳng lưng, chăm chú lắng nghe từng lời Trần Hạo nói. Cô xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu và mái tóc được búi cao gọn gàng. Ánh mắt cô dõi theo Trần Hạo không rời, không chỉ là sự ngưỡng mộ dành cho một người sếp tài năng, mà còn là một chút gì đó phức tạp hơn, một cảm xúc đơn phương đã được cô giấu kín bấy lâu.

Trần Hạo tiếp tục trình bày, không để lộ bất kỳ cảm xúc cá nhân nào. Anh di chuyển linh hoạt giữa các slide, giọng điệu ổn định, đôi khi xen lẫn một chút nhấn nhá để làm nổi bật những điểm quan trọng. Tiếng slide trình chiếu "click-click" đều đặn, tiếng bút ký giấy sột soạt, và vài tiếng ho khan ngắt quãng trong bầu không khí căng thẳng. Mùi điều hòa phả ra đều đặn, giữ cho căn phòng luôn ở nhiệt độ lý tưởng, nhưng lại khiến không khí trở nên khô khốc, thiếu sức sống.

"Hải Yến," Trần Hạo gọi, giọng dứt khoát. "Báo cáo chi tiết về đối thủ cạnh tranh của chúng ta ở khu vực đó. Tôi muốn có một cái nhìn toàn diện về điểm mạnh, điểm yếu của họ, và đặc biệt là chiến lược giá mà họ đang áp dụng."

Hải Yến giật mình nhẹ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp. "Vâng, thưa anh Hạo. Em đã chuẩn bị sẵn. Theo phân tích của chúng ta, đối thủ chính..."

Trần Hạo lắng nghe, thỉnh thoảng ngắt lời để đặt ra những câu hỏi sắc sảo, đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. Anh không cho phép bất kỳ sự mơ hồ hay thiếu chính xác nào trong công việc. Đối với anh, công việc không chỉ là trách nhiệm, mà còn là một pháo đài vững chắc để anh ẩn mình, để lấp đầy những khoảng trống vô hình mà cuộc sống cá nhân để lại. Mỗi con số, mỗi chiến lược được đưa ra đều là một viên gạch anh tự tay xếp đặt, xây nên bức tường kiên cố ngăn cách anh với những nỗi niềm sâu thẳm bên trong. Anh biết mình đang chạy trốn, nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Thành phố này, với nhịp sống hối hả và những cơ hội không ngừng, đã trở thành nơi trú ẩn hoàn hảo cho một trái tim đang cố gắng quên đi quá khứ.

Anh Long khẽ mỉm cười hài lòng khi Trần Hạo kết thúc phần trình bày của mình. "Rất tốt, Hạo. Luôn luôn sắc sảo và hiệu quả. Tôi tin tưởng vào kế hoạch này." Ông quay sang các thành viên khác, ánh mắt đầy tự tin. "Chúng ta hãy cùng nhau thực hiện kế hoạch này một cách quyết liệt nhất." Mọi người đồng loạt gật đầu. Trần Hạo chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như không tồn tại, rồi anh lại chuyển sang phần tiếp theo của cuộc họp, không ngừng nghỉ, không một phút lơ là. Anh như một cỗ máy được lập trình để hoạt động không mỏi mệt, không có chỗ cho những phút giây yếu lòng hay hoài niệm. Cứ thế, cuộc họp kéo dài, tiếng nói chuyện rành mạch, tiếng bút ký, tiếng slide trình chiếu liên tục đan xen, tạo nên bản giao hưởng của một ngày làm việc đầy áp lực.

***

Cuộc họp kết thúc khi kim đồng hồ đã nhích qua buổi trưa từ lâu. Trần Hạo thu dọn tài liệu một cách nhanh chóng, không chút chậm trễ. Anh không ở lại trò chuyện phiếm hay thảo luận thêm như một số đồng nghiệp khác. Đối với anh, mỗi giây phút đều quý giá, đều phải được tận dụng cho công việc, hoặc cho sự cô đơn của chính mình.

Anh bước nhanh ra khỏi phòng họp, sải bước dài trên hành lang lát đá cẩm thạch của tòa nhà. Sảnh lễ tân rộng lớn hiện ra trước mắt, một không gian được thiết kế để gây ấn tượng mạnh với bất kỳ ai đặt chân đến. Những cột đá cẩm thạch cao vút vươn tới trần nhà, ánh đèn chùm lấp lánh phản chiếu xuống sàn đá bóng loáng, tựa như một cung điện hiện đại. Quầy lễ tân bằng kính và thép không gỉ sáng choang, nơi những cô gái xinh đẹp, chuyên nghiệp luôn nở nụ cười. Tiếng bước chân của anh vang vọng trên nền đá, hòa cùng tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng, tiếng trò chuyện rì rầm của khách và nhân viên, và bản nhạc nền jazz dịu nhẹ phát ra từ hệ thống loa ẩn. Mùi nước hoa cao cấp của những người qua lại, mùi gỗ và đá lạnh lẽo, xen lẫn mùi không khí điều hòa, tạo nên một sự hỗn tạp nhưng vẫn sang trọng.

"Anh Hạo, chờ em với!"

Tiếng gọi nhẹ nhàng từ phía sau khiến Trần Hạo hơi khựng lại. Anh không quay đầu lại ngay, chỉ khẽ nghiêng người, rồi tiếp tục bước đi, nhưng chậm hơn một chút. Hải Yến, tay ôm một tập tài liệu dày cộp, mái tóc búi cao hơi lỏng lẻo sau buổi họp căng thẳng, cố gắng theo kịp anh. Gương mặt cô ửng hồng, không biết vì vội vã hay vì một lý do nào khác.

"Anh Hạo, tối nay em có thể mời anh dùng bữa để bàn thêm về chiến lược không?" Hải Yến hỏi, giọng cô hơi hụt hơi. "Em có vài ý tưởng mới mà em nghĩ sẽ rất hữu ích cho dự án phía Nam." Cô hy vọng, với cớ công việc, cô có thể dành thêm chút thời gian bên anh, có thể thấy anh bộc lộ một điều gì đó khác ngoài vẻ lạnh lùng chuyên nghiệp. Dù cô biết, "khoảng cách vô hình" giữa cô và anh vẫn luôn hiện hữu, như một bức tường vô hình không thể chạm tới.

Trần Hạo cuối cùng cũng dừng lại trước cửa thang máy, quay người nhìn cô. Ánh mắt anh vẫn điềm tĩnh, lịch sự, nhưng không hề có chút gì gọi là nồng nhiệt. "Cảm ơn em, Hải Yến. Anh có việc bận rồi." Anh nói, giọng vẫn trầm và súc tích như thường lệ. "Em cứ gửi email các ý tưởng qua, anh sẽ xem xét. Nếu cần, chúng ta sẽ sắp xếp một cuộc họp riêng."

Anh không nói dối. Anh thực sự có việc bận. Bận rộn với chính nỗi trống trải của mình, bận rộn với việc cố gắng lấp đầy nó bằng sự nghiệp. Hải Yến khẽ cụp mắt xuống, một thoáng thất vọng lướt qua. Cô đã quá quen với câu trả lời này, nhưng mỗi lần nghe, trái tim cô vẫn nhói lên một chút. Cô biết anh lịch sự, nhưng sự lịch sự ấy còn lạnh lùng hơn cả một lời từ chối thẳng thừng. Anh không bao giờ cho cô một cơ hội, dù là nhỏ nhất, để tiến gần hơn đến thế giới của anh.

"Vâng, vậy em sẽ gửi email cho anh." Cô nói khẽ, cố gắng che giấu cảm xúc của mình.

Cửa thang máy mở ra. Trần Hạo gật đầu nhẹ, một hành động xã giao thuần túy, rồi bước vào trong. Anh không quay lại nhìn Hải Yến thêm một lần nào nữa. Cửa thang máy từ từ đóng lại, nhốt anh vào một không gian riêng tư, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Hải Yến đứng lặng lẽ ở sảnh lễ tân, nhìn theo cánh cửa thang máy kim loại sáng bóng. Bóng lưng anh khuất dần, mang theo cả những tia hy vọng mong manh của cô. Cô thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy tiếc nuối. Cô biết, trong trái tim anh, có lẽ không còn chỗ cho bất kỳ ai khác, hoặc nếu có, thì đó cũng không phải là cô. Thành công của Trần Hạo càng lớn, "khoảng cách vô hình" giữa anh và những người xung quanh càng rộng thêm, đặc biệt là với cô, người luôn khao khát được bước vào thế giới ấy.

Cô tự nhủ, có lẽ thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy, như Anh Long vẫn thường nói. Nhưng cơ hội của cô với Trần Hạo, có lẽ đã mãi mãi đóng lại, giống như cánh cửa thang máy vừa rồi. C�� lại nhìn xuống tập tài liệu trên tay, rồi lắc đầu. Có lẽ, cô cũng nên học cách chấp nhận.

***

Đêm buông xuống, nuốt chửng những ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhường chỗ cho vẻ đẹp lung linh nhưng cũng đầy khắc nghiệt của thành phố. Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời. Căn hộ được thiết kế theo phong cách tối giản, hiện đại, với toàn bộ tường kính nhìn ra bức tranh thành phố rực rỡ ánh đèn. Nội thất tông xám, trắng, đen chủ đạo, sử dụng gỗ sồi, đá cẩm thạch và da cao cấp, tạo nên một không gian sang trọng đến lạnh lẽo. Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz dịu nhẹ từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa rì rầm và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính và thoang thoảng mùi rượu vang tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, đôi khi đến đáng sợ.

Anh cởi chiếc áo vest, vắt gọn gàng lên ghế. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt số đen bóng, dây da cá sấu được anh tháo ra, đặt cẩn thận lên bàn đá cẩm thạch lạnh. Nó vẫn chạy đều đặn, đếm từng giây phút trôi qua, từng giây phút mà anh lao vào công việc không ngừng nghỉ. Bước chân anh không gây ra tiếng động trên sàn gỗ sồi. Anh đi thẳng đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ sóng sánh. Ly rượu lạnh lẽo trong tay anh, như phản chiếu chính cảm giác trống rỗng trong lồng ngực. Anh ngồi xuống chiếc sofa dài, đặt ly rượu lên bàn kính, rồi ngắm nhìn thành phố đang lên đèn. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một dải ngân hà nhân tạo, đẹp đến ngỡ ngàng. Nhưng vẻ đẹp ấy, sự phồn hoa ấy, không thể xua đi nỗi trống trải đang gặm nhấm tâm hồn anh.

Thành công. Tiền bạc. Địa vị. Anh có tất cả những thứ mà nhiều người mơ ước. Nhưng đổi lại, anh lại không có được điều giản dị nhất: một người để sẻ chia, một bến đỗ an yên. Anh nhớ đến lời của Anh Long sáng nay: "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy." Đúng, anh đã nắm bắt mọi cơ hội, đã không ngủ, đã không ngừng vươn lên. Nhưng anh đã bỏ lỡ điều gì?

Điện thoại của anh, một chiếc smartphone đời mới nhất, bỗng sáng lên trên bàn kính. Một thông báo từ mạng xã hội. Anh không định xem, nhưng rồi một lực hút vô hình nào đó khiến anh đưa tay cầm lấy. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng lạnh lẽo. Và rồi, hình ảnh đó đập vào mắt anh, như một nhát dao cứa vào trái tim đang cố gắng ngủ yên.

Đó là Lê An. Cô đang mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, không chút vướng bận. Cô đứng "bên bờ sông cũ", nhưng không phải một mình. Bên cạnh cô là Nguyễn Hoàng Huy, anh ta cũng mỉm cười, ánh mắt tràn đầy yêu thương và trân trọng nhìn Lê An. Họ đứng cạnh nhau, gần gũi, ấm áp, như thể thuộc về nhau từ rất lâu rồi. Bức ảnh được chụp vào một buổi chiều tà, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả dòng sông và gương mặt họ, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng.

Trái tim Trần Hạo nhói lên một nỗi đau âm ỉ, như thể vết thương cũ bị xé toạc ra một lần nữa. Lê An, em đã tìm thấy bến đỗ của mình rồi... còn anh, vẫn mãi trên con đường này, cô độc. Thành phố này quá lớn, quá hào nhoáng, nhưng lại không có chỗ cho anh và những ký ức anh mang theo. Anh đã cố gắng đẩy lùi mọi thứ về phía sau, đã lao đầu vào công việc để quên đi "nếu như ngày đó", để chôn vùi những "lời nói không thành". Nhưng chỉ một bức ảnh, một khoảnh khắc tưởng chừng vô tình, đã kéo anh trở về.

Anh chậm rãi uống cạn ly rượu. Vị chát nhẹ của vang đỏ đọng lại nơi đầu lưỡi, nhưng không thể át đi vị đắng trong lòng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An tươi cười bên Huy. Nhưng nó càng hiện rõ hơn trong tâm trí anh, từng chi tiết một. Anh nhớ về những buổi chiều hoàng hôn ở thị trấn, hai đứa trẻ cùng đi bộ "bên bờ sông cũ", những buổi trò chuyện vu vơ, những cái nắm tay chưa bao giờ thành hiện thực. Anh nhớ về cái ngày cô tiễn anh ra ga tàu, lời hứa "không quên em" của anh, giờ đây nghe sao mà chua chát.

"Nếu như ngày đó..." Cụm từ ấy lại vang vọng trong đầu anh, một điệp khúc quen thuộc của sự tiếc nuối. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm để nói ra. Nếu như ngày đó, anh không để "khoảng cách vô hình" lớn dần giữa hai người. Nếu như ngày đó, anh không "chậm một nhịp". Có lẽ, mọi thứ đã khác.

Trần Hạo đứng dậy, đi đến ban công. Gió đêm lùa vào, mang theo mùi khói bụi đặc trưng của thành phố, nhưng cũng thoảng chút hơi ẩm của màn đêm. Anh vịn tay vào lan can kính lạnh lẽo, nhìn xuống những con đường rực rỡ ánh đèn, những dòng xe cộ hối hả trôi đi như những dòng sông ánh sáng. Dưới kia, mọi người đang sống cuộc sống của riêng mình, hối hả, vội vã. Anh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa biển người mênh mông ấy. Anh đã xây dựng nên một đế chế, đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất.

Anh rút chiếc điện thoại đời cũ từ túi quần, chiếc điện thoại "cục gạch" mà anh vẫn giữ lại như một kỷ vật của quá khứ. Anh bật nguồn, màn hình trắng đen đơn giản hiện lên. Trong danh bạ, chỉ có vài số liên lạc cũ, trong đó có số của Lê An. Anh đã không gọi, không nhắn tin cho cô suốt bao năm nay. Nhưng anh vẫn giữ nó, như một sợi dây liên kết vô hình với một phần đời mà anh đã bỏ lại phía sau.

Trần Hạo siết chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm nhận sự trống rỗng trong lồng ngực. Nỗi cô đơn của anh, giữa căn hộ sang trọng và ánh đèn rực rỡ của thành phố, càng trở nên day dứt hơn bao giờ hết. Anh đã thành công, nhưng lại là một thành công cô độc. Thành công ấy không thể lấp đầy "khoảng trống vô hình" mà Lê An đã để lại trong trái tim anh. Anh biết, Lê An đã tìm thấy bình yên. Còn anh, vẫn mãi loay hoay tìm kiếm một điều gì đó, một điều gì đó mà anh đã đánh mất, "chậm một nhịp", để rồi "lỡ cả một đời". Ánh mắt anh xa xăm, nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đêm đang lấp lánh, tựa như những kỷ niệm cũ đang nhảy múa trong tâm trí anh, không ngừng ám ảnh.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free