Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 529: Bến Đỗ Không Mộng Mị: Giá Trị Của Sự Hiện Hữu
Bình minh không mộng mị. Đó là điều đầu tiên Lê An cảm nhận được khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua tấm rèm cửa lụa trắng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Cô khẽ cựa mình, mi mắt còn nặng trĩu hơi sương đêm nhưng khóe môi đã cong lên một nụ cười mãn nguyện. Giấc ngủ đêm qua thật sâu, thật êm, không mộng mị, không một chút xao động, chỉ có sự bình yên dịu dàng bao trùm lấy cô. Cảm giác này, đã lâu lắm rồi Lê An mới lại tìm thấy.
Cô lim dim mắt, để những hình ảnh của buổi tối lãng mạn bên bờ sông, dưới ánh nến và ánh trăng lung linh, hiện về rõ nét trong tâm trí. Không có những lời nói hoa mỹ, không có những hành động kịch tính như trong phim ảnh, nhưng từng cử chỉ của Huy, từ cái nắm tay nhẹ nhàng khi đi dạo, đến ánh mắt trìu mến khi anh kể về những dự định nhỏ cho tương lai, đều như dòng nước mát lành thấm đẫm vào từng tế bào khô cằn trong lòng cô. Anh không vẽ ra một viễn cảnh xa xôi, không hứa hẹn những điều không tưởng, nhưng sự hiện diện của anh, sự quan tâm tinh tế và chân thành của anh, lại mang đến một niềm tin vững chắc hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào.
Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự giải thoát chứ không phải của nỗi buồn. Cô đã từng khao khát một tình yêu bùng cháy, một tình yêu mãnh liệt đến mức có thể xé toang mọi rào cản. Cô đã từng mong chờ một lời nói, một cử chỉ dứt khoát từ Trần Hạo, để rồi chìm đắm trong sự chờ đợi mỏi mòn. Những ngày tháng ấy, tâm hồn cô như một con thuyền không bến, cứ lênh đênh giữa dòng sông của hy vọng và thất vọng, của những "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" và những "lời nói không thành". Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo, dù chỉ là sự e dè không dám bày tỏ, nhưng lại trở thành một vách ngăn kiên cố, một vực sâu không thể nào lấp đầy. Nó đã từng là nỗi day dứt khôn nguôi, là bản nhạc buồn cứ lặp đi lặp lại trong tâm khảm.
Nhưng đêm qua, và cả những ngày tháng gần đây, Huy đã mang đến một định nghĩa khác về tình yêu. Không phải là ngọn lửa cháy rực rỡ khiến người ta phải choáng ngợp, mà là ánh lửa sưởi ấm bền bỉ, không bao giờ tắt. Không phải là cơn sóng dữ dội xô bờ, mà là dòng chảy êm đềm, len lỏi qua từng ngóc ngách của tâm hồn, lấp đầy từng khoảng trống đã từng hoang hoải. Cái "khoảng trống" mà Lê An đã từng không biết phải gọi tên là gì, cái khoảng trống của sự thiếu vắng một bến đỗ an toàn, của một người đàn ông thực sự hiện hữu, giờ đây đã được lấp đầy một cách tinh tế và nhẹ nhàng bởi Nguyễn Hoàng Huy. Anh không bao giờ nói những lời đường mật, nhưng mỗi hành động của anh đều là một lời yêu thương thầm lặng. Anh không hứa hẹn tương lai, nhưng cách anh chuẩn bị cho hiện tại đã đủ để Lê An tin tưởng vào một tương lai ổn định và hạnh phúc.
Nụ cười trên môi Lê An càng thêm sâu. Cô cảm nhận được hơi ấm từ chiếc chăn bông mềm mại, mùi hương thoang thoảng của hoa lài từ chậu cây đặt bên cửa sổ. Tiếng chim sẻ hót líu lo ngoài vườn, tiếng xe máy vọng lại từ con đường lớn, tất cả đều hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường, giản dị mà ý nghĩa. Cô mở mắt, ánh nhìn trong veo không vướng chút bụi trần, không còn vương vấn chút hoài niệm nào về những gì đã qua. Lê An ngồi dậy, chiếc váy lụa trắng trượt nhẹ trên làn da, mang theo cảm giác mát lạnh dễ chịu. Cô bước đến ban công nhỏ, hít thở thật sâu luồng không khí trong lành của buổi sáng. Hương đất ẩm, mùi lá cây xanh non, và mùi khói bếp vương vấn từ đâu đó xa xa, tất cả đều quen thuộc, thân thương đến lạ. Thị trấn nhỏ vẫn bình yên như bao ngày. Những mái nhà ngói đỏ, những con đường lát gạch cũ kỹ, và cả dòng sông lững lờ trôi xa xa, đều là một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô.
Lê An tựa nhẹ vào lan can bằng gỗ, ánh mắt dõi theo con đường nhỏ dẫn vào nhà. Ngày hôm qua, trên con đường này, Huy đã lái xe đưa cô về, nụ cười anh vẫn ấm áp và chân thành như vậy. Cô nhớ lại cảm giác khi anh khẽ xoa đầu cô, một cử chỉ đơn giản nhưng lại mang theo sự dịu dàng và che chở. Nó không phải là cảm giác bùng nổ của một tình yêu sét đánh, mà là sự an tâm, tin tưởng, như một gốc cây cổ thụ vững chãi giữa bão giông. Anh không chỉ là người mang đến những bất ngờ lãng mạn, mà còn là người thấu hiểu từng nỗi niềm nhỏ nhặt, từng mong muốn thầm kín của cô. Từ việc anh nhớ món ăn cô thích, loại nhạc cô hay nghe, đến việc anh chủ động hỏi han về những dự định nhỏ cho cuối tuần. Tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ, tinh tế, dần dần lấp đầy khoảng trống mà cô đã từng mang trong lòng.
Trước đây, Lê An đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là thứ gì đó mãnh liệt, khiến người ta phải quay cuồng, phải dằn vặt. Cô đã từng tin rằng một mối tình "thanh mai trúc mã" sẽ tự nhiên mà đến, tự nhiên mà nở hoa kết trái. Nhưng chính sự e dè, sự "chậm một nhịp" của Trần Hạo đã dạy cô một bài học đắt giá. Tình yêu, đôi khi không chỉ cần sự sâu đậm, mà còn cần sự đúng lúc, đúng người. Và giờ đây, khi nhìn lại, cô nhận ra rằng Huy chính là người đến đúng lúc, mang đến đúng thứ cô cần. Anh không phải là một giấc mộng hão huyền, mà là một hiện thực vững chắc, một bến đỗ bình yên mà cô vẫn luôn tìm kiếm. Cô mỉm cười, nụ cười ấy không chỉ là sự mãn nguyện, mà còn là lời khẳng định cho chính mình: cô đã buông bỏ quá khứ, đã sẵn sàng đón nhận một tương lai trọn vẹn, không còn "chậm một nhịp" nào nữa.
***
Buổi chiều cùng ngày, công viên thị trấn chìm trong ánh nắng dịu nhẹ, vàng ươm như mật. Gió nhẹ nhàng thổi qua những tán cây cổ thụ, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng, một mùi hương đặc trưng của miền quê. Lê An và Huy sánh bước bên nhau trên con đường lát đá quen thuộc. Tiếng lá xào xạc dưới chân, tiếng trẻ con cười đùa từ sân chơi phía xa, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình, tự tại. Lê An mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí nền nã, mái tóc buông xõa dịu dàng theo làn gió. Nụ cười của cô rạng rỡ, không còn chút u hoài nào. Huy bên cạnh, khoác lên mình chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, trông anh thật điềm đạm và đáng tin cậy.
Họ cùng đi bộ chậm rãi, không cần phải nói quá nhiều lời. Sự im lặng giữa họ không phải là sự trống rỗng, mà là sự thấu hiểu, sự tin tưởng tuyệt đối. Lê An thích thú quan sát Huy. Ánh mắt anh luôn dừng lại ở những điều nhỏ nhặt, những vẻ đẹp bình dị của cuộc sống. Khi đi ngang qua một khóm hoa cúc dại ven đường, anh khẽ cúi xuống, ngắm nhìn chúng một cách say mê. Rồi một lát sau, khi một bà cụ gánh hàng rau đi qua, không may đánh rơi vài mớ rau cải xanh, Huy không hề do dự. Anh lập tức buông tay Lê An, chạy đến giúp bà cụ nhặt từng mớ rau, đặt cẩn thận vào chiếc quang gánh đã nghiêng lệch. Bà cụ móm mém cười, liên tục cảm ơn rối rít. Huy chỉ xua tay, nụ cười hiền lành và chân thành.
Lê An đứng từ xa nhìn, lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cô đã từng nhìn thấy Trần Hạo làm những hành động tương tự, nhưng đó là những hồi ức đã xa xăm, đã bị thời gian và những "khoảng cách vô hình" làm mờ nhạt. Còn Huy, anh là hiện tại. Anh không cần phải cố gắng thể hiện, sự tử tế của anh là bản năng, là một phần không thể thiếu trong con người anh. Tình yêu của anh dành cho cô cũng vậy, không khoa trương, không đòi hỏi, mà cứ hiện hữu một cách tự nhiên, trong từng cử chỉ nhỏ bé, trong từng hành động quan tâm vô điều kiện.
"Anh luôn như vậy, thích giúp đỡ mọi người," Lê An khẽ nói khi Huy quay lại, nắm lấy tay cô. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối.
Huy mỉm cười, ánh mắt anh nhìn cô trìu mến. "Đó là điều hiển nhiên mà, An. Ai cũng có lúc cần được giúp đỡ." Anh nhẹ nhàng siết lấy tay cô, rồi cúi xuống, nhặt một cành hoa cúc dại trắng muốt vừa rụng xuống lối đi, khẽ cài lên mái tóc của cô. "Em có thích hoa này không?"
Lê An khẽ chạm vào bông hoa trên tóc, lòng cô mềm mại như tơ. "Rất thích, cảm ơn anh." Cô biết, đó không phải là một bó hoa hồng đỏ thắm, nhưng nó lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bất kỳ bó hoa đắt tiền nào. Nó là tình yêu không cần những điều lớn lao, mà chỉ cần sự tinh tế, sự hiện diện và sự quan tâm chân thành trong từng khoảnh khắc đời thường.
Họ tiếp tục đi dạo, ngang qua một nhóm trẻ con đang chơi đùa dưới gốc cây bàng lớn. Một đứa bé tò mò chỉ vào một khóm hoa nhỏ màu tím, hỏi mẹ về tên của loài hoa. Người mẹ có vẻ lúng túng, không biết trả lời thế nào. Huy khẽ dừng lại, kiên nhẫn giải thích cho đứa trẻ về loài hoa đó, về cách nó nở, về hương thơm đặc trưng của nó. Giọng anh rành mạch, rõ ràng, đầy sự dịu dàng và kiên nhẫn. Lê An nhìn anh, cô nhận ra rằng, đây chính là người đàn ông mà cô có thể tin tưởng để cùng xây dựng một tổ ấm, một gia đình. Anh không chỉ yêu cô, mà anh còn yêu thương và trân trọng những điều xung quanh, những giá trị nhỏ bé của cuộc sống.
Khi họ dừng chân bên chiếc ghế đá cũ kỹ dưới bóng cây cổ thụ, Huy quay sang nhìn Lê An, ánh mắt anh chất chứa sự quan tâm sâu sắc. "Một ngày của em thế nào, An? Công việc có ổn không?" Anh hỏi, giọng nói ấm áp.
Lê An khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai ấy. "Mọi thứ đều ổn, anh ạ. Em thấy rất nhẹ nhõm và bình yên." Cô khẽ nhắm mắt lại, hít hà mùi hương của đất, của cây cối, và mùi hương đặc trưng của Huy. "Em không còn băn khoăn hay lo lắng nhiều như trước nữa. Cảm giác như mọi thứ đã tìm được đúng chỗ của nó."
Huy khẽ xoa mái tóc cô, nhẹ nhàng và ân cần. "Anh rất vui khi nghe em nói vậy. Anh chỉ mong em luôn được vui vẻ và bình yên." Anh dừng một chút, rồi nói tiếp, giọng anh có chút trầm tư nhưng vẫn đầy sự chân thành. "Anh biết, đôi khi cuộc sống có nhiều điều không như ý muốn. Nhưng anh tin rằng, chỉ cần chúng ta tin tưởng vào lựa chọn của mình, và cùng nhau cố gắng, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp."
Lê An ngẩng đầu lên, ánh mắt cô giao với ánh mắt anh. Cô thấy trong đó không chỉ có tình yêu, mà còn có sự thấu hiểu, sự kiên nhẫn và một niềm tin vững chắc. Cô khẽ gật đầu, môi nở nụ cười thật tươi. "Em cũng tin như vậy, Huy. Em tin vào lựa chọn của mình." Cô biết, đó không phải là một lời nói suông. Đó là lời khẳng định từ sâu thẳm trái tim cô, một trái tim đã từng chao đảo, đã từng lạc lối, nhưng giờ đây đã tìm thấy được bến đỗ bình yên. Cô đã từng khao khát những điều to lớn, những cảm xúc mãnh liệt. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, giá trị của sự hiện hữu, của sự ổn định, của một tình yêu không ồn ào nhưng luôn bền bỉ, lại quý giá hơn tất thảy. Đó là một cảm giác không mộng mị, không xa hoa, nhưng lại vô cùng trọn vẹn và đủ đầy.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh se sắt của cuối thu, Lê An và Huy đã trở về nhà cô. Căn bếp nhỏ bỗng trở nên ấm cúng và rộn ràng hơn bao giờ hết. Huy xắn tay áo, chủ động giúp Lê An chuẩn bị bữa tối. Anh không phải là người quá khéo léo trong bếp, nhưng anh luôn sẵn lòng làm những việc nhỏ nhặt, như rửa rau, bóc tỏi, hay xếp bát đĩa. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn Lê An, ánh mắt anh vẫn ngập tràn sự trìu mến.
Mùi thịt kho tàu thơm lừng, mùi canh chua thoang thoảng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí gia đình quen thuộc, ấm áp. Lê An vừa thái rau, vừa kể cho Huy nghe về một vài chuyện vui ở cơ quan. Anh lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại khẽ cười phụ họa. Không có sự gượng gạo, không có khoảng cách, giữa họ là sự thoải mái và tự nhiên như đã quen biết từ rất lâu.
"Anh định cuối tuần này mình sẽ sơn lại cái hàng rào trước nhà, trông nó cũ quá rồi," Huy bỗng nhiên nói, tay vẫn thoăn thoắt rửa những bó rau cải xanh mơn mởn. "Rồi mình sẽ trồng thêm vài giàn hoa giấy ở cổng, chắc sẽ đẹp lắm."
Lê An quay lại nhìn anh, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui. Cô đã từng mơ về một ngôi nhà như thế này, một tổ ấm mà ở đó có tiếng cười, có sự sẻ chia, và có một người đàn ông cùng cô vun đắp từng chút một. Nhưng những giấc mơ ấy, đã từng bị phủ mờ bởi những dằn vặt của quá khứ, bởi những "lời nói không thành" và những "khoảng cách vô hình" với Trần Hạo. Giờ đây, khi Huy nhắc đến những điều đó, nó không còn là mơ ước xa vời, mà là một hiện thực đang dần được xây dựng.
"Nghe có vẻ hay đấy anh," Lê An mỉm cười ấm áp. "Em sẽ giúp anh chọn màu sơn. Em thích màu trắng, hoặc màu xanh nhạt, trông sẽ tươi sáng hơn."
Huy quay sang nhìn cô, nụ cười anh rạng rỡ. "Vậy thì em cứ toàn quyền quyết định. Anh chỉ là người thực hiện thôi." Anh đặt bó rau đã rửa sạch vào rổ, rồi khẽ vòng tay ôm lấy Lê An từ phía sau, cằm anh tựa nhẹ lên vai cô. "Anh nghĩ chúng ta nên trồng thêm một cây bưởi ở góc vườn. Mùa hè có quả ăn, lại thơm nữa."
Lê An khẽ tựa đầu vào bờ vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, sự vững chãi từ vòng tay anh. Cô cảm thấy một niềm hạnh phúc giản dị, chân thực, đang len lỏi vào từng ngóc ngách trong trái tim. Không còn bất kỳ sự mơ hồ hay băn khoăn nào. Cô biết, đây chính là "bến đỗ" mà cô hằng tìm kiếm, không mộng mị, nhưng vững vàng và đủ đầy. Nó không phải là một tình yêu cuồng nhiệt, đốt cháy mọi giác quan, nhưng là một tình yêu an toàn, dịu dàng, đủ để sưởi ấm cả cuộc đời. Cô nhận ra rằng, những giá trị mà Huy mang lại – sự ổn định, sự an toàn, và một tình yêu không ồn ào nhưng luôn hiện hữu – đã lấp đầy hoàn toàn khoảng trống trong lòng cô, nơi mà những hoài niệm về Trần Hạo từng ngự trị.
Tiếng chuông điện thoại của Huy khẽ reo, phá tan không khí yên bình trong chốc lát. Anh buông Lê An ra, lấy điện thoại từ túi quần. "Anh nghe đây." Giọng anh trầm ấm, rành mạch. Anh nói chuyện với ai đó về công việc, về một dự án mới của thị trấn. Lê An lắng nghe, trong lòng cô tràn ngập sự tin tưởng. Cô biết anh là người đàn ông của công việc, của trách nhiệm, và cũng là người đàn ông của gia đình.
Sau khi Huy kết thúc cuộc gọi, họ cùng nhau dọn cơm và ngồi vào bàn ăn. Bữa tối không có sơn hào hải vị, chỉ là những món ăn quen thuộc, nhưng lại ngon lành một cách lạ thường. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, hai người cùng nhau trò chuyện, chia sẻ về những dự định, về những ước mơ bình dị. Lê An nhìn gương mặt điềm đạm của Huy, nhìn ánh mắt anh chất chứa sự quan tâm. Cô biết mình đã lựa chọn đúng. Cô đã không còn tiếc nuối về "nếu như ngày đó", không còn dằn vặt về "lời nói không thành". Khoảng cách giữa cô và Trần Hạo, giờ đây, đã trở thành một quá khứ xa xôi, một bài học quý giá.
Cô đã sẵn sàng cho một tương lai ổn định, hạnh phúc bên Huy, người đàn ông mang đến cho cô sự bình yên, sự trân trọng và một tình yêu không mộng mị, nhưng vững chắc như những ngọn núi. Ngày mai, và những ngày sau nữa, sẽ là những ngày tháng cô vun đắp cho bến đỗ này, không còn một chút "chậm một nhịp" nào nữa. Lê An khẽ nắm lấy bàn tay Huy đặt trên bàn, siết nhẹ. Anh mỉm cười đáp lại, ánh mắt anh như muốn nói: "Anh ở đây, anh sẽ luôn ở đây." Và chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để trái tim Lê An hoàn toàn mãn nguyện và tin tưởng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.