Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 533: Vết Sẹo Từ Một Bức Ảnh

Đêm đã về khuya, không gian trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng gió nhẹ luồn qua kẽ lá và tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn sau nhà. Ánh đèn vàng dịu vẫn tỏa ra sự ấm áp trong phòng khách, nhưng giờ đây, một vầng sáng bạc từ ánh trăng đã bắt đầu len lỏi qua khung cửa sổ, hòa cùng ánh đèn, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và đầy hứa hẹn. Mùi hương của hoa dạ lý hương từ ngoài vườn theo gió thoảng vào, nồng nàn và dịu ngọt, như một lời thì thầm của đêm.

Lê An vẫn tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, sự vững chãi của bờ vai anh. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Trong khoảnh khắc đó, mọi gánh nặng của quá khứ, mọi "nếu như ngày đó" hay "lời nói không thành" đều tan biến, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm và thanh thản chưa từng có. Cô biết, mình đã trải qua một hành trình dài, từ những ngày thơ ấu bên bờ sông cũ với những ước mơ lãng mạn, đến những năm tháng chờ đợi mỏi mòn, rồi chấp nhận một cuộc sống mới, một tình yêu mới. Và giờ đây, cô đã tìm thấy điều cô thực sự cần.

Nguyễn Hoàng Huy nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, bàn tay anh ấm áp và dịu dàng. Anh không nói gì, chỉ đơn giản là ôm cô vào lòng, để cô cảm nhận sự hiện diện của anh, sự cam kết không lời mà anh dành cho cô. Trong im lặng, họ cùng nhau lắng nghe nhịp đập của trái tim, lắng nghe tiếng nói của tâm hồn. Lê An ngước nhìn anh, đôi mắt cô long lanh dưới ánh trăng và ánh đèn. Cô không cần phải nói nhiều, bởi vì tất cả những gì cô muốn nói đều đã nằm gọn trong ánh mắt ấy. Đó là sự tin tưởng, sự chấp nhận, và một tình yêu bình dị nhưng sâu sắc.

"Em tin anh, Huy," cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng, nhưng lại chất chứa một sức mạnh của sự kiên định và quyết tâm. Đó không chỉ là một lời nói, mà là một lời tuyên thệ, một lời cam kết từ sâu thẳm trái tim cô. Trong suốt những năm tháng qua, cô đã từng nghi ngờ, đã từng băn khoăn về tình yêu và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, đứng trước Huy, cô không còn một chút hoài nghi nào. Anh đã cho cô thấy một con đường rõ ràng, một tương lai vững chắc, và một tình yêu chân thành.

Huy mỉm cười, nụ cười anh ấm áp như ánh nắng ban mai. Anh khẽ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, rồi ôm cô chặt hơn một chút. "Cảm ơn em, An," anh nói, giọng anh trầm ấm, chất chứa đầy cảm xúc. "Anh sẽ không làm em thất vọng." Lời nói của anh không phải là một lời hứa suông, mà là một lời thề nguyền, một lời cam kết trọn đời. Anh biết, Lê An đã từng tổn thương, đã từng trải qua những mất mát. Và anh sẽ làm mọi thứ để cô không phải chịu đựng điều đó một lần nữa. Anh sẽ là bến đỗ an toàn của cô, là người luôn hiện diện bên cô, dù cuộc sống có sóng gió đến đâu.

Họ cùng nhau nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu sáng con đường mòn dẫn ra bờ sông. Con đường ấy, đã từng chứng kiến bao kỷ niệm của Lê An, đã từng là nơi cô dệt nên những giấc mơ lãng mạn cùng Trần Hạo, đã từng là nơi cô đối diện với những nỗi tiếc nuối và dằn vặt. Nhưng giờ đây, dưới ánh trăng huyền ảo, con đường ấy không còn gợi lên nỗi buồn, mà là một con đường dẫn đến một tương lai mới, một tương lai mà cô và Huy sẽ cùng nhau bước đi.

Lê An khẽ nắm chặt tay Huy, cảm nhận sự vững chãi và ấm áp từ bàn tay anh. Cô biết, hành trình của cô đã tìm thấy điểm dừng chân. Cô không còn là cô gái ngây thơ ngày nào, mòn mỏi chờ đợi một lời tỏ tình không bao giờ đến. Cô đã trưởng thành, đã biết giá trị của bản thân và biết điều gì thực sự quan trọng đối với mình. Nụ cười trên môi cô không còn chút tiếc nuối nào, mà chỉ là sự mãn nguyện và hy vọng vào tương lai. Một tương lai mà cô hoàn toàn chấp nhận và mong đợi, một tương lai có Nguyễn Hoàng Huy bên cạnh. Đây không phải là một tình yêu cuồng nhiệt, không phải là một mối tình thanh mai trúc mã định mệnh, nhưng nó là một tình yêu chân thành, ổn định, và trên hết, nó là một bến đỗ an yên mà cô đã chọn. Lê An biết, cô đã sẵn sàng cho một cam kết trọn đời.

***

Căn hộ của Trần Hạo nằm trên tầng hai mươi lăm của một tòa nhà chọc trời, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang lên đèn lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ. Mỗi ánh đèn, mỗi vệt sáng từ những chiếc xe chạy hối hả dưới kia đều là biểu tượng cho sự năng động, không ngừng nghỉ của một đô thị hiện đại, nơi anh đã dành cả tuổi thanh xuân để xây dựng sự nghiệp và gặt hái thành công. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh vòm lan tỏa khắp căn phòng, những giai điệu trầm bổng hòa quyện với tiếng gió đêm se lạnh luồn qua những khe cửa sổ được đóng kín, tạo nên một bản nhạc nền êm ái nhưng lại ẩn chứa một nỗi cô đơn khó tả.

Trần Hạo vừa kết thúc một cuộc gọi công việc dài, giọng nói vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ sắc sảo của một người vừa chốt hạ thành công một dự án lớn. "Được rồi, tôi sẽ gửi báo cáo chi tiết vào sáng mai. Cảm ơn anh, chúc ngủ ngon." Anh đặt điện thoại xuống mặt bàn kính, cảm nhận sự lạnh lẽo từ vật vô tri. Một cuộc gọi thành công, một hợp đồng béo bở, một bước tiến nữa trên con đường sự nghiệp mà anh đã miệt mài theo đuổi. Nhưng thay vì cảm giác hân hoan, một khoảng trống rỗng quen thuộc lại trỗi dậy, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn anh.

Anh đứng dậy, bước chậm rãi về phía tủ rượu bằng gỗ óc chó sẫm màu, nơi đặt những chai rượu vang đắt tiền mà anh hiếm khi động đến. Mùi gỗ thoang thoảng cùng hương rượu vang nhẹ nhàng bay trong không khí khi anh khẽ mở cánh tủ. Anh rót một ly rượu đỏ, chất lỏng sánh mịn đổ vào thành ly pha lê trong suốt, phản chiếu ánh đèn từ trần nhà. Màu đỏ thẫm của rượu như màu của những hoài niệm cũ, những điều đã qua mà anh không thể nào nắm giữ.

Anh đi đến bên cửa kính lớn, nơi tấm màn lụa mỏng đã được kéo sang một bên, để lộ ra khung cảnh lung linh của thành phố về đêm. Từng chùm sáng từ những tòa nhà cao tầng, từ những con đường tấp nập, từ những biển quảng cáo neon rực rỡ, tất cả đều đang tỏa sáng rực rỡ, nhưng lại không thể sưởi ấm được trái tim anh. Anh tựa trán vào mặt kính lạnh lẽo, cảm nhận cái buốt giá lan tỏa qua lớp da.

"Đạt được rồi... nhưng để làm gì?" Trần Hạo thì thầm, giọng anh khàn đặc, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Cảm giác này... vẫn là trống rỗng." Anh đã có tất cả những gì một người đàn ông thành đạt khao khát: địa vị, tiền bạc, danh vọng. Nhưng những thứ đó lại không thể lấp đầy cái khoảng trống vô hình mà anh luôn mang theo trong lòng. Khoảng trống ấy đã lớn dần theo từng ngày, từng tháng, từng năm, kể từ khi anh rời xa thị trấn ven sông cũ, rời xa cô gái có nụ cười hiền hậu và ánh mắt trong veo như dòng nước.

Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ và ấm nồng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại không thể xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn. Thành công mà anh có được, đôi khi, lại trở thành gánh nặng. Anh nhớ về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh từng dành cho Lê An. Anh đã từng nghĩ rằng thời gian và khoảng cách không thể chia cắt họ, rằng một lời hứa "không quên em" sẽ đủ để giữ lấy một đời. Nhưng rồi, chính sự e dè, không dám bày tỏ của anh, chính cái sự "chậm một nhịp" đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách họ.

Anh nhìn xuống con đường dưới chân, nơi những dòng xe cộ vẫn miệt mài di chuyển. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, không đợi chờ một ai. Anh đã bỏ lỡ, anh đã chậm trễ. Và giờ đây, khi anh đã có trong tay tất cả, anh lại nhận ra mình đã đánh mất đi thứ quan trọng nhất. Ánh đèn thành phố lấp lánh dưới kia như hàng ngàn vì sao không tên, nhưng trong mắt anh, chúng chỉ là những đốm sáng xa lạ, không một chút hơi ấm, không một chút kỷ niệm. Vẻ mặt anh đầy suy tư và mệt mỏi, như thể anh đang mang trên vai gánh nặng của cả thế giới, gánh nặng của những điều đã qua mà không thể nào quay ngược thời gian để sửa chữa.

***

Chiều tối hôm sau, ánh nắng cuối ngày còn vương chút vàng cam trên những tán cây xanh mướt, nhưng không khí đã bắt đầu se lạnh nhẹ của mùa thu. Trần Hạo gặp Hà Minh tại một quán cà phê quen thuộc ở trung tâm thành phố. Quán nhỏ, ấm cúng với những bộ bàn ghế gỗ mộc và ánh đèn vàng dịu, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi giữa những cuộc trò chuyện râm ran. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, hoàn toàn trái ngược với sự căng thẳng trong lòng Trần Hạo.

Hà Minh, với vẻ ngoài khá bảnh bao và sự tự tin thường thấy, vẫn luôn là người mở đầu câu chuyện. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn." anh cười, tay khuấy ly cà phê đen. "Nghe nói dự án mới của cậu lại thắng lớn, đúng là 'thiên tài' có khác."

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng tan trong miệng. "Cũng may mắn thôi. Cậu thì sao? Công việc vẫn ổn chứ?" Giọng anh trầm, có phần hơi mệt mỏi, nhưng anh vẫn cố giữ sự bình thản như mọi khi. Anh không muốn bộc lộ quá nhiều cảm xúc của mình, đặc biệt là trước mặt Hà Minh, người bạn cũ có vẻ ngoài vô tư, nhưng lại rất tinh ý.

Hai người trò chuyện một lúc về công việc, về những dự định tương lai. Hà Minh hào hứng kể về những chuyến đi, những dự án mới. Anh ta luôn là người hướng ngoại, đầy năng lượng. Trong khi Trần Hạo chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng mới đáp lời. Ánh mắt anh lạc về phía cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang khẽ lay động trong gió, như những ký ức cũ đang chực chờ ùa về.

Đột nhiên, Hà Minh ngừng nói, mắt dán chặt vào màn hình smartphone. "Này Hạo, nhìn xem ai đây này!" Giọng anh ta đầy hào hứng, không hề hay biết đến nỗi đau ẩn sâu trong người bạn đối diện. "Đôi này đẹp đôi ghê, vừa xem trên feed của bạn chung." Anh ta xoay màn hình điện thoại về phía Trần Hạo, với một nụ cười tươi rói, như khoe một phát hiện thú vị.

Ánh mắt Trần Hạo chợt khựng lại. Dù đã cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng nhịp tim anh bỗng đập mạnh một cách bất thường. Trên màn hình smartphone của Hà Minh, một bức ảnh hiện ra rõ nét. Đó là Lê An. Cô đang cười rạng rỡ, nụ cười mà anh đã từng nghĩ chỉ dành riêng cho những kỷ niệm của hai người họ bên bờ sông cũ. Ánh mắt cô long lanh, chứa đựng một sự mãn nguyện và bình yên sâu sắc, không còn chút u buồn hay chờ đợi nào như anh từng thấy. Cô tựa đầu vào vai một người đàn ông, Nguyễn Hoàng Huy, người mà anh đã thoáng thấy trong ngày cô kết hôn. Anh ta cũng đang cười, nụ cười ấm áp, ân cần và đầy tự hào. Bàn tay anh ta khẽ đặt lên vai Lê An, một cử chỉ thân mật và bảo vệ. Họ trông thật hạnh phúc, thật tự nhiên, như thể họ đã thuộc về nhau từ rất lâu.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Trần Hạo dường như ngừng lại. Tiếng nhạc acoustic bỗng trở nên xa xăm, mùi cà phê cũng phai nhạt. Chỉ còn lại hình ảnh ấy, in sâu vào tâm trí anh, như một vết dao sắc lẹm cứa vào trái tim. Anh cảm thấy một nỗi đau nhói, một sự quặn thắt đến nghẹt thở. Cả người anh khẽ run lên, nhưng anh cố gắng giữ chặt ly cà phê trong tay, không để lộ bất kỳ sự yếu đuối nào.

"Đẹp đôi thật," Hà Minh vẫn vô tư bình luận, không nhận ra sự thay đổi sắc mặt của Trần Hạo. "Nghe nói bạn này là bác sĩ, giỏi giang lại còn tâm lý nữa. Đúng là bến đỗ an toàn cho cô ấy."

Bến đỗ an toàn. Từ ngữ đó vang vọng trong đầu Trần Hạo, như một nhát búa giáng mạnh vào tâm can anh. Anh đã từng là người có thể trở thành bến đỗ ấy. Anh đã từng là người chứng kiến nụ cười ấy lớn lên, từng là người có thể bảo vệ nụ cười ấy. Nhưng anh đã "chậm một nhịp", đã để "lời nói không thành", để rồi giờ đây, anh chỉ có thể đứng nhìn từ xa, nhìn cô hạnh phúc bên một người đàn ông khác.

Trần Hạo cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo và méo mó. "Ừ, đẹp đôi thật." Giọng anh khàn đặc, không thể giấu đi sự nặng nề trong lồng ngực. Anh trả lại điện thoại cho Hà Minh, cố gắng giữ bàn tay không run rẩy quá mức. Từng chi tiết trong bức ảnh ấy, từ ánh mắt hạnh phúc của Lê An đến cử chỉ ân cần của Huy, đều là những mũi kim châm vào vết thương lòng của anh, khiến nó rỉ máu âm ỉ. Anh ước gì mình có thể quên đi hình ảnh đó, nhưng nó đã in sâu vào tâm trí anh, trở thành một nỗi ám ảnh mới. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An giờ đây không chỉ là không gian và thời gian, mà còn là một bức tường kiên cố được xây bằng hạnh phúc của cô và nỗi tiếc nuối tột cùng của anh.

***

Nửa đêm, thành phố chìm trong bóng tối và ánh đèn, nhưng đối với Trần Hạo, đêm nay dường như còn dài hơn bất kỳ đêm nào khác. Anh trở về từ quán cà phê, nhưng hình ảnh Lê An hạnh phúc bên Huy cứ lảng vảng trong tâm trí anh, không ngừng ám ảnh. Anh không thể nào chợp mắt. Mùi không khí se lạnh của đêm thành phố len lỏi qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm của sương đêm, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa day dứt đang cháy bỏng trong lòng anh.

Anh đi đi lại lại trong căn phòng khách rộng lớn, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ cứng nhưng lại vang vọng như tiếng trống trong không gian tĩnh mịch. Đầu óc anh quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ, hàng vạn câu hỏi không lời đáp. Những câu hỏi "nếu như ngày đó..." cứ thế luẩn quẩn, dày vò anh. Nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu như anh không e dè, nếu như anh nói ra "lời nói không thành" ấy sớm hơn một nhịp, liệu mọi chuyện có khác?

Anh dừng lại trước cửa kính lớn, nơi bóng mình phản chiếu mờ ảo dưới ánh đèn vàng vọt từ bên trong. Gương mặt anh hiện lên vẻ khắc khổ, đôi mắt sâu trũng vì mệt mỏi và nỗi đau. Anh nhìn vào hình ảnh của chính mình, một người đàn ông thành đạt về vật chất, nhưng lại thất bại thảm hại trong tình yêu. Anh đã xây dựng nên một đế chế cho riêng mình, nhưng đế chế ấy lại trống rỗng, không có nữ hoàng, không có người cùng chia sẻ vinh quang.

"Em ấy... thật sự hạnh phúc," Trần Hạo thì thầm, giọng anh nghẹn lại. "Cô ấy xứng đáng với điều đó. Nhưng tại sao... tại sao lại là anh không thể mang lại cho em?" Nỗi đau nhói nơi ngực trái càng lúc càng quặn thắt. Nó không phải là một cơn đau thể xác, mà là một vết sẹo vô hình, đang rỉ máu âm ỉ, từng giọt, từng giọt. Anh đưa tay ôm lấy ngực trái, nơi trái tim đang đập loạn xạ, như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Anh cảm thấy một sự bất lực cùng cực, một sự hối tiếc sâu sắc đến tận xương tủy.

Anh nhớ lại những năm tháng ở thị trấn ven sông cũ, những kỷ niệm thơ ấu ngọt ngào bên Lê An. Cô gái nhỏ bé, dịu dàng ấy đã từng là cả thế giới của anh. Anh đã từng hứa sẽ bảo vệ cô, sẽ ở bên cô. Nhưng anh đã chọn đi theo tiếng gọi của tham vọng, của sự nghiệp, để rồi lạc mất cô trong dòng đời xuôi ngược. Anh đã nghĩ rằng, khi anh thành công, anh sẽ quay về và mọi thứ sẽ như cũ. Nhưng cuộc đời không chờ đợi một ai, tình yêu cũng không thể mãi mãi đứng yên một chỗ.

Những thành công hiện tại, những hợp đồng bạc tỷ, những lời khen ngợi từ đồng nghiệp và đối tác, tất cả đều trở nên vô nghĩa trong khoảnh khắc này. Chúng không thể lấp đầy cái khoảng trống trong lòng anh, không thể xoa dịu nỗi đau đang cào xé tâm can. Anh đã đạt được mọi thứ mà mình từng mong muốn, nhưng lại đánh mất đi điều quan trọng nhất: hạnh phúc giản dị bên người mình yêu.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn chìm trong bóng tối và ánh đèn. Gió đêm vẫn rít qua khe cửa sổ, mang theo tiếng thì thầm của quá khứ. Anh biết rằng Lê An đã tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ không mộng mị, không cuồng nhiệt, nhưng bình yên và chân thành. Và anh, Trần Hạo, vẫn đang lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này, ôm lấy nỗi cô đơn và hối tiếc của riêng mình. Bức ảnh hạnh phúc của Lê An và Huy sẽ là một ám ảnh dai dẳng, một lời nhắc nhở không ngừng về những sai lầm mà anh đã mắc phải, về cái giá của sự chần chừ và lời nói không thành. Nỗi đau nhói này là dấu hiệu cho thấy anh sẽ không thể tiếp tục lẩn tránh cảm xúc của mình, và có thể, một ngày nào đó, anh sẽ phải đối diện trực tiếp với những gì mình đã đánh mất, dù là muộn màng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free