Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 530: Thành Công Rực Rỡ, Ký Ức Đau Đớn

Bên ngoài ô cửa kính lớn của văn phòng tầng bốn mươi, ánh hoàng hôn đang dần ngả màu, nhuộm một vệt cam đỏ rực rỡ lên nền trời xám bạc của thành phố. Trần Hạo vẫn ngồi yên vị sau chiếc bàn làm việc làm từ gỗ óc chó nguyên khối, ánh mắt sắc bén lướt qua những dòng chữ cuối cùng trên bản hợp đồng dày cộp. Tiếng gõ phím lách cách đều đặn, như một nhịp điệu quen thuộc của sự tập trung cao độ, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Hơi thở anh đều hòa, nhưng bên trong lồng ngực lại là một sự căng thẳng vô hình, chỉ tan biến khi anh gật đầu, đưa tay ký tên vào vị trí cuối cùng, một chữ ký dứt khoát, mạnh mẽ, chứa đựng cả quyền lực và tầm nhìn. Hoàn tất. Một hợp đồng trị giá hàng triệu đô la, một dự án lớn hứa hẹn mang về lợi nhuận khổng lồ cho tập đoàn, đã chính thức được chốt hạ. Anh gập chiếc laptop xuống, tiếng "cạch" khô khốc vang lên, như một lời kết cho một ngày làm việc đầy căng thẳng nhưng cũng vô cùng thành công.

Cửa phòng khẽ mở, một bóng người cao ráo, lịch thiệp bước vào. Đó là Anh Long, quản lý cấp cao, người đã đồng hành cùng Trần Hạo trong nhiều dự án lớn. Anh Long nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sắc bén của người từng trải nay ánh lên vẻ tán thưởng chân thành. "Lại một thành công lớn nữa, Hạo," giọng anh Long trầm ấm, vang vọng trong phòng. Anh bước đến gần, vỗ nhẹ vào vai Trần Hạo, một cử chỉ thân mật hiếm hoi. "Cậu đúng là cánh tay phải đắc lực của tập đoàn. Chỉ cần cậu ra tay, không có gì là không thể."

Trần Hạo ngẩng đầu lên, nét mệt mỏi thoáng hiện trên gương mặt anh tuấn. Anh khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhòa, không chạm đến đáy mắt. "Cảm ơn anh. Chỉ là may mắn thôi." Giọng anh trầm, đều đều, như thể mọi thành công rực rỡ đều là điều hiển nhiên, không đáng để anh bộc lộ quá nhiều cảm xúc. Anh không phải là người thích khoe khoang, và những lời khen ngợi dù chân thành đến mấy cũng chỉ khiến anh cảm thấy trống rỗng hơn, như một tiếng vang vọng trong một căn phòng rộng lớn không người. Thành công này, hay những thành công khác, đều không thể lấp đầy cái khoảng trống vô hình mà anh luôn mang theo.

Đúng lúc đó, Hải Yến, thư ký của Trần Hạo, xuất hiện ở ngưỡng cửa. Cô mặc một bộ váy công sở màu xanh than thanh lịch, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, tôn lên vẻ đẹp thông minh, sắc sảo. Cô luôn xuất hiện chỉn chu, hoàn hảo, như một phần không thể thiếu trong bức tranh thành công của Trần Hạo. Ánh mắt cô nhìn anh đầy ngưỡng mộ, xen lẫn một chút gì đó gọi là hy vọng, một tình cảm đơn phương âm ỉ đã từ lâu. "Anh Hạo, cả phòng muốn đi ăn mừng. Anh tham gia cho vui nhé?" Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự chủ động, một lời mời mọc mà cô đã ấp ủ từ lâu. Cô biết anh ít khi tham gia những cuộc vui đông người, nhưng cô vẫn muốn thử, muốn anh một lần thôi, phá vỡ cái vỏ bọc lạnh lùng, xa cách ấy.

Trần Hạo từ từ gập chiếc laptop lại, động tác chậm rãi như thể đang sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu. Anh tránh đi ánh mắt mong đợi của Hải Yến, hướng về phía cửa sổ nơi ánh tà dương đang dần tắt. "Cảm ơn em, Yến. Anh có hẹn rồi. Mọi người cứ vui vẻ." Lời từ chối lịch sự, nhưng dứt khoát, không cho phép một chút hy vọng nào len lỏi vào. Anh không hề có hẹn, chỉ là anh không muốn tham gia, không muốn hòa mình vào cái không khí huyên náo, nơi mà anh biết mình sẽ chỉ là một kẻ lạc lõng, dù ai cũng tung hô anh là người hùng. Anh mệt mỏi với những cuộc vui giả tạo, mệt mỏi với việc phải đeo chiếc mặt nạ của một người thành công, hạnh phúc.

Anh Long khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra. Anh hiểu Hạo. Anh vỗ vai Hạo lần nữa, rồi quay sang Hải Yến. "Thôi, chúng ta cứ đi trước đi Yến. Chắc Hạo có việc quan trọng thật." Anh Long mỉm cười trấn an Hải Yến, rồi ra hiệu cho cô cùng rời đi. Hải Yến khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng chút thất vọng, nhưng cô vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp. Cô nhìn theo bóng lưng Trần Hạo một lúc, rồi cũng quay gót, để lại anh một mình trong căn phòng ngập tràn ánh hoàng hôn cuối ngày.

Căn phòng giờ đây chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy đều đều. Trần Hạo đứng dậy, chậm rãi thu dọn đồ đạc. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt số đen bóng, dây da cá sấu sang trọng, được anh đặt cẩn thận vào hộp. Đó là một món quà anh tự thưởng cho mình sau một dự án thành công lớn, biểu tượng của địa vị, của sự giàu có mà anh đã dày công xây dựng. Nhưng khi cầm nó trên tay, anh không cảm thấy vui sướng, không cảm thấy tự hào. Chỉ là một vật vô tri, lạnh lẽo. Anh khoác áo vest, tiếng sột soạt của vải dạ cao cấp vang lên trong không gian. Ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng rực rỡ trên nền kính cửa sổ. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Câu nói của Anh Long thoáng qua trong đầu anh. Nhưng đêm nay, anh chỉ muốn ngủ, một giấc ngủ không mộng mị, không ưu phiền, không ký ức.

***

Đêm thành phố tĩnh lặng, nhưng không hề yên bình. Hàng triệu ánh đèn rực rỡ như những vì sao rơi xuống mặt đất, vẽ nên một bức tranh lung linh, huyền ảo. Trần Hạo bước vào căn hộ penthouse của mình trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời. Cánh cửa thông minh tự động mở ra, rồi khép lại một cách êm ái, cách ly anh hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài. Ánh sáng tự động bật lên, chiếu rọi không gian rộng lớn, sang trọng. Hệ thống âm thanh cao cấp tự động phát ra những giai điệu jazz dịu nhẹ, du dương, như cố gắng xoa dịu tâm hồn mệt mỏi của chủ nhân.

Anh cởi áo khoác ngoài, vắt nhẹ lên chiếc ghế bành bọc da thuộc màu kem. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của thành công, được anh tháo ra, đặt lên mặt bàn kính cường lực bóng loáng. Tiếng "cạch" nhỏ của kim loại chạm vào kính vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Anh nhìn nó, nhìn vào sự phản chiếu của chính mình trong lớp kính trong suốt, một người đàn ông thành đạt, đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một nỗi trống rỗng khó tả.

Căn hộ rộng lớn, với thiết kế tối giản nhưng tinh tế, mọi thứ đều đắt tiền và hoàn hảo đến từng chi tiết. Từ bộ sofa nhập khẩu, bức tranh trừu tượng khổ lớn trên tường, đến hệ thống đèn chiếu sáng thông minh và tầm nhìn bao quát toàn bộ thành phố rực rỡ ánh đèn. Anh có thể nhìn thấy những dòng xe cộ hối hả phía dưới, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ. Anh có tất cả những gì mà một người đàn ông ở độ tuổi anh có thể mơ ước: sự nghiệp vững chắc, tài chính dư dả, địa vị xã hội. Nhưng tất cả sự hào nhoáng, xa hoa đó không thể xua đi cái cảm giác lạnh lẽo, cô độc đang bao trùm anh.

Anh bước đến quầy bar mini trong phòng khách, rót một ly rượu vang đỏ sóng sánh. Mùi hương nồng nàn của rượu lan tỏa trong không khí, nhưng anh chẳng cảm nhận được vị gì. Anh cầm ly rượu, bước đến bên cửa sổ lớn, đứng lặng ngắm nhìn sự xa hoa của thành phố. Bàn tay anh khẽ vuốt ve mặt kính lạnh lẽo, lòng anh cũng lạnh lẽo không kém. Anh đã từng nghĩ, khi đạt được tất cả những điều này, anh sẽ cảm thấy hạnh phúc, mãn nguyện. Nhưng không, cảm giác đó chưa bao giờ đến. Thay vào đó là một sự hụt hẫng, một câu hỏi vô định luẩn quẩn trong tâm trí: "Lại một ngày nữa kết thúc. Thành công... nhưng vì ai?"

Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Rượu ngon, nhưng anh lại chẳng thấy ngon. Anh nhớ đến những bữa cơm đạm bạc ngày xưa, những món ăn do Lê An nấu, tuy đơn giản nhưng lại đậm đà hương vị, đậm đà tình cảm. Giờ đây, anh có thể ăn những món sơn hào hải vị đắt tiền nhất, nhưng chúng lại vô vị đến lạ thường. Anh sống trong căn hộ xa hoa này, một mình. Ăn một mình, ngủ một mình, đối diện với những bức tường lạnh lẽo và những kỷ niệm cũ kỹ cứ thế ùa về.

Nhạc jazz vẫn du dương, nhưng càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, những hình ảnh cứ thế hiện về trong tâm trí. Anh muốn tìm kiếm một chút bình yên, một chút tĩnh lặng cho tâm hồn mình. Nhưng càng cố gắng, những ký ức càng trở nên rõ nét, sắc lạnh như những mảnh thủy tinh cứa vào trái tim anh. Anh mở mắt, ly rượu trên tay vẫn còn nguyên, anh chẳng muốn uống thêm một giọt nào nữa.

***

Đêm khuya, thành phố dần chìm vào giấc ngủ, chỉ còn những ánh đèn vẫn miệt mài tỏa sáng. Gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm. Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng giữa không gian rộng lớn. Anh khép mắt lại một lần nữa, nhưng lần này, anh không còn cố gắng xua đuổi. Anh chấp nhận để những dòng ký ức ùa về, như một dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, cuốn anh trở lại những tháng ngày xưa cũ.

Hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, không phải là Lê An của hiện tại – cô gái đã tìm thấy bến đỗ bình yên bên người khác, mà là Lê An của ngày xưa, cô bé với mái tóc dài ngang vai, đôi mắt trong veo như mặt nước hồ thu, nụ cười hiền lành, e ấp. Anh nhớ về những buổi tối bên bờ sông ở thị trấn ven sông yên bình, nơi tuổi thơ của họ đã được dệt nên từ những sợi nắng vàng và gió mát. Tiếng nước chảy rì rào dưới ánh trăng, như một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Ánh trăng vằng vặc soi bóng hai người, đổ dài trên mặt nước lấp lánh, phản chiếu cả những ước mơ non dại của họ.

Họ đã ngồi đó hàng giờ, trò chuyện vu vơ về đủ thứ chuyện trên đời, từ những bài học khó nhằn trên lớp, những giấc mơ về tương lai, đến cả những điều nhỏ nhặt nhất như món ăn yêu thích hay cuốn sách vừa đọc. Những câu chuyện không đầu không cuối, những tiếng cười khúc khích của Lê An, tiếng gió thổi lướt qua tóc cô, mùi hương thoang thoảng của cỏ dại và hơi nước từ dòng sông. Tất cả tạo nên một cảm giác bình yên, trọn vẹn đến lạ thường. Đó là cái cảm giác mà giờ đây, giữa căn hộ xa hoa này, anh không thể nào tìm lại được. Một cảm giác mà tiền bạc, địa vị, hay bất kỳ thành công nào cũng không thể mua được.

"Bờ sông ấy... liệu em còn nhớ không?" Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí, lạc lõng giữa sự tĩnh mịch. "Những lời anh chưa từng nói..." Câu nói ấy như một vết cứa sâu vào lòng anh, một nỗi dằn vặt dai dẳng không nguôi. Anh đã từng có cơ hội, rất nhiều cơ hội, để nói ra tình cảm của mình, để giữ lấy cô bên cạnh. Nhưng anh đã e dè, đã chần chừ, đã để cho sự im lặng và khoảng cách vô hình giữa họ ngày càng lớn dần. Chính sự "chậm một nhịp" của anh đã khiến anh đánh mất tất cả.

"Nếu ngày đó... chỉ một lời thôi..." Chỉ cần một lời nói, một cử chỉ dũng cảm hơn, mọi chuyện có lẽ đã khác. Anh không thể ngừng tưởng tượng về một cuộc sống khác, một tương lai nơi anh và Lê An vẫn ở bên nhau, cùng nhau vun đắp một tổ ấm bình dị, không cần đến những hào nhoáng của thành phố. Có lẽ họ sẽ có một ngôi nhà nhỏ cạnh bờ sông, nơi mỗi sáng thức dậy có thể nghe tiếng chim hót, mỗi chiều có thể cùng nhau ngắm hoàng hôn. Một cuộc sống không quá giàu sang, nhưng tràn đầy tình yêu thương và sự bình yên.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Ly rượu trên tay vẫn còn nguyên, sóng sánh một màu đỏ thẫm như máu. Một nỗi hối tiếc khôn nguôi dâng trào, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh cảm thấy một khoảng trống rỗng lớn đến mức không gì có thể lấp đầy, dù anh đã đạt được mọi thứ mà nhiều người mơ ước. Tiền bạc, danh vọng, quyền lực, tất cả chỉ là những vật vô tri khi không có người để sẻ chia, không có một trái tim để yêu thương.

Anh nhớ đến nụ cười của Lê An, nhớ đến ánh mắt cô khi xưa, ánh mắt luôn nhìn anh với một sự tin tưởng tuyệt đối, một sự chờ đợi âm thầm. Anh nhớ đến sự bình yên mà cô mang lại, như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn anh. Giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức xa xăm, một quá khứ không thể quay lại. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời. Cái giá của sự chần chừ, của những lời nói không thành, thật quá đắt. Anh đã mất đi bến đỗ bình yên của mình, để rồi lạc lối giữa sự hào nhoáng giả tạo của thành phố, cô độc trong căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo này. Nỗi hối tiếc ấy, giờ đây, đã trở thành người bạn đồng hành duy nhất của anh trong những đêm dài không ngủ.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free