Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 534: Bến Đỗ An Nhiên: Chiếc Cầu Nối Của Huy

Nửa đêm, thành phố chìm trong bóng tối và ánh đèn, nhưng đối với Trần Hạo, đêm nay dường như còn dài hơn bất kỳ đêm nào khác. Anh trở về từ quán cà phê, nhưng hình ảnh Lê An hạnh phúc bên Huy cứ lảng vảng trong tâm trí anh, không ngừng ám ảnh. Anh không thể nào chợp mắt. Mùi không khí se lạnh của đêm thành phố len lỏi qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm của sương đêm, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa day dứt đang cháy bỏng trong lòng anh.

Anh đi đi lại lại trong căn phòng khách rộng lớn, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ cứng nhưng lại vang vọng như tiếng trống trong không gian tĩnh mịch. Đầu óc anh quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ, hàng vạn câu hỏi không lời đáp. Những câu hỏi "nếu như ngày đó..." cứ thế luẩn quẩn, dày vò anh. Nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu như anh không e dè, nếu như anh nói ra "lời nói không thành" ấy sớm hơn một nhịp, liệu mọi chuyện có khác?

Anh dừng lại trước cửa kính lớn, nơi bóng mình phản chiếu mờ ảo dưới ánh đèn vàng vọt từ bên trong. Gương mặt anh hiện lên vẻ khắc khổ, đôi mắt sâu trũng vì mệt mỏi và nỗi đau. Anh nhìn vào hình ảnh của chính mình, một người đàn ông thành đạt về vật chất, nhưng lại thất bại thảm hại trong tình yêu. Anh đã xây dựng nên một đế chế cho riêng mình, nhưng đế chế ấy lại trống rỗng, không có nữ hoàng, không có người cùng chia sẻ vinh quang.

"Em ấy... thật sự hạnh phúc," Trần Hạo thì thầm, giọng anh nghẹn lại. "Cô ấy xứng đáng với điều đó. Nhưng tại sao... tại sao lại là anh không thể mang lại cho em?" Nỗi đau nhói nơi ngực trái càng lúc càng quặn thắt. Nó không phải là một cơn đau thể xác, mà là một vết sẹo vô hình, đang rỉ máu âm ỉ, từng giọt, từng giọt. Anh đưa tay ôm lấy ngực trái, nơi trái tim đang đập loạn xạ, như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Anh cảm thấy một sự bất lực cùng cực, một sự hối tiếc sâu sắc đến tận xương tủy.

Anh nhớ lại những năm tháng ở thị trấn ven sông cũ, những kỷ niệm thơ ấu ngọt ngào bên Lê An. Cô gái nhỏ bé, dịu dàng ấy đã từng là cả thế giới của anh. Anh đã từng hứa sẽ bảo vệ cô, sẽ ở bên cô. Nhưng anh đã chọn đi theo tiếng gọi của tham vọng, của sự nghiệp, để rồi lạc mất cô trong dòng đời xuôi ngược. Anh đã nghĩ rằng, khi anh thành công, anh sẽ quay về và mọi thứ sẽ như cũ. Nhưng cuộc đời không chờ đợi một ai, tình yêu cũng không thể mãi mãi đứng yên một chỗ.

Những thành công hiện tại, những hợp đồng bạc tỷ, những lời khen ngợi từ đồng nghiệp và đối tác, tất cả đều trở nên vô nghĩa trong khoảnh khắc này. Chúng không thể lấp đầy cái khoảng trống trong lòng anh, không thể xoa dịu nỗi đau đang cào xé tâm can. Anh đã đạt được mọi thứ mà mình từng mong muốn, nhưng lại đánh mất đi điều quan trọng nhất: hạnh phúc giản dị bên người mình yêu.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn chìm trong bóng tối và ánh đèn. Gió đêm vẫn rít qua khe cửa sổ, mang theo tiếng thì thầm của quá khứ. Anh biết rằng Lê An đã tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ không mộng mị, không cuồng nhiệt, nhưng bình yên và chân thành. Và anh, Trần Hạo, vẫn đang lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này, ôm lấy nỗi cô đơn và hối tiếc của riêng mình. Bức ảnh hạnh phúc của Lê An và Huy sẽ là một ám ảnh dai dẳng, một lời nhắc nhở không ngừng về những sai lầm mà anh đã mắc phải, về cái giá của sự chần chừ và lời nói không thành. Nỗi đau nhói này là dấu hiệu cho thấy anh sẽ không thể tiếp tục lẩn tránh cảm xúc của mình, và có thể, một ngày nào đó, anh sẽ phải đối diện trực tiếp với những gì mình đã đánh mất, dù là muộn màng.

***

Trong khi Trần Hạo đang chìm đắm trong bóng tối của sự hối tiếc ở một thành phố xa hoa, thì ở thị trấn ven sông cũ, một buổi chiều muộn đang dần buông xuống với một nhịp điệu hoàn toàn khác. Ánh nắng vàng óng ả của buổi chiều tà, thứ ánh sáng mà những tòa nhà chọc trời nơi Trần Hạo đang đứng không thể nào có được, nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ lớn của căn nhà cấp bốn đã cũ kỹ nhưng ấm cúng của gia đình Lê An. Nắng trải dài trên nền gạch hoa mát lạnh, nhuộm một màu hổ phách lên những chiếc bàn ghế gỗ đơn sơ trong phòng khách, mang theo hơi ấm còn vương vấn của một ngày hè vừa đi qua. Một làn gió nhẹ, mang theo mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa chiều và thoang thoảng mùi hoa lài từ góc vườn, luồn qua khe cửa, làm lay động tấm rèm cửa trắng ngà.

Tuy nhiên, sự bình yên của buổi chiều hôm nay lại bị phá vỡ bởi một tiếng lạch cạch khó chịu và những tiếng làu bàu không dứt từ phía nhà bếp. Lê An, với mái tóc dài buông xõa và chiếc váy hoa giản dị, đang đứng ở ngưỡng cửa bếp, ánh mắt đầy lo lắng dõi theo bố mẹ mình. Bố cô, ông Lê Văn Năm, với vóc dáng gầy gò và mái tóc đã điểm bạc, đang loay hoay cúi người dưới chậu rửa bát. Một vệt nước đen bẩn thỉu đang rò rỉ ra từ dưới đường ống, thấm ướt một mảng gạch men và lan dần ra sàn nhà. Ông Năm dùng một chiếc khăn cũ, đã ngả màu vàng ố, cố gắng lau đi vũng nước, nhưng dường như nó chỉ làm cho tình hình tệ hơn.

"Trời ơi, cái ống nước lại rò rỉ thế này thì biết làm sao bây giờ!" Mẹ Lê An, bà Phan Thị Sáu, với chiếc áo bà ba màu nâu sòng và mái tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt lộ rõ vẻ sốt ruột và có chút cau có. Bà vừa lau tay vào tạp dề vừa bước lại gần, cúi xuống nhìn theo ông Năm. Giọng bà dù nhẹ nhàng nhưng vẫn không giấu được sự bực bội, "Đã bảo ông thợ sửa lần trước làm không kỹ mà! Giờ lại thế này, bao nhiêu là nước chảy phí hoài, rồi lại ẩm thấp sinh bệnh tật." Bà đưa tay chỉ trỏ vào chỗ rò rỉ, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn.

Ông Năm đứng thẳng người dậy, thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở hòa vào tiếng nước róc rách yếu ớt, nghe thật não nề. "Biết làm sao được, bà nó. Lúc đấy tôi cũng đứng nhìn, thấy ông ấy vặn chặt lắm rồi mà. Ai dè..." Ông lắc đầu, vẻ mặt bất lực. Đôi tay ông vẫn còn dính đầy nước và bụi bẩn, ông nhìn quanh quất như thể đang tìm kiếm một giải pháp thần kỳ nào đó ẩn trong không khí. Lê An biết bố mình vốn không khéo léo trong những việc sửa chữa lặt vặt trong nhà. Ông là người của đồng áng, của những công việc nặng nhọc ngoài trời, chứ mấy cái đường ống nước bé tẹo này thì ông lại chịu thua.

Lê An bước vào bếp, đôi chân trần cảm nhận rõ sự mát lạnh của nền gạch ẩm ướt. Cô cúi xuống nhìn, một mùi ẩm mốc nhẹ nhàng xộc vào mũi, trộn lẫn với mùi dầu mỡ còn vương trên chậu rửa. "Hay để con gọi thợ sửa đi ạ?" Cô đề nghị, giọng nói nhẹ nhàng nhưng cũng không giấu được sự bối rối. Cô cũng không phải là người tháo vát với những công việc này. Từ nhỏ đến lớn, mọi thứ trong nhà đều do bố mẹ lo liệu, hoặc khi có vấn đề lớn thì gọi thợ. Cô chưa từng phải đối mặt với một tình huống như thế này một mình. Cô đưa tay chạm vào vệt nước đang chảy, cảm nhận sự lạnh lẽo của nước thấm vào đầu ngón tay. "Nó chảy mạnh thế này chắc phải khóa van tổng lại thôi bố mẹ ạ."

"Khóa van tổng thì lấy nước đâu mà dùng?" Bà Sáu vội vàng phản đối, "Tối còn phải nấu cơm, rồi tắm rửa nữa chứ." Bà nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở chiếc xô nhựa màu xanh đang nằm úp góc bếp. "Thôi, cứ lấy xô hứng tạm vậy, rồi mai gọi thợ đến sửa. Chứ giờ này ai người ta đến nữa." Bà nói, nhưng giọng điệu vẫn đầy sự phiền muộn, như thể bà đang nói với chính mình.

Ông Năm lại cúi xuống, cố gắng dùng hết sức bình sinh để vặn chặt cái mối nối bằng nhựa đã cũ kỹ. Tiếng cạch cạch khô khốc vang lên, nhưng vệt nước vẫn không hề suy giảm, thậm chí còn có vẻ như rỉ ra nhanh hơn một chút. "Cái đồ quỷ sứ này!" Ông lẩm bẩm, vẻ mặt đỏ bừng vì cố sức. Lê An nhìn bố mẹ, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực. Cô biết bố mẹ mình đã lớn tuổi, những việc nhỏ nhặt trong nhà giờ đây cũng trở thành gánh nặng. Cô ước gì mình có thể giải quyết được vấn đề này một cách nhanh chóng, nhưng cô thực sự không biết bắt đầu từ đâu. Những lúc như thế này, cô chợt nghĩ đến những người đàn ông mạnh mẽ, tháo vát, người có thể dễ dàng giải quyết mọi rắc rối. Một thoáng suy tư lướt qua tâm trí cô, về những khoảng trống, những sự thiếu vắng mà đôi khi cô vẫn cảm nhận được trong cuộc sống của mình, những điều mà cô từng nghĩ rằng ai đó sẽ lấp đầy. Nhưng rồi, hình ảnh hiện tại của bố mẹ đang loay hoay khiến cô gạt bỏ những suy nghĩ xa vời đó, tập trung vào vấn đề trước mắt. Cô đưa tay xoa nhẹ lên vai mẹ, một cử chỉ an ủi thầm lặng.

Căn bếp vốn nhỏ bé giờ đây trở nên chật chội hơn với sự bối rối và lo lắng của ba người. Mùi ẩm mốc và nước bẩn như đặc quánh lại trong không khí, khiến cho sự khó chịu càng tăng lên. Ánh nắng chiều dần nhạt đi, thay vào đó là ánh đèn điện vàng vọt từ trần nhà, chiếu xuống càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt của ông Năm và bà Sáu. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, không ngừng nghỉ, như một chiếc đồng hồ đang đếm ngược thời gian, nhắc nhở họ về một vấn đề chưa được giải quyết. Lê An cảm thấy một chút chạnh lòng. Cuộc sống ở thị trấn này, dù bình yên, nhưng đôi khi cũng ẩn chứa những khó khăn nho nhỏ mà không phải lúc nào cô cũng có thể tự mình giải quyết được. Cô nhớ những ngày tháng trước đây, khi những vấn đề nhỏ nhặt như thế này có thể trở thành một sự kiện lớn, kéo theo cả một chuỗi lo lắng và phiền toái. Cảm giác bơ vơ, không biết phải dựa vào ai, đôi lúc vẫn thoáng hiện về trong ký ức, như một bóng mây lướt qua bầu trời trong xanh.

***

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng từ phía cổng. Cả ba người trong bếp đều ngẩng đầu lên, hơi bất ngờ. Ai lại đến vào giờ này? Lê An đi ra mở cửa, và nụ cười lập tức nở trên môi cô khi thấy Nguyễn Hoàng Huy đang đứng đó, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi anh. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, ống tay áo được xắn lên gọn gàng, để lộ cánh tay rắn chắc. Chiếc quần jeans sẫm màu và đôi giày thể thao sạch sẽ càng làm tăng thêm vẻ năng động, giản dị nhưng đầy đáng tin cậy của anh. Anh mang theo một túi trái cây tươi ngon, trên tay còn cầm một bó hoa cúc đồng nhỏ, có lẽ anh vừa hái từ vườn nhà hoặc mua ở chợ.

"Con chào cô chú. Có chuyện gì thế ạ?" Huy bước vào sân, ánh mắt anh nhanh chóng lướt qua Lê An, rồi dừng lại ở dáng vẻ bối rối của ông Năm và bà Sáu trong bếp, cùng với vũng nước đang lan rộng trên sàn. Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, nhưng không kém phần ân cần. Anh đặt túi trái cây và bó hoa lên chiếc bàn nhỏ ở hiên nhà, rồi không chút do dự mà bước thẳng vào bếp, nơi có vẻ như đang xảy ra vấn đề.

Ông Năm và bà Sáu, thấy Huy đến, lập tức như trút được một phần gánh nặng. Khuôn mặt bà Sáu giãn ra, nụ cười mỉm hiện lên. "Chào Huy con. Con đến đấy à. Có chút chuyện lặt vặt trong nhà ấy mà. Cái ống nước nó bị rò rỉ, cô chú đang loay hoay không biết làm sao." Giọng bà có vẻ nhẹ nhõm hơn hẳn.

Huy mỉm cười trấn an. "Không sao đâu ạ, để con xem sao." Anh xắn cao tay áo thêm một chút nữa, lộ ra phần cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da rám nắng. Anh không nói nhiều, nhưng hành động của anh thì lại dứt khoát và nhanh nhẹn. Anh quỳ xuống, cẩn thận kiểm tra mối nối ống nước đang rỉ, đôi mắt anh tập trung cao độ. Anh chạm nhẹ vào đường ống, cảm nhận sự lỏng lẻo của nó, rồi nhanh chóng nhận ra vấn đề. "À, chỗ này bị lỏng thôi ạ, với lại có thể gioăng cao su bên trong bị lão hóa rồi." Anh nói, giọng điệu điềm tĩnh và tự tin, như thể đây là một chuyện hết sức đơn giản. "Chuyện này không khó đâu ạ, để con xử lý cho."

Ông Năm nhìn Huy với ánh mắt đầy hy vọng. "Thật à con? Con có làm được không đấy? Sợ con vất vả." Giọng ông vẫn còn chút e ngại.

Huy quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ. "Dạ được chứ ạ. Chuyện nhỏ thôi mà chú. Con cũng hay tự sửa mấy thứ lặt vặt ở nhà. Để con ra lấy đồ nghề một lát." Nói rồi, anh nhanh nhẹn quay ra xe máy của mình đang đậu ngoài cổng. Lê An đứng đó, nhìn theo bóng anh, trong lòng dâng lên một cảm giác an tâm lạ thường. Sự bình tĩnh và chủ động của Huy, cách anh không chút phàn nàn hay do dự khi đối mặt với vấn đề, thật sự khiến cô cảm thấy vững chãi.

Trong lúc Huy đi lấy đồ nghề, Lê An lại gần bố mẹ, thì thầm. "Anh Huy khéo tay lắm ạ, chắc là sửa được thôi." Cô nói, giọng điệu chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Bà Sáu gật đầu, vẻ mặt đã dịu đi rất nhiều. Ông Năm cũng mỉm cười, ánh mắt dõi ra ngoài cổng. Không khí trong bếp dường như đã bớt căng thẳng hơn hẳn, thay vào đó là một sự chờ đợi nhẹ nhõm.

Huy quay trở lại với một chiếc hộp đồ nghề nhỏ gọn. Anh mở ra, bên trong là đủ loại cờ lê, kìm, tua vít, và cả một cuộn băng tan, gioăng cao su mới tinh. Anh lại quỳ xuống, bắt tay vào việc một cách chuyên nghiệp. Tiếng cờ lê lách cách, tiếng vặn siết nhẹ nhàng vang lên trong không gian bếp. Anh làm việc một cách tỉ mỉ, không chút vội vã. Lê An đứng nhìn anh, mái tóc đen mượt của cô khẽ chạm vào vai anh khi cô cúi xuống quan sát. Cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh, mùi mồ hôi nhẹ nhàng nhưng nam tính trộn lẫn với mùi kim loại và cao su từ đồ nghề. Cảm giác tin cậy dâng trào trong lòng cô, như một dòng nước mát lành xoa dịu những lo lắng.

Cô nhớ lại những lúc cô từng phải tự mình giải quyết những vấn đề tương tự, hoặc chờ đợi những người thợ sửa chữa với tâm trạng phấp phỏng. Lúc ấy, những công việc nhỏ nhặt này thường trở thành một nỗi ám ảnh, một gánh nặng không tên. Nhưng giờ đây, khi có Huy ở bên, mọi thứ dường như trở nên đơn giản và nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cô nhìn đôi tay rắn rỏi của anh đang thoăn thoắt làm việc, đôi mắt anh tập trung vào từng chi tiết nhỏ. Đó không chỉ là sự khéo léo, mà còn là sự chủ động, sự quan tâm chân thành mà anh dành cho cô và gia đình cô.

Chỉ khoảng mười lăm phút sau, Huy đứng dậy, lau tay vào chiếc giẻ cũ mà ông Năm đưa cho. "Xong rồi đấy ạ. Chú thử mở nước xem còn rò rỉ không." Anh nói, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. Ông Năm vội vàng mở vòi nước. Dòng nước chảy mạnh mẽ, và dưới chậu rửa, không còn một giọt nước nào rỉ ra nữa. Tiếng nước chảy ào ào trong ống nghe thật sảng khoái.

"Ôi, tuyệt quá! Thật là may mắn quá đi mất!" Bà Sáu reo lên, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên. "Thằng Huy giỏi quá, cô chú cứ tưởng phải gọi thợ đến mai mới xong chứ."

Ông Năm vỗ vai Huy, ánh mắt đầy vẻ hài lòng và quý mến. "Đúng là phúc lớn của nhà tôi. Có thằng Huy ở đây thì mọi việc đều đâu vào đấy. Chú mày khéo tay quá, đúng là hơn đứt cái lão già này." Ông cười phá lên, tiếng cười giòn tan lấp đầy không gian. Lê An cũng mỉm cười, cảm thấy lòng mình ấm áp và nhẹ nhõm chưa từng thấy. Cô nhìn Huy, ánh mắt cô chất chứa sự biết ơn và một niềm hạnh phúc giản dị. Khoảng cách vô hình giữa cô và anh, nếu có, đã bị lấp đầy bằng những hành động quan tâm nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa này. Cô cảm nhận được sự vững chãi, tin cậy tuyệt đối từ anh, một bến đỗ không mộng mị, không cuồng nhiệt, nhưng bình yên và chân thành.

***

Khi đồng hồ điểm sáu giờ tối, cả gia đình Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đã quây quần bên mâm cơm ấm cúng. Tiếng lạch cạch của dụng cụ sửa chữa đã im bặt, thay vào đó là tiếng đũa bát va chạm nhẹ nhàng và những câu chuyện rôm rả. Mùi cơm gạo mới nấu thơm lừng, xen lẫn mùi cá kho tộ đậm đà và canh rau muống luộc thanh mát, lan tỏa khắp căn nhà nhỏ. Ánh đèn vàng ấm áp từ trần nhà bao trùm lấy không gian, tạo nên một bầu không khí gia đình thật sự bình yên và hạnh phúc.

Bà Sáu đặt thêm một đĩa thịt luộc nữa lên mâm, rồi quay sang nhìn Huy, ánh mắt bà tràn đầy sự hài lòng. "Thật may có thằng Huy. Nó khéo tay lại nhanh nhẹn, giải quyết một loáng là xong. Chứ không thì cô chú không biết làm sao." Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng, chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối. Bà rót thêm nước vào chén của Huy, cử chỉ tự nhiên như thể anh đã là một thành viên trong gia đình từ lâu.

Ông Năm cũng gật gù đồng tình, miệng vẫn còn nhai dở miếng cá kho. "Đúng đấy. Mấy cái việc lặt vặt này mà không có người đàn ông tháo vát thì khổ lắm. Chú mày đúng là người có phúc." Ông nói, rồi quay sang nhìn Lê An, ánh mắt đầy ý tứ. Lê An chỉ khẽ mỉm cười, má cô hơi ửng hồng.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân lệt xệt từ ngoài sân vọng vào, rồi một giọng nói the thé quen thuộc vang lên. "Ối giời, nhà này hôm nay ăn cơm sớm thế? Mùi thơm phức cả xóm luôn!" Bà Mai, hàng xóm thân thiết, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba màu nâu sòng thường ngày, bước vào. Trên môi bà là nụ cười hiền hậu, nhưng đôi mắt thì nhanh nhẹn lướt qua một lượt, thu vào tất cả những gì đang diễn ra. Bà là người phụ nữ của làng, của xóm, mọi chuyện lớn nhỏ trong vùng bà đều nắm rõ như lòng bàn tay.

"Chào bà Mai ạ!" Lê An vội vàng đứng dậy chào.

"Ôi, chào bà Mai! Bà vào đây ngồi ăn cơm với cô chú cho vui." Bà Sáu nhiệt tình mời.

Bà Mai xua tay, nụ cười vẫn thường trực. "Thôi thôi, cô chú cứ ăn đi. Tôi ăn rồi. Chỉ là nghe tiếng động bên này, rồi thấy mùi đồ ăn thơm quá nên ghé qua xem thôi mà." Bà nói, rồi ánh mắt bà dừng lại ở Huy, và một tia sáng tinh quái lướt qua. "Ơ, thằng Huy cũng ở đây à? Vừa nãy tôi đi qua thấy nó đang loay hoay cái gì ở bếp nhà cô An mà. Xong xuôi hết rồi à?"

Huy mỉm cười khiêm tốn. "Dạ vâng, con vừa sửa xong cái ống nước bị rò rỉ cho cô chú ạ."

Bà Mai nghe vậy, khuôn mặt bà càng rạng rỡ hơn. Bà gật gù liên tục, như thể đã đoán trước được điều này. "Đó thấy chưa! Tôi đã bảo rồi, thằng Huy nó được việc quá. Chuyện gì cũng làm được. Từ cái vòi nước đến cái mái nhà, nó đều xắn tay vào làm hết. Mấy đứa con trai bây giờ ít có đứa nào được như nó lắm." Bà quay sang nhìn Lê An, rồi liếc sang bà Sáu, giọng điệu đầy ẩn ý. "Thằng Huy được việc quá, cô An có phúc! Có vậy mới yên tâm mà gửi gắm cả đời chứ!"

Lời nói của bà Mai khiến không khí trong phòng chợt trở nên ngượng ngùng một chút. Lê An cúi mặt xuống, khuôn mặt càng đỏ hơn. Cô cảm nhận được ánh mắt trêu chọc của bà Mai, và cả ánh mắt đầy vẻ đồng tình của bố mẹ. Cô đưa chân khẽ chạm vào chân Huy dưới gầm bàn, một cử chỉ nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, như muốn anh hiểu rằng cô cũng cảm nhận được sự ấm áp từ những lời khen ngợi đó.

Huy khẽ mỉm cười, đôi mắt ấm áp nhìn thẳng vào Lê An, như thể anh chỉ quan tâm đến phản ứng của cô. Anh không đáp lại lời của bà Mai một cách trực tiếp, mà chỉ gật đầu nhẹ nhàng, vẻ mặt đầy sự chân thành. Dưới gầm bàn, anh khẽ đưa tay nắm lấy bàn tay của Lê An. Bàn tay anh ấm áp và rắn rỏi, bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Cử chỉ đó thật nhẹ nhàng, kín đáo, nhưng lại truyền đến Lê An một cảm giác an toàn và thuộc về. Cô khẽ siết nhẹ ngón tay anh, một lời đáp lại không lời.

Lê An cảm thấy lòng mình ấm áp và nhẹ nhõm chưa từng thấy. Những lời khen ngợi của bà Mai và bố mẹ không chỉ là lời xã giao, mà còn là sự công nhận, sự tin tưởng tuyệt đối mà họ dành cho Huy. Điều đó khiến cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Cô nhìn Huy, ánh mắt cô lấp lánh một niềm tin tưởng sâu sắc. Anh không chỉ là người cô yêu, mà còn là người đàn ông có thể gánh vác trách nhiệm, có thể là chỗ dựa vững chắc cho gia đình.

Mùi cơm nhà, mùi hoa từ vườn, tiếng cười nói rộn ràng và cái nắm tay ấm áp dưới gầm bàn – tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bức tranh hoàn hảo về sự bình yên. Lê An chợt nhận ra rằng, đây chính là điều cô đã tìm kiếm bấy lâu nay. Không phải là những lời hứa hẹn xa vời, không phải là những tình cảm cuồng nhiệt dễ đến dễ đi, mà là sự hiện diện vững chãi, sự quan tâm chân thành, và khả năng giải quyết những vấn đề nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Đó là một bến đỗ không mộng mị, nhưng đầy đủ sự an yên và tin cậy.

Cô nhớ lại một thời, cô từng chờ đợi một người đàn ông khác cũng sẽ xuất hiện như thế này, cũng sẽ là một phần của gia đình cô. Nhưng "lời nói không thành" ngày đó, và sự chần chừ "chậm một nhịp", đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa bỏ. Giờ đây, khi nhìn Huy, cô không còn cảm thấy tiếc nuối hay day dứt quá nhiều về quá khứ nữa. Những suy tư nhỏ bé về những điều đã qua nhanh chóng được lấp đầy bởi sự mãn nguyện với hiện tại.

Sự gắn kết và tin tưởng sâu sắc của gia đình Lê An dành cho Huy là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy họ sẽ hoàn toàn ủng hộ hôn sự của anh và Lê An. Lê An cảm nhận được sự vững chãi và an tâm tuyệt đối bên Huy, khẳng định rằng cô đã sẵn sàng cho một cam kết trọn đời. Huy thể hiện sự chủ động và trách nhiệm không chỉ với Lê An mà còn với gia đình cô, cho thấy anh là một người chồng và con rể đáng tin cậy. Trong ánh mắt của Lê An, mọi thứ đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình, một hạnh phúc giản dị, chân thành, và bền vững.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free