Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 535: Dòng Chảy Bình Yên: Lê An Hình Dung Tương Lai Cùng Huy

Mùi cơm nhà vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với hương hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn, tạo nên một sự hòa điệu êm đềm, quen thuộc. Lê An khẽ siết nhẹ bàn tay ấm áp của Huy dưới gầm bàn, một lời đáp lại không lời cho tất cả những gì cô vừa cảm nhận. Sự công nhận từ bố mẹ, từ bà Mai, và hơn hết là sự hiện diện vững chãi của Huy, đã lấp đầy những khoảng trống mà cô từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ được lấp đầy. Cô không còn cảm thấy day dứt về "nếu như ngày đó" hay những "lời nói không thành" đã từng ám ảnh mình. Tất cả đã tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên, đủ đầy và trọn vẹn.

Chiều muộn, nắng dịu buông mình xuống thị trấn. Sau bữa cơm ấm cúng và những câu chuyện rôm rả, Huy đề nghị đưa Lê An đi dạo một vòng công viên. Lê An mỉm cười đồng ý, lòng nhẹ nhõm như thể trút bỏ được gánh nặng vô hình bấy lâu. Con đường nhỏ dẫn ra công viên rải đầy lá vàng, tiếng xào xạc dưới chân như bản nhạc dịu êm của mùa thu. Gió se lạnh mơn man qua mái tóc, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây sau cơn mưa chiều, một mùi hương của tự nhiên, của sự sống đang hồi sinh sau cơn mưa. Những hàng cây cổ thụ dọc theo con đường đứng sừng sững, thân cây phủ đầy rêu phong, chứng kiến bao thế hệ người dân thị trấn lớn lên và trưởng thành.

Họ tìm một chiếc ghế đá dưới tán cây cổ thụ già nua, nơi những rễ cây đan xen chằng chịt như ôm lấy cả một phần ký ức của thị trấn. Tán lá rộng lớn của cây cổ thụ che phủ một khoảng trời, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Hoàng hôn đang bắt đầu buông mình xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây. Từng vệt nắng cuối ngày kéo dài trên mặt đất, xuyên qua kẽ lá, tạo thành những dải sáng lung linh, huyền ảo. Ánh sáng vàng cam ấy hắt lên khuôn mặt Lê An, khiến cô trông càng thêm dịu dàng và thanh thoát. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây, vội vã tìm về tổ ấm trước khi màn đêm buông xuống. Xa xa, tiếng cười trẻ thơ vọng lại từ sân chơi, trong trẻo và hồn nhiên, làm dịu đi mọi lo toan, như một lời nhắc nhở về sự giản đơn và niềm vui của cuộc sống. Mùi hoa sữa bắt đầu thoang thoảng trong không khí, báo hiệu một mùa thu đang dần đi qua, nhường chỗ cho sự se lạnh của mùa đông sắp tới.

Huy nhẹ nhàng nắm lấy tay Lê An, đan mười ngón tay vào nhau. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, như một lời khẳng định không cần nói, một lời hứa thầm lặng về sự gắn kết. Lê An khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự an toàn lan tỏa khắp cơ thể. Cô dõi mắt theo những đám mây trôi lững lờ trên nền trời đỏ rực, cảm thấy lòng mình thanh bình đến lạ. Không còn những trăn trở, không còn những chờ đợi mỏi mòn. Chỉ còn hiện tại, và một tương lai đang dần hiện rõ, một tương lai không còn những "khoảng cách vô hình" hay những nỗi niềm không tên.

"Em thấy không, hoàng hôn ở đây đẹp thật," Huy cất giọng trầm ấm, phá vỡ sự im lặng đầy ý nghĩa. Giọng anh mang một vẻ bình yên, nhẹ nhàng, như chính khung cảnh trước mắt. "Yên bình như cuộc sống anh vẫn luôn mong muốn." Anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả vầng hoàng hôn đang dần tắt.

Lê An khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi vệt nắng cuối cùng đang dần tắt, như muốn lưu giữ lại khoảnh khắc tuyệt đẹp ấy mãi mãi. "Đúng vậy, nó mang lại một cảm giác rất khác. Rất... an toàn." Từ "an toàn" thốt ra từ môi cô, không chút ngần ngại, không chút dè dặt. Đó là một cảm giác mà cô đã kiếm tìm bấy lâu, một bến đỗ không cần quá hoành tráng, không cần quá mộng mị, chỉ cần đủ để trái tim cô được an yên, được vỗ về. Cô nhớ về những đêm trằn trọc, những ngày tháng mòn mỏi chờ đợi một "lời nói không thành", để rồi nhận ra rằng sự an toàn đích thực không đến từ những lời hứa hẹn xa vời, mà từ những hành động cụ thể, từ sự hiện diện không thể lay chuyển của một người đàn ông trưởng thành và đáng tin cậy.

Huy khẽ siết chặt tay cô, như thể thấu hiểu những suy tư thầm kín đang chảy trong tâm trí Lê An. Anh nhìn xa xăm về phía dòng sông lấp lánh ánh hoàng hôn, nơi con đò nhỏ đang chậm rãi rẽ nước, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước phẳng lặng. "Anh đang nghĩ, nếu sau này chúng ta có một căn nhà nhỏ ven sông, có một khoảng vườn thế này... Chắc sẽ rất hạnh phúc." Giọng anh mơ màng, nhưng ánh mắt lại kiên định, như thể anh đã nhìn thấy rõ ràng bức tranh ấy trong tâm trí mình. Anh không vẽ ra một bức tranh hào nhoáng về cuộc sống thành thị với những tòa nhà cao tầng và ánh đèn neon rực rỡ, mà là một viễn cảnh giản dị, gần gũi, nơi cô có thể cảm nhận được sự kết nối với mảnh đất đã nuôi dưỡng tâm hồn mình bấy lâu.

Lê An mỉm cười. Nụ cười của cô không còn chút vương vấn của nỗi buồn hay sự tiếc nuối. Nó là một nụ cười mãn nguyện, rạng rỡ, như đóa hoa vừa nở dưới nắng chiều. "Anh nghĩ thế nào về một căn nhà có ban công rộng để trồng hoa, và một góc nhỏ để đọc sách?" Cô nói, tưởng tượng ra hình ảnh mình ngồi bên ban công đầy nắng, ngắm nhìn dòng sông lững lờ trôi, tay cầm một cuốn sách cũ, và bên cạnh là Huy đang tỉ mẩn chăm sóc khu vườn nhỏ với những luống rau xanh mướt và những giàn hoa khoe sắc. Đó là một viễn cảnh mà trước đây cô chưa từng dám nghĩ đến một cách cụ thể như vậy, bởi luôn có một "khoảng cách vô hình" nào đó ngăn trở cô tin vào một tương lai trọn vẹn, một tương lai không còn những lời hứa hẹn dang dở. Nhưng giờ đây, khoảng cách ấy đã tan biến, nhường chỗ cho niềm tin và hy vọng.

Huy quay sang nhìn cô, ánh mắt anh lấp lánh niềm hạnh phúc. Anh nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô bằng ngón cái. "Tuyệt vời! Anh sẽ làm một chiếc xích đu nhỏ dưới gốc cây xoài già để em có thể ngồi đọc sách vào những buổi chiều hè, và anh sẽ trồng thêm một giàn hoa giấy rực rỡ để tô điểm cho ban công của em." Anh vẽ ra những chi tiết nhỏ nhặt, bình dị, nhưng chính những điều đó lại khiến bức tranh tương lai trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết, chạm đến những khao khát sâu kín nhất trong lòng Lê An. Anh không chỉ nói về một ngôi nhà, anh nói về một tổ ấm, nơi mà mỗi góc nhỏ đều mang dấu ấn của cả hai, nơi mà tình yêu được vun đắp từ những điều giản dị nhất.

Lê An tựa đầu sâu hơn vào vai Huy, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc từ áo anh, một mùi hương của đất, của nắng, của sự chân thật và vững chãi. Cô cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim anh, đều đặn và mạnh mẽ, như một lời cam kết không lời. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra rằng mình không còn cần phải chờ đợi ai đó "nói sớm hơn một chút", không còn phải tự dằn vặt mình về những điều đã "lỡ cả một đời". Hiện tại, với Huy, là đủ. Anh đã đến, không "chậm một nhịp" nào, mà đúng lúc cô cần một bến đỗ. Anh là người đã chủ động bước vào cuộc đời cô, không ngần ngại gánh vác trách nhiệm và xây dựng tương lai.

Họ cùng im lặng, chìm đắm trong khung cảnh hoàng hôn dần tắt và những hình dung về tương lai. Bóng tối bắt đầu bao trùm, nhưng không khí xung quanh họ lại ấm áp lạ thường, như có một ngọn lửa vô hình đang sưởi ấm tâm hồn cả hai. Tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua tán lá, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, ru hồn người vào giấc mộng đẹp. Lê An nhắm mắt lại, để những cảm xúc bình yên thấm đẫm từng tế bào. Cô hình dung ra ngôi nhà nhỏ ven sông, với ban công đầy hoa, với góc đọc sách, với chiếc xích đu dưới gốc xoài, và cả tiếng cười trẻ thơ sẽ vang vọng khắp khu vườn, làm bừng sáng không gian. Đó là một tương lai không cần quá hào nhoáng, không cần quá vĩ đại, chỉ cần đủ sự an yên và tình cảm, nơi mà mỗi buổi sáng thức dậy đều tràn ngập niềm vui và hy vọng. Và quan trọng hơn, đó là một tương lai có Huy ở bên, không phải là một hình bóng mờ nhạt trong quá khứ, mà là một người đàn ông bằng xương bằng thịt, đang nắm chặt tay cô ngay tại đây. Cô cảm thấy một niềm tin tưởng sâu sắc dâng trào, không phải là niềm tin mù quáng của tuổi trẻ, mà là sự tin tưởng chín chắn, được xây dựng từ những hành động cụ thể và sự quan tâm chân thành. Anh không chỉ nói, anh còn làm. Anh không chỉ hứa, anh còn hiện diện. Đó chính là điều cô cần.

Lê An khẽ mở mắt, nhìn vào khuôn mặt thanh tú của Huy, được bao bọc bởi ánh sáng yếu ớt của đèn đường vừa bật sáng. Cô thấy được sự chân thành, sự ấm áp và cả một tình yêu không lời anh dành cho cô. Không cần phải nói những lời hoa mỹ, không cần phải thể hiện những cử chỉ quá mức lãng mạn. Chỉ cần cái nắm tay này, cái tựa vai này, và những hình dung về một tương lai giản dị mà anh đang vẽ ra, đã đủ để cô biết rằng mình đang ở đúng nơi, đúng thời điểm. Những cảm xúc phức tạp về quá khứ, về một người đàn ông từng là cả bầu trời của cô, nay đã trở thành những vết hằn mờ nhạt, một phần của câu chuyện đã khép lại. Cô đã chấp nhận rằng có những thứ không thuộc về mình, dù có tiếc nuối đến đâu, cũng phải buông bỏ. Và giờ đây, cô đang tự mình viết nên một chương mới, với một người đàn ông khác, một chương sách đầy ắp sự bình yên và hy vọng.

Khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen nhung, Huy nhẹ nhàng đứng dậy. "Muộn rồi, anh đưa em về." Lê An gật đầu, lòng vẫn còn chìm đắm trong những suy tư ngọt ngào. Họ đi bộ về nhà, bàn tay vẫn không rời nhau. Con đường về nhà dưới ánh trăng mờ ảo càng trở nên lãng mạn, như một dải lụa bạc trải dài dưới chân. Tiếng bước chân đều đặn, nhịp nhàng như hòa cùng nhịp đập của hai trái tim đang hướng về một tương lai chung. Mùi hoa dại ven đường hòa quyện với mùi hương nhẹ nhàng từ nhà ai đó đang đốt trầm, tạo nên một không gian đêm đặc trưng của thị trấn nhỏ ven sông, đầy hoài niệm nhưng cũng tràn ngập sự tươi mới.

***

Đến trước hiên nhà Lê An, ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra, vẽ nên một vầng sáng dịu nhẹ trên bậc thềm cũ kỹ, như một lời chào đón thân thương. Sau buổi hẹn hò lãng mạn, họ vẫn chưa muốn chia tay. Huy và Lê An ngồi xuống chiếc ghế gỗ dài đặt ở hiên nhà, không gian tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc trên những tán lá cau, cùng tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ dòng sông xa xa. Hơi lạnh của gió đêm thổi qua, Lê An khẽ rùng mình, và Huy lập tức vòng tay qua vai cô, kéo cô sát lại gần, hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang, xua tan đi cái lạnh.

"Anh có xem một mảnh đất, không quá lớn, nhưng đủ để xây một ngôi nhà nhỏ xinh, có vườn tược," Huy bắt đầu, giọng nói trầm ấm và chân thành, như đang tâm sự một điều bí mật quan trọng. Anh không nói một cách vội vàng, mà như đang trải lòng mình, chia sẻ một phần quan trọng trong những dự định tương lai. "Nó nằm ở vùng ven thị trấn, cách nhà em không xa, đi bộ cũng chừng mười lăm phút thôi. Khá yên tĩnh, lại gần sông, rất hợp với những gì chúng ta vừa nói chuyện ở công viên." Anh nhìn Lê An, ánh mắt đầy mong chờ, như muốn xem phản ứng của cô, muốn cô cùng anh xây dựng giấc mơ này.

Lê An lắng nghe, sự chú ý của cô hoàn toàn tập trung vào những lời anh nói. Cô cảm nhận được sự nghiêm túc và chân thành trong từng câu chữ của anh. Không phải là những lời nói bâng quơ, mà là một kế hoạch cụ thể, một bước đi vững chắc hướng về tương lai. Cô đã từng trải qua sự chờ đợi những lời hứa không thành, những kế hoạch không bao giờ được thực hiện, nhưng với Huy, mọi thứ đều rõ ràng và thực tế. "Thật sao? Nghe hấp dẫn đấy." Cô mỉm cười. Nụ cười ấy không chỉ là sự hưởng ứng, mà còn chứa đựng cả sự tin tưởng và một niềm háo hức khó tả. Cô hình dung ra mảnh đất ấy, ngôi nhà nhỏ xinh, khu vườn xanh mướt và dòng sông hiền hòa chảy qua. Đó là một bức tranh mà cô đã từng mơ ước, nhưng chưa bao giờ dám tin rằng nó sẽ thành hiện thực một cách rõ ràng đến vậy.

Huy nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt anh đầy ắp tình yêu thương và sự kiên định, như muốn truyền tải hết tất cả những gì anh đang nghĩ. "Anh muốn xây dựng một tổ ấm, nơi chúng ta có thể an yên sống cùng nhau. Không cần quá xa hoa, chỉ cần đủ đầy tình cảm và sự ổn định." Anh nhấn mạnh từ "an yên" và "ổn định", những từ khóa mà Lê An đã nhận ra là điều cô khao khát nhất, là bến đỗ mà tâm hồn cô luôn tìm kiếm. Cuộc đời cô đã trải qua quá nhiều sự chờ đợi, quá nhiều bấp bênh, đến nỗi cô không còn muốn những điều phù phiếm hay những tình cảm cuồng nhiệt dễ đến dễ đi. Cô cần một bến đỗ, một nơi mà cô có thể đặt trọn niềm tin và không cần phải lo lắng về những cơn bão bất chợt sẽ cuốn trôi tất cả.

Lê An nhìn sâu vào mắt Huy, đôi mắt cô lấp lánh một niềm tin tưởng sâu sắc. "Em tin anh." Lời nói nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, không chút do dự. Đó không chỉ là một lời tin tưởng dành cho Huy, mà còn là lời khẳng định cho chính bản thân cô, rằng cô đã đưa ra lựa chọn đúng đắn. Những "lời nói không thành" trong quá khứ, những "khoảng cách vô hình" đã từng ngăn cản cô đến với hạnh phúc, giờ đây đã được lấp đầy bằng sự hiện diện và những kế hoạch cụ thể của Huy. Cô không còn cảm thấy cần phải so sánh, không còn cảm thấy cần phải tìm kiếm một tình yêu "sét đánh" hay "mộng mị" nào khác. Tình yêu mà Huy mang lại có thể không rực cháy như ngọn lửa, nhưng lại ấm áp và bền bỉ như than hồng, đủ để sưởi ấm trái tim cô suốt cuộc đời, đủ để cô cảm thấy an toàn và được che chở.

Huy khẽ đặt tay lên má Lê An, ngón cái vuốt nhẹ lên làn da mềm mại của cô. Một cử chỉ đầy dịu dàng và trân trọng, như thể cô là báu vật quý giá nhất của anh. Lê An không né tránh, mà khẽ nhắm mắt lại, tận hưởng sự vỗ về. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, từ trái tim anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình được bao bọc, được yêu thương một cách trọn vẹn. Mọi nỗi bất an, mọi vương vấn về quá khứ đều tan biến như sương khói mờ ảo trong buổi sớm mai. Cô mở mắt ra, nở một nụ cười thật tươi, một nụ cười không còn chút vướng bận hay hoài niệm nào về những điều đã qua. Nụ cười ấy rạng rỡ như ánh trăng rằm, chiếu sáng cả khuôn mặt thanh tú của cô, khiến không gian xung quanh dường như cũng bừng sáng theo.

"Nếu em thích, cuối tuần mình đi xem thử mảnh đất đó nhé? Anh đã hẹn người môi giới rồi," Huy nói, giọng điệu xen lẫn một chút hồi hộp và mong chờ. Anh muốn cô là người cùng anh xây dựng tương lai này, chứ không phải là người thụ động đón nhận. Anh muốn cô cùng anh tham gia vào mọi quyết định, mọi bước đi trên con đường phía trước.

"Vâng, em rất muốn đi xem," Lê An đáp lại, giọng nói đầy hứng khởi, một niềm hứng khởi chân thành và không hề giả tạo. Cô cảm thấy một niềm vui giản dị nhưng sâu sắc. Cuộc sống với Huy không phải là một cuộc phiêu lưu đầy kịch tính, mà là một hành trình bình yên, nơi mỗi ngày đều được lấp đầy bằng sự quan tâm, sự chia sẻ và những kế hoạch cụ thể cho tương lai. Cô đã sẵn sàng cho một cam kết trọn đời, cho một vai trò mới, vai trò của một người vợ, một người mẹ trong tương lai. Cô đã sẵn sàng cùng anh xây dựng một tổ ấm, một "bến đỗ không mộng mị, nhưng đầy đủ sự an yên và tin cậy."

Khi đồng hồ điểm chín giờ đêm, Huy đứng dậy, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Lê An, nụ hôn ấm áp và dịu dàng. "Anh về nhé, mai gặp lại." Lê An gật đầu, lòng vẫn còn lâng lâng niềm hạnh phúc. Cô nhìn theo bóng anh khuất dần trong màn đêm tĩnh mịch, rồi quay vào nhà với một tâm trạng thanh thản chưa từng có. Mùi hoa nhài vẫn thoang thoảng, quyện với mùi hương quen thuộc của ngôi nhà, tạo nên một cảm giác ấm cúng đến lạ, như một vòng tay vô hình đang ôm ấp cô.

Cô bước vào nhà, ngắm nhìn căn phòng khách quen thuộc, nơi đã chứng kiến bao nhiêu buồn vui của cuộc đời mình. Mọi thứ vẫn vậy, nhưng tâm hồn cô đã khác. Cô không còn là cô gái ngây thơ, mộng mơ của "ngày đó", không còn là người con gái mòn mỏi chờ đợi một "lời nói không thành" từ "bên bờ sông cũ". Cô đã trưởng thành, đã chấp nhận rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng như những câu chuyện cổ tích, mà hạnh phúc có thể đến từ những điều giản dị, chân thành nhất. Lê An biết rằng, cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình. Đó là một hạnh phúc giản dị, chân thành, và bền vững. Không phải là những lời hứa hẹn xa vời, mà là sự hiện diện vững chãi, sự quan tâm chân thành, và khả năng giải quyết những vấn đề nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Đó là một bến đỗ không mộng mị, nhưng đầy đủ sự an yên và tin cậy. Cô đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của mình, với Huy, người đàn ông đã đến đúng lúc, không "chậm một nhịp" nào, để cùng cô đi qua những tháng năm còn lại. Ánh mắt cô lấp lánh hy vọng, không còn chút gợn buồn nào của quá khứ. Lê An đã thực sự bình yên.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free