Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 531: Hơi Ấm Gia Đình và Sự Ưng Thuận Của Mẹ
Đêm khuya, thành phố dần chìm vào giấc ngủ, chỉ còn những ánh đèn vẫn miệt mài tỏa sáng. Gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm. Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng giữa không gian rộng lớn. Anh khép mắt lại một lần nữa, nhưng lần này, anh không còn cố gắng xua đuổi. Anh chấp nhận để những dòng ký ức ùa về, như một dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, cuốn anh trở lại những tháng ngày xưa cũ.
Hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, không phải là Lê An của hiện tại – cô gái đã tìm thấy bến đỗ bình yên bên người khác, mà là Lê An của ngày xưa, cô bé với mái tóc dài ngang vai, đôi mắt trong veo như mặt nước hồ thu, nụ cười hiền lành, e ấp. Anh nhớ về những buổi tối bên bờ sông ở thị trấn ven sông yên bình, nơi tuổi thơ của họ đã được dệt nên từ những sợi nắng vàng và gió mát. Tiếng nước chảy rì rào dưới ánh trăng, như một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Ánh trăng vằng vặc soi bóng hai người, đổ dài trên mặt nước lấp lánh, phản chiếu cả những ước mơ non dại của họ.
Họ đã ngồi đó hàng giờ, trò chuyện vu vơ về đủ thứ chuyện trên đời, từ những bài học khó nhằn trên lớp, những giấc mơ về tương lai, đến cả những điều nhỏ nhặt nhất như món ăn yêu thích hay cuốn sách vừa đọc. Những câu chuyện không đầu không cuối, những tiếng cười khúc khích của Lê An, tiếng gió thổi lướt qua tóc cô, mùi hương thoang thoảng của cỏ dại và hơi nước từ dòng sông. Tất cả tạo nên một cảm giác bình yên, trọn vẹn đến lạ thường. Đó là cái cảm giác mà giờ đây, giữa căn hộ xa hoa này, anh không thể nào tìm lại được. Một cảm giác mà tiền bạc, địa vị, hay bất kỳ thành công nào cũng không thể mua được.
"Bờ sông ấy... liệu em còn nhớ không?" Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí, lạc lõng giữa sự tĩnh mịch. "Những lời anh chưa từng nói..." Câu nói ấy như một vết cứa sâu vào lòng anh, một nỗi dằn vặt dai dẳng không nguôi. Anh đã từng có cơ hội, rất nhiều cơ hội, để nói ra tình cảm của mình, để giữ lấy cô bên cạnh. Nhưng anh đã e dè, đã chần chừ, đã để cho sự im lặng và khoảng cách vô hình giữa họ ngày càng lớn dần. Chính sự "chậm một nhịp" của anh đã khiến anh đánh mất tất cả.
"Nếu ngày đó... chỉ một lời thôi..." Chỉ cần một lời nói, một cử chỉ dũng cảm hơn, mọi chuyện có lẽ đã khác. Anh không thể ngừng tưởng tượng về một cuộc sống khác, một tương lai nơi anh và Lê An vẫn ở bên nhau, cùng nhau vun đắp một tổ ấm bình dị, không cần đến những hào nhoáng của thành phố. Có lẽ họ sẽ có một ngôi nhà nhỏ cạnh bờ sông, nơi mỗi sáng thức dậy có thể nghe tiếng chim hót, mỗi chiều có thể cùng nhau ngắm hoàng hôn. Một cuộc sống không quá giàu sang, nhưng tràn đầy tình yêu thương và sự bình yên.
Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Ly rượu trên tay vẫn còn nguyên, sóng sánh một màu đỏ thẫm như máu. Một nỗi hối tiếc khôn nguôi dâng trào, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh cảm thấy một khoảng trống rỗng lớn đến mức không gì có thể lấp đầy, dù anh đã đạt được mọi thứ mà nhiều người mơ ước. Tiền bạc, danh vọng, quyền lực, tất cả chỉ là những vật vô tri khi không có người để sẻ chia, không có một trái tim để yêu thương.
Anh nhớ đến nụ cười của Lê An, nhớ đến ánh mắt cô khi xưa, ánh mắt luôn nhìn anh với một sự tin tưởng tuyệt đối, một sự chờ đợi âm thầm. Anh nhớ đến sự bình yên mà cô mang lại, như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn anh. Giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức xa xăm, một quá khứ không thể quay lại. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời. Cái giá của sự chần chừ, của những lời nói không thành, thật quá đắt. Anh đã mất đi bến đỗ bình yên của mình, để rồi lạc lối giữa sự hào nhoáng giả tạo của thành phố, cô độc trong căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo này. Nỗi hối tiếc ấy, giờ đây, đã trở thành người bạn đồng hành duy nhất của anh trong những đêm dài không ngủ.
***
Trong khi Trần Hạo chìm đắm trong men cay của ký ức và nỗi cô đơn, thì ở một nơi khác, cách xa hàng trăm cây số, ánh nắng chiều vẫn còn vương vấn trên mái ngói rêu phong của căn nhà nhỏ ven sông. Nắng vàng nhạt, như được lọc qua tấm lụa mỏng, hắt vào gian nhà bếp, nơi tiếng cười nói rộn ràng đang xua tan đi mọi ưu phiền. Đó là căn nhà của Lê An, và bữa tối gia đình đang diễn ra trong một không khí ấm cúng chưa từng thấy.
Mùi cá kho thơm lừng, quyện lẫn với hương canh rau tập tàng thanh mát, lan tỏa khắp căn bếp nhỏ, mời gọi mọi giác quan. Tiếng chén đũa va chạm nhẹ nhàng, tiếng trò chuyện rôm rả, và thỉnh thoảng là tiếng cười giòn tan của Lê An, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm của hạnh phúc đời thường. Nguyễn Hoàng Huy ngồi cạnh Lê An, trông anh tự nhiên như một thành viên lâu năm của gia đình. Đôi tay anh khéo léo gắp miếng cá kho đã róc xương, đặt vào chén Lê An một cách nhẹ nhàng. Ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm và ân cần, không cần bất kỳ lời nói nào cũng đủ để Lê An cảm nhận được. Cô mỉm cười, nụ cười dịu dàng và mãn nguyện, một nụ cười đã lâu lắm rồi mới hiện diện trọn vẹn trên môi cô.
“Huy ăn thêm đi con, cá kho mẹ làm đấy!” Mẹ Phan Thị Sáu, người phụ nữ với nếp nhăn đuôi mắt hằn sâu dấu vết của thời gian nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và ấm áp, lên tiếng mời. Bà ngồi đối diện, đôi mắt hiền từ của bà lướt qua Huy rồi dừng lại trên gương mặt Lê An, một cái nhìn đầy ý tứ, vừa hài lòng vừa như muốn nói: “Con thấy đó, mẹ chọn không sai đâu.”
Nguyễn Hoàng Huy lập tức đáp lời, giọng điệu tự nhiên và đầy kính trọng, không chút khách sáo: “Dạ con cảm ơn bác. Món nào cũng ngon tuyệt ạ, đúng là An có phúc mới được ăn cơm mẹ nấu mỗi ngày.” Anh vừa nói vừa nở nụ cười thật thà, khiến cha Lê An – ông Lê Văn Năm, người đàn ông trầm tính, ít nói nhưng ánh mắt luôn dõi theo con gái – cũng phải bật cười thành tiếng. Ông Năm gật đầu hài lòng, nhấp một ngụm trà nóng.
Lê An khẽ cấu vào tay Huy dưới gầm bàn, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy một sự ngọt ngào lan tỏa. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn cha mẹ mình, và nói đùa: “Anh khéo nịnh quá! Mẹ nghe xong chắc phải nấu cơm cho anh ăn mỗi ngày mất thôi.” Lời nói tuy là trêu chọc, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên niềm hạnh phúc chân thật. Sự thoải mái và an toàn mà Huy mang lại đã len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm hồn cô, tạo nên một bến đỗ vững chãi. Cô không còn phải cố gắng gồng mình, không còn phải dò xét hay chờ đợi. Anh hiện diện ở đây, ngay lúc này, cùng cô và gia đình cô, một sự hiện diện không thể rõ ràng hơn.
Huy cười hiền, không giải thích, chỉ tiếp tục gắp thức ăn. Lần này, anh chủ động gắp một miếng cá to, đặt vào chén ông Năm: “Bác Năm ăn thêm cá đi ạ. Chắc bác mệt sau một ngày làm việc.” Hành động nhỏ, nhưng cho thấy sự quan tâm chu đáo của Huy không chỉ dừng lại ở Lê An mà còn lan tỏa đến cả những người thân yêu của cô. Ông Năm gật đầu, nở một nụ cười hiếm hoi, biểu cảm ấy đủ để Lê An hiểu rằng cha cô cũng đã hoàn toàn chấp thuận và có thiện cảm với Huy. Tiếng cười của Huy khi kể một câu chuyện vui ở công ty, tiếng cha cô đáp lời bằng một câu pha trò nhẹ nhàng, tất cả tạo nên một bức tranh gia đình hoàn hảo. Lê An cảm thấy lòng mình ấm áp lạ kỳ.
Những cảm giác này không phải là sự bùng cháy mãnh liệt của tình yêu sét đánh, mà là một dòng suối mát lành, thấm dần vào tâm hồn, lấp đầy những khoảng trống đã từng tồn tại. Cô nhìn Huy, nhìn cách anh trò chuyện với cha cô về những cây cảnh trong vườn, cách anh nhiệt tình giúp mẹ cô gọt trái cây tráng miệng. Đó là một tình yêu không ồn ào, không hoa mỹ, nhưng lại là thứ tình cảm mà cô cần nhất lúc này: sự chân thành, ổn định và đáng tin cậy. Trong khoảnh khắc đó, cô biết rằng mình đã tìm thấy điều mình hằng mong ước, một sự bình yên giản dị nhưng vô cùng quý giá, một bến đỗ an toàn sau bao nhiêu bão giông của cảm xúc.
***
Sau bữa tối, ánh đèn vàng ấm áp trong nhà hắt ra ngoài hiên, xua đi một phần bóng tối của buổi tối. Nguyễn Hoàng Huy đang cùng ông Lê Văn Năm dọn dẹp bát đũa dưới bếp, tiếng nước chảy róc rách và tiếng trò chuyện khe khẽ của hai người đàn ông vang lên đều đều, mang theo sự thân mật và gắn kết. Lê An đang chuẩn bị pha trà, khi mẹ cô, bà Phan Thị Sáu, kéo cô ra góc nhà, nơi có bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ mà bà vẫn thường ngồi mỗi chiều. Mùi hương của hoa lài thoang thoảng từ góc sân tràn vào, cùng với mùi trà nóng dịu nhẹ, tạo nên một không gian riêng tư, tĩnh lặng.
Mẹ Phan Thị Sáu nhẹ nhàng đặt tách trà nóng hổi trước mặt Lê An, rồi nắm lấy bàn tay cô, xoa nhẹ. Bàn tay bà chai sạn vì những năm tháng tần tảo, nhưng lại mang đến một hơi ấm quen thuộc và vững chãi. Ánh mắt bà đầy trìu mến, nhưng cũng chất chứa một sự mong mỏi sâu xa. Bà nhìn Lê An thật lâu, như muốn đọc thấu từng suy nghĩ trong lòng con gái. Lê An im lặng, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay mẹ, và chờ đợi những lời mẹ muốn nói. Cô biết, đã đến lúc mẹ cô muốn giãi bày tâm tư.
“Con bé An nhà mình lớn rồi, cũng đến lúc mẹ mong con yên bề gia thất.” Giọng mẹ Phan Thị Sáu nhẹ nhàng, thủ thỉ, nhưng rõ ràng từng câu từng chữ, như từng giọt mưa thấm vào lòng đất. Bà không trách móc, không hối thúc, chỉ là một lời tâm tình của người mẹ mong con gái mình có được một cuộc sống ổn định, một nơi chốn để nương tựa. “Con nhìn xem, bạn bè con đứa nào cũng đã lập gia đình, có con bồng con bế cả rồi. Mẹ đâu có muốn con phải chịu thiệt thòi gì.”
Lê An vẫn không nói gì, chỉ cúi đầu, đôi mắt nhìn vào tách trà bốc khói. Cô biết mẹ nói đúng. Suốt bao nhiêu năm, mẹ cô đã chứng kiến cô trải qua những biến cố cảm xúc, những mất mát thầm lặng. Hơn ai hết, mẹ là người mong cô tìm được hạnh phúc trọn vẹn. Cô nhớ về những đêm mẹ ngồi bên cạnh, vỗ về khi cô buồn bã, hay những lần mẹ lẳng lặng đặt đĩa trái cây lên bàn khi cô thức khuya học bài. Tình thương của mẹ, lúc nào cũng hiện diện, không cần phải nói thành lời.
Mẹ Sáu tiếp tục, giọng nói càng thêm chân thành: “Thằng Huy là đứa hiền lành, chu đáo, lại biết vun vén. Con thấy đấy, nó quan tâm con thật lòng. Mẹ nhìn là mẹ biết.” Bà siết nhẹ tay Lê An, như muốn truyền thêm niềm tin và sự an ủi. “Nó không phải là kiểu người nói những lời đường mật, nhưng những hành động của nó lại đáng giá hơn ngàn lời hứa hẹn. Từ cái cách nó gắp thức ăn cho con, cách nó chuyện trò với cha con, cho đến cách nó nhìn con… tất cả đều là thật lòng.”
Lê An ngẩng đầu lên, ánh mắt bắt gặp ánh mắt mẹ. Trong đó không có sự ép buộc, chỉ có tình yêu thương và sự thấu hiểu. Cô biết, mẹ cô đã quan sát rất kỹ, đã nh��n thấy những điều mà cô cũng cảm nhận được. Nguyễn Hoàng Huy không phải là một hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích, anh không có vẻ ngoài hào nhoáng hay những lời hứa hẹn lãng mạn. Nhưng anh có sự hiện diện, sự chân thành, và một trái tim ấm áp. Anh là một bến đỗ an yên, không ồn ào, không mộng mị, đúng như những gì cô đang tìm kiếm.
“Mẹ thấy nó được lắm rồi, con ạ. Đừng có kén cá chọn canh nữa, duyên đến thì mình nắm lấy.” Lời mẹ như một lời khẳng định cuối cùng, một sự chấp thuận tuyệt đối. Nó không phải là một gánh nặng, mà là một sự giải thoát cho những băn khoăn còn sót lại trong lòng Lê An. Cô cảm thấy một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn, cuốn đi những sợi tơ vương vấn của quá khứ, nhường chỗ cho sự bình yên và thanh thản. Mẹ cô, bằng sự tinh tế và khéo léo của mình, đã giúp cô củng cố niềm tin vào lựa chọn của chính mình.
Lê An siết nhẹ lại bàn tay mẹ, một cử chỉ thay cho lời đồng tình. Cô không cần phải nói thêm gì cả, bởi vì mọi điều mẹ nói đều đúng với những gì cô cảm nhận. Trong lòng cô, một cảm giác ấm áp lan tỏa, không chỉ từ tách trà nóng mà còn từ tình yêu thương và sự thấu hiểu của mẹ. Cô biết, một cánh cửa mới đang mở ra trước mắt, một con đường mà cô sẽ không đi một mình, mà có một người đàn ông chu đáo và một gia đình luôn yêu thương, ủng hộ. Cô nhìn ra khoảng sân nhỏ, nơi những bóng cây lay động dưới ánh đèn vàng, lòng cô tràn ngập sự bình yên, mãn nguyện.
***
Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm thị trấn ven sông bằng một tấm áo màu mực thẫm, điểm xuyết bởi những vì sao lấp lánh và ánh trăng non đầu tháng. Gió đêm se lạnh luồn qua kẽ lá, mang theo hương hoa lài dịu nhẹ và mùi hương trầm phảng phất từ gian thờ vọng. Lê An ngồi một mình trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ ngoài hiên nhà, chiếc ghế đã chứng kiến biết bao mùa mưa nắng, chứng kiến cô lớn lên, chứng kiến những vui buồn của cuộc đời cô. Chiếc ghế kêu kẽo kẹt khe khẽ dưới sức nặng của cô, một âm thanh quen thuộc như hơi thở.
Từ trong nhà, tiếng trò chuyện râm ran của Nguyễn Hoàng Huy và cha cô vẫn vọng ra. Giọng Huy trầm ấm, pha chút hài hước, còn giọng cha cô thì vui vẻ, không còn vẻ trầm tĩnh thường ngày. Họ đang nói về việc sửa lại hàng rào bị mục ở sau vườn, về giống cây ăn quả mới mà cha cô định trồng. Những câu chuyện đời thường, giản dị, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp và gần gũi đến lạ. Lê An lắng nghe, đôi môi khẽ mỉm cười. Cô có thể cảm nhận được sự hòa hợp giữa Huy và gia đình mình, một sự gắn kết tự nhiên không cần phải gượng ép.
Cô ngước nhìn bầu trời đêm, hít thật sâu làn không khí trong lành, mát lạnh. Lời mẹ vẫn văng vẳng bên tai: *“Huy là đứa hiền lành, chu đáo, lại biết vun vén. Con thấy đấy, nó quan tâm con thật lòng. Mẹ nhìn là mẹ biết.”* Và câu nói cuối cùng, như một lời khuyên, một lời chúc phúc: *“Duyên đến thì mình nắm lấy.”* Lê An không còn cảm thấy sự giằng xé hay tiếc nuối nào trong lòng. Những bóng hình của quá khứ, những "nếu như ngày đó" hay "lời nói không thành" đã dần tan biến, nhường chỗ cho một sự chấp nhận trọn vẹn và một niềm tin vững chắc vào hiện tại.
Cô biết, mình đã từng có những giấc mộng xa vời, những khao khát về một tình yêu cuồng nhiệt, một mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng như định mệnh. Cô nhớ về những buổi chiều bên bờ sông cũ, nơi cô và Trần Hạo đã dệt nên những kỷ niệm tuổi thơ. Nơi những lời nói không thành, những cảm xúc e ấp đã tạo nên một khoảng cách vô hình, khiến họ "chậm một nhịp" và lỡ nhau cả một đời. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy chỉ còn là một phần của quá khứ, một đoạn phim cũ chiếu lại trong tâm trí, không còn mang theo nỗi đau hay sự dằn vặt. Cô đã học được rằng, không phải tình yêu nào cũng cần phải là một cơn bão tố, đôi khi, một dòng suối êm đềm, một bến đỗ an yên mới chính là điều trái tim thực sự cần.
Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến cho cô điều đó. Anh không hứa hẹn những điều viển vông, nhưng anh hiện diện. Anh không nói những lời hoa mỹ, nhưng anh hành động. Anh không cố gắng trở thành một ai khác, mà chỉ là chính anh – một người đàn ông chân thành, chu đáo, luôn đặt cô và hạnh phúc của cô lên hàng đầu. Sự ổn định và an toàn mà anh mang lại đã lấp đầy khoảng trống mà Trần Hạo đã để lại, không phải bằng sự lãng mạn mãnh liệt, mà bằng sự hiện hữu và quan tâm chu đáo.
Lê An khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm và thanh thản. Có lẽ mẹ nói đúng... Một bến đỗ an yên, một người luôn hiện diện. Điều mình cần bây giờ là đây, không phải những giấc mộng xa vời. Cô đã từng chờ đợi, đã từng hy vọng vào một tình yêu như trong truyện cổ tích, nhưng cuộc sống đã dạy cô rằng hạnh phúc thực sự nằm ở những điều giản dị, ở sự hiện diện của một người luôn sẵn sàng sẻ chia, ở sự bình yên mà người đó mang lại.
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm mơn man trên má. Khi mở mắt ra, đôi mắt Lê An ánh lên một sự quyết tâm lạ thường. Cô không còn là cô gái ngây thơ ngày nào, mòn mỏi chờ đợi một lời tỏ tình không bao giờ đến. Cô đã trưởng thành, đã biết giá trị của bản thân và biết điều gì thực sự quan trọng đối với mình. Cô mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy không còn chút tiếc nuối nào, mà chỉ là sự mãn nguyện và hy vọng vào tương lai. Tiếng nói chuyện của Huy và cha cô vẫn vọng ra từ trong nhà, như một lời khẳng định êm đềm về một hạnh phúc đang đến rất gần, một tương lai mà cô hoàn toàn chấp nhận và mong đợi. Cô biết, đã đến lúc mình phải nắm lấy hạnh phúc mà mình đã chọn, không chần chừ, không e dè. Đó là một quyết định của trái tim, và cả của lý trí.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.