Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 532: Những Ước Mơ Chung Trên Lối Đi Bình Yên
Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm thị trấn ven sông bằng một tấm áo màu mực thẫm, điểm xuyết bởi những vì sao lấp lánh và ánh trăng non đầu tháng. Gió đêm se lạnh luồn qua kẽ lá, mang theo hương hoa lài dịu nhẹ và mùi hương trầm phảng phất từ gian thờ vọng. Lê An ngồi một mình trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ ngoài hiên nhà, chiếc ghế đã chứng kiến biết bao mùa mưa nắng, chứng kiến cô lớn lên, chứng kiến những vui buồn của cuộc đời cô. Chiếc ghế kêu kẽo kẹt khe khẽ dưới sức nặng của cô, một âm thanh quen thuộc như hơi thở.
Từ trong nhà, tiếng trò chuyện râm ran của Nguyễn Hoàng Huy và cha cô vẫn vọng ra. Giọng Huy trầm ấm, pha chút hài hước, còn giọng cha cô thì vui vẻ, không còn vẻ trầm tĩnh thường ngày. Họ đang nói về việc sửa lại hàng rào bị mục ở sau vườn, về giống cây ăn quả mới mà cha cô định trồng. Những câu chuyện đời thường, giản dị, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp và gần gũi đến lạ. Lê An lắng nghe, đôi môi khẽ mỉm cười. Cô có thể cảm nhận được sự hòa hợp giữa Huy và gia đình mình, một sự gắn kết tự nhiên không cần phải gượng ép.
Cô ngước nhìn bầu trời đêm, hít thật sâu làn không khí trong lành, mát lạnh. Lời mẹ vẫn văng vẳng bên tai: *“Huy là đứa hiền lành, chu đáo, lại biết vun vén. Con thấy đấy, nó quan tâm con thật lòng. Mẹ nhìn là mẹ biết.”* Và câu nói cuối cùng, như một lời khuyên, một lời chúc phúc: *“Duyên đến thì mình nắm lấy.”* Lê An không còn cảm thấy sự giằng xé hay tiếc nuối nào trong lòng. Những bóng hình của quá khứ, những "nếu như ngày đó" hay "lời nói không thành" đã dần tan biến, nhường chỗ cho một sự chấp nhận trọn vẹn và một niềm tin vững chắc vào hiện tại.
Cô biết, mình đã từng có những giấc mộng xa vời, những khao khát về một tình yêu cuồng nhiệt, một mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng như định mệnh. Cô nhớ về những buổi chiều bên bờ sông cũ, nơi cô và Trần Hạo đã dệt nên những kỷ niệm tuổi thơ. Nơi những lời nói không thành, những cảm xúc e ấp đã tạo nên một khoảng cách vô hình, khiến họ "chậm một nhịp" và lỡ nhau cả một đời. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy chỉ còn là một phần của quá khứ, một đoạn phim cũ chiếu lại trong tâm trí, không còn mang theo nỗi đau hay sự dằn vặt. Cô đã học được rằng, không phải tình yêu nào cũng cần phải là một cơn bão tố, đôi khi, một dòng suối êm đềm, một bến đỗ an yên mới chính là điều trái tim thực sự cần.
Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến cho cô điều đó. Anh không hứa hẹn những điều viển vông, nhưng anh hiện diện. Anh không nói những lời hoa mỹ, nhưng anh hành động. Anh không cố gắng trở thành một ai khác, mà chỉ là chính anh – một người đàn ông chân thành, chu đáo, luôn đặt cô và hạnh phúc của cô lên hàng đầu. Sự ổn định và an toàn mà anh mang lại đã lấp đầy khoảng trống mà Trần Hạo đã để lại, không phải bằng sự lãng mạn mãnh liệt, mà bằng sự hiện hữu và quan tâm chu đáo.
Lê An khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm và thanh thản. Có lẽ mẹ nói đúng... Một bến đỗ an yên, một người luôn hiện diện. Điều mình cần bây giờ là đây, không phải những giấc mộng xa vời. Cô đã từng chờ đợi, đã từng hy vọng vào một tình yêu như trong truyện cổ tích, nhưng cuộc sống đã dạy cô rằng hạnh phúc thực sự nằm ở những điều giản dị, ở sự hiện diện của một người luôn sẵn sàng sẻ chia, ở sự bình yên mà người đó mang lại.
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm mơn man trên má. Khi mở mắt ra, đôi mắt Lê An ánh lên một sự quyết tâm lạ thường. Cô không còn là cô gái ngây thơ ngày nào, mòn mỏi chờ đợi một lời tỏ tình không bao giờ đến. Cô đã trưởng thành, đã biết giá trị của bản thân và biết điều gì thực sự quan trọng đối với mình. Cô mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy không còn chút tiếc nuối nào, mà chỉ là sự mãn nguyện và hy vọng vào tương lai. Tiếng nói chuyện của Huy và cha cô vẫn vọng ra từ trong nhà, như một lời khẳng định êm đềm về một hạnh phúc đang đến rất gần, một tương lai mà cô hoàn toàn chấp nhận và mong đợi. Cô biết, đã đến lúc mình phải nắm lấy hạnh phúc mà mình đã chọn, không chần chừ, không e dè. Đó là một quyết định của trái tim, và cả của lý trí.
***
Tiếng gió đêm vẫn khẽ lay động tán lá bàng trước hiên, tạo nên những âm thanh xào xạc như lời thì thầm của thiên nhiên. Bên trong ngôi nhà nhỏ, ánh đèn vàng dịu từ chiếc chụp đèn bằng tre vẫn hắt xuống không gian phòng khách, nơi Nguyễn Hoàng Huy và Lê An đang ngồi đối diện nhau trên bộ ghế sofa cũ. Cha mẹ Lê An đã đi ngủ từ lúc nào, để lại một không gian riêng tư, tĩnh lặng cho hai người trẻ. Ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng đêm rả rích như một bản giao hưởng không lời, vỗ về tâm hồn. Lê An vừa rót thêm trà sen nóng vào hai chiếc chén sứ nhỏ, hơi ấm từ chén trà lan tỏa ra lòng bàn tay cô, xua đi chút se lạnh của đêm thu. Hương trà thơm dịu nhẹ, thanh thoát, quyện vào không khí, mang theo một cảm giác bình yên đến lạ.
Cô đặt chén trà xuống bàn, ngước nhìn Huy. Ánh mắt anh vẫn ấm áp và kiên định như thường lệ, nhưng đêm nay, có một điều gì đó sâu sắc hơn, mong đợi hơn trong đó. Lê An khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà là một tiếng thở dài của sự giải tỏa, của những suy tư chất chứa bấy lâu giờ đã có thể cởi mở. Cô chống khuỷu tay lên đùi, đan các ngón tay vào nhau, rồi từ từ thốt ra những lời mà cô đã giữ kín trong lòng suốt một thời gian dài.
"Em... em chưa từng nghĩ mình sẽ có một tương lai rõ ràng như thế này, Huy ạ," cô nói, giọng khẽ khàng, chất chứa một chút hoài niệm, một chút bâng khuâng. Cô vẫn nhớ những năm tháng tuổi trẻ, khi tương lai chỉ là một bức tranh mờ ảo, được vẽ nên bởi những giấc mộng viển vông, những "nếu như ngày đó" không thành hiện thực. Cô vẫn nhớ Trần Hạo, nhớ cái cách anh biến mất khỏi cuộc đời cô như một làn khói, để lại một khoảng trống không tên. Nhưng giờ đây, khoảng trống ấy đã được lấp đầy, không phải bằng sự cuồng nhiệt, mà bằng sự hiện diện chân thành của người đàn ông đối diện.
Huy nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, tiến lại gần hơn một chút, đôi mắt anh không rời khỏi cô. Bàn tay anh vươn ra, tìm lấy tay cô, siết nhẹ. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang, xua tan đi chút lạnh lẽo còn sót lại từ những ký ức xa xăm. Anh nhìn cô, ánh mắt bao dung và thấu hiểu. "Anh ở đây để cùng em xây dựng nó, An," anh nói, giọng trầm ấm, chắc chắn, như một lời cam kết không cần phải thề thốt. "Em muốn một cuộc sống như thế nào? Em muốn một tương lai ra sao?"
Những câu hỏi của anh không hề gây áp lực, mà ngược lại, chúng như mở ra một cánh cửa, khuyến khích cô bày tỏ những điều thầm kín nhất. Lê An thoáng ngập ngừng. Những ước mơ của cô, vốn dĩ đã từng rất lớn lao, giờ đây lại trở nên giản dị đến không ngờ. Cô đã từng mơ về những chuyến đi xa, những cuộc phiêu lưu, một tình yêu mãnh liệt như trong tiểu thuyết. Nhưng cuộc đời đã dạy cô rằng, hạnh phúc không nằm ở sự phô trương, mà ở sự bình yên, ở sự hiện diện.
"Em... em chỉ muốn một cuộc sống bình yên, Huy ạ," cô thì thầm, ngước nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng. "Một ngôi nhà nhỏ, có vườn cây, có hoa. Mỗi sáng thức dậy, em có thể tưới hoa, pha trà. Buổi chiều, mình cùng nhau đi dạo bên bờ sông cũ, ngắm hoàng hôn buông xuống. Tối đến, mình cùng ngồi trò chuyện, đọc sách, hoặc chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau, lắng nghe tiếng côn trùng đêm." Cô miêu tả một bức tranh giản dị, nhưng lại đầy ắp hơi thở của sự an yên, của một hạnh phúc không cần phải tìm kiếm đâu xa. Đó là giấc mơ mà cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có được, sau những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã chia cắt cô với quá khứ.
Huy mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng. Anh không hề tỏ ra thất vọng hay ngạc nhiên trước những ước mơ giản dị của cô. Ngược lại, anh gật đầu, như thể đó cũng chính là điều anh hằng mong muốn. "Nghe thật tuyệt vời, An," anh nói, giọng anh như một dòng suối mát lành, xoa dịu mọi lo âu trong lòng cô. "Anh cũng thích một cuộc sống như vậy. Một cuộc sống không quá ồn ào, không quá bon chen, chỉ cần có em bên cạnh. Anh sẽ cùng em xây dựng ngôi vườn ấy, cùng em chăm sóc những bông hoa, và mỗi tối, anh sẽ kể cho em nghe những câu chuyện mà anh đã nghe được trong ngày. Hoặc nếu em thích, chúng ta sẽ cùng nhau im lặng, lắng nghe tiếng gió, tiếng sông chảy."
Lời nói của Huy như một luồng gió mới, thổi bay đi những đám mây u ám còn vương vấn trong lòng Lê An. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Anh không hề cố gắng thay đổi cô, không hề cố gắng thuyết phục cô về một cuộc sống khác, rực rỡ hơn, hào nhoáng hơn. Anh chấp nhận cô, chấp nhận những ước mơ giản dị của cô, và thậm chí, còn muốn biến những ước mơ ấy thành hiện thực cùng cô. Cô cảm nhận được sự chân thành tuyệt đối từ anh, một sự chân thành không cần phải chứng minh bằng lời lẽ hoa mỹ, mà bằng những hành động, bằng những ánh mắt, bằng sự hiện diện không ngừng nghỉ. Nắm tay cô, anh siết nhẹ thêm một lần nữa, như một lời khẳng định không lời cho tất cả những gì anh vừa nói. Đó không chỉ là lời hứa, mà là một bản thiết kế cho một tương lai mà họ sẽ cùng nhau vẽ nên, từng nét một, chậm rãi và đầy yêu thương.
***
Không gian phòng khách vẫn ấm áp dưới ánh đèn vàng, nhưng không khí đã trở nên nồng đượm hơn, ngập tràn sự tin tưởng và những lời hứa hẹn ngọt ngào. Hương trà sen dịu nhẹ vẫn thoang thoảng, hòa quyện với mùi hương của hoa dạ lý hương từ ngoài vườn theo gió thoảng vào, tạo nên một bản giao hưởng của mùi hương và cảm xúc. Lê An vẫn ngồi tựa vào vai Nguyễn Hoàng Huy, đôi mắt cô không còn chút suy tư hay bâng khuâng nào của quá khứ, mà chỉ ánh lên niềm tin và sự bình yên. Tiếng côn trùng đêm vẫn rả rích không ngừng, như một lời ru êm ái cho những tâm hồn đang tìm thấy nhau.
Sau những chia sẻ về ước mơ giản dị của Lê An, Huy bắt đầu nói về những dự định của riêng mình, nhưng lạ thay, mọi kế hoạch của anh đều có bóng dáng cô trong đó. Anh không chỉ nói về bản thân, mà còn luôn gắn kết Lê An vào mọi viễn cảnh, như thể cuộc đời anh đã được định sẵn để hòa vào cuộc đời cô.
"Anh nghĩ, mình sẽ có một căn nhà nhỏ, có vườn, để em trồng hoa, trồng rau," Huy nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại chất chứa một sức nặng của sự kiên định và cam kết. "Căn nhà đó có thể không quá lớn, nhưng sẽ đủ ấm cúng cho chúng ta. Anh sẽ tự tay sửa sang mọi thứ, từ cái hàng rào gỗ mục mà cha em và anh vừa nói đến, cho đến việc đóng một chiếc bàn ăn thật chắc chắn. Em có thể chọn màu sơn cho bức tường phòng khách, và chúng ta sẽ cùng nhau tìm những chậu cây đẹp nhất để trang trí cho khu vườn nhỏ của mình." Anh phác thảo một tương lai chi tiết, thực tế nhưng đầy tình cảm, không phải bằng những lời hứa hẹn xa hoa, mà bằng những hành động cụ thể, những việc làm thiết thực. Anh không muốn vẽ nên một lâu đài trên mây, mà muốn xây dựng một mái ấm vững chắc trên mặt đất.
Lê An lắng nghe, trái tim cô như được sưởi ấm bởi từng lời nói của anh. Cô có thể hình dung rõ ràng những gì anh đang nói: một buổi sáng thức dậy, cô nhìn ra khu vườn ngập tràn sắc hoa do chính tay mình chăm sóc, bên cạnh là một căn nhà nhỏ với mùi gỗ mới, và một người đàn ông đang loay hoay sửa sang một cái gì đó trong vườn, đôi khi ngẩng đầu lên mỉm cười với cô. Đó không phải là một giấc mơ xa vời, mà là một viễn cảnh có thể chạm tới được, một bến đỗ an yên mà cô luôn tìm kiếm.
"Anh... anh không thấy nó quá đỗi bình thường sao?" Lê An khẽ hỏi, giọng cô vẫn còn chút ngập ngừng, như thể cô đang tự vấn chính mình. "Không có gì lớn lao, rực rỡ như những gì người ta thường mơ ước?" Cô vẫn còn mang trong lòng một chút dư âm của những kỳ vọng lãng mạn, của những câu chuyện cổ tích về tình yêu cuồng nhiệt, về những thành công vang dội. Cô vẫn còn nhớ những hình ảnh Trần Hạo trong bộ vest lịch lãm, đứng giữa những tòa nhà chọc trời của thành phố, rực rỡ và thành công. Cô tự hỏi, liệu cuộc sống bình dị này có đủ để cô hạnh phúc?
Huy nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt anh không hề dao động. Anh hiểu những băn khoăn trong lòng cô, hiểu những kỳ vọng mà cô đã từng ôm ấp. Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, như một lời an ủi không lời. "Bình thường mới là điều quý giá nhất, An ạ," anh nói, giọng anh chân thành và đầy thuyết phục. "Cuộc sống này đã đủ xô bồ rồi. Anh không muốn mình phải chạy theo những thứ phù phiếm, những sự rực rỡ chóng tàn. Anh muốn một hạnh phúc bền vững, một sự bình yên thật sự. Và rực rỡ nhất là khi chúng ta cùng nhau xây đắp những điều bình dị ấy, cùng nhau vun vén cho mái ấm của mình, từng ngày một."
Lời nói của Huy không chỉ là một lời an ủi, mà còn là một lời khẳng định, một tuyên ngôn về giá trị sống mà anh theo đuổi. Anh không hề phủ nhận những giấc mơ lớn lao, nhưng anh tin rằng hạnh phúc thực sự nằm ở sự hiện diện, ở sự sẻ chia, ở những điều giản dị mà họ có thể cùng nhau tạo dựng. Lê An lắng nghe, đôi mắt cô dần lấp lánh sự tin tưởng. Cô nhận ra rằng, những gì anh nói chính là những gì cô cần. Không phải là một tình yêu cuồng nhiệt, một mối tình thanh mai trúc mã đầy tiếc nuối, mà là một sự hiện diện vững chãi, một bến đỗ an toàn, một người đàn ông luôn sẵn sàng cùng cô đi qua những tháng ngày bình dị.
"Anh muốn chúng ta cùng nhau đi chợ mỗi sáng, cùng nhau nấu những bữa cơm gia đình," Huy tiếp tục, như thể anh đang vẽ ra một bức tranh sống động trước mắt cô. "Anh sẽ phụ em rửa chén, sẽ cùng em chăm sóc cha mẹ. Sau này, nếu có con, chúng ta sẽ cùng nhau đưa con đến trường, cùng nhau dạy con học, cùng nhau nhìn con lớn lên. Những điều đó, đối với anh, còn rực rỡ hơn bất kỳ danh vọng hay sự nghiệp nào." Anh không chỉ nói về tương lai của riêng anh và cô, mà còn nói về một gia đình, một tổ ấm trọn vẹn, nơi tình yêu và sự sẻ chia là nền tảng.
Lê An cảm thấy một làn sóng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết, mình đã tìm thấy điều mình cần. Cô đã từng khao khát một tình yêu như trong truyện cổ tích, một tình yêu lãng mạn và đầy kịch tính. Nhưng cuộc sống đã dạy cô rằng, hạnh phúc không phải lúc nào cũng đến từ những điều phi thường. Đôi khi, nó nằm ở những điều giản dị nhất, ở sự hiện diện của một người luôn sẵn sàng sẻ chia, ở sự bình yên mà người đó mang lại. Huy không hứa hẹn những điều viển vông, nhưng anh hiện diện. Anh không nói những lời hoa mỹ, nhưng anh hành động. Anh không cố gắng trở thành một ai khác, mà chỉ là chính anh – một người đàn ông chân thành, chu đáo, luôn đặt cô và hạnh phúc của cô lên hàng đầu. Và điều đó, đối với Lê An, là đủ. Cô tin anh, tin vào những gì anh nói, tin vào những gì anh làm. Cô biết, mình đã tìm thấy bến đỗ bình yên của cuộc đời mình.
***
Đêm đã về khuya, không gian trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng gió nhẹ luồn qua kẽ lá và tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn sau nhà. Ánh đèn vàng dịu vẫn tỏa ra sự ấm áp trong phòng khách, nhưng giờ đây, một vầng sáng bạc từ ánh trăng đã bắt đầu len lỏi qua khung cửa sổ, hòa cùng ánh đèn, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và đầy hứa hẹn. Mùi hương của hoa dạ lý hương từ ngoài vườn theo gió thoảng vào, nồng nàn và dịu ngọt, như một lời thì thầm của đêm.
Lê An vẫn tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, sự vững chãi của bờ vai anh. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Trong khoảnh khắc đó, mọi gánh nặng của quá khứ, mọi "nếu như ngày đó" hay "lời nói không thành" đều tan biến, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm và thanh thản chưa từng có. Cô biết, mình đã trải qua một hành trình dài, từ những ngày thơ ấu bên bờ sông cũ với những ước mơ lãng mạn, đến những năm tháng chờ đợi mỏi mòn, rồi chấp nhận một cuộc sống mới, một tình yêu mới. Và giờ đây, cô đã tìm thấy điều cô thực sự cần.
Nguyễn Hoàng Huy nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, bàn tay anh ấm áp và dịu dàng. Anh không nói gì, chỉ đơn giản là ôm cô vào lòng, để cô cảm nhận sự hiện diện của anh, sự cam kết không lời mà anh dành cho cô. Trong im lặng, họ cùng nhau lắng nghe nhịp đập của trái tim, lắng nghe tiếng nói của tâm hồn. Lê An ngước nhìn anh, đôi mắt cô long lanh dưới ánh trăng và ánh đèn. Cô không cần phải nói nhiều, bởi vì tất cả những gì cô muốn nói đều đã nằm gọn trong ánh mắt ấy. Đó là sự tin tưởng, sự chấp nhận, và một tình yêu bình dị nhưng sâu sắc.
"Em tin anh, Huy," cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng, nhưng lại chất chứa một sức mạnh của sự kiên định và quyết tâm. Đó không chỉ là một lời nói, mà là một lời tuyên thệ, một lời cam kết từ sâu thẳm trái tim cô. Trong suốt những năm tháng qua, cô đã từng nghi ngờ, đã từng băn khoăn về tình yêu và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, đứng trước Huy, cô không còn một chút hoài nghi nào. Anh đã cho cô thấy một con đường rõ ràng, một tương lai vững chắc, và một tình yêu chân thành.
Huy mỉm cười, nụ cười anh ấm áp như ánh nắng ban mai. Anh khẽ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, rồi ôm cô chặt hơn một chút. "Cảm ơn em, An," anh nói, giọng anh trầm ấm, chất chứa đầy cảm xúc. "Anh sẽ không làm em thất vọng." Lời nói của anh không phải là một lời hứa suông, mà là một lời thề nguyền, một lời cam kết trọn đời. Anh biết, Lê An đã từng tổn thương, đã từng trải qua những mất mát. Và anh sẽ làm mọi thứ để cô không phải chịu đựng điều đó một lần nữa. Anh sẽ là bến đỗ an toàn của cô, là người luôn hiện diện bên cô, dù cuộc sống có sóng gió đến đâu.
Họ cùng nhau nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu sáng con đường mòn dẫn ra bờ sông. Con đường ấy, đã từng chứng kiến bao kỷ niệm của Lê An, đã từng là nơi cô dệt nên những giấc mơ lãng mạn cùng Trần Hạo, đã từng là nơi cô đối diện với những nỗi tiếc nuối và dằn vặt. Nhưng giờ đây, dưới ánh trăng huyền ảo, con đường ấy không còn gợi lên nỗi buồn, mà là một con đường dẫn đến một tương lai mới, một tương lai mà cô và Huy sẽ cùng nhau bước đi.
Lê An khẽ nắm chặt tay Huy, cảm nhận sự vững chãi và ấm áp từ bàn tay anh. Cô biết, hành trình của cô đã tìm thấy điểm dừng chân. Cô không còn là cô gái ngây thơ ngày nào, mòn mỏi chờ đợi một lời tỏ tình không bao giờ đến. Cô đã trưởng thành, đã biết giá trị của bản thân và biết điều gì thực sự quan trọng đối với mình. Nụ cười trên môi cô không còn chút tiếc nuối nào, mà chỉ là sự mãn nguyện và hy vọng vào tương lai. Một tương lai mà cô hoàn toàn chấp nhận và mong đợi, một tương lai có Nguyễn Hoàng Huy bên cạnh. Đây không phải là một tình yêu cuồng nhiệt, không phải là một mối tình thanh mai trúc mã định mệnh, nhưng nó là một tình yêu chân thành, ổn định, và trên hết, nó là một bến đỗ an yên mà cô đã chọn. Lê An biết, cô đã sẵn sàng cho một cam kết trọn đời.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.