Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 527: Lời Mời Từ Quá Khứ: Khước Từ Một Hiện Thực
Tối muộn, ánh đèn vàng vọt từ những tòa nhà chọc trời hắt lên nền trời đen thẫm, tựa như vô vàn vì sao bị giam cầm trong lồng kính. Tại tầng cao nhất của Tập Đoàn Trần Thịnh, Trần Hạo vẫn lặng lẽ ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt sắc bén lướt qua từng con số, từng biểu đồ phức tạp. Không gian văn phòng rộng lớn chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn và tiếng quạt gió khe khẽ của CPU làm bạn với anh. Bàn làm việc của Trần Hạo, một mặt phẳng đá cẩm thạch đen bóng, được sắp xếp vô cùng ngăn nắp, nhưng những chồng tài liệu cao ngất, những tập hồ sơ dày cộp vẫn chất chồng hai bên, thể hiện một khối lượng công việc khổng lồ và sự tập trung cao độ không ngừng nghỉ của người chủ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt số tối giản nhưng tinh xảo, lấp lánh dưới ánh đèn trần, như một minh chứng không lời cho những thành công mà anh đã dày công gây dựng.
Trần Hạo khẽ nhíu mày, ngón tay gõ nhanh hơn trên bàn phím. Anh đang phân tích một báo cáo tài chính cuối quý, từng dòng dữ liệu hiện lên đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Trong tâm trí anh, những con số không chỉ là con số, mà là những cơ hội, những rủi ro, là vận mệnh của cả một tập đoàn. Anh đã quen với áp lực này, thậm chí đã biến nó thành một phần bản năng. Sự tĩnh lặng của đêm khuya giúp anh tập trung tối đa, mọi tạp âm của thành phố ồn ào dường như bị nuốt chửng bởi độ cao và những bức tường cách âm. Mùi giấy mới, mùi mực in và mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh trong chiếc cốc sứ trắng phảng phất trong không khí, tạo nên một không gian làm việc khô khan, hiệu quả.
Một cuộc gọi đến, màn hình điện thoại chợt sáng lên. Trần Hạo không ngẩng đầu, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu cho trợ lý, người đang chờ ở phòng bên, và ra lệnh bằng giọng trầm, dứt khoát: “Kết nối.” Giọng anh luôn có một sự điềm tĩnh lạ thường, dù trong những tình huống căng thẳng nhất. Qua điện thoại, anh trao đổi ngắn gọn với một đối tác nước ngoài. Lời lẽ của anh súc tích, không thừa một từ, đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. "Chúng ta sẽ chốt phương án B, và đảm bảo mọi điều khoản được thực hiện đúng hạn. Bất kỳ sai sót nào cũng không thể chấp nhận." Anh ngắt máy, không một lời tạm biệt dài dòng, rồi quay lại với màn hình máy tính, tiếp tục công việc đang dang dở. Sự nghiệp của anh, ở cái tuổi chưa đầy ba mươi, đã đạt đến đỉnh cao mà nhiều người phải mơ ước. Anh đã xây dựng một đế chế, từng bước một, bằng chính sự thông minh, quyết đoán và ý chí sắt đá của mình. Nhưng trong sâu thẳm, đôi khi, một khoảng trống vô hình lại len lỏi, nhắc nhở anh về những điều không thể đong đếm bằng con số.
Mãi đến khi đồng hồ điểm hai giờ sáng, Trần Hạo mới hoàn thành phần việc quan trọng nhất. Anh thở dài nhẹ nhõm, một tiếng thở dài không hẳn vì mệt mỏi, mà như một sự giải tỏa khỏi gánh nặng đã đè nén suốt nhiều giờ. Anh khép laptop lại, ánh đèn từ màn hình vụt tắt, trả lại sự tối tăm cho góc làm việc. Cả căn phòng như chìm sâu hơn vào bóng đêm, chỉ còn ánh sáng dịu nhẹ hắt ra từ ngọn đèn bàn nhỏ. Anh vươn vai, cảm nhận sự mỏi mệt lan tỏa khắp cơ thể. Lúc này, anh mới vươn tay lấy chiếc điện thoại thông minh đặt cạnh ly cà phê nguội. Màn hình điện thoại sáng lên, ánh sáng xanh nhạt rọi lên khuôn mặt anh, phơi bày một chút vẻ mệt mỏi ẩn giấu sau vẻ ngoài điềm tĩnh. Anh lướt qua những thông báo tin tức, những email công việc, những tin nhắn xã giao. Cuộc sống của anh, sau giờ làm việc, dường như chỉ còn lại sự trống rỗng và những kết nối ảo trên mạng xã hội. Anh thành công, nhưng cô đơn. Đó là một sự thật mà anh không thể chối bỏ, dù anh đã cố gắng lấp đầy nó bằng công việc, bằng những cuộc gặp gỡ xã giao vô nghĩa.
***
Đêm khuya đã chuyển sang rạng sáng. Trần Hạo lái xe về căn hộ cao cấp của mình, một ốc đảo sang trọng nằm giữa lòng thành phố không ngủ. Bước vào căn hộ, anh không bật đèn lớn, chỉ để ánh sáng mờ ảo từ đèn tường dẫn lối. Sự yên tĩnh bao trùm căn phòng rộng lớn, chỉ có tiếng máy điều hòa không khí khe khẽ và tiếng nhạc jazz du dương phát ra từ hệ thống âm thanh, nhưng nghe sao vẫn thấy cô độc. Căn hộ của anh được thiết kế tối giản nhưng tinh tế, với những món đồ nội thất đắt tiền làm từ gỗ quý và da thật. Mùi gỗ và da thoảng nhẹ trong không khí, hòa quyện với mùi nước hoa nam tính mà anh vẫn dùng, tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng thiếu đi sự ấm cúng, một sự tương phản rõ rệt với những ngôi nhà ấm áp, đầy ắp tiếng cười mà anh từng biết.
Trần Hạo thả mình xuống chiếc sofa da màu xám tro, cảm nhận sự mềm mại của đệm ghế ôm lấy cơ thể mỏi mệt. Anh ngước nhìn ra ngoài khung cửa kính lớn, nơi thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn, như một tấm thảm dệt kim bằng ánh sáng và bóng tối. Hàng ngàn câu chuyện đang diễn ra, nhưng anh lại ở đây, một mình, lạc lõng giữa sự phồn hoa. Ánh mắt anh vô định, lướt qua những tòa nhà cao tầng, những con đường tấp nập xe cộ giờ đã thưa thớt dần. Anh lại cầm điện thoại lên, vô thức lướt qua các ứng dụng, tìm kiếm một điều gì đó để lấp đầy khoảng trống.
Đột nhiên, một thông báo từ nhóm chat cũ của lớp cấp ba đập vào mắt anh. Anh khẽ nhíu mày, đã lâu lắm rồi anh không để ý đến nhóm chat đó, công việc bận rộn khiến anh dần xa rời những kết nối cũ. Anh mở tin nhắn, và một hình ảnh chụp vội một tấm poster in trang trọng hiện ra: "Thư mời họp mặt Kỷ niệm 15 năm Tốt nghiệp Trường Trung học Phổ thông T. Địa điểm: Nhà hàng Sông Quê, thị trấn ven sông." Bên dưới là một loạt tin nhắn sôi nổi của bạn bè cũ, những lời hỏi han, những kế hoạch cho buổi họp mặt. Rồi, tin nhắn của Thanh Tùng, người bạn thân nhất thời cấp ba của anh, hiện lên, khiến trái tim anh khẽ chùng xuống:
"Hạo ơi, cuối tháng này có họp mặt lớp mình ở thị trấn đó! Cậu về được không? Lâu lắm rồi không gặp nhau, cả lũ nhớ cậu lắm!"
Ánh mắt Trần Hạo biến đổi từ thờ ơ sang ngạc nhiên, rồi dần chìm vào suy tư. Anh lướt qua những bức ảnh cũ được gửi kèm trong nhóm, những gương mặt thân quen, bỗng chốc ùa về trong tâm trí anh như một cuộn phim quay chậm. Đó là những bức ảnh chụp ở sân trường, ở công viên, bên bờ sông cũ, những gương mặt non nớt, tràn đầy sức sống của tuổi thanh xuân. Anh nhìn thấy mình, trẻ hơn, hồn nhiên hơn, đứng cạnh những người bạn đã cùng anh trải qua những năm tháng đẹp nhất. Và rồi, anh dừng lại ở một bức ảnh, nơi Lê An đứng giữa nhóm bạn, mái tóc dài buông xõa, nụ cười hiền hậu làm bừng sáng cả khung hình.
Trái tim anh khẽ nhói lên, một cảm giác quen thuộc đến cay đắng. Ký ức về Lê An, về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh dành cho cô, tất cả ùa về như một dòng thác lũ. Anh nhớ nụ cười của cô, ánh mắt dịu dàng của cô, và cả sự e dè, không dám bày tỏ của chính mình. "Nếu như ngày đó… anh đã rất thích em," lời thổ lộ muộn màng đó lại văng vẳng bên tai anh, như một bản nhạc buồn không hồi kết. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần thành công, chỉ cần có được mọi thứ trong tay, anh sẽ có thể quay về và giành lại những gì đã mất. Nhưng rồi, anh đã phải đối mặt với sự thật phũ phàng: "thích thì không đủ."
Cái khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra, bằng sự im lặng, bằng sự chờ đợi của Lê An, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể lấp đầy. Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh Lê An, cảm nhận một nỗi đau buốt giá len lỏi vào từng tế bào. Cô gái trong ảnh, với vẻ đẹp thuần khiết và bình dị, đã từng là cả thế giới của anh. Nhưng giờ đây, cô đã có một cuộc sống riêng, một bến đỗ an yên mà anh không bao giờ có thể chạm tới. Sự chu đáo của Nguyễn Hoàng Huy, sự bình yên mà Lê An đã tìm thấy bên anh ấy, tất cả đều là những bằng chứng sống động về sự mất mát không thể cứu vãn của Trần Hạo. Anh biết, Lê An giờ đây đã không còn day dứt, không còn những câu hỏi "nếu như ngày đó" đầy tiếc nuối như anh. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc không mộng mị nhưng vững vàng, đáng tin cậy hơn bất kỳ giấc mơ nào. Điều đó càng khiến nỗi day dứt trong Trần Hạo trở nên sâu sắc và cay đắng hơn. Anh nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh Lê An trong tâm trí, nhưng vô ích. Mùi hương dịu nhẹ của cô, tiếng cười trong trẻo của cô, tất cả dường như vẫn còn vương vấn đâu đó trong căn phòng rộng lớn và trống trải của anh.
***
Ánh đèn thành phố dần tắt, nhường chỗ cho vầng sáng lam nhạt của bình minh đang ló rạng phía chân trời. Trần Hạo đứng bên ban công, ly cà phê đã nguội lạnh trong tay, gió đêm se lạnh thổi qua mái tóc anh, mang theo chút hương hoa sữa dịu nhẹ từ một góc vườn nào đó của thành phố. Anh đã đứng đây suốt đêm, nhìn ngắm sự chuyển mình của thành phố từ giấc ngủ sâu sang sự thức giấc ồn ào. Dưới chân anh, những con đường bắt đầu tấp nập hơn, những ánh đèn giao thông nhấp nháy, báo hiệu một ngày mới lại đến. Nhưng trong lòng anh, mọi thứ vẫn chìm trong một màn sương mờ ảo của quá khứ và sự tiếc nuối. Khuôn mặt anh phờ phạc, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, phản chiếu sự giằng xé nội tâm dữ dội. Mùi cà phê đậm đặc đã không còn sức mạnh để xua tan sự mỏi mệt trong anh.
Anh nhớ về thị trấn ven sông, về những buổi sáng sương sớm, về tiếng gà gáy, tiếng chèo thuyền khua nước. Mọi thứ ở đó đều bình dị, thân thuộc, trái ngược hoàn toàn với sự xa hoa, ồn ào của thành phố này. Anh hình dung cảnh buổi họp mặt bạn bè cũ sẽ diễn ra như thế nào. Tiếng cười nói rộn ràng, những cái ôm ấm áp, những câu chuyện về ngày xưa. Và rồi, anh hình dung Lê An sẽ xuất hiện ở đó. Cô ấy sẽ cười, sẽ trò chuyện với mọi người, và có lẽ, sẽ đứng cạnh Nguyễn Hoàng Huy. Hình ảnh đó hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh, như một nhát dao cứa vào trái tim. Cô ấy sẽ hạnh phúc, sẽ rạng rỡ, với một người đàn ông khác.
Nỗi đau nhói và sự sợ hãi đối mặt với hiện thực ấy khiến anh chùn bước. Anh không thể. Anh không thể nhìn thấy cô ấy hạnh phúc bên người khác, không thể đối mặt với lỗi lầm của chính mình. Anh đã từng nói "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", nhưng giờ đây, "lời nói không thành" đã trở thành một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn anh. Anh sợ hãi khi phải nhìn thấy "khoảng cách vô hình" giữa anh và cô ấy trở nên hữu hình, không thể chối cãi. Sự thành công mà anh đã đạt được ở thành phố này, những danh vọng, tiền tài mà anh có trong tay, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh nghĩ đến việc đối mặt với nụ cười bình yên của Lê An bên một người đàn ông khác. Nó sẽ chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng trong tâm hồn anh, sự cô đơn mà anh đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay.
Anh mở điện thoại, ngón tay run rẩy lướt đến tin nhắn của Thanh Tùng. Anh bắt đầu gõ, rồi lại xóa. "Anh không thể về được..." Anh gõ, rồi lại dừng lại. "Công việc bận quá." Một lời nói dối trắng trợn. Anh có thể sắp xếp công việc, anh có đủ khả năng để tự do đi lại. Nhưng anh không muốn. Anh không muốn đối mặt. Anh gõ đi gõ lại, từng câu từng chữ đều là sự đấu tranh giữa mong muốn được trở về, được gặp lại những ký ức cũ, và nỗi sợ hãi tột độ khi phải đối mặt với hiện thực. Cuối cùng, anh quyết định. Sự né tránh là bản năng của anh khi đối diện với những điều khiến anh tổn thương.
Anh thở dài, nhấn gửi tin nhắn với vỏn vẹn vài từ ngắn gọn: "Anh không thể về được... công việc bận quá." Giọng điệu của anh trong tin nhắn, dù chỉ là chữ viết, cũng mang một sự dứt khoát, nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo và xa cách. Ngay sau khi gửi, anh tắt màn hình điện thoại, như muốn cắt đứt mọi kết nối với quá khứ. Anh quay lưng lại với khung cửa sổ, với ánh bình minh đang dần rực rỡ, bước vào bóng tối của căn phòng. Căn hộ sang trọng, đầy đủ tiện nghi, giờ đây lại càng trở nên trống rỗng và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Anh cảm thấy một sự cô đơn sâu sắc vây lấy mình, một nỗi trống trải không gì có thể lấp đầy.
Quyết định này, anh biết, sẽ càng khiến nỗi day dứt trong anh thêm sâu sắc. Anh đã chọn cách chạy trốn, cách né tránh, và điều đó chỉ khiến "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An trở nên vĩnh viễn, không thể cứu vãn. Sự thành công vật chất của anh giờ đây chỉ càng làm nổi bật sự thất bại trong tình yêu, trong việc nắm giữ hạnh phúc. Anh đã bỏ lỡ một nhịp, một bước đi sai, và giờ đây, anh phải chấp nhận cuộc đời mình là một chuỗi ngày dài của sự hối tiếc và cô đơn. Lê An đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, trong khi Trần Hạo, dù đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, vẫn mãi mãi là một linh hồn lạc lõng, mắc kẹt trong những "nếu như ngày đó" không bao giờ thành hiện thực.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.