Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 528: Bình Minh Không Mộng Mị: Tinh Tế Lấp Đầy Khoảng Trống

Ánh bình minh mờ ảo của thành phố đã không còn vương vấn trên ly cà phê nguội lạnh của Trần Hạo. Giờ đây, hàng trăm cây số về phía Bắc, tại một thị trấn ven sông yên bình, ánh hoàng hôn đang rải những vệt màu cam đỏ lên dòng nước lững lờ trôi, nhuộm vàng con đường quen thuộc mà Lê An vẫn đi về mỗi ngày. Tiếng xe cộ thưa thớt hơn ở thành thị, xen lẫn tiếng rao hàng cuối ngày của những bà cụ bán rau, tiếng trẻ con cười đùa vang vọng từ sân trường vừa tan học, và đâu đó là tiếng máy chèo khua nước vọng lại từ con đò ngang sông. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa quyện với mùi cơm chiều sắp sửa chín tới, và đặc biệt là mùi sông nước đặc trưng của vùng quê, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, ấm áp, hoàn toàn đối lập với sự cô đơn lạnh lẽo mà Trần Hạo đang cảm nhận nơi căn hộ cao tầng của mình.

Lê An bước ra khỏi cánh cổng cơ quan, mái tóc dài khẽ lay động theo làn gió nhẹ. Một ngày làm việc trôi qua nhẹ nhàng, không quá bận rộn, đủ để cô cảm thấy thư thái khi bước chân ra phố. Ánh nắng chiều bảng lảng vuốt ve gương mặt cô, khiến làn da trắng hồng thêm phần rạng rỡ. Cô nheo mắt nhìn về phía xa, nơi những chiếc xe máy lướt qua, và rồi bất chợt, một bóng hình quen thuộc lọt vào tầm mắt. Nguyễn Hoàng Huy đang đứng dựa vào chiếc xe của mình, đôi tay đút túi quần, dáng người cao ráo, lịch lãm. Anh ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt cô, rồi nở một nụ cười thật tươi, nụ cười ấy như xua đi mọi mệt mỏi còn vương vấn trong lòng Lê An. Trái tim cô bỗng ấm lên lạ thường.

Cô bước vội hơn, những bước chân nhẹ nhàng khẽ lướt trên mặt đường. Càng đến gần, nụ cười của Huy càng thêm rõ ràng, ánh mắt anh lấp lánh niềm vui. Một cảm giác được chờ đợi, được quan tâm một cách tinh tế bỗng bao trùm lấy cô. Không phải sự nôn nóng, không phải sự thúc ép, chỉ đơn thuần là sự hiện diện của anh, đủ để sưởi ấm cả một buổi chiều tà.

"Em về à? Hôm nay anh có một bất ngờ dành cho em," Huy cất giọng, chất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa sự hào hứng không giấu giếm. Anh tiến lại gần, tay khẽ đỡ lấy túi xách trên vai cô.

Lê An hơi ngạc nhiên. Cô nhớ loáng thoáng Huy từng nói hôm nay anh có một cuộc họp quan trọng, có thể sẽ về muộn. "Bất ngờ gì vậy anh? Em cứ tưởng hôm nay anh bận họp." Giọng cô nhẹ nhàng, chất chứa một chút tò mò và cả sự cảm động.

Huy lắc đầu, nụ cười vẫn vương trên môi. "Không sao đâu, bất ngờ thì mới là bất ngờ chứ." Anh nói, rồi mở cửa xe phía ghế phụ, ra hiệu mời cô vào. Cử chỉ nhỏ nhưng đầy ga lăng ấy khiến Lê An mỉm cười nhẹ nhõm. Cô cúi người bước vào xe, cảm nhận hơi ấm từ ghế da, và mùi hương quen thuộc của Huy vương vấn trong không gian kín. Anh không nói gì thêm, chỉ khẽ nháy mắt, như muốn nói rằng hãy cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Sự bí ẩn nho nhỏ này không hề khiến cô khó chịu, ngược lại, nó khơi gợi một niềm háo hức khó tả. Khoảng thời gian gần đây, cô đã quen với sự chu đáo, tận tâm của Huy. Anh không bao giờ hứa hẹn những điều xa vời, nhưng mọi hành động của anh đều chân thành và chắc chắn, như một dòng nước lặng lẽ nhưng bền bỉ, từ từ lấp đầy những khoảng trống trong lòng cô. Cô tựa đầu vào ghế, nhìn ra khung cửa sổ, những hình ảnh của thị trấn ven sông lướt qua. Từ khi có Huy, những hình ảnh ấy không còn nhuốm màu hoài niệm day dứt nữa, mà trở nên bình dị, thân thuộc như chính hơi thở của cuộc sống hiện tại. "Nếu như ngày đó..." những câu hỏi như thế đã dần tan biến, nhường chỗ cho sự hài lòng với "hiện tại này."

***

Chiếc xe của Huy lướt đi êm ái trên những con đường quen thuộc của thị trấn, sau đó rẽ vào con đường nhỏ dẫn vào công viên. Lê An vẫn chưa hết tò mò, cô nhìn Huy với ánh mắt chất chứa câu hỏi, nhưng anh chỉ mỉm cười bí ẩn, không nói một lời. Cuối cùng, chiếc xe dừng lại ở một góc khuất trong công viên, nơi ánh đèn vàng dịu nhẹ đã bắt đầu thắp sáng, xua đi bóng đêm đang dần buông xuống.

Khi Lê An bước xuống xe, cô gần như nín thở. Trước mắt cô là một khung cảnh lãng mạn đến ngỡ ngàng. Một khoảng sân nhỏ, được bao quanh bởi những hàng cây cổ thụ rợp bóng mát, giờ đây được trang hoàng lộng lẫy. Hàng chục chiếc đèn lồng giấy đủ màu sắc lung linh treo trên cành cây, rải ánh sáng vàng ấm áp xuống thảm cỏ xanh mướt. Từng chùm hoa tươi, chủ yếu là hoa hồng trắng và baby, được cắm khéo léo trong những chiếc bình nhỏ xinh, tỏa hương thơm dịu nhẹ trong gió đêm. Trung tâm của "khu vườn bí mật" này là một chiếc bàn ăn nhỏ, được phủ khăn trắng tinh, trên đó đặt một bó hoa cẩm tú cầu xanh biếc và hai cây nến thơm đang cháy dìu dịu, ánh lửa chập chờn nhảy múa. Phía xa, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương phát ra từ một chiếc loa nhỏ, hòa quyện với tiếng gió thổi xào xạc qua lá cây và tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, lãng mạn.

"Anh làm em bất ngờ quá, Huy à. Đẹp quá!" Lê An thốt lên, giọng nói nhẹ bẫng như một làn gió, trong mắt cô lấp lánh những ánh sao. Cô thật sự không thể ngờ Huy lại chuẩn bị một buổi tối chu đáo đến vậy. Cảm giác được trân trọng, được yêu thương một cách đặc biệt dâng trào trong lòng cô.

Huy tiến lại gần, khẽ nắm lấy tay cô, dẫn cô đến chiếc bàn ăn. Ánh mắt anh dịu dàng, trìu mến, không rời khỏi gương mặt rạng rỡ của cô. "Chỉ cần em vui là anh vui rồi. Anh nhớ em thích món này, còn nhớ em thích nghe loại nhạc này nữa." Anh nói, khẽ kéo ghế cho cô ngồi xuống, rồi mới ngồi đối diện.

Trên bàn, những món ăn yêu thích của Lê An đã được bày biện sẵn. Món gỏi cuốn tươi ngon, vị chua ngọt hài hòa; món cá diêu hồng hấp xì dầu thơm lừng; và đặc biệt là món chè bưởi thanh mát mà cô vô cùng yêu thích. Tất cả đều được chuẩn bị một cách công phu, không phải từ nhà hàng sang trọng nào, mà có lẽ là do chính tay Huy hoặc người thân của anh chuẩn bị, bởi nó mang một hương vị thân thuộc, ấm áp như bữa cơm gia đình. Mùi thức ăn thơm lừng hòa quyện với mùi cỏ cây xanh tươi và hương hoa dại từ công viên, tạo nên một bữa tiệc của các giác quan.

Lê An nhìn những món ăn, rồi lại nhìn Huy, lòng cô tràn ngập sự cảm kích. Cô không nói thêm lời nào, chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười ấy thay cho vạn lời muốn nói. Trong thâm tâm, cô nghĩ: *Anh ấy thật sự quan tâm đến từng điều nhỏ nhặt nhất.* Không phải những lời hứa hẹn hoa mỹ, không phải những món quà đắt tiền, mà chính là sự quan tâm tỉ mỉ đến từng sở thích, từng thói quen nhỏ bé của cô, điều đó mới thật sự chạm đến trái tim. Cô nhớ lại những năm tháng xưa cũ, khi có một người cũng từng thân thiết như hơi thở, nhưng lại chưa bao giờ dám bày tỏ, chưa bao giờ đủ tinh tế để nhận ra những điều nhỏ nhặt này. "Lời nói không thành" đã để lại "khoảng cách vô hình" và rồi "chậm một nhịp" đã khiến mọi thứ lỡ làng. Nhưng giờ đây, Huy đang lấp đầy những khoảng trống ấy bằng sự chân thành và hành động cụ thể.

Huy rót rượu vang đỏ vào hai chiếc ly thủy tinh, ánh đỏ lấp lánh dưới ánh đèn lồng. Anh nâng ly, ánh mắt chạm vào mắt cô. "Chúc mừng một ngày làm việc hiệu quả của em, và chúc mừng cho những điều tốt đẹp sắp đến."

Lê An khẽ chạm ly vào anh, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay anh truyền qua lớp kính. Họ cùng nhau dùng bữa, trò chuyện về những chuyện vui trong công việc, về những kế hoạch nhỏ cho cuối tuần, về những bộ phim hay mà họ muốn xem. Huy chủ động nói về những điều lạc quan, những dự định nho nhỏ, không hề ép buộc hay thúc giục, chỉ đơn thuần là chia sẻ niềm vui và sự hứng khởi. Anh kể về một chuyến đi thiện nguyện mà anh đang lên kế hoạch, về ý tưởng trồng thêm cây xanh quanh thị trấn, về những ước mơ bình dị về một tổ ấm nhỏ. Giọng anh rành mạch, rõ ràng, chứa đựng sự chân thành và nhiệt huyết.

Lê An lắng nghe, đôi khi khẽ cười. Cô cảm thấy mình được lắng nghe, được thấu hiểu. Ánh trăng đã lên cao, soi rọi dòng sông lấp lánh bạc. Gió đêm se lạnh hơn, nhưng hơi ấm từ ly rượu vang, từ ánh nến, và đặc biệt là từ ánh mắt dịu dàng của Huy, khiến cô không cảm thấy lạnh chút nào. Đây chính là sự bình yên mà cô vẫn luôn tìm kiếm. Một sự bình yên không cần đến những mộng mị hào nhoáng, mà được dệt nên từ những cử chỉ quan tâm chân thành, từ sự hiện diện đáng tin cậy.

***

Đêm đã về khuya, và buổi tối lãng mạn cũng dần kết thúc. Huy đưa Lê An về đến tận cửa nhà. Trước khi chia tay, anh khẽ xoa đầu cô, ánh mắt vẫn ấm áp và đầy trìu mến. "Ngủ ngon nhé, An. Đừng quên ngày mai chúng ta sẽ đi thăm bà ngoại em đấy." Anh nhắc nhở, nhớ rõ lịch trình của cô.

Lê An gật đầu, lòng cô tràn ngập sự biết ơn và hạnh phúc. "Cảm ơn anh, Huy. Em rất thích buổi tối hôm nay."

Anh mỉm cười, nụ cười ấy như xua tan mọi mệt mỏi của một ngày dài. "Chỉ cần em thích là được rồi."

Sau khi Huy lái xe đi, Lê An bước vào nhà, căn nhà quen thuộc vẫn ấm áp và tĩnh lặng. Cô thay đồ ngủ, mặc vào chiếc váy lụa mềm mại, rồi bước đến bên cửa sổ phòng khách. Màn đêm đã bao trùm thị trấn, chỉ còn lại ánh đèn đường vàng vọt và ánh trăng bạc soi sáng những mái nhà. Tiếng côn trùng rả rích từ vườn cây, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ vi vu, tất cả tạo nên một bản nhạc ru đêm êm đềm.

Lê An ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, tay khẽ chạm vào mặt kính lạnh. Hơi lạnh từ kính truyền đến lòng bàn tay, nhưng không thể làm nguội đi sự ấm áp đang lan tỏa trong lòng cô. Cô nhìn ra khoảng không tĩnh mịch bên ngoài, tâm trí cô tràn ngập những hình ảnh của buổi tối vừa qua. Từ ánh đèn lồng lung linh, đến những bông hoa tươi thắm, những món ăn ngon lành, và đặc biệt là ánh mắt dịu dàng, nụ cười chân thành của Huy.

Sự quan tâm của Huy không ồn ào, không phô trương, nhưng nó lấp đầy mọi khoảng trống trong tâm hồn cô. Anh ấy không hứa hẹn những điều xa vời, không vẽ ra những viễn cảnh hào nhoáng, nhưng mọi hành động đều chân thành và chắc chắn. Mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của anh đều thể hiện sự quan tâm sâu sắc, một sự quan tâm không đòi hỏi, không đặt điều kiện. Anh luôn lắng nghe, luôn thấu hiểu, và luôn hiện diện mỗi khi cô cần. Đó là cảm giác được an toàn, được chở che, được là chính mình mà không cần phải cố gắng.

Cô nhớ lại những dòng suy nghĩ của mình từ bao lâu nay, về việc cần một bến đỗ bình yên, một người đàn ông đáng tin cậy. Và giờ đây, Huy đã hiện diện, không chỉ là một bến đỗ, mà còn là một người bạn đồng hành đầy yêu thương và trân trọng. Anh mang đến cho cô sự ổn định, sự tin tưởng, và một niềm hạnh phúc giản dị mà chân thật. Không còn những dằn vặt về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút", không còn tiếc nuối về "lời nói không thành". Những "khoảng cách vô hình" giữa cô và quá kh��� đã bị lấp đầy bởi sự hiện hữu vững chắc của Huy.

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và bình yên. Cô biết, đây chính là bến đỗ mà mình cần. Một bến đỗ không mộng mị, nhưng tràn đầy tình yêu thương và sự trân trọng. Buổi tối lãng mạn này không chỉ là một bất ngờ, mà còn là lời khẳng định vững chắc cho lựa chọn của cô. Cô đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, sẵn sàng cho một tương lai ổn định, hạnh phúc bên Huy. Khoảng cách giữa cô và Trần Hạo, giờ đây, đã trở thành một vực sâu không thể lấp đầy, một sự thật không thể chối cãi. Bình minh ngày mai sẽ không mang theo những mộng mị, mà sẽ là sự khởi đầu của một cuộc đời trọn vẹn, không còn "chậm một nhịp" nào nữa. Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên bao trùm, và chìm vào giấc ngủ với nụ cười vẫn còn vương trên môi.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free